Tản Văn Hiraeth - AC

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Andrea Cordelia, 10 Tháng ba 2022.

?

Cho mình biết cảm nghĩ của bạn về chiếc tản văn này với ạ?

  1. Cảm động và da diết

    0 vote(s)
    0.0%
  2. Còn phải cố gắng nhiều

    0 vote(s)
    0.0%
  1. Andrea Cordelia

    Andrea Cordelia Mem chính thức
    2471/113

    Tham gia:
    25 Tháng sáu 2018
    Bài viết:
    106
    Được thích:
    143
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    The High Priestess
    Nơi ở:
    Lost Stars
    [​IMG]
    Title: Hiraeth
    Author: Andrea Cordelia
    Genre: Tản văn
    Status: Hoàn thành
    Rating: [K]
    Ông Joyden nhà ở đối diện là một họa sĩ. Ông hay vẽ những bức tranh về vùng đất trong mơ của ông, theo như suy nghĩ của Adrian thì là như vậy. Bởi vì thằng nhóc chưa từng đến nơi nào đẹp như những bức tranh của ông Joyden. Không nơi nào trên thế giới có đồng cỏ xanh ngát như vậy, không nơi nào có mặt hồ trong vắt và lấp lánh khi được phản chiếu bởi ánh chiều tà như thế.

    Adrian thích những bức tranh của ông Joyden. Thằng nhóc hay đứng bên bệ cửa sổ ngó vào, ngắm nhìn say sưa bức tranh về một cánh rừng nguyên sơ, xanh ngát vào buổi bình minh. Thằng nhóc có thể cảm nhận được những làn gió mát lành, âm thanh rực rỡ của hàng ngàn sinh vật.

    “Đấy là quê hương của ta đấy.”

    Ông Joyden cất tiếng khản đặc của những người đã gần 70. Thằng nhóc được lão gọi vào nhà. Nó chống cằm nhìn bóng lưng lọm khọm già nua đang vẽ những bức tranh và kể những câu chuyện có thể nhớ được dù đã đi đến cuối cuộc đời.

    “Bầu trời ở đó rất xanh rất rộng. Cha ta thường câu cá bên chiếc hồ đó và mẹ ta sẽ phơi quần áo trên cây xào gần nhà...”

    Nhà của ông Joyden nằm trên một đồng cỏ rộng lớn cùng với rất nhiều người khác. Ông kể, dường như lại đang đắm chìm hồi ức, nhớ như in mùi của đồng cỏ thơm ngát, hương vị ngai ngái của rừng cây sau khi mưa, nhớ cả mùi bánh mì mẹ nướng, mọi người quây quần ngồi bên hồ dùng bữa, rồi ông và những đứa trẻ khác chơi trượt cỏ.

    “Một ngày nào đó cháu có thể đến quê hương của ông không.”

    Nhóc Adrian hỏi. Nó thấy những nếp nhăn trên mặt lão xô vào nhau, giọng nói già nua dường như lại nhuốm vẻ khổ sở:
    “Chiến tranh đã phá hủy quê nhà thân thương của ta, đã không còn gì trên mảnh đất ấy nữa rồi.”

    Hồ nước trơ cạn, những cánh rừng bị thiêu rụi, cỏ cây úa tàn. Vùng đất ấy đã không còn một bóng người.

    Bóng lưng của lão dường như càng trở nên lọm khọm, lão lúi húi bên đống sơn vẽ sống lại ký ức về quê hương thông qua những bức tranh rực rỡ

    “Ta không còn nơi nào để trở về nữa.”

    Thằng nhóc Adrian mới chỉ 11 tuổi, nó sẽ không bao giờ hiểu được nỗi nhớ nhung da diết của một người con không thể trở về quê hương. Thế nhưng nó lại là người duy nhất lắng nghe lão Joyden nói chuyện, là người duy nhất muốn biết về quê hương, về vùng đất thân thương, về ngôi nhà thực sự và duy nhất của lão.

     
    Piscesenny thích bài này.
  2. Piscesenny

    Piscesenny Bạch Dạ
    2471/113

    Tham gia:
    21 Tháng tám 2019
    Bài viết:
    160
    Được thích:
    475
    Điểm thành tích:
    2,471
    Hmu màu truyện đẹp nhưng mờ buồn quá TvT
     
    Andrea Cordelia thích bài này.
  3. Andrea Cordelia

    Andrea Cordelia Mem chính thức
    133/113

    Tham gia:
    25 Tháng sáu 2018
    Bài viết:
    106
    Được thích:
    143
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    The High Priestess
    Nơi ở:
    Lost Stars
    Tản văn vốn không phải thể mạnh của tôi nên ban đầu tôi đã cực kỳ lo lắng, sợ bản thân viết không hay đó :(( thấy cô phản hồi tốt thế này tui vui quá trời
     
    Piscesenny thích bài này.
  4. Piscesenny

    Piscesenny Bạch Dạ
    2471/113

    Tham gia:
    21 Tháng tám 2019
    Bài viết:
    160
    Được thích:
    475
    Điểm thành tích:
    2,471
    AC tự tin lên, cô viết tốt mà :3 dần sẽ quen tay hơn thui nè
     
    Andrea Cordelia thích bài này.

Chủ đề cùng chuyên mục

Đang tải...