Truyện dài [Fiction] Sát - Glo

Thảo luận trong 'Truyện dài kì' bắt đầu bởi Gloriiallyy, 16 Tháng năm 2020.

  1. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    3730/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    SÁT
    1 VS 12
    “Các ngươi đã bị dính lời nguyền.”

    -*-

    Author: Glo •
    Category: General •
    Rating [K+] •
    Length: Long-fic •
    Status: On-going •
    Characters

    Nguyễn Ngọc Hoàng Vy

    Nguyễn Hoàng Bảo

    Phạm Duy Phong

    Trần Vũ Linh Nhi

    Đoàn Minh Thư
    Đinh Hạ Mai
    Võ Thiên An


    -*-

    Lấy ý tưởng từ event “1 VS 12” ở MN12CS năm nào.

    Cảm ơn bạn cute nào đó đã nghĩ ra game này để mình lấy cảm hứng. Tôi viết cái này sau nhiều năm đì lây, coi như để hồi tưởng về sự khó khăn ngày ấy của chúng ta.


    • Mục lục •

    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5

    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10
     
    Last edited: 3 Tháng tám 2021
    lacie desuka, Zest, Claude and 5 others like this.
  2. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 1:


    “Cái chỗ quái quỷ gì đây?”

    Hoàng Vy thận trọng bước từng bước, tiếng xào xạc của đám lá khô dưới chân liên tục vang lên bên tai, chân thực hơn bao giờ hết. Cô đang đứng giữa một khu rừng. Bốn phía chỉ toàn cây và cây, đồng một màu xanh, khung cảnh trên đầu cũng bị che phủ bởi những tán cây rậm rạp xanh tốt. Cách đây vài phút cô còn đang ngồi ngủ gật trong lớp, mở mắt ra cái đã thấy đứng ở đây rồi. Chả nhẽ bị bắt cóc?

    Xung quanh vắng lặng tuyệt đối, từ phía xa nhất của tầm nhìn đổ lại tuyệt nhiên không có một sinh vật nào. Cũng may, ngoại trừ việc đây là một nơi hoàn toàn xa lạ, thì cũng không có thứ gì đáng sợ cả.

    “Chào mừng Nguyễn Ngọc Hoàng Vy, người chơi thứ ba, đã gia nhập “1 VS 12”.”

    Đang ngơ ngác nhìn quanh, một giọng nói ngang phè phè như giọng chị Google bất ngờ truyền thẳng vào đầu cô, vang lên rõ ràng như ngay bên tai làm cô giật cả mình. Lại cái gì nữa vậy? Một thế lực siêu nhiên trong giấc mơ?

    Ngước đầu lên trời, nhìn lên cái hướng mà cô đoán là “thế lực siêu nhiên” kia đang bắc loa nói vọng xuống, Hoàng Vy lên tiếng:

    “Này, đây là đang mơ à?”

    Giọng chị Google lập tức đáp lại:

    “Không. Đây là thật.”

    Lời vừa dứt, cũng là lúc một cơn đau thấu xương đột ngột xuất hiện, lan nhanh theo dòng máu chạy tới từng tế bào, cơn đau dữ dội khiến cô không còn đứng vững nổi, thân người đổ gục xuống đất, co người quằn quại. Đau đến không cả có sức mà kêu, không còn tâm trí đâu mà nghĩ. May thay, nó chỉ kéo dài chừng hơn mười giây rồi dừng lại, chưa đủ khiến cô ngất đi, nhưng cũng đủ để cô biết đây không phải là mơ.

    “Bà mẹ nó, đau vỡi, huhu.”

    Chỉ có mười giây mà như vừa chết đi sống lại, Hoàng Vy chống tay ngồi dậy, mắt đã rơm rớm muốn khóc nhưng lại không dám rơi nước mắt.

    “Bạn đã được chọn là một trong mười ba đội trưởng của “1 VS 12”, nhiệm vụ của bạn là lập đội, tìm ra và phong ấn Quỷ.”

    “Chị Google” kia như được cài đặt sẵn, cứ thế mà tuôn ra vài câu giới thiệu, như phần mở đầu của mọi trò chơi bình thường. Giữa lời nói đều đều liên tục chạy, Hoàng Vy từ sợ thành cáu, bực mình đứng dậy, hét trong bất lực:

    “Khoan đã, ê, mấy người là ai?! Tại sao tự dưng lôi tôi vào đây? Bị điên à?!”

    Nhưng rốt cuộc, lời của cô cũng chỉ như người chơi game ngồi trước màn hình máy tính mà hét chửi thằng lập trình, chẳng ai nghe thấy, cũng chẳng tác động gì được đến chương trình đang chạy.

    “Sau đây là luật chơi. Bạn hãy nghe cho kĩ vì chúng tôi sẽ không lặp lại.”

    “Chơi cái *beep* *beep* *beep* *beep*! Cho tôi về!”

    Sau lời này, thế lực siêu nhiên mang giọng chị Google bất chợt im lặng, làm cô còn tưởng lời kêu than thảm thiết của cô đã làm lay động sự thương cảm của “game master” rồi chứ. Nhưng không, sau chỉ hai phút yên tĩnh, bất chợt có một thứ ánh sáng đỏ kì lạ từ trên trời chiếu xuống bao bọc lấy người cô, tiếp sau đó là một thứ gì như màn chiếu hiện ra, cùng nhiều dãy chữ và hình lằng nhằng như dãy phương trình phản ứng hoá học kinh hoàng mà ngày xưa cô sợ đến chết khiếp.

    Chưa kịp nhìn hết một lượt, lời nói lại tiếp tục:

    “Tất cả có mười ba đội chơi. Trong đó có một đội của “Quỷ”. Đội của bạn là đội ba, là con người.”

    Trên màn hình có mười ba vòng tròn được vẽ ra lần lượt. Vòng tròn thứ ba hiện lên hình ảnh và thông tin của Hoàng Vy, chi tiết như thể người viết ra nằm dưới gầm giường nhà cô vậy.

    “Bạn là đội trưởng của đội ba, vui lòng chọn tên.”

    “Tên cái quần què, đã bảo tôi không chơi!”

    “Tên Quần què đã được chọn. Tiếp theo bạn sẽ được hướng dẫn cách tổ chức đội Quần què.”

    “Con lợn gợi tình? Game master gì mà kém thông minh vậy?”

    Giọng nói chợt dừng lại một lát, rồi đáp:

    “Chúng tôi hiểu lời bạn nói, nhưng mọi thứ đã được thiết lập, bạn không có quyền từ chối.”

    À, thì ra là có nghe được thật, vậy mà nãy giờ cô phản đối như thế chẳng đáp lại được câu nào. Chả hiểu kiểu gì mà đang yên đang lành lại lôi người ta vào đây, rồi bắt đi “phong ấn Quỷ”? Ủa lạ lùng vậy, cuộc đời cô vốn dĩ đã đầy muối, có nhạt nhẽo gì cho cam mà lại phải bay vào đây? Xin lỗi nhưng đây không có...

    “Một đội sẽ có một Đội trưởng, chính là bạn.”

    Khoan, không biết có phải cô bị điên không, mà sao nghe tới đây bỗng dưng lại có hứng thú nhỉ?

    “Một đội phó. Còn lại là thành viên. Có nghĩa một đội phải có ít nhất hai người.”

    Màn hình hiện ra hai ô tròn nhỏ trong đội của cô, với một đội phó còn chưa biết mặt, và một vài ô nhỏ hơn tượng trưng cho các thành viên khác.

    Cô bình thường cũng ít khi chơi game, vì với cô mấy cái trò đánh nhau tùm lum chẳng có tí đặc sắc nào để cô có hứng thú cả. Nhưng bây giờ bị kẹt trong này, nếu không phải giấc mơ, thì đúng là cô sẽ không có đường nào thoát cả, ngoại trừ chấp nhận, thế thì tội gì không chơi thử!

    “Đây là thẻ của bạn.”

    Một tấm thẻ màu đỏ lấp lánh vừa ảo vừa thực xuất hiện trước mặt Hoàng Vy, cô đưa tay bắt lấy, nó liền trở thành một tấm thẻ bình thường, giống như một cái thẻ ngân hàng vậy. Mặt trước có ghi “Thẻ Đội trưởng, đội ba” và tên cô, mặt sau ghi một dòng chữ:

    “Hồi sinh một thành viên.”

    Tiếng nói lại tiếp tục:

    “Đây là đặc quyền đặc biệt của đội trưởng, bạn có quyền hồi sinh một thành viên đã chết, thẻ chỉ dùng được một lần.”

    Hoàng Vy đang tập trung vào tấm thẻ kì lạ, nghe thấy chữ “chết”, liền ngẩng lên hỏi lại:

    “Khoan. “Chết” ở đây là thoát khỏi trò chơi?”

    “Không.”

    Lời nói kia không do dự phản bác ngay câu hỏi của cô.

    “Mạng sống ở đây tương ứng với bên ngoài. Chết là chết.”

    Hoàng Vy run run buông rơi tấm thẻ trong tay. Không, cô nhầm rồi, không chơi thử được, cô bình thường chơi game toàn thua, mà thua là chết, có ngu mới chơi!

    “Này, đây không phải trò đùa đâu!”

    “Đúng, đây là trò chơi, phải giết để tồn tại. Xin hãy tập trung nghe tiếp.”

    Hoàng Vy đã bắt đầu thấy lạnh sống lưng. Rốt cuộc là ai đã nghĩ ra cái trò này vậy? Nghe thì có vẻ hấp dẫn, nhưng hấp dẫn thế nào thì cũng đâu thể đánh cược mạng sống của mình trong một trò chơi được?! Đáng lẽ giờ này là tan học chuẩn bị về nhà rồi, tự dưng lại bị bắt vào đây, nghe tin mình sắp phải đi giết người, hoặc chịu chết. Cô cũng chẳng phải người có tinh thần thép gì, nghe được đến đây còn chưa ngất đi đã là chịu đựng quá tốt rồi!

    Màn hướng dẫn vẫn tiếp tục trong lo sợ ngày càng tăng của Hoàng Vy. Hình ảnh cũ ẩn đi, dãy chữ mới xuất hiện, hình minh hoạ cứ thay đổi liên tục, chạy ngang chạy dọc đến hoa cả mắt.

    “Nhiệm vụ của mỗi đội như sau: thực hiện nhiệm vụ được giao ở các trạm. Thành công sẽ được nhận: một thẻ nguyền, một thẻ chỉ đường, một thẻ kĩ năng. Thua là chết.”

    Cứ nhắc đến chữ “chết”, Hoàng Vy lại bất giác rùng mình. Cảm giác như nguy hiểm đang rình rập đâu đó và sẵn sàng lao ra lấy mạng cô bất cứ lúc nào vậy. Cô vẫn còn trẻ, vẫn còn yêu đời mà. Ở ngoài kia thấy đánh nhau cô còn chạy mất dép vì sợ liên luỵ, giờ bảo cô coi việc giết người như một trò chơi? Chẳng cần ai giết, giờ chỉ cần có người hù cô một cái là đứng tim ngay chứ chẳng đùa!

    “Khi có được phong ấn quỷ và đã tìm ra quỷ, hãy thực hiện phong ấn. Đội phong ấn được quỷ thì chiến thắng, còn lại đều phải chết.”

    Lời hướng dẫn cứ liên tục nói, Hoàng Vy không rõ mình hiểu được bao nhiêu, nhớ được bao nhiêu, càng nghe đầu càng loạn lên, tai ù dần đi, giọng nói trở thành thứ âm thanh khó chịu, chữ nghĩa quay tròn như đang nghe giảng triết học.

    “Mỗi người có một lời nguyền. Nếu đối phương có “thẻ nguyền”, chiếu đúng với lời nguyền tương ứng của bạn, bạn sẽ chết.”

    “Hãy bắt đầu tìm người để kết nạp vào đội. Chú ý, người bạn gặp có thể sẽ là đồng minh, hoặc kẻ thù trà trộn. Nếu vị trí Đội phó bị chọn sai, đội của bạn sẽ chết.”

    Bao nhiêu chữ “chết” dồn dập làm cô chóng cả mặt, như đang muốn dọa cho cô mất hết tinh thần chứ không phải đang hướng dẫn. Gì mà lắm điều kiện vậy? Như này thì giết người ta luôn đi, còn chơi cái gì nữa?

    Hệ thống này nghe được lời cô, nhưng không hiểu được nỗi lòng cô, như vừa nói vừa doạ, cứ nói mãi chưa hết, hết chuyện này tới chuyện khác, bao nhiêu việc phải làm, bao nhiêu thứ phải chú ý. Hoàng Vy nghe không hiểu, tâm trí đã sớm trôi về nhà, rồi chẳng còn biết mình đã đứng nghe bao lâu nữa.

    Sau một khoảng thời gian không đo nổi, hướng dẫn cuối cùng cũng kết thúc bằng lời chúc may mắn. Màn hình biến mất, lời nói cũng không còn. Xung quanh trở về yên tĩnh làm đầu cô nhẹ hẳn đi. Hoàng Vy thẫn thờ nhìn quanh, không biết phải bắt đầu từ đâu, đi đâu để tìm người, hay ngồi đây chờ chết.

    Thời gian cũng có vẻ giống thế giới bên ngoài, cô có thể nhận thấy trời đang tối dần, cái yên ắng xung quanh khiến khung cảnh càng đáng sợ. Nhiệt độ thì đang giảm, mà cô chỉ có một cái áo mỏng. Hoàng Vy co người ngồi xuống gốc cây, nhắm mắt tự nhủ đây chỉ là một giấc mơ thôi, sau khi tỉnh dậy mình sẽ lại nằm trên chiếc giường êm ấm quen thuộc của mình, căn phòng màu hồng ấm áp của mình. Ngày mai còn phải đi học nữa, cô sắp nghỉ quá số buổi đến nơi rồi, nhanh dậy thôi…

    Hoàng Vy cứ thế mà dần chìm vào giấc ngủ. Cái mệt mỏi và lo sợ lại khiến cô dễ ngủ đến bất ngờ. Sương đêm lạnh lẽo phủ ướt áo, cơ thể đau nhức vì thời tiết không quen thuộc. Đến khi xung quanh đã bắt đầu sáng dần lên, cô bị cái chói mắt đánh thức, mới dần tỉnh dậy, theo thói quen định vươn vai… nhưng không được?

    “Éc? Cái đ… AAAAAA!!”

    Cô đang bị trói? Trước mặt còn có một cô gái khác đang nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy đề phòng, dù chưa nói gì nhưng dòng chữ “Mày là con nào?” hiện rõ trên mặt. Hoàng Vy bị giật mình hét lên theo phản xạ, cô gái kia vẫn giữ nguyên nét mặt không suy chuyển, chờ cô bình tĩnh lại.

    “Này cô ơi, tôi có làm gì sai đâu mà cô lại trói tôi, huhu. Chúng ta gặp được nhau giữa nơi này phải vui mừng bắt tay ôm nhau vài cái cho thân tình rồi cùng nhau vượt qua khó khăn chứ?”

    Nét mặt cô gái kia đã giãn ra được chút, nhìn lại Hoàng Vy một lượt, đánh giá tình hình xung quanh rồi quyết định cởi trói, đồng thời đáp:

    “Chưa biết là ai nên tôi cứ trói tạm vậy cho chắc ăn. Trông cô không giống quỷ nên thôi tôi thả đã vậy.”

    Trời ơi, người gì mà kì cục, có con quỷ nào dễ thương như này không? Không, chắc chắn là không rồi. Hoàng Vy hoàn hồn trở lại, nhìn cô gái kia đã bớt đáng sợ hơn mới bắt đầu cố gắng suy nghĩ tích cực, cô ấy không phải quỷ thì là người, không phải kẻ thù thì là đồng đội. Cùng số phận bị đưa vào đây thể nào cũng thông cảm được với nhau thôi, phải bình tĩnh lại!

    “Cô… cũng bị lôi vào trò chơi này hả? Mà cô... kiếm đâu ra cái dây trói đó vậy?”

    Cô gái kia giơ sợi dây lên:

    “Này hả? Dây chun buộc hàng chứ dây trói gì. Tôi đang buộc hàng giúp mẹ thì tự dưng bay đến đây, cái dây nó bay theo luôn.”

    Hoàng Vy thở dài, đúng là số phận nghiệt ngã, đang đâu tự dưng dính vào cái trò này. Cứ tưởng sau khi tỉnh dậy là cô lại được trở về nhà, nhưng không, mọi thứ vẫn y như thế, ngoại trừ việc có thêm một người. Luật chơi được hướng dẫn ngày hôm qua loáng thoáng chạy lại đầu cô, Hoàng Vy nhìn người ngồi đối diện mình cũng đang không biết nên làm gì, trong đầu nảy ra một ý nghĩ, liền lên tiếng:

    “Này, hay chúng ta đi cùng nhau đi. Chúng ta phải lập đội mà, phải không?”

    Cô gái kia gật đầu đáp:

    “Phải, cũng được. Chứ đối đầu nhau chưa gì tôi đã thấy cô thua chắc rồi đó.” - Cô đưa tay ra toan bắt tay Hoàng Vy - “Tôi là Trần Vũ Linh Nhi, đội trưởng đội năm.”

    Hoàng Vy cảm thấy trán mình đang vã mồ hôi hột, nhìn chăm chú bàn tay của Linh Nhi không dám đáp lại. Không được, không về với nhau được rồi, cả hai đều là đội trưởng, thể nào cũng có lúc đối đầu nhau, lại còn “thua chắc rồi đó”. Chưa gì mà cô đã thấy tử thần đứng trước mặt rồi đây này.

    Linh Nhi thấy thái độ của Hoàng Vy, ngạc nhiên hỏi lại:

    “Sao thế?” Rồi cũng chợt nghĩ ra, thu tay về. “Cô cũng là đội trưởng à?”

    Trước cái gật đầu nhẹ nhàng của Hoàng Vy, Linh Nhi thở dài đứng lên, nói câu cuối rồi dứt khoát đi thẳng:

    “Thôi, không sao. Không đi cùng nhau được thì chúng ta tạm chia tay nhau ở đây vậy. Nếu có gặp lại thì cố tránh mặt nhau, ai phong ấn được quỷ trước thì cứ phong ấn, coi như không thù oán không liên quan nhau.”


    Sau sự xuất hiện bất ngờ và rời đi nhanh chóng của Linh Nhi, Hoàng Vy mới có cơ hội bình tĩnh nhìn lại mình một lần nữa. Cô vừa mới gặp được một người thứ hai, đã lập tức nhận ra đó là kẻ thù. Một người mạnh mẽ tự tin như thế, không được đi cùng, sau này thể nào cũng phải đối đầu. Tuy nói không thù oán, nhưng không giết thì cũng bị giết. Đến lúc đó, Linh Nhi có lí nào lại tha cho cô?

    Giữa hoang mang, giọng nói của hệ thống lại bất chợt vang lên:

    “CUỘC CHIẾN BẮT ĐẦU!”
     
    Last edited: 21 Tháng bảy 2021
  3. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 2:


    “CUỘC CHIẾN BẮT ĐẦU!”

    Hoàng Vy rùng mình co rúm người. Thông báo bắt đầu làm cô lạnh sống lưng, cảm giác như có ai đó đang rình rập ngay gần cô vậy. Nơi này nguy hiểm, không thể không đề phòng được...

    “Mình cứ đứng yên một chỗ chắc không có ai bay đến giết đâu nh...”

    Còn chưa nói hết câu, bỗng dưng từ đâu xuất hiện một lưỡi dao lạnh dí sát tại cổ phản bác lời cô, Hoàng Vy giật mình ngậm miệng ngay tức khắc. Người đằng sau một tay cầm con dao một tay dí vai, không nói câu nào khiến cô căng thẳng đến sắp đứt dây thần kinh.

    Nuốt nước bọt vài phát, lấy hết can đảm, Hoàng Vy lên tiếng:

    “A… ai đó ơi… em khô… không phải quỷ, th… tha cho em đi…”

    Người đằng sau nghe lời này, không biết là vì động lòng hay vì lí do gì, tay nới lỏng ra đôi chút, rồi dần dần bỏ dao xuống. Hoàng Vy nhận thấy mình được thả, liền lập tức tiến lên vài bước để cách xa khỏi nguy hiểm, rồi mới dám quay lại nhìn.

    Và cái người đang đứng trước mặt thật sự khiến cô muốn phát điên.

    “Nguyễn Hoàng Bảo?!”

    Hoàng Bảo hiện lên hai chữ “khó hiểu”, nhăn mặt nhìn cô. Còn Hoàng Vy vừa mừng vừa tức, lao đến bám vai anh, lay lay lắc lắc một hồi, hỏi tới tấp đến chóng mặt:

    “Anh Bảo! Sao anh lại ở đây?! Anh đến cứu em à? Sao anh lại doạ em như thế, làm em sợ muốn chết à huhu!”

    Hoàng Bảo bị lắc không thương tiếc, giơ con dao ra trước mặt Hoàng Vy, không biết để doạ hay để cầu cứu, chờ cho Hoàng Vy dừng lại, mặt đất xung quanh bớt quay quay, anh mới ngẩng lên, bình tĩnh hỏi một câu:

    “Cô là ai?”

    Hoàng Vy đứng hình vài giây, nhận định lại câu hỏi và người trước mặt, suy nghĩ đi suy nghĩ lại, rồi bối rối lên tiếng:

    “Ủa… không phải anh trai yêu quý hay chửi em và hai mươi hai tuổi vẫn còn ế đó à?”

    Hoàng Bảo không đáp, giữ nguyên ánh mắt kiên định, làm Hoàng Vy cũng phải tự nghi ngờ mình. Nhìn kĩ lại một hồi, người này không có điểm gì khác ông anh của cô cả, nhưng mà…

    Khoan, con dao màu tím mộng mơ kia?

    Con dao gọt hoa quả nhà cô?!

    “Không phải cái con khỉ! Không phải anh thì còn ai nữa!”

    Hoàng Vy vận hết kĩ năng học võ nửa năm của mình, không thương tiếc mà đạp Hoàng Bảo văng xa ba mét. Lúc này mà còn đùa được, có vấn đề về thần kinh hay gì?!

    “Anh ơi sao anh lại làm thế với em. Ở đây đáng sợ, nhìn thấy anh em vui lắm mà, anh doạ em sợ chết rồi ú huhu.”

    Hoàng Bảo ôm bụng bò dậy, giơ con dao vừa để cảnh cáo vừa để phòng thủ:

    “Mày… sao mày có thể nói câu đấy khi vừa đạp bay anh? Đây, dao đây, giết đi!”

    Chưa rõ đây là thật hay mơ, nhưng kia đúng là em gái anh rồi, bạo lực đến kinh dị. Bình thường vốn đã hay chửi nhau, tưởng ở đây yêu thương nhau hơn được tí, thế mà vừa mới nói được một câu đã đạp bay cả tình cảm rồi.

    Trái ngược với sự cau có của Hoàng Bảo, Hoàng Vy thấy ông anh mình trở lại như cũ, vui mừng không hết, chạy đến vỗ vỗ vai an ủi, mặt đầy vẻ hối lỗi cảm thương cho cái bụng vừa nhận chấn động từ chân cô, xua xua tay ý nói, thôi bỏ qua nha, thương lắm mới đạp đấy!

    Hoàng Bảo phẩy phẩy tay đuổi Hoàng Vy lùi ra xa, lườm một cái đầy yêu thương. Anh nhìn lại con dao trên tay mình, nhớ lại sự việc kì lạ mới sáng sớm đã gặp, thở dài một tiếng, giọng đầy hoang mang nói:

    “Anh không hiểu tại sao anh lại ở đây.”

    “Sao anh lại có dao?”

    “Anh đang bổ cam mà.”

    Hoàng Vy cạn lời, nhìn con dao hình cá đáng yêu hết mức mà chính tay cô mua hồi nào, trong lòng chợt dâng đầy bất lực.

    “Thôi bỏ đi. Có anh ở đây là em yên tâm rồi. Anh nghe luật chơi chưa?”

    Hoàng Bảo gật đầu:

    “Rồi.”

    Đến lúc này là giờ phút quan trọng, nếu Hoàng Bảo cũng là đội trưởng nữa thì chắc cô đi tự tử luôn chứ khỏi chơi. Hi vọng dồn cao thành núi, Hoàng Vy hướng ánh mắt lấp lánh hỏi một câu mà cô cho là quan trọng nhất cuộc đời mình:

    “Anh có phải đội trưởng không?”

    Cô nín thở chờ câu trả lời. Hoàng Bảo nghe đến hai chữ này, chợt hiện biểu cảm khó hiểu, hỏi lại:

    “Đội trưởng?”

    Nhìn thái độ này là biết chưa nghe đến chuyện đội trưởng đội phó bao giờ rồi, Hoàng Vy như bắt được vàng, tảng đá đè trên vai đã được ném đi, thở phào nhẹ nhõm:

    “Vậy là không phải rồi. Ôi trời đất quỷ thần cha mẹ ơi, may quá!”

    Hoàng Bảo chưa kịp hiểu, Hoàng Vy thì bị sung sướng lấp hết mọi thứ khác, cứ thế liên mồm nói:

    “Vào đội của em thôi. Anh làm đội phó là được rồi, may quá đỡ phải nghĩ nhiều. Chúng ta sẽ đi cùng nhau, may quá không phải chết một mình rồi huhu.”

    Hoàng Bảo bắt đầu thấy hơi phiền, nhưng cũng không nỡ lên tiếng phản đối. Bình thường ở nhà em gái anh bạo lực là thế, nhưng thực chất cũng chỉ là một con bé yếu đuối, mười chín tuổi vẫn chưa hết trẻ trâu, ngoài lúc bắt nạt anh trai thì còn biết làm nũng để nhờ vả nữa. Với lại ở đây chưa rõ thật ảo, sống chết thế nào không biết, vẫn nên đoàn kết mà vượt qua là tốt nhất.

    Anh vốn dĩ không hay chơi game, nhưng cũng đánh giá được trò chơi này không nhạt đâu, ngoài việc còn sống là sống và chết là chết ra thì nội dung cũng thú vị phết. Nhớ lại lời hướng dẫn khi nãy, cộng thêm một loạt lời nói rối rít lộn xộn của Hoàng Vy, anh cũng hiểu được phần nào ý định của cô, gật đầu một cái nhẹ:

    “Ừ. Thì vào đội.”

    Hoàng Vy hớn hở gật đầu theo. Cuối cùng thì cũng tiến được thêm một bước trong trò chơi kì lạ này, cuối cùng thì cô cũng không phải cô đơn nữa rồi!

    “Nhưng… làm thế nào để vào đội…?”

    Câu hỏi của Hoàng Bảo đánh tan sự lạc quan vừa mới nhú lên được một tí. Không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Một câu hỏi cả hai đều không biết trả lời, mà hướng dẫn cũng chưa từng nhắc qua, hoặc đã nhắc đến, nhưng cô quên mất rồi. Hoàng Vy cảm thấy bế tắc, trong đầu hiện ra một loạt cách thức bất khả thi, cuối cùng lại đưa tay ra:

    “Bắt tay thử xem.”

    Không ngờ làm bừa lại trúng. Hai tay vừa chạm nhau lập tức phát sáng, cùng lời nói hệ thống lại vang lên:

    “Đội "Quần què" kết nạp thành viên. Mời chọn vị trí.”

    Hoàng Vy bối rối đáp bừa:

    “Ừm… vị trí…? Đội phó?”

    “Kết nạp thành công. Nguyễn Hoàng Bảo, vị trí Đội phó, đội "Quần què".”

    Luồng sáng biến mất, cả hai ngơ ngác đứng nhìn nhau, chưa hết ngạc nhiên vì sự xuất hiện bất ngờ của hệ thống, hoàn thành lập đội phó, tức là đội đã đủ người, nhưng tiếp theo cũng chưa biết làm gì cả…

    “Sao lại chọn cái tên Quần què?”

    Hoàng Bảo bất chợt lên tiếng hỏi. Hoàng Vy nghe thấy cái tên, trên trán xuất hiện vài giọt mồ hôi. Cái tên ngu người mà hệ thống cố tình chọn từ câu chửi thề trong lúc điên tiết của cô, mỗi lần nghe lại cứ thấy nhục nhục, mà không biết làm thế nào đổi lại, cũng chưa chắc đã được đổi lại. Cô không biết đáp thế nào cho phải, đành cười trừ:

    “Cái tên không quan trọng! Giờ quan trọng là mình phải… a… anh… ơi…”

    Nói được nửa câu, giọng điệu Hoàng Vy chợt thay đổi giữa chừng. Với cái thái độ kia, Hoàng Bảo linh cảm có chuyện gì đó kinh khủng sắp xảy ra rồi, và đúng, những lời tiếp theo của Hoàng Vy liền khẳng định điều đó.

    “Đ… đằng sau anh kìa…”

    Tay Hoàng Vy run run đưa lên chỉ hướng phía sau anh. Cái sát khí sau lưng, cái giọng nói của Hoàng Vy, và bóng đen của “thứ” đó đổ xuống mặt đất khiến trong đầu anh hiện lên ba chữ “Bà mẹ nó!” không nói nổi thành lời. Anh nắm chặt con dao trong tay, không dám quay đầu lại. Hoàng Vy thì không rời mắt khỏi “thứ đó”, chầm chậm lùi dần vài bước:

    “Anh… con dao hình cá có giết được nó không…?”

    Hoàng Bảo cố gắng lấy lại bình tĩnh, đáp:

    “Nếu giết được thì đây là mơ. CHẠY THÔIII!”

    Rồi lập tức hướng phía trước mà chạy thẳng. Hoàng Vy cũng giật mình quay người chạy theo.

    “Écc! Chờ emmm!”

    Hoàng Vy run chân, thấy mình chạy chậm hơn bao giờ hết, tâm trí bị lấp đầy bởi hình ảnh con quỷ kia. Nó cao bằng nửa cây cổ thụ, to ngang bằng nửa cái nhà, lông xù xì, đen nhẻm, mắt đỏ lừ nhìn thẳng vào cô. Nó to như vậy mà di chuyển không hề chậm chạp, chẳng mấy chốc đã rút ngắn dần khoảng cách. Hoàng Vy vừa chạy vừa quay đầu nhìn, tốc độ lại càng chậm hơn. Hoàng Bảo chuyên tâm chạy trước, bất chợt lên tiếng:

    “Cái gì kia?”

    Hoàng Vy lúc này mới chú ý phía trước, có một vòng tròn xanh lớn như một cánh cổng phát sáng thẳng hướng hai người đang chạy đến.

    “Em không biết! Hay cứ tránh nó ra đi!”

    Cả hai ngày càng tiến đến gần “cánh cổng”, con quái vật cũng ngày càng đuổi sát nút. Hoàng Bảo giảm tốc độ, một chút chần chừ, rồi quyết định chạy thẳng qua vòng tròn.

    “Đằng nào cũng chết, cứ chạy qua đi!”

    Hoàng Vy không còn cách nào khác, nối đuôi theo sau Hoàng Bảo. Khi hai người vừa bước qua thì con quái vật bên kia cũng dừng đuổi. Nó đứng sững lại như vừa nhận được lệnh, rồi cứ đứng yên như thế nhìn. Hoàng Bảo và Hoàng Vy lúc này đã dừng chạy, thấy con quái vật cách mình một khoảng khá xa, định chạy tiếp cho an toàn, nhưng từ “cánh cổng” giọng nói hệ thống lại vang lên:

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 001. Nhiệm vụ của bạn: kết nạp một người vào đội, thời gian: ba giờ đồng hồ. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Thì ra là một trạm nhiệm vụ. Có lẽ vì vậy mà con quái vật kia dừng lại. Hai người nhìn nhau không biết nên làm gì, không hẹn mà đồng thời đổ mồ hôi hột, cuối cùng, đành phải lấy hết can đảm tiến lại gần trạm. Nếu không nhận nhiệm vụ, có khi con kia lại đuổi tiếp cũng nên.

    Hoàng Vy nhớ lại tên nhiệm vụ: “kết nạp một người vào đội”, tức là đi tìm người để kết nạp thôi à? Trong vòng ba giờ, chưa chắc đã dễ, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chấp nhận vậy.

    Cô đứng ngay trước cánh cổng, nghe lời thúc giục nhận nhiệm vụ của hệ thống, chợt nhận ra, mình không biết làm thế nào để tiếp nhận cả.

    Cô quay lại nhìn Hoàng Bảo cầu cứu, nhưng chỉ nhận được cái nhìn ngơ ngác ý nói “còn làm gì mà không nhận đi!” của anh. Hoàng Vy bất lực, xoè bàn tay ra trước, đây, nhận đây, cho đi, nhưng hệ thống không hồi đáp, giục thêm vài câu nữa, nghe đến nhức cả đầu. Cô tức mình xoay bàn tay đủ hướng, đưa cả hai tay ra múa quạt mấy vòng, chửi hệ thống thêm mấy chục câu, cuối cùng cũng có tư thế được chấp nhận.

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy, nhận nhiệm vụ thành công. Thời gian bắt đầu.”

    Nhận nhiệm vụ xong, con quái vật cũng quay đầu đi mất. Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm nhìn nhau, dùng thần giao cách cảm nói chuyện, không cần lên tiếng cũng biết người kia đang nghĩ “phải làm gì tiếp bây giờ?”

    Hoàng Bảo lục lại trong đầu vài thông tin, cố nhớ đến mọi thứ liên quan, rồi chợt nghĩ ra, mang vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Hoàng Vy, nói:

    “Hình như… không hoàn thành nhiệm vụ là chết?”

    Hoàng Vy lạnh sống lưng, lườm Hoàng Bảo một cái cảnh cáo, chỉ muốn bịt miệng anh ngay lập tức để khỏi phải nghe mấy câu xui xẻo này. Nhưng khổ nỗi, dù có bịt bao nhiêu lần, thì đó vẫn đúng là sự thật, rằng Hoàng Vy phải kết nạp thành công một người trong vòng ba giờ, nếu không, cô sẽ chết. Và khi cô chết, đội Quần què cũng bay màu, Hoàng Bảo sẽ bay màu theo.

    Thở dài một tiếng, gạt đi vài suy nghĩ lung tung, Hoàng Vy cố vạch ra phương hướng tiếp theo cho cả hai:

    “Chắc là… chúng ta nên… đi tìm người thôi…”

    Lời nói này rơi vào khoảng không vô vọng. Xung quanh yên lặng như tờ, kiếm đâu ra người để mà tìm? Bốn phương tám hướng đều giống nhau, quay đi quay lại cũng chỉ toàn cây cối, biết đi đường nào đây?

    Hoàng Bảo chỉ về phía con quỷ đứng ban nãy:

    “Chúng ta vừa chạy từ phía kia, giờ cứ tiếp tục đi thẳng vậy.”

    Hoàng Vy gật đầu, nặng nề nhấc từng bước, bắt đầu một hành trình dài không biết trước.
     
    Last edited: 21 Tháng bảy 2021
  4. Umio.

    Umio. Newbie Staff Member Moderator
    53/68

    Tham gia:
    5 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    93
    Được thích:
    414
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Viết dạo
    Nơi ở:
    Trên mây
    Cô sửa lại một chút xíu là Google phải viết hoa nha :'3. Với cả hạn chế sử dụng "??" liên tiếp, nên thay thế bằng "?!".
    Còn lại thì không có lỗi gì, chúc hố đông khách nà :Hyped_ZeroTwo:.
     
    1. Bình luận
    2. Gloriiallyy
      Cảm ơn tình iu hơ hơ
      17 Tháng năm 2020
  5. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Đã sửa lại. Có gì check lại cho tui nhớ. :usahearts:
     
    lacie desuka, Tiểu Đào and Umio. like this.
  6. Linda Võ

    Linda Võ Mem nổi tiếng Assistant Beta Reader
    3730/113

    Tham gia:
    21 Tháng năm 2017
    Bài viết:
    622
    Được thích:
    6,937
    Điểm thành tích:
    3,730
    @Gloriiallyy Chào cô, tui đến cho cô một vài nhận xét nè.

    Trước tiên, cái tên truyện khá thu hút tui, vì nó chỉ có một từ, mà lại là "sát", nghe có hơi hám li kì, hấp dẫn. Điểm cộng tiếp theo là cốt truyện khá hay, có thể là do tui ít đọc truyện về hệ thống, nhưng mà cách cô sử dụng từ ngữ khá là "hiện đại", diễn đạt cũng oke. Dưới này còn một vài lỗi diễn đạt, cô xem lại nha. ^^

    Chương 1:

    Chỗ này tui nghĩ cô nên sửa lại là "nhiều dãy chữ", vì khi đọc "hàng dãy chữ", sẽ dễ nhầm là dư ra từ "hàng" hoặc "dãy".

    Để câu gọn hơn, thì tui nghĩ là cô nên rút lại thành:

    => "... sau khi tỉnh dậy mình sẽ lại nằm chiếc giường êm ấm quen thuộc của mình..."

    Lỗi lặp từ.

    => "Eli bị giật mình hét lên theo phản xạ, cô gái kia vẫn giữ nguyên nét mặt không suy chuyển, im lặng chờ cô bình tĩnh lại."
     
  7. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Cảm ơn cô vì đã tới.

    Tên đặt khí thế vậy thôi chứ thực ra tôi viết thể loại này cũng kém, chỉ sợ lại đầu voi đuôi chuột :'(

    Cái vụ lặp từ là tui cố tình, mà ai cũng thấy không xuôi tai nhỉ :'(
     
    Linda Võ and Tiểu Đào like this.
  8. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 3:


    Hai người đi không biết bao lâu, cảnh vật xung quanh không thay đổi là mấy, có điều kì lạ là tuy ý chí đã giảm sút nhiều phần, nhưng thân thể không cảm nhận thấy mệt mỏi, cũng không thấy đói khát gì, có lẽ là hệ thống đã cài đặt bỏ qua vấn đề về thể chất chăng?

    “Chúng ta đi được bao lâu rồi anh?”

    Hoàng Bảo lắc đầu. Không có đồng hồ, cũng chẳng biết đo thời gian thế nào. Nếu cứ đi thế này thì sẽ hết thời gian mất...

    “Ồ, cuối cùng thì cũng tìm thấy người rồi!”

    Đang thẳng hướng mà đi, bất chợt sau lưng có tiếng cười ghê rợn cùng lời nói the thé vang lên, Hoàng Vy và Hoàng Bảo giật mình quay lại. Ở phía này, có sáu người đang tự tin đứng hiên ngang chống nạnh cười ha hả như vừa tìm thấy con mồi. Cô gái đứng đầu có vẻ là đội trưởng, nhìn Hoàng Vy với đầy thoả mãn, vừa cười vừa soi mói từ trên xuống dưới như thể lần đầu nhìn thấy người bình thường, làm cái cảnh này đã đáng sợ lại càng thêm kinh dị.

    Hoàng Vy đoán chắc đây là một đội khác, đang định giết đội cô cho bớt vướng đường. Cô đã sắp chết vì không hoàn thành nhiệm vụ, chẳng lẽ giờ lại chết trước vì đám người này?

    “Này, đội các cô đông như thế, sao lại tấn công hai người chúng tôi làm gì?” Hoàng Vy lên tiếng, cố dùng lí lẽ để bám víu vào thứ hi vọng cuối cùng. “Tôi đằng nào cũng sắp chết, các cô không phải mất công giết đâu!”

    Đội bên kia càng nghe lời xin xỏ càng sướng, cứ cười ha hả nãy giờ. Cô gái có vẻ như là đội trưởng lại nói:

    “Rất tiếc, tha cho cô thì tôi cũng chết. Tôi có nhiệm vụ phải hoàn thành, không muốn cũng bắt buộc phải giết thôi.”

    Cái gì? Còn có nhiệm vụ giết người nữa hả? Càng ngày càng thấy không ổn, kiểu này chắc cô chết sớm cho đỡ đau tim thôi, chứ chơi thế này ai mà chịu được.

    Chưa kịp lên tiếng phản bác, cô gái kia đã giơ lên một tấm thẻ, lấy hết hơi sức mà hét:

    “Thẻ nguyền. Chiếu!”

    Một luồng ánh sáng chói loà phát ra từ tấm thẻ. Hoàng Vy vừa mới thấy chói mắt, đã thấy mình bị lôi ra sau. Mở mắt ra thì Hoàng Bảo đã đứng trước từ khi nào, lời hệ thống cũng vang lên:

    “Lời nguyền không ứng nghiệm.”

    Hoàng Vy thấy mình không sao, vừa nhẹ nhõm, lại vừa cảm động vì ông anh trai vừa chạy lên chắn cho mình, định lên tiếng thì bên kia đã lại cướp lời trước:

    “Thất bại à? Không sao, vẫn còn cách khác.”

    Rồi rút ra một tấm thẻ mới, hướng phía Hoàng Vy và Hoàng Bảo, tiếp tục hét:

    “Lửa!”

    Hoàng Bảo chưa kịp nghe trọn chữ, linh cảm không lành liền lập tức kéo Hoàng Vy chạy đi. Không đầy một giây sau, một luồng khí nóng kinh hoàng ập đến sau lưng cả hai, giống như phía sau vừa có một vụ nổ, mà ảnh hưởng của nó vẫn còn tiếp tục lan rộng. Hoàng Vy kinh hãi sắp phát khóc. Tại sao họ lại làm được nhiều thứ vậy, trong khi cô chẳng có gì trong tay? Lửa lan nhanh như nước lũ tràn bờ, đuổi theo đến sát cùng với đám đằng sau. Cả hai cứ chạy hết tốc lực, đặt mọi hi vọng vào con đường phía trước, mong sẽ có cách nào thoát được.

    Chạy không biết bao lâu sau, sức nóng sau lưng đã giảm dần, có lẽ năng lực của thẻ bài cũng có hạn. May mắn vì Hoàng Bảo đã kịp chạy trước một bước, nếu không cả hai đã bị ngọn lửa đó nuốt gọn rồi.

    Cả hai nín thở nấp sau thân cây lớn, chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng của đám người kia mới dám thở mạnh, hít thêm ít không khí lấy lại tinh thần. Trong tay không có gì, vừa nhận nhiệm vụ đã bị truy sát, thôi thì đành phải chạy trốn trước, cứ tạm thời trốn được bao lâu thì trốn, sau đó thế nào thì tính sau vậy. Đã đến nước này, chỉ đành phó mặc mạng sống cho may mắn thôi.

    Vừa hít vào được ba lần, thở ra được hai phát, giọng nói hệ thống lại vang lên, thông tin về đội khác nhưng khiến Hoàng Vy bủn rủn cả chân tay.

    “Đội mười một - "Tác giả lười nghĩ tên đội quá", đội trưởng không hoàn thành nhiệm vụ, đội thất bại.”

    Chẳng biết còn bao nhiêu thời gian nữa, chính cô cũng sẽ được nghe thông báo này, chính đội Quần què này của cô cũng bay màu, cả hai sẽ cùng chết.

    Như nghe được nỗi lòng cô, hệ thống lập tức lên tiếng:

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy. Còn mười phút cho nhiệm vụ.”

    Hoàng Bảo dựa vào gốc cây, thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai đứa em gái đang mất hết ý chí, cũng định lên tiếng an ủi một câu, rằng thôi, chết thì thôi, nhưng chưa có cơ hội thể hiện tình thương và lòng bao dung của anh trai, thì đã lập tức bị ngăn lại bởi tiếng bước chân gần đó.

    Một người thứ ba bất ngờ xuất hiện. Cả hai không hẹn mà đồng thời lấy lại tinh thần, mang theo một chút hi vọng đồng loạt đứng bật dậy. Người kia cách đây chỉ vài mét, thấy động tĩnh từ phía này, lập tức giơ lên một tấm thẻ vàng.

    Hoàng Vy giật mình lùi lại, kí ức về ngọn lửa đáng sợ ban nãy vẫn cứ ám ảnh cô, khiến cô lúc nào cũng căng thẳng chờ chạy. Hoàng Bảo biết rằng người kia chỉ đang đề phòng, liền tiến lại gần hơn, nói thẳng vào vấn đề chính:

    “Đừng, chúng tôi không có ý định đánh nhau. Tôi đang tìm người gia nhập đội, cậu có thể vào đội tôi được không?”

    Người kia hạ thấp tấm thẻ, không hết đề phòng, đáp gọn:

    “Không.”

    Người ta chỉ nói có một chữ, mà cả Hoàng Bảo và Hoàng Vy không ai bảo ai đồng loạt đứng hình mất một lúc lâu, vừa sốc vừa buồn đến hoá đá. Không biết nói gì hơn, cảm giác thất bại đang đến ngày càng gần, Hoàng Vy thở dài:

    “Hi vọng mong manh cũng không thành. Em chịu thua rồi.”

    Hoàng Bảo vẫn chưa bỏ cuộc, cố gắng thuyết phục người trước mặt:

    “Thấy cậu đi một mình nên chúng tôi mới liều mà hỏi. Tại sao không được? Cậu có đội rồi? Hay cậu là đội trưởng?”

    Người kia vẫn giữ nguyên nét mặt không cảm xúc, đáp:

    “Không. Nhưng trước khi xác định được đối phương, phải đề phòng.”

    Hoàng Bảo càng nghe càng thấy tức, nhưng mấy lời kia cũng không hề vô lí, làm anh không cách nào phản bác được. Đang tính xem nên nói gì tiếp, lời hệ thống lại tiếp tục:

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy. Còn năm phút cho nhiệm vụ.”

    “Bây giờ cậu còn muốn gì nữa? Chúng tôi chỉ còn năm phút để sống. Nếu cậu chưa có đội, thì tại sao lại không đồng ý?”

    Người kia không đáp, có lẽ đang suy nghĩ, hoặc đang không muốn đáp, mắt kiên định nhìn thẳng. Hai mươi hai năm cuộc đời, Hoàng Bảo chưa thấy ai vừa khó hiểu vừa vô tình đến thế. Ở đây đã khó sống, lại thấy người chết mà không cứu, rốt cuộc là anh ta đang nghĩ cái gì vậy?

    Thời gian cứ trôi đi, giọng hệ thống dồn dập dần.

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy. Còn bốn phút cho nhiệm vụ.”

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy. Còn ba phút cho nhiệm vụ.”

    Rốt cuộc, đến khi tưởng như đã sắp mất hết hi vọng, khi chân tay đã vã đầy mồ hôi vì lo sợ, thì cuối cùng Hoàng Vy cũng nhận được cơ hội tiếp tục sống.

    “Được. Tôi đồng ý.”

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy. Còn hai phút cho nhiệm vụ.”

    Hoàng Vy mừng như chết đuối vớ được cọc, không phí thời gian, lập tức đưa tay ra. Hai tay chạm nhau, hệ thống liền xác nhận:

    “Đội "Quần què" kết nạp thành viên. Mời chọn vị trí.”

    “Thành viên.”

    “Kết nạp thành công. Phạm Duy Phong, vị trí Thành viên, đội "Quần què".”

    Ngay sau đó, là tiếp tục xác nhận:

    “Nguyễn Ngọc Hoàng Vy, hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được một thẻ kĩ năng, thẻ chiếu lời nguyền và thẻ chỉ đường.”

    Ba tấm thẻ ba màu xuất hiện trước mặt Hoàng Vy. Cô đưa tay bắt lấy, tò mò lật qua lật lại, đọc mấy dòng chữ mà nửa hiểu nửa không.

    Tấm thẻ màu đen ghi: “Thẻ chiếu lời nguyền”, và mặt sau: “Dùng thẻ Đội trưởng.”

    “Cái này là sao?”

    Cái tội không nghe kĩ luật, giờ cô có đồ cũng chẳng biết cách dùng. Quay sang Hoàng Bảo cầu cứu, thì anh cũng đang trưng ra vẻ mặt: “Hả? Gì? Ai biết đâu?” hoang mang đến tột độ.

    May mắn thay, vẫn còn một người thứ ba hiểu.

    “Mỗi người đều có một lời nguyền riêng.”

    Duy Phong vừa lên tiếng, đã bị cả hai người còn lại dồn hết chú ý vào.

    “Lời nguyền này sẽ ứng nghiệm với một người xác định, người đó phạm phải lời nguyền, thì sẽ có thể chiếu nguyền giết người.”

    Hoàng Vy nghe xong lời giải thích lại càng mù mờ hơn, đầu quay quay không hiểu cái gì ra cái gì. Nhưng may là Hoàng Bảo có vẻ đã biết được phần nào đó, lên tiếng xác nhận lại:

    “Tấm thẻ này tương ứng với người A, nếu người A “dùng thẻ Đội trưởng”, thì khi chiếu sẽ thành công?”

    Duy Phong gật đầu.

    À, giờ thì Hoàng Vy cũng hiểu sương sương rồi, thảo nào khi nãy đội mười một cũng chiếu thẻ gì đó, chắc là thẻ lời nguyền, nhưng không đúng nên không ứng nghiệm.

    “Vậy là từ giờ chúng ta phải cẩn thận với mọi hành động để không phạm phải lời nguyền…”

    Hoàng Bảo đang ngẫm nghĩ về cách sống sót, tính nói ra một câu để thể hiện là mình cũng có biết chút ít, nhưng chưa nói xong, sắc mặt hai người kia bỗng dưng biến đổi, hiện kín hai chữ “sợ hãi”, giống như ban nãy, y như biểu cảm của Hoàng Vy khi con quái vật xuất hiện, và thậm chí còn hơn thế nữa.

    Xung quanh ba người, có đến năm con quái vật đang bao vây.

    Chúng bao vây đến không còn đường thoát, giờ muốn chạy cũng khó, chỉ có độn thổ hoặc bay lên trời thì may ra. Trong khi ba người còn đang hoang mang đến sợ, thì bọn chúng lại không tốn nhiều thời gian đứng nhìn, bắt đầu rục rịch muốn lao tới hàng loạt. Ba người toát mồ hôi hột tựa lưng sát vào nhau, không dám nhúc nhích. Đến lúc cảm thấy vô vọng nhất, Duy Phong bỗng lên tiếng:

    “Thẻ kĩ năng đâu?”

    Lúc này Hoàng Vy mới chợt nhớ ra, ngoài tấm thẻ nguyền đen, còn một tấm màu tím ghi “thẻ chỉ đường”, và một tấm màu vàng ghi “thẻ kĩ năng”. Cô vội lôi đống thẻ, tay run run rút tấm màu vàng ra đọc.

    “Bay/Đội.”

    “Hả?”

    Đã vội lại càng thêm lúng túng. Thẻ chỉ viết có hai chữ vỏn vẹn, cô không hiểu, và cũng không biết dùng thế nào cả. Không có gì trong tay thì chịu chết đã đành, giờ có đồ để dùng mà cũng vẫn phải chịu chết hay sao?

    Đám quái vật bắt đầu đồng loạt lao đến. Sợ đến nín thở, bàn tay run run giữ chặt tấm thẻ của Hoàng Vy bất chợt được Duy Phong nắm lấy, giơ thẳng lên trời.

    Lập tức, luồng sáng chói mắt phát ra, một lớp màng như bong bóng hình thành bao bọc lấy ba người, đồng thời kéo cả ba lao thẳng lên không trung.

    “Écccc! Cái quần gì thế nàyyy?!”

    Lớp bong bóng phi lên nhanh như tàu vũ trụ, cảm giác hẫng một cái như đi thang máy, nhưng độ xóc thì gấp mười lần. Ngay cả người có vẻ sẽ biết trước là Duy Phong cũng không tránh khỏi bất ngờ, nếu không vì cả ba vốn đứng dựa vào nhau thì đã ngã tùm lum hết cả rồi.

    Hoàng Vy hoảng hồn nhìn xuống dưới, đám thú cứ thế lao đầu vào nhau ngã lăn ra đất. Còn ba người trên này, lơ lửng trên cao, chòng chành như ngồi thuyền, chóng mặt muốn chết!

    Nhưng thôi, thoát được là tốt rồi. Tấm thẻ trong tay Hoàng Vy ngay sau đó đã biến mất, có lẽ là chỉ dùng được một lần. Còn bây giờ, bay trên này, làm sao mà xuống đây?

    “Điều khiển cái này kiểu gì vậy?”

    Người biết nhiều nhất ở đây là Duy Phong cũng lắc đầu. Ban nãy cũng là làm bừa trong nguy cấp, chứ đâu ai biết gì đâu.

    Hoàng Vy bối rối nhìn quanh. Cảnh vật trên này thoáng đãng hơn hẳn khi đứng dưới. Bầu trời trên đầu thật không còn gì thật hơn, làm Hoàng Vy càng không thể phủ nhận đây đúng là sự thật. Chỉ có điều bốn hướng vẫn như một, vẫn không biết mình nên đi đâu. Tức mình, cô đưa tay chỉ bừa một hướng, không ngờ lại thành công, cái bong bóng liền kéo người đi.

    “Aaaa, má nóóó, bay chậmmm thôiii!”

    Nếu ban nãy lao lên bằng tốc độ tàu vũ trụ, thì bây giờ nó lại vụt đi ngang tốc độ tên lửa, ba người đồng loạt bị quán tính giật cho ngã sấp mặt, chẳng thể làm gì ngoài la hét thảm thiết.

    Bay như vậy một hồi, đi không biết bao xa, cuối cùng thì cái tên lửa trá hình bong bóng này cũng chậm lại dần, rồi dừng hẳn lại. Hoàng Vy choáng váng đứng dậy, đầu quay vòng vòng như say xe, tay chân run rẩy túm chặt lấy tay Hoàng Bảo.

    Biết là giờ phải nhanh chóng mà hạ xuống đất, chứ không lại bị lôi đi thêm phát nữa chắc chết, nhưng Hoàng Vy cũng chẳng biết làm thế nào để hạ, hai người kia có lẽ cũng vậy, chỉ im lặng đứng nhìn nhau. Bí quá làm liều, Hoàng Vy thử giơ tay lên cao, nói bừa một chữ “hạ!”

    Không có gì thay đổi.

    Không gian tiếp tục rơi vào tĩnh lặng, bong bóng lơ lửng tại chỗ thỉnh thoảng lại rục rịch như bị ảnh hưởng bởi gió thổi, như trêu ngươi ba người bất lực bên trong này.

    Đang yên ắng như vậy, Hoàng Vy chợt nghe thấy Duy Phong bên cạnh thở dài một tiếng. Rồi vừa mới quay sang nhìn, cô đã lại bị Duy Phong giữ lấy bàn tay, dứt khoát chỉ thẳng xuống dưới. Thêm một lần nữa chưa phòng bị, lớp màng bong bóng phi thẳng xuống đất.

    “Oééééé!”

    Tim suýt rơi ra ngoài, tốc độ rơi không khác gì nhảy lầu, chắc chẳng kém trò nhảy bungee là bao. Nhưng dù sao cũng may mắn xuống được rồi, và quả “giáng trần” này tuy không mấy nhẹ nhàng, nhưng không đau đớn gì cả…

    “Ai ui, cái gì dậy nè? Trời sập hả…?”

     
    Last edited: 21 Tháng bảy 2021
    lacie desuka and Tiểu Đào like this.
  9. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 4:


    “Ai ui, cái gì dậy nè? Trời sập hả…?”

    Trong phút chốc, Hoàng Vy tưởng mình vừa nghe nhầm, hình như có giọng cô gái nào đó quanh đây? Phải không? Khi nãy lao xuống nhanh quá cô cũng không kịp để ý. Hoàng Vy quay một vòng xem thử, thì đúng là có một cô gái khác thật, cô ấy cũng đang ngồi dưới đất, ôm đầu rên rỉ. Có lẽ khi nãy hạ xuống vô tình đâm phải cô ấy rồi. Mà ba người lao xuống không đau, cô ấy ở dưới lại chịu trận hết mới thương chứ.

    Hoàng Vy nhận thức được tình hình vội tiến lại gần quan tâm hỏi han:

    “Cô gì ơi, xin lỗi nhé, chúng tôi không để ý.”

    Cô gái kia ngẩng đầu nhìn Hoàng Vy, nhìn hai người kia, rồi lập tức gạt đi vẻ mặt nhăn nhó, lại cười toe toét:

    “Ầy, không sao không sao, cũng như đi đường bất cẩn đụng nhau một cái ý mà.”

    Hoàng Vy như trút được nỗi lo, may quá, cô ấy không nổi điên đòi giết cô như cái đội gì mới gặp lúc trước. Cô gái này có vẻ dễ tính hoà đồng, có vẻ còn là người tốt, xem ra mạng của cô vẫn còn giữ được thêm một lúc.

    Khi cả bốn người đã đứng lên, cô gái mới lại lên tiếng, lại còn cười một cái như kiểu thích thú lắm:

    “Hihi. Cả ba người là cùng một đội hả?”

    Hoàng Vy gật đầu, đáp:

    “Phải… còn cô?”

    “Chà, ghen tị ghê. Tôi đi mãi còn chưa tìm được đội phó của mình đây. À quên, chưa giới thiệu nhỉ.” Cô đưa tay ra. “Tôi là Đoàn Minh Thư, đội trưởng đội tám.”

    Hoàng Vy nghe thấy chữ “đội trưởng”, cơ thể như được cài tự động mà đổ mồ hôi hột, bàn tay định đưa ra lại lập tức rụt lại. Nữa, đội trưởng nữa! Đi đường gặp bạn thì ít mà gặp đối thủ thì nhiều, có muốn lập một đội mạnh cũng không có cơ hội. Hoàng Vy cười trừ, lắc đầu một cái nhẹ rồi đáp:

    “Tôi nghĩ chúng ta không nên bắt tay đâu… Tôi là… Nguyễn Ngọc Hoàng Vy, đội trưởng đội ba.”

    Minh Thư nghe tới đây chắc cũng hiểu, thu tay lại gật đầu “à” một cái, rồi chuyển ánh nhìn qua hai người phía sau lưng Hoàng Vy. Hai người này thì lại cứ đề phòng quá mức, từ đầu đến giờ không ngừng chĩa cặp mắt hình viên đạn tới Minh Thư, ý tứ “Cô là ai, có âm mưu gì?” hiện rõ lên mặt. Rồi sau khi nghe lời giới thiệu, sự đề phòng lại càng tăng lên nhiều hơn.

    Hoàng Vy nhìn thấy biểu cảm đó, khó xử tặc lưỡi, rồi cảm thấy cần thiết, liền giới thiệu luôn cả hai:

    “Ừm… đây là Nguyễn Hoàng Bảo, anh trai tôi, là đội phó của đội ba. Còn đây là Duy Phong, thành viên đội.”

    Lời giới thiệu này làm nét mặt Minh Thư giãn ra đôi chút, cô “ồ” lên một tiếng, gật gật đầu nhìn ba người một lượt, rồi bỗng hướng ánh mắt kì lạ sang Duy Phong, tiến đến gần anh, nhìn như soi mói từ đầu đến chân, sau cùng nói một lời không ai tin được:

    “Này, hay anh sang đội tôi đi, cho tôi được công bằng chút xíu. Tôi có một mình à, còn đằng ấy có ba người lận á!”

    Hoàng Vy nhìn ánh mắt từ soi mói lập tức chuyển thành năn nỉ kia, nghe mấy lời nói vô lí đến kì lạ kia, bất chợt có một cảm giác khó chịu dâng lên trong người. Cô tự chửi khả năng nhìn người của mình đến tơi tả, sao cô nhìn người ngu thế nhỉ? Không ổn không ổn, đây không phải dễ tính hoà đồng, đây chính là thảo mai vô cực!

    “Thế… cũng được hả?”

    Minh Thư nhìn Hoàng Vy, đáp lại câu hỏi bối rối của cô bằng một cái nhếch mép:

    “Có gì mà không được? Cô không nghe hướng dẫn à?”

    Nhắc đến hướng dẫn, Hoàng Vy chỉ biết cười trừ. Khi đó còn đang mải cáu, cô đâu có tâm trí đâu mà nghe, nghe câu được câu mất rồi thôi. Cũng may vẫn còn biết mình phải làm gì để duy trì sự sống cho đến bây giờ. Còn Hoàng Bảo, không cần hỏi cô cũng biết, lão này với mấy trò lằng nhằng như này trước giờ đều có tư tưởng “chơi rồi biết” chứ có bao giờ nghe kĩ luật, chắc cũng chả biết nhiều hơn cô là mấy.

    Nhìn những con người ngơ ngác trước mặt, Minh Thư lắc đầu cảm thông, đành phải giải thích lại:

    “Chỉ có đội trưởng và đội phó thì phải ở đội cố định, còn thành viên muốn chuyển đội lúc nào cũng được hết. Tức là tôi hoàn toàn có thể kết nạp Duy Phong vào đội mình, chỉ cần không chọn vị trí đội phó thì không sao cả.”

    Hoàng Vy đứng hình trước thông tin kia, lo lắng liếc nhìn Duy Phong. Nếu Duy Phong đồng ý, đội cô lại mất một người, lợi thế lại giảm, nguy hiểm sẽ càng tăng. Chưa kể Duy Phong biết đủ thứ mà cả cô và Hoàng Bảo đều không biết là nó ở đâu ra. Nếu anh đi rồi, sau biết kiếm đâu ra ai hiểu luật để mà hỏi nữa? Cô với Hoàng Bảo đều mù tịt các quy tắc, nếu như khi nãy không có Duy Phong, chắc giờ cô cũng chẳng còn đứng đây.

    Nhưng trái với lo lắng của Hoàng Vy, Duy Phong không có vẻ gì là sẽ đồng ý, chỉ đứng yên, nghe Minh Thư thuyết phục một hồi, rồi đáp:

    “Không.”

    “Hở? Tại saoo? Tôi biết nhiều hơn mà, về với tôi sẽ có lợi hơn chứ? Đi với hai người không biết gì rồi sao làm được cái gì?”

    Đến lúc này thì không còn nghi ngờ gì nữa rồi, đây chính xác là thảo mai có huấn luyện, thảo mai được đào tạo kĩ càng, hay còn gọi là trà xanh như ngôn tình Tàu hay nhắc đến, chửi xéo cô mà giọng điệu vẫn thân thiện thế được! Tuy không muốn công nhận nhưng trình độ này phải thuộc loại thảo mai cao cấp lắm rồi, ít ai làm được thế lắm.

    Duy Phong thì vẫn giữ vẻ kiên định, có nói thế nào câu trả lời cũng chỉ có một:

    “Tôi không có ý định chuyển đội.”

    Hoàng Vy tuy bên ngoài tỏ ra bình thường nhưng thực ra trong lòng sướng muốn chết. Làm tốt lắm chàng trai! Thật không sai khi kết nạp Duy Phong vào đội mà!

    Minh Thư có vẻ vẫn chưa muốn bỏ cuộc, nhưng biết khó mà thuyết phục được tiếp, đành xuống nước:

    “Thì thôi vậy… Nhưng mà… mọi người cho tôi đi cùng nha? Tôi có một mình à, ở đây nhiều nguy hiểm như thế, trong tay tôi lại chả có gì nữa…”

    Minh Thư cứ vừa nói vừa đưa ánh mắt bi thương tội nghiệp nhìn Duy Phong. Ngoại trừ việc cái thái độ này khiến Hoàng Vy rất không vừa mắt ra, thì nội dung lời nói cũng rất kì lạ. Hai đội vốn dĩ sẽ là hai đối thủ, giờ lại đi cùng nhau, là sao?

    Hoàng Bảo và Duy Phong có vẻ cũng đang suy nghĩ thử xem mấy lời này có ý gì khác không. Thấy tất cả cùng im lặng, Minh Thư lại nói:

    “Sao vậy? Mục đích cuối cùng của chúng ta cùng là tiêu diệt quỷ mà, không phải hở? Giờ liên kết với nhau, tìm được phong ấn quỷ, khi đó thì tính sau. Chứ tách lẻ ra, khả năng chết cao lắm á nha!”

    Kể ra thì cũng có lí nhỉ. Thêm người thêm sức mạnh, đường còn dài, đâu ai biết sẽ có chuyện gì. Thôi nó lại hợp lí quá rồi, Hoàng Vy nghe đến đây, liền gật đầu, chấp nhận cho cô gái thảo mai này đi cùng. Chỉ cần cô ta không giở trò đánh lén, thì thảo mai đến mấy cũng không phải là vấn đề gì.

    Liên minh đội thế này, làm Hoàng Vy lại chợt nhớ tới Linh Nhi, cái cô gái kì lạ vừa gặp đã bắt trói, nhưng sau đó lại hứa sẽ không làm hại cô nếu gặp lại. Cô ấy kì lạ, Hoàng Vy cũng tự thấy mình kì lạ, dù chỉ nói chuyện vài câu mà không hiểu sao cô lại tin lời Linh Nhi nói đến thế. Không hiểu sao mà trong lòng cô cảm thấy Linh Nhi đáng tin đến kì lạ, đến nỗi cô còn muốn bỏ ngoài tai tất cả luật lệ để có thể cùng đi, cùng chiến thắng với Linh Nhi, giống như có một mối liên kết đặc biệt nào đó vậy.

    Nếu đã có thể liên minh, vậy lần sau gặp lại cô ấy, nhất định cô sẽ hợp tác.



    Bây giờ là tầm buổi chiều. Bốn người không định được phương hướng cứ thế bước theo linh cảm, không gian xung quanh yên tĩnh đến khó tin. Đám quái vật cũng không thấy xuất hiện, Hoàng Vy lấy làm lạ liền lên tiếng:

    “Sao lần này đi không gặp con quái nào nhỉ?”

    Minh Thư đang đi trước Hoàng Vy, nghe câu hỏi liền quay đầu lại trả lời thắc mắc:

    “À. Do thẻ Đội trưởng của tôi đó. Nó có kĩ năng “Xua quái hai ngày.” Tôi mới dùng lúc một giờ nè, đến một giờ chiều ngày kia là hết tác dụng.”

    Hoàng Bảo nghe tới đây liền hỏi lại:

    “Cô có đồng hồ à?”

    Minh Thư gật đầu, giơ cổ tay trái ra. Một chiếc đồng hồ vẫn đang chạy đều, có lẽ nó đúng với giờ bên ngoài. Cái cô gái siêu cấp thảo mai này, vậy mà bảo là không có gì trong tay, có quá nhiều thứ đi chứ.

    “Ê, trạm nhiệm vụ kìa!”

    Mắt đang liếc quanh khắp phía, chợt trong tầm nhìn xuất hiện vài tia sáng xanh, Hoàng Vy kêu lên như bắt được vàng. Trước mặt là một trạm nhiệm vụ mới, một vòng tròn xanh giống y vòng tròn hồi sáng. Bốn người nhanh chóng chạy đến, như sợ bị ai khác cướp mất, cả bốn đồng thời lao qua, giọng nói hệ thống lập tức vang lên.

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 009. Nhiệm vụ của bạn: thắng một ván cờ vua. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Lời vừa dứt, Minh Thư lập tức kêu than:

    “Ôi không, tôi hông có biết chơi cờ vua. Có ai biết chơi hông?”

    Cờ vua, cờ tướng, hay một số loại cờ khác nữa Hoàng Vy đều có biết chơi, nhưng biết thì cũng chỉ là biết, chẳng phải giỏi giang gì cho cam, mà chơi với hệ thống cũng không biết được độ khó ở mức nào. Dễ thì còn cố được, chứ khó chỉ có chết cả lũ. Có nên liều không nhỉ?

    Hoàng Vy quay lại phía sau nhìn hai thằng con trai vẫn đang đứng suy tư, mắt nhìn trạm nhiệm vụ, chắc đang phân tích thử xem có nên làm hay đẩy cho người khác chịu thay. Hoàng Vy thấy vậy đành tiến lên hai bước, dứt khoát giơ tay. Phải nhận thôi, chứ không ai nhận thì làm thế nào bây giờ…

    Nhưng tay vừa mới đưa lên, đã bị Hoàng Bảo giữ lại, nhẹ nhàng lên tiếng:

    “Không được.”

    Cảm động dâng lên, Hoàng Vy mắt long lanh nhìn anh, giọng tràn đầy hạnh phúc hỏi:

    “Anh lo cho em à?”

    Hoàng Bảo mỉm cười, lắc đầu nhè nhẹ, vẫn giữ giọng hiền lành đáp:

    “Mày chơi ngu bỏ mẹ.”

    Hoàng Vy tụt cảm xúc, tính giơ chân vận lực đạp cho Hoàng Bảo cái nữa cho bỏ cái thói cà khịa em gái đi, nhưng anh đã tránh được trước.

    “Anh chơi cũng có tốt hơn em đâu mà nói!”

    Hoàng Bảo giả bộ thở dài một tiếng, ý “chơi có ngu cũng vẫn giỏi hơn mày” hiện rõ lên mặt, cười một cái trêu ngươi rồi đáp:

    “Lựa chọn ngu nhất lúc này là giao mạng sống vào tay mày đấy!”

    Hai người tranh cãi giành giật một hồi, làm Duy Phong và Minh Thư đứng sau không biết phải làm sao, khó xử muốn cản lại để tập trung cho nhiệm vụ trước mắt, nhưng không làm thế nào chen vào được. Cuối cùng, Duy Phong đành phải lên tiếng:

    “Để tôi nhận.”

    Hoàng Vy và Hoàng Bảo dừng cãi lộn, quay sang nhìn người vừa bước lên, bình tĩnh đưa tay nhận nhiệm vụ mà thấy ngầu hết sức. Cả buổi anh không nói được mấy câu, nhưng làm cái gì cũng bình tĩnh mà dứt khoát, như cứu tinh của cả đội vậy. Bên cạnh trước giờ chỉ có có ông anh ăn hại, nên gặp Duy Phong, Hoàng Vy cảm thấy như mình vừa gặp được một thiên tài trăm năm có một.

    “Phạm Duy Phong, nhận nhiệm vụ thành công. Bắt đầu.”

    Trước mặt Duy Phong hiện ra một bàn cờ ảo màu xanh lấp lánh. Không phải quân trắng và quân đen, mà là quân trắng và quân xanh. Quân trắng của Duy Phong, quân xanh của hệ thống. Ngay sau khi nghe tiếng “bắt đầu”, Duy Phong không do dự khởi động lượt chơi. Nhìn bàn cờ như ảo ảnh nhưng vẫn chạm tay vào được, cảm giác quân cờ trong tay vừa thực vừa hư khiến anh ban đầu thoáng mất tập trung, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.

    Một người chơi, ba người căng thẳng theo dõi. Hoàng Bảo và Hoàng Vy tuy là có biết, nhưng để xem bên nào đang có lợi thế hơn thì chịu, cũng không thể giúp gì, chỉ biết đứng im cầu nguyện. Mất đến gần một giờ, sau vô số nước cờ, cuối cùng ván cờ cũng đến hồi kết thúc.

    “Phạm Duy Phong, hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được một thẻ kĩ năng, thẻ chiếu lời nguyền và thẻ chỉ đường.”

    Tất cả cùng thở phào nhẹ nhõm. Nhiệm vụ trôi qua nhẹ nhàng đến mỗi không ai dám tin, cho đến khi Duy Phong chính thức cầm ba tấm thẻ trên tay. Thật may vì lần này không tốn nhiều sức lực, không có giao tranh, thật may vì còn có Duy Phong.

    Duy Phong xong nhiệm vụ, cái thảo mai của Minh Thư lại càng tăng, chạy đến trước mặt anh vỗ tay vui mừng như người hâm mộ được gặp thần tượng lâu năm:

    “Ôii, anh giỏi thế, thắng được hệ thống rồi nè!”

    Hoàng Vy vừa cáu vừa chán, quay mặt ra chỗ khác cho hình ảnh kia khỏi dính vào mắt. Hoàng Bảo có vẻ cũng đồng tình với cô, vỗ vỗ vai đồng cảm, gật đầu ý nói “kệ đi, nó không giết mình là tốt rồi.”

    Duy Phong cầm ba tấm thẻ trong tay, xem qua một lượt rồi cất đi, mặc kệ Minh Thư trước mặt làm trò gì, anh cũng không đáp, cố giữ nguyên vẻ mặt trước-mặt-mình-chả-có-gì-cả mà kiên nhẫn chờ cho xong. Nhưng không ngờ Minh Thư còn chưa xong, anh đã phải lên tiếng:

    “Chạy đi.”
     
    Last edited: 21 Tháng bảy 2021
    lacie desuka and Tiểu Đào like this.
  10. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 5:


    “Chạy đi.”

    “Hả?”

    Minh Thư ngạc nhiên trước lời nói bất ngờ này, bao nhiêu thảo mai cũng phải thu hết lại. Nhưng chỉ nửa phút sau, Duy Phong không trả lời, cô cũng hiểu.

    Sau lưng cô là một luồng sát khí kinh hồn. Trong thế giới trò chơi này, cảm nhận được điều đó có nghĩa là có quái đang đến gần. Hoàng Vy và Hoàng Bảo ở đằng trước cũng đã nhìn thấy. Hai người chạy trước, Minh Thư và Duy Phong tốc tức chạy theo.

    “Aaa, từ từ, chờ em vớiii...”

    Đến lúc nguy cấp mà vẫn không bỏ được cái giọng nhũn nhèo này. Hoàng Vy vừa muốn mặc kệ cũng vừa không dám mặc kệ, tức mình kéo tay Minh Thư tăng tốc.

    “Phiền quá, kêu ít thôi!”

    “Nhưng tại sao chứ? Tôi đã dùng thẻ xua quái rồi mà?!”

    Bốn người chạy đến không còn đủ sức suy nghĩ, trong đầu chỉ còn một mục tiêu duy nhất, là tìm ra một trạm nhiệm vụ, mới có thể chặn con quái này lại được. Không rõ tại sao thẻ Đội trưởng của Minh Thư lại mất tác dụng, nhưng nguyên nhân có là gì thì cũng là bất lợi. Chỉ vừa mới nghỉ ngơi được một chút, chưa kịp hi vọng đoạn đường tiếp theo sẽ tiếp tục thuận lợi, thì nó lại thành ra thế này đây.

    Chạy một đoạn dài, cuối cùng trạm nhiệm vụ cũng hiện ra trước mắt. Bốn người lần lượt lao qua, trạm nhiệm vụ lập tức sáng lên, hệ thống lên tiếng thông báo:

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 013. Nhiệm vụ của bạn: dụ đội khác chạy qua nhận nhiệm vụ. Thời gian ba giờ đồng hồ, mời nhận nhiệm vụ.”

    Bốn người nhìn nhau, đều ngạc nhiên trước cái tên nhiệm vụ kì lạ này, định thắc mắc thì đã có người cướp lời trước:

    “Cảm ơn vì đã giúp nhé, ahahahaa!”

    Từ phía sau trạm, một nhóm bốn người xuất hiện, người đội trưởng đứng đầu cầm trên tay ba tấm thẻ, chắc là vừa nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ. Cái nhiệm vụ quần què này muốn người ta lấy đau khổ của người khác làm niềm vui cho mình hay sao? Nói vậy, là đội này đã cố tình tìm cách dụ đội cô chạy qua trạm?

    Hoàng Bảo đứng trước lên tiếng hỏi cho có:

    “Các cậu vừa chuyển nhiệm vụ này sang cho bọn tôi?”

    Bên kia vang lên loạt tiếng cười ha hả, có vẻ ai cũng đang sung sướng khi thoát khỏi cái nhiệm vụ kì dị này. Cô gái đội trưởng đáp:

    “Ngạc nhiên lắm hả?” Cô giơ lên một tấm thẻ đỏ. “Chừng nào còn có cái này thì mấy người đừng có mong dùng kĩ năng.”

    Hoàng Vy nheo mắt nhìn, tấm thẻ đỏ, thẻ Đội trưởng? Thẻ Đội trưởng của cô ta có chức năng gì vậy? Minh Thư phía sau cũng chen lên trước nhìn cho kĩ, xem cô ta có cái gì mà thẻ xua quái lại mất tác dụng, báo hại cả bốn người phải vướng vào cái thứ rắc rối này. Tất cả đang bị thu hút vào tấm thẻ cô ta đang cầm trên tay, thì lời nói hệ thống từ trạm nhiệm vụ lại liên tục thúc giục bên tai, cắt ngang sự tập trung cao độ đó:

    “Mời nhận nhiệm vụ.”

    Giữa lúc tư tưởng bị phân tán về hai phía, thì Duy Phong nãy giờ vẫn đứng cạnh, lúc này đã hiểu được chuyện gì, bỗng thì thầm vào tai Hoàng Vy vài lời giải thích:

    “Tấm thẻ đó có khả năng “Cấm dùng tất cả kĩ năng”, nên trong phạm vi ảnh hưởng sẽ không dùng được kĩ năng nào cả, kể cả chức năng của thẻ Đội trưởng.”

    Thì ra vậy, thảo nào thẻ Đội trưởng của Minh Thư ban nãy mất tác dụng. Tạm gác lại chuyện tại sao cái này mà Duy Phong cũng biết, thì giờ bốn người phải lập tức nhận nhiệm vụ trước đã, chứ không nhận thì chết cả lũ. Hoàng Vy quay sang Hoàng Bảo, ý muốn hỏi ai nhận bây giờ. Hoàng Bảo cũng quay lại nhìn Minh Thư, nhưng chỉ nhận được cái nhún vai cùng cái lắc đầu ngây thơ vô tội, ý là không muốn nhận đâu, vì chưa muốn chết. Bế tắc giữa bế tắc, bên này đang bối rối nhìn nhau đùn đẩy, đội kia chợt cười khẩy một cái:

    “Không phải quan tâm đến cái nhiệm vụ đó đâu. Vì các người… sẽ chết ngay bây giờ đây.”

    Dứt lời, cô ta giơ lên một tấm thẻ màu vàng, hét to như muốn chọc thủng màng nhĩ người nghe, phun ra một chữ: “Đạn!” Từ tấm thẻ nhỏ bé lập tức bắn ra cả trăm ngàn viên đạn nhỏ, rơi dày như mưa, lao thẳng về phía này mà tấn công.

    May mắn thay, Duy Phong đã kịp nhận ra tấm thẻ trước khi cô ta sử dụng.

    “Nhắm mắt vào!”

    Giữa lúc hoảng hốt nghe thấy tiếng Duy Phong hét bên tai, Hoàng Vy giật mình nhắm mắt, nhưng ngay khi đó, cô lại bất chợt bị ai đó đẩy mạnh một cái. Thân người mất thăng bằng không kịp phản ứng, mắt như có phản xạ mở ra không kịp suy nghĩ, và lập tức, cô nhìn thấy đến cả trăm viên đạn lao thẳng vào mắt mình.

    “Ặccc!”

    Lần này muốn nhắm lại cũng không kịp. Mắt trái của cô nhói lên từng hồi, cơn đau như xuyên qua đầu, lan rộng theo từng sợi thần kinh khiến cô không đứng vững nổi nữa. Khi loạng choạng sắp ngã xuống đất, cô lại thấy mình được một cánh tay đỡ lấy.

    Cơn đau chiếm hết mọi suy nghĩ, hai tai ù lên không nghe được gì khác, miệng muốn nói cũng không phát ra tiếng. Cô nghe được thấp thoáng lời Duy Phong bên tai, chữ được chữ mất, không hiểu được câu nào. Cơn đau ngày càng tăng, ngày càng lan rộng, cô cố dùng phần sức lực còn lại chống chọi với nó, cố gắng dùng đôi tai mình, cuối cùng cũng nghe được gần một câu:

    “Bình tĩnh lại, không… hoảng…”

    Hoàng Vy không biết phải bình tĩnh thế nào. Cô vốn chịu đau rất kém, cái đau này kinh khủng hơn bất cứ cơn đau nào cô đã từng trải qua, nó làm đầu cô muốn nổ tung, muốn lao đầu vào tường cả trăm lần để đánh bật nó đi.

    Giữa cơn mưa đạn không ngừng, Duy Phong ngồi bên cạnh vẫn cố gắng lay gọi cô, không ngừng nói vào tai cô, nhưng mãi cô vẫn không thể nghe được.

    “Bình tĩnh, cô phải bình tĩnh lại, cơn đau sẽ giảm…”

    Khi cảm thấy đau, cơ thể đã lập tức gồng lên như phản xạ để chống lại nó, Hoàng Vy không chịu được đau, phản ứng lại càng nhiều, cơn đau cứ thế mà tăng. Duy Phong vẫn kiên nhẫn, lặp lại từng câu một:

    “Bình tĩnh, thả lỏng ra…”

    Hoàng Vy đau đến phát khóc, đau đớn đi cùng lo sợ mình sẽ chết lúc này làm cô mất hết sức lực. Nhưng cũng chính vì mất sức, mà thân thể cô lại có thể thả lỏng ra được đôi chút. Khi cô quyết định mặc kệ cuộc đời, cũng là lúc cơn đau giảm đi.

    “Thẻ lời nguyền, lấy thẻ lời nguyền ra.”

    Hoàng Vy mơ hồ làm theo lời Duy Phong. Cô cầm cái thẻ đen trên tay, quờ quạng giơ lên, mắt cố gắng mở ra cũng chẳng nhìn thấy được thứ gì, trước mặt như có một màn sương mờ ảo che phủ. Duy Phong lập tức giữ lấy tay cô cùng tấm thẻ, giơ lên hướng phía đội kia, trong trạng thái lơ mơ này, Duy Phong nói gì bên tai, cô đều làm theo cả.

    “Nói đi. Thẻ nguyền, chiếu.”

    “Thẻ nguyền, chiếu.”

    Lời nói không còn chút sức lực nào của Hoàng Vy làm tấm thẻ phát ra một luồng ánh sáng mạnh. Cả hai bên đều bất ngờ, đội bên kia không kịp phản ứng gì đã bị chiếu, chỉ còn nước hi vọng mình không dính lời nguyền đó.

    Nhưng không, thần may mắn lần này đã đứng về phía Hoàng Vy. Luồng ánh sáng bao lấy cô gái đội trưởng một hồi, loé lên sắc đỏ máu cùng tiếng cười ghê người không biết từ đâu ra. Cả người đứng trong và người đứng ngoài đều kinh hãi, không nói nên lời. Như vậy một hồi, chẳng bao lâu sau, khi ánh sáng đỏ biến mất, lời nói hệ thống lập tức vang lên:

    “Lời nguyền ứng nghiệm. Lại Thanh Dung - Dùng thẻ Đội trưởng - chết.”

    “Đội bảy - "Lười nghĩ tên" bị tiêu diệt bởi Đội ba - "Quần què".”

    Bốn người đội bảy đồng loạt ngã xuống, rồi ngay sau đó biến mất không còn dấu vết. Có nghĩa là, cả bốn đều đã chết vì thẻ lời nguyền của Hoàng Vy. Trong lúc không có ý thức chính tay cô đã tiêu diệt bốn người.

    Không gian xung quanh yên tĩnh tuyệt đối. Bốn con người vừa thoát chết trong gang tấc vẫn chưa hoàn hồn, co rúm người lại, từ từ hé mắt. Chỉ có tiếng thở gấp chưa hồi phục được tinh thần của Hoàng Vy, và tiếng tim đập mạnh che hết cả thính giác. Còn chưa kịp hoàn hồn, không bao lâu sau, tiếng thúc giục của trạm nhiệm vụ lại liên tục vang lên:

    “Mời nhận nhiệm vụ. Mời nhận nhiệm vụ. Còn một phút. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Lúc này chẳng thể đùn đẩy được nữa, Hoàng Bảo đành phải chạy tới, nhanh chóng đưa tay chấp nhận. Đến khi quá thời gian mà không nhận nhiệm vụ, thì cả bốn người đều bay màu hết.

    “Nguyễn Hoàng Bảo, nhận nhiệm vụ thành công. Thời gian bắt đầu.”

    Xong xuôi, Hoàng Bảo liền gác lại vấn đề làm sao để hoàn thành nhiệm vụ mà chạy lại chỗ Hoàng Vy. Hai người kia cũng đang ngồi cạnh, chờ cho Hoàng Vy bình tĩnh lại hẳn, cho cơn đau biến mất, Hoàng Bảo mới lên tiếng:

    “Giờ sao đây?”

    Duy Phong nhẹ nhàng hết sức, nói:

    “Mở mắt ra.”

    Hoàng Vy từ từ hé mắt, một bên, rồi hai bên, cơn đau gần như đã mất hoàn toàn, nhịp thở cũng đã dần dần chậm lại. Cảm giác như vừa từ địa ngục trở về vậy. Mọi thứ đã ổn định, nhưng mắt cô, có gì đó kì lạ...

    Tầm nhìn của cô hẹp lại rồi?

    Chớp mắt vài cái để xác nhận, quay qua quay lại một lúc nhìn xung quanh, mọi thứ vẫn vậy. Mắt bên trái của cô…

    “Một bên mắt không nhìn được phải không?”

    Hoàng Vy gật đầu nhẹ.

    Đúng, tầm nhìn của cô thu lại chỉ còn một bên, một bên mắt của cô mất chức năng rồi, có nghĩa là mắt trái của cô bị mù rồi?

    Vừa vượt qua cơn đau, giờ lại nhận thêm tin này, dù đã cố kìm lại nhưng sợ hãi và lo lắng dâng lên làm cô không ngăn được nước mắt rơi. Hoàng Vy cứ thế ngồi khóc, nghe thảm thương vô cùng. Duy Phong và Hoàng Bảo bên cạnh tự dưng bối rối nhìn nhau, chẳng biết phải làm thế nào.

    Giữa căng thẳng im lặng, Minh Thư bất chợt lên tiếng:

    “Ôi mẹ ơi, đáng sợ thế. Cứ nghĩ thoát chết thì lại gặp chuyện khác, giờ làm sao nhỉ?”

    Hoàng Vy nghe mấy lời giả tạo nhũn nhèo này bình thường chắc chắn sẽ cáu, nhưng trong tình trạng này không hiểu sao lại càng buồn hơn. Giống như đã tức lại bị dồn thêm uất ức, vừa cố nuốt xuống nước mắt lại rơi thêm. Hoàng Bảo trước giờ chỉ biết cách vỗ vai an ủi với mấy thằng bạn, chưa bao giờ an ủi con gái, cứ đưa tay lên rồi lại hạ tay xuống, một hồi lâu mới rón rén đặt lên vai Hoàng Vy:

    “Không sao, chưa chắc mình đã sống được tiếp mà.”

    Đang buồn muốn chết, ông anh khô khan này lại nói mấy lời ngứa đòn, làm Hoàng Vy cũng chuyển từ buồn sang bực. Lườm Hoàng Bảo một cái rồi lau nước mắt, cô cố gắng lấy tinh thần trở lại.

    “Đúng, chả sao hết, không chết là may rồi.”

    Hoàng Vy trước giờ tuy chẳng mạnh mẽ gì cho cam, nhưng lạc quan thì không ai bằng. Cô tự biết hoàn cảnh nào thì nên suy nghĩ thế nào cho đúng, tự hiểu lúc nào nên hoảng loạn, lúc nào nên bình tĩnh. Sự việc này cho thấy mấy lời của hệ thống thật sự không phải là đe dọa, sơ sẩy một chút có thể mất mạng như chơi. Khi nãy may mắn chiếu đúng lời nguyền nên tất cả mới thoát chết, nhưng nếu cứ ngồi đây khóc lóc thì sớm muộn gì nguy hiểm cũng tiếp tục tìm đến thôi.

    Nhìn thấy Hoàng Vy đã bình tĩnh trở lại, Duy Phong chợt thở dài một tiếng, không biết là do thấy nhẹ nhõm vì cô đã nghĩ thông, hay là thấy buồn thay cho tình trạng này. Một hồi lâu im lặng, anh lại lên tiếng:

    “Nếu tôi nhớ không nhầm thì có cách trị thương…”

    Đang ủ rũ ngồi co một chỗ, Hoàng Bảo và Hoàng Vy nghe lời này như được khai sáng, mắt lấp lánh đầy hi vọng, hỏi lại:

    “Cách gì?”

    Duy Phong lắc đầu:

    “Tôi không nhớ.”

    Hoàng Vy có lẽ đã quen với sự thất vọng đi kèm hi vọng này, không quá ngạc nhiên, chẳng đáp lời nào tự thu người lại tư thế cũ. Duy Phong dù sao cũng không phải hệ thống, đâu phải cái gì cũng biết.

    “Sao hai người không thử hỏi hệ thống đi?”

    Minh Thư bất chợt lên tiếng, làm Hoàng Vy và Hoàng Bảo thêm lần giữa giật mình, thiếu chút nữa là đứng bật dậy vì ngạc nhiên.

    “Hả? Hỏi được à?”

    “Ừa. Mỗi người được nghe lại luật một lần và được giải đáp thắc mắc mà.”

    Thế giới này đúng là đầy rẫy sự kì lạ. Này là do trò chơi này quá phức tạp, hay là do anh em nhà cô chơi ngu quá nhỉ?

    “Tôi hỏi rồi nên giờ không hỏi được nữa đâu.” Minh Thư lại quay sang Duy Phong, đồng thời đổi cái giọng mềm nhũn như được cài đặt tự động. “Chắc anh cũng hỏi rồi nhị?”

    Duy Phong gật đầu. Minh Thư sau đó lập tức hướng mắt về phía này, ánh mắt tự tin như khiêu khích. Mấy lời này với thái độ này rõ ràng là muốn nói: “hai người cần thì tự thân vận động đi chứ còn chờ ai!” Nhưng Hoàng Vy và Hoàng Bảo lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cái đó. Giờ là lúc phải nghe lại luật cho kĩ và hỏi cho đủ. Mỗi người chỉ được một lần, vậy cả hai phải sử dụng cho tốt, không thể bừa bãi chủ quan nữa được.

    “Rồi, để tôi hỏi.”

    Hoàng Bảo nói, rồi đứng dậy ngước đầu gọi “hệ thống siêu nhiên”, dùng cái giọng có duyên chết liền ngang nhiên như gọi mấy thằng bạn đi nhậu:

    “Ê, game master, cho hỏi cái!”

    Mất một lúc im lặng, cuối cùng cũng có lời đáp:

    “Xin chào Nguyễn Hoàng Bảo, đây là hệ thống quản lí “1 VS 12”, bạn còn một lần nghe lại luật chơi và giải đáp thắc mắc, bạn có muốn dùng không?”
     
    Last edited: 21 Tháng bảy 2021
    lacie desuka and Tiểu Đào like this.
  11. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 6:


    “Xin chào Nguyễn Hoàng Bảo, đây là hệ thống quản lý “1 VS 12”, bạn còn một lần nghe lại luật chơi và giải đáp thắc mắc, bạn có muốn dùng không?”

    Hoàng Bảo sốt ruột đến phát cáu, lập tức đáp:

    “Có, luôn đi, mệt quá.”

    “Nguyễn Hoàng Bảo đã chọn trợ giúp. Nguyễn Ngọc Hoàng Vy, Phạm Duy Phong và Đoàn Minh Thư sẽ tạm thời bị tắt âm.”

    “Sau đây là luật chơi, xin hãy nghe kĩ, và sau đó đặt câu hỏi nếu muốn.”

    Mất khá lâu để Hoàng Bảo nghe và hỏi đáp, ba người còn lại nhìn anh cứ như đang diễn kịch câm, âm thanh xung quanh đều biến mất hết, có ai hét vào tai lúc này cũng chẳng nghe thấy gì. Nhưng cũng vì vậy mà Hoàng Vy cảm thấy yên bình lạ thường. Bỏ qua chuyện mắt trái của cô giờ đã thành vô dụng, bỏ qua chuyện vẫn còn bao nhiêu kẻ thù đang đầy quanh đây, cô bây giờ chỉ cảm thấy mình như vừa thoát khỏi một đám đông ồn ào mà trốn trong lớp vỏ bọc yên lặng của chính mình. Nhắm mắt lại, là mệt mỏi biến mất khỏi tầm nhìn. Nhắm mắt lại, như chỉ còn bình yên bao quanh.


    “Xong rồi.”

    Tiếng nói của Hoàng Bảo bất thình lình xuất hiện làm Hoàng Vy giật mình, nhận ra vừa rồi mình suýt nữa đã ngủ quên. Cô lập tức đứng bật dậy, gạt đi cơn buồn ngủ mơ màng, mang đầy hi vọng hỏi:

    “Sao anh? Có được không?”

    Hoàng Bảo gật đầu:

    “Được. Chúng ta phải tìm ra thẻ “Suối” để được dẫn đường đến suối trị thương, vậy thôi.”

    Nghe mấy lời này, con mắt bên phải của Hoàng Vy lập tức sáng lên như bắt được vàng, long lanh nhìn Hoàng Bảo cười tươi hớn hở như muốn thay lời cảm ơn. Niềm lạc quan lại lấp đầy tâm trí, làm Hoàng Vy cảm thấy tràn trề hi vọng. Như vậy là tạm thời yên tâm rồi, dù chưa biết có tìm nổi tấm thẻ đó hay không.

    “Vậy giờ chúng ta phải tiếp tục tìm trạm nhiệm vụ.”

    Duy Phong nói, ba người còn lại gật đầu.

    Nhưng khoan đã, hình như mọi người đều đang quên mất điều gì đó.

    Cứ có thứ gì đó thiếu thiếu, rõ ràng là có một điều rất quan trọng mà không ai nhớ. Mãi đến khi tất cả quyết định xuất phát, Hoàng Vy cuối cùng cũng nghĩ ra. Cô liền bước đến gần Hoàng Bảo, giữ tay anh, mang vẻ mặt nghiêm trọng ngẩng lên nhìn anh:

    “Anh. Còn nhiệm vụ của anh thì sao?”

    Sau lời này, Hoàng Bảo im lặng không nói gì, chính anh cũng không biết mình im lặng do đang bình tĩnh hay là vì sốc quá mà im lặng. Nhưng ngay sau đó, anh lại đặt tay lên vai Hoàng Vy, đáp:

    “Bỏ mẹ, anh quên mất.”

    Lời đáng thất vọng này vừa được thốt ra từ Hoàng Bảo, thì Minh Thư chợt chỉ tay ra phía xa, vui mừng lên tiếng:

    “Á, có trạm nhiệm vụ kìa?”

    Đáng lẽ phải vui mừng như Minh Thư, nhưng ba người còn lại nghe nhắc đến “trạm nhiệm vụ”, tâm trạng lại trùng xuống. Vừa mới nhớ ra nhiệm vụ cũ, giờ lại gặp nhiệm vụ mới, muốn nhiệm vụ chồng chất nhiệm vụ hay gì?

    “Thôi.” Hoàng Bảo lại nói. “Đằng nào cũng sắp chết. Để anh!”

    Dứt lời, anh liền nhanh chóng lao đến, bay qua trạm nhiệm vụ. Vòng tròn xanh sáng lên, cùng lời nói quen thuộc:

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 014. Nhiệm vụ của bạn: chạy đua. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Hoàng Bảo nghe đến chữ “chạy đua”, mắt lập tức sáng lên như bắt được vàng:

    “Á à, động trúng sở trường của ông rồi nhé, đừng hòng thắng!”

    Rồi không chần chừ, anh liền đưa tay nhận nhiệm vụ.

    “Nguyễn Hoàng Bảo, nhận nhiệm vụ thành công. Bắt đầu.”

    Trước mắt anh hiện ra một đường đua dài không biết đến tận đâu, và một hình người ảo màu xanh sáng loá. Con người ảo này đưa tay lên chào anh, rồi còn vẫy vẫy như khiêu khích. Hoàng Bảo không để tâm, vào vị trí sẵn sàng chờ hiệu lệnh. Tinh thần đằng-nào-cũng-chết khiến anh sung sức hơn bao giờ hết. Hệ thống báo “Sẵn sàng”, anh liền lập tức lao đi.

    Ba người kia đi được đến nơi, không hiểu chuyện gì xảy ra, thì Hoàng Bảo đã chạy khuất tầm mắt. Gần ba phút sau mới lại thấy anh chạy lại, mang vẻ mặt quyết tâm vô cùng lao thẳng về phía ba người đang đứng.

    “Về đíchhh!”

    Hoàng Bảo vừa phanh lại, vừa hét trong sung sướng. Tưởng thế nào, mấy trò này tuổi gì mà thắng anh. Anh vô địch liên tiếp bốn năm hội thao trường đấy, đâu phải chuyện đùa!

    “Nguyễn Hoàng Bảo, hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được một thẻ kĩ năng, thẻ chiếu lời nguyền và thẻ chỉ đường.”

    Ba người kia chỉ còn kịp tròn mắt ngưỡng mộ. Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy xong nhiệm vụ rồi?

    Hoàng Bảo cầm trên tay ba tấm thẻ, đọc thử xem còn cái thứ kì quái gì có thể xuất hiện ở nơi này nữa không. Thẻ lời nguyền màu đen, thẻ chỉ đường màu tím, và thẻ kĩ năng màu vàng là, hửm?

    Khoan, cái gì đây?

    “Bỏ qua nhiệm vụ một lần”?

    Cái này, không lẽ là…

    Trong đầu lập tức loé lên một tia sáng, Hoàng Bảo hiểu ra liền dùng thử xem nó có đúng như mình đang mong đợi hay không. Và một lần nữa, trước sự ngạc nhiên vô cùng của ba người kia, hệ thống thông báo:

    “Nguyễn Hoàng Bảo, bỏ qua nhiệm vụ 013 thành công.”

    Lời nói này như làn gió mát thổi qua tinh thần đang căng như dây đàn của Hoàng Bảo. Anh trút được gánh nặng trên vai, quay lại phía mọi người, giương ra cái mặt tự đắc:

    “Cái này là do ăn ở tốt quá mà!”

    Hoàng Vy không lạ gì trò làm lố này, vỗ tay phụ hoạ, cười trừ hưởng ứng cho có. Dù sao thì Hoàng Bảo an toàn, cô vui mừng còn không hết mà.

    Nói nhảm thêm được vài câu, mọi người đều nhận thấy ánh sáng trên đầu đã yếu dần, dựa theo đồng hồ của Minh Thư thì lúc này đã là sáu giờ chiều. Trời tối đi rất nhanh, và không bao lâu nữa, xung quanh đây sẽ tối đen lại, khó mà nhìn được thứ gì.

    “Tôi nhớ là buổi tối là giờ nghỉ. Thời gian sẽ trôi nhanh gấp đôi nên chúng ta tranh thủ mà nghỉ ngơi đi thôi.” Minh Thư nói, nhìn vào cái đồng hồ trên tay mình. “Năm giờ sáng lại tiếp tục, tức là chỉ có năm tiếng rưỡi theo thời gian thực á, đi nghỉ thôi nè.”

    Mọi người đều quyết định sẽ ngồi tại gốc cây mà ngủ, hoặc xếp lá nằm tạm. Cứ nghĩ là không ngủ nổi, nhưng có lẽ vì đã quá mệt mỏi hoặc do hệ thống đã cài đặt để bắt buộc phải nghỉ, nên vừa nằm xuống không bao lâu giấc ngủ đã đến.


    Giữa không gian tăm tối tĩnh mịch, chỉ có tiếng thở đều của người đã chìm sâu vào giấc ngủ, tiếng bước chân nhè nhẹ giẫm trên nền lá cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Hoàng Vy nằm trên đống lá dưới gốc cây đại thụ, không hay biết có người đang đứng ngay trước mình, bóng dáng nhỏ nhắn yểu điệu quen thuộc, đưa tay cùng tấm thẻ đen ra trước, chiếu thẳng vào Hoàng Vy, thì thầm nhỏ một câu:

    “Thẻ nguyền, chiếu.”

    Trong đêm tối, tấm thẻ không phát ra ánh sáng chói loà, mà chỉ có chút tia đỏ dịu nhẹ chiếu đến người Hoàng Vy.

    “Lời nguyền không ứng nghiệm.”

    Không thành công, nhưng Hoàng Vy vẫn chưa tỉnh. Thêm một tấm thẻ khác được rút ra, hành động chiếu lời nguyền lặp lại, nhưng kết quả cũng vẫn chỉ là thông báo không ứng nghiệm.

    Không được, hai tấm thẻ này không dùng được cho người này.



    Năm giờ sáng.

    Khi những tia sáng đầu tiên xuất hiện, cũng là lúc Hoàng Vy trở mình tỉnh dậy. Cô nhìn xung quanh, thấy Minh Thư vẫn nằm im, Hoàng Bảo cũng vừa quay người, có lẽ là sắp dậy rồi, Duy Phong thì đã thức từ khi nào, ngồi tựa gốc cây, tay cầm mấy tấm thẻ lật đi lật lại.

    Nghe thấy tiếng động từ phía Hoàng Vy, Duy Phong thoáng giật mình, liền cất thẻ vào túi rồi quay sang:

    “Đêm qua ngủ được chứ?”

    Hoàng Vy bất ngờ được hỏi thăm, ngại ngùng gãi đầu cười trừ:

    “À, được… Tôi dễ ngủ lắm. Cảm ơn anh.”

    Rồi chợt nghĩ lại ngày hôm qua đã được Duy Phong giúp không biết bao nhiêu lần, cứu cô bao nhiêu mạng, Hoàng Vy ngập ngừng lên tiếng:

    “Hôm qua… cảm ơn anh đã giúp…”

    “Không có gì.” Duy Phong quay mặt đi nơi khác, đáp. “Cô chết thì tôi cũng chết theo mà.”

    Hoàng Vy không biết đáp gì, đành im lặng. Nghĩ lại ngày đầu tiên đầy khó khăn, vừa thấy sợ, cũng vừa thấy vui. Cô không ngờ là ông anh trai ngày thường hay bắt nạt mình, giờ cũng lo lắng cho em gái đến vậy. Và với khả năng nhìn giảm mất một bên thế này, thế giới đối với cô lại hiện ra theo cách khác. Có những thứ, đúng là không bao giờ ngờ tới.

    “Cảm ơn anh… vì đã vào đội tôi.”

    Duy Phong không đáp, tiếp tục giữ im lặng, hướng mắt ra nơi xa. Anh trước giờ ít nói, cô có đoán mãi cũng chẳng hiểu được anh đang nghĩ gì, có khi là nhớ nhà? Hay là... cũng đang lo lắng cho cô?

    “Trạm nhiệm vụ.”

    “Hả?”

    Duy Phong bỗng dưng lên tiếng.

    “Gọi mọi người dậy. Có trạm nhiệm vụ, chúng ta đi thôi.”

    Hoàng Vy nhìn theo hướng nhìn của Duy Phong, đúng là có ánh sáng xanh lấp lánh ở phía đó thật. Cô gọi Hoàng Bảo và Minh Thư dậy, rồi nhanh chóng tiến đến.

    Đúng là ở đây có một trạm nhiệm vụ. Vậy là, cuộc chiến ngày hôm nay lại bắt đầu rồi.

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 017. Nhiệm vụ của bạn: giải mật mã. Đáp án là một từ tám chữ cái gợi ý về đội quỷ. Thời gian: một giờ. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Hệ thống vừa dứt lời, bốn người lại quay đầu nhìn nhau, không ngờ là trò chơi này cũng có những nhiệm vụ đầy tính trí tuệ thế này, cứ tưởng chỉ toàn chém giết thôi cơ. Hôm qua lại còn “chơi cờ” với “chạy đua”, chắc định khai thác hết khả năng tiềm ẩn của con người đây mà. Nhưng mật mã là gì chưa biết, chẳng rõ khó hay dễ, ai dám liều đây?

    “Thôi được rồi để tôi nhận. Nhìn nhau mãi, không ai đủ tự tin à?”

    Thấy không ai động đậy gì, Minh Thư bất chợt lên tiếng nói một lời đầy mỉa mai rồi bước lên trước.

    “Đoàn Minh Thư, nhận nhiệm vụ thành công. Mời nhận mật mã.”

    Liền sau đó, là một loạt tiếng “títt” bất ngờ vang lên dồn dập, làm ai nấy đều giật mình. Một tờ giấy A4 và một chiếc bút chì rơi vào tay Minh Thư, đồng thời trên vòng tròn của trạm nhiệm vụ hiện ra một bàn phím ảo, có lẽ để nhập đáp án. Còn loạt tiếng “tít”, vẫn cứ kêu thêm một lúc lâu mới ngưng lại.

    Những tiếng kêu này, cùng độ ngân dài của nó khiến cả Hoàng Vy và Hoàng Bảo có một cảm giác quen thuộc kì lạ. Tiếng ngắn, tiếng dài xen kẽ nhau, tạo thành một dãy âm thanh có quy luật.

    Tiếng kêu dứt, cũng là lúc cả hai bật ra một ý nghĩ, đồng thanh lên tiếng:

    “Mã morse!”

    Phải rồi, thì ra dãy âm thanh đó là tín hiệu mã morse - một thứ chẳng xa lạ gì với hai anh em, vì hai người này thường xuyên lôi ra bày trò đố nhau giải mật mã.

    “Chả nhẽ cái dãy vừa rồi là đáp án hả? Em có dịch được dãy mã nó vừa phát không?”

    Hoàng Vy lắc đầu:

    “Chịu. Em còn nghe mãi mới nhận ra nó là mã morse, sao mà dịch được ngay.”

    “Không phải đâu.” Minh Thư cũng lên tiếng, vẫy vẫy tờ giấy trong tay mình. “Đây mới là mật mã cần giải này. Chắc đấy là gợi ý dùng mã morse để giải thôi á.”

    Ba người còn lại cùng ngó đầu vào tờ giấy, đồng loạt “ồ” lên một tiếng. Tờ giấy A4 này quyết định mạng sống của Minh Thư, nhưng nó có vẻ chẳng dễ nhằn chút nào.

    Giữa tờ giấy vẽ một ô vuông lớn, trong đó có sáu mươi tư ô vuông nhỏ tô hai màu đen trắng. Trong số các ô đen có mười sáu ô được điền các dãy chữ cái kì lạ. Đọc từ trái sang phải, từ trên xuống dưới thì được dãy: ce, hk, FD, IDE, GIFC, KH, fdh, jfcf, gee, degk, D, FKI, HFD, CCDF, eje, e.

    Hoàng Vy nhìn vào dãy ô vuông mà chóng cả mặt. Những chữ cái này sao mà giải ra mã morse được?

    “Cái đống ô vuông này là như nào vậy nè?”

    “Giống bàn cờ vua. Là sáu mươi tư ô của bàn cờ vua.”

    Minh Thư vừa nói câu than vãn, Duy Phong đã lập tức giải đáp thắc mắc đó. Sáu mươi tư ô vuông này đúng là giống như sáu mươi tư ô vuông của bàn cờ vua, được tô đen trắng xen kẽ. Nhưng rồi bàn cờ này có ý nghĩa gì?

    “Bàn cờ vua này đánh số hơi lạ.” Duy Phong tiếp tục. “Chỉ có một hàng ngang bên trên và một hàng dọc bên trái được đánh số. Hàng ngang là HGFEDCBA, nhưng hàng dọc lại là bảy, tám, một, hai, ba, bốn, năm, sáu.”

    Ba người còn lại gật gù tán thưởng. Hoàng Vy cùng lúc cũng nhìn ra sự bất thường của bàn cờ này, liền lên tiếng đoán thử:

    “Nếu đọc theo toạ độ các ô có ghi chữ thì lần lượt sẽ là: C1, A1, H2, F2, D2, B2,... mà thôi không đọc nữa loạn hết cả đầu. Vấn đề là tại sao chỉ ghi chữ ở ô đen, và tại sao chữ lại chỗ viết hoa chỗ viết thường thế này nhỉ?”

    “Thì đã bảo là mọi sự bất thường đều có số mệnh của riêng nó.” Hoàng Bảo đáp lời đứa em gái đang bực bội. “Ví dụ như đề bài cố tình đánh số không bình thường để gợi ý rằng chúng ta phải tập trung vào nó. Dãy chữ bắt đầu ở ô C1, có khi ô này có vấn đề gì đó chẳng hạn.”

    “Nhưng là vấn đề gì?”

    Hoàng Bảo đứng hình trước câu hỏi ngược này. Anh cũng mới chỉ nghĩ ra đến đấy chứ đâu hiểu gì đâu. Một dãy chữ lằng nhằng thế này, nghĩ thế nào cũng không hiểu liên quan đến mã morse chỗ nào.

    Thời gian trôi qua đã hơn mười phút. Không gian chìm dần vào tĩnh lặng khi bốn người cùng chụm đầu nhìn tờ giấy hồi lâu vẫn không nghĩ ra manh mối nào mới. Minh Thư có vẻ là người sốt ruột nhất, mặt nhăn lại tỏ rõ khó chịu. Rồi sau cùng, Duy Phong bỗng dưng “à” lên một tiếng, không biết vừa nghĩ ra điều gì mà mắt sáng lên thấy rõ.

    “Phải rồi. Nếu chữ không giải được thì thử chuyển về số xem. Ô bắt đầu là C1, vậy có thể đổi C thành số một, tương tự như vậy với các chữ khác.”

    Duy Phong cầm bút viết thử như lời mình vừa nói, chuyển bảng chữ cái thành những con số. Ba người còn lại hồi hộp dõi theo xem kết quả có ra cái gì không, căng thẳng như thể đây là nhiệm vụ chung.

    Sau khi quy đổi, dãy số mới trở thành: 13, 69, 42, 723, 5841, 96, 426, 8414, 533, 2359, 2, 497, 642, 1124, 383, 3.

    “Ồ, nếu là con số thì em có thể liên tưởng đến mã morse được rồi.” Hoàng Vy kéo kéo tay Hoàng Bảo. “Anh nhớ không, có một kiểu chuyển từ số sang mã, kiểu như chẵn là chấm, lẻ là gạch ấy.”

    Hoàng Bảo gật gật đầu:

    “Phải, nhưng đấy chỉ là quy ước, chẵn cũng có thể là gạch và lẻ cũng có thể là chấm mà. Cái này không có gợi ý thì sao biết mà quy đổi.”

    “Không sao, em biết rồi. Haa!” Hoàng Vy reo lên như bắt được vàng. “Có một kiểu quy ước chắc chắn hơn từ chữ sang mã, là: viết hoa là gạch, viết thường là chấm. Sai thì đảo lại rồi dịch lại! Nhìn dãy chữ khi nãy là thấy có cụm viết hoa, có cụm viết thường. Vấn đề là những cụm ở hàng số một, ba, năm đều viết thường, còn cụm ở hàng số hai, bốn đều viết hoa. Hiểu vấn đề chưa hả anh giai?”

    Hoàng Bảo ngơ ngác mất vài giây, rồi cũng “ồ” lên một tiếng:

    “Đúng! Ê nay ăn gì mà thông minh thế em?!”

    Lẻ là chấm, chẵn là gạch, Hoàng Vy cứ theo quy luật đó quy đổi dãy số thành mã morse, bỏ ngoài tai lời khen như mỉa mai của ông anh sau lưng. Sau một hồi kiên trì chấm chấm gạch gạch và kiểm tra đi kiểm tra lại đến mấy lần, Hoàng Vy cuối cùng cũng giải mã xong, và cho ra một dãy chữ mới: INMRPAOQSBTDOFRE.

    “Em giải xong rồi, mỗi tội giải xong vẫn chả ra cái quần què gì.”

    “Hay là mày giải sai?”

    “Anh ngon thì giải lại đi!”

    Trái với sự ồn ào chưa bao giờ giảm của hai anh em nhà này, Duy Phong vẫn cứ im lặng tập trung vào dãy chữ mới. Anh nhìn dãy chữ, soát lại một lượt các dữ kiện của đề bài. Đến bây giờ thì hơn ba mươi phút đã trôi qua, chẳng còn bao lâu nữa thời gian sẽ hết. Tuy đây không phải nhiệm vụ của anh, nhưng cũng không bỏ dở thế này được.

    “Vẫn còn một vấn đề bất thường khác chúng ta chưa dùng đến.” Duy Phong nói. “Là tại sao chỉ viết các cụm chữ ở ô đen của bàn cờ. Ô bàn cờ một đen một trắng, viết một bỏ một, mà đáp án lại là một từ tám chữ cái, có thể là…”

    “Á à! Là mật mã một sống một chết!” Hoàng Vy cướp lời Duy Phong, lại quay sang vỗ bộp bộp lên vai Hoàng Bảo. “Lấy một chữ, bỏ một chữ, anh nhớ không?”

    Hoàng Bảo gật đầu trong mơ hồ. Sao hôm nay đứa em gái anh nhớ ra nhiều thứ vậy, thông minh đột xuất luôn.

    “Phải. Nếu vậy thì chúng ta sẽ có chữ: IMPOSTOR.”
     
    lacie desuka and FreshWind like this.
  12. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 7:


    Đáp án, chính là “IMPOSTOR”.

    Ba người còn lại đồng loạt “ồ” lên. Cuối cùng thì cũng ra đáp án rồi. Minh Thư lập tức chạy lên nhập đáp án vào bàn phím đã xuất hiện sẵn từ nãy. Một cụm tám từ gợi ý về đội quỷ, một cụm từ dễ hiểu, “impostor” - “kẻ giả mạo”, nhưng lại không dễ diễn giải. Nói là gợi ý mà chẳng ai hiểu được nó gợi ý cái gì.

    “Đoàn Minh Thư, hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được một thẻ kĩ năng, thẻ chiếu lời nguyền và thẻ chỉ đường.”


    Hoàng Vy nghĩ không ra, lười suy nghĩ tiếp nên thả trôi dòng suy nghĩ, khi lời thông báo lọt vào tai cô cũng là khi cô bất chợt nhận ra một điều gì đó kì lạ.

    Nét mặt của Minh Thư.

    Cô ấy cầm ba tấm thẻ trong tay, nhưng mắt lại nhìn vào khoảng không vô định phía trước, nét mặt trầm tư hiếm thấy như đang suy nghĩ điều gì nghiêm trọng. Rồi liền sau đó, cô quay đầu nhìn về phía Duy Phong, mỉm cười một cái nói với cả đội:

    “Ồ, hình như tôi hiểu một từ tám chữ này gợi ý đến thứ gì rồi.”

    Minh Thư giơ cao tấm thẻ vàng trong tay, cao giọng:

    “Và, xem tôi có gì nữa này? Một kĩ năng vô cùng giá trị!”

    Hoàng Vy và Hoàng Bảo còn chưa kịp hiểu ra ý cô là gì, thì Duy Phong đã liền tiền đến, đứng trước như thể muốn chắn giữa Minh Thư và hai người phía sau. Từ phía này chỉ nhìn được bóng lưng của anh, không thấy rõ biểu cảm trên mặt, nhưng Hoàng Vy đoán chắc trên mặt Duy Phong lúc này cũng chẳng có thái độ gì đặc biệt.

    Ơ khoan, Minh Thư với Duy Phong đi đâu thế kia?

    Cứ nghĩ Duy Phong chỉ tùy tiện bước lên vài bước để nhìn rõ tấm thẻ trong tay Minh Thư, nhưng không, anh vừa nói điều gì đó, rất nhỏ, chẳng để hai người phía sau nghe thấy, đồng thời cũng đứng chắn mất Minh Thư. Hoàng Vy chỉ vừa mới kịp nhận thấy điều kì lạ, thì hai người đó đã tiến ra xa, khuất tầm nhìn, khuất cả tầm âm thanh với hai người đang ngơ ngác đứng phía này.

    “Ê anh, mình lén đến gần nghe trộm đi.” Hoàng Vy kéo kéo tay áo Hoàng Bảo.

    “Điên à, hóng hớt làm gì.”


    “Nhưng mà… em…”

    Hoàng Vy cũng không rõ tại sao cô lại sốt ruột đến vậy nữa, chỉ biết khi nhìn thấy hai người kia lôi nhau ra một góc như vậy thì cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể… như thể vừa bị cướp mất thứ gì vậy. Duy Phong là người của đội cô cơ mà, và Minh Thư được coi là một đối thủ cơ mà? Chẳng lẽ Minh Thư vẫn còn muốn dụ dỗ Duy Phong vào đội, và đang lấy “tấm thẻ kĩ năng vô cùng giá trị” vừa khoe kia làm mồi nhử? Không lẽ Duy Phong thay đổi suy nghĩ rồi ư? Hai người đó bỏ đi lập đội riêng rồi?

    Không, không thể nào. Duy Phong kiên định lắm mà. Từ hôm qua tới giờ không lay chuyển được, thì một tấm thẻ làm sao đủ sức mua chuộc! Anh đã thể hiện quyết tâm của mình trước lời mời gọi kia không dưới năm lần, nhưng mà…

    Ầmmmm!

    Một tiếng động kinh hoàng bất chợt vang lên, khiến cả Hoàng Vy và Hoàng Bảo giật bắn mình. Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, sáng đến chói mắt, khiến cả hai đồng loạt đưa tay che mặt theo phản xạ. Phía đó là phía Duy Phong và Minh Thư vừa đi đến mà, có chuyện gì rồi sao?

    Nhưng cô chẳng cần phải thắc mắc nhiều thêm nữa. Ngay khi âm thanh và ánh sáng biến mất, hệ thống bất chợt thông báo một lời không ngờ:


    “Đội tám - “Yandere” đã bị tiêu diệt.”

    Hoàng Vy sững sờ quay đầu nhìn Hoàng Bảo. Đội tám, không phải là đội của Minh Thư sao? Chuyện gì…

    Mới nghĩ được nửa câu, cả hai không hẹn mà lập tức đồng thời chạy đến nơi chấn động ban nãy. Không gian đã trở về với im lặng. Phía sau vài cái cây cổ thụ vững chãi, Duy Phong đang đứng đó, yên tĩnh quay lưng về phía này, trên tay còn cầm một tấm thẻ vàng. Tấm thẻ ấy sáng lên một hồi rồi từ từ biến mất, Duy Phong cũng đồng thời quay đầu lại.


    Ánh mắt lạnh lùng không đổi, không thể đoán được tâm tình.

    Cảm thấy người mình vừa vô thức run lên, nhìn Duy Phong trước mặt, Hoàng Vy không tự chủ mở miệng hỏi một lời chính mình cũng không tin nổi:

    “Anh… anh vừa giết cô ấy?”

    Duy Phong chững lại vài giây, có vẻ định nói lời gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ đáp một tiếng “ừ” nhẹ.

    Tuy chẳng phải lần đầu có người chết và biến mất khỏi trò chơi, nhưng Hoàng Vy vẫn không khỏi cảm thấy sốc. Tại sao Duy Phong lại bất ngờ làm vậy? Chỉ vừa mới vài phút trước, Minh Thư đã hoàn thành nhiệm vụ, nói rằng hiểu được gợi ý từ đáp án của mật mã, khoe rằng mình có một tấm thẻ giá trị, vậy mà bây giờ đã bị gi… giết… Tuy rằng chẳng ưa gì cái tính thảo mai ấy, nhưng một người đã đi cùng đội mình gần một ngày nay, giờ bỗng dưng biến mất, Hoàng Vy vẫn không cảm thấy dễ chịu chút nào. Đúng là cô ấy có làm mọi người khó chịu, nhưng không phải vì thế mà Duy Phong ra tay chứ?

    Như thể hiểu được suy nghĩ của cô, Duy Phong bất chợt thở dài, lên tiếng giải thích cho hành động của mình:

    “Hôm qua, lúc bị tấn công bằng đạn, cô có nhớ mình bị một người đẩy không?”

    Lúc bị tấn công? Khoan, đúng là có, nhưng vì chuyển mọi sự quan tâm đến con mắt trái, cô chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó nữa. Khi đó cô đứng sau Hoàng Bảo, Duy Phong và Minh Thư đằng sau, nói vậy không lẽ…

    “Cô ấy… đẩy tôi?”

    Duy Phong gật đầu, tiếp tục:


    “Đêm qua khi mọi người đang ngủ, cô ta đã dùng hai thẻ lời nguyền, chiếu cả hai người.”

    Càng nghe càng thấy sốc. Thông tin này khiến cô không thể lập tức tiếp nhận, hoá đá mất một lúc mới hiểu rõ Duy Phong vừa nói gì. Đêm qua cô ngủ say như chết, không biết có chuyện gì xảy ra xung quanh, không ngờ, cả cô và Hoàng Bảo đều suýt chết đến hai lần. Nếu như hôm qua lời nguyền ứng nghiệm, nếu như Minh Thư thành công… thì cô đã chết mà không biết, chết ngay trong lúc ngủ…

    “Đây là cuộc chiến sinh tử. Giết hoặc bị giết. Ngoài đội, ai cũng có thể là kẻ thù.”


    Dù đáng sợ, nhưng không thể không công nhận đó là sự thật.

    Thì ra, đó mới là con người thật ẩn giấu sau cái vẻ thảo mai của cô ta, thì ra cô ta chỉ là lấy lớp vỏ thảo mai che đi sự đáng sợ. Nơi này quả thật không thể tin được ai. Mọi thứ vốn dĩ nguy hiểm hơn cô tưởng rất nhiều lần.

    Hoàng Vy quay sang nhìn Hoàng Bảo, thấy anh cũng chưa gạt bỏ được cái ngạc nhiên trên mặt. Lúc này, cô chợt nhớ nhà hơn bao giờ hết, nhớ ngôi nhà nhỏ ấm cúng, nhớ cả trường lớp nữa.

    Tại sao cô lại ở đây?

    Tại sao, lại vướng vào trò chơi này?

    Chán nản dâng đầy tâm trí, làm Hoàng Vy không chịu được mà chảy nước mắt. Hoàng Bảo và Duy Phong lại thêm một lần lúng túng, cố tìm cách gạt đi không khí nặng nề này.

    “Kh… không, đừng khóc… Em cứ khóc vậy anh không biết làm gì đâu…”

    Hoàng Vy ngẩng đầu, giấu không nổi bất lực và tuyệt vọng, nói trong tiếng khóc một lời đã luôn thường trực trong tâm trí từ giây phút đầu bị bắt tới nơi này:

    “Em muốn về nhà...”

    Đất trời cũng như muốn an ủi Hoàng Vy. Cảnh vật yên ắng toàn bộ, chỉ có tiếng lá xào xạc bay trong gió. Nếu như đây không phải một trò chơi sinh tử, không phải nơi dùng mạng sống người khác để bảo vệ mình, thì còn cảnh nào đẹp hơn cảnh này.

    “Đội hai - “Hết tên hay rồi” bị tiêu diệt bởi đội năm - “Nhôm Kính Giá Rẻ Chất Lượng Cao”.”


    “Đội mười - “Còn Cái Nịt” bị tiêu diệt bởi đội năm - “Nhôm Kính Giá Rẻ Chất Lượng Cao”.”

    Giữa yên tĩnh, lời hệ thống bất chợt liên tục vang lên, thêm hai đội bay màu, tức là cuộc đua đang ngày càng đến sát đích, cuộc chiến đang ngày càng khốc liệt. Hoàng Bảo vốn dĩ muốn lạc quan, nhưng lúc này thì không ép mình tập trung cũng không được.

    “Thôi, không khóc nữa, đi thôi, nếu không muốn gặp bọn khổng lồ…”

    “BẮT!!”

    Lời còn đang dang dở đã phải ngưng bặt. Xung quanh ba người bỗng dưng có một tấm lưới khổng lồ vây lấy, thu hẹp dần, tóm gọn cả ba trong này như bắt cá.

    Ba người còn chưa kịp hiểu chuyện gì, chân tay đã bị trói chặt không thể cử động. Phía bên ngoài xuất hiện hai cô gái, có vẻ là chủ nhân tấm lưới, sau khi túm được người liền tiến đến gần cả ba vẫn còn đang kinh ngạc. Cô gái đứng trước lên tiếng:


    “Xin lỗi nhé, để sống được thì phải giết, sau có làm ma cũng đừng về ám tôi.”

    Hoàng Vy đứng trong tấm lưới, ngay sau khi bị lưới chụp đã ngừng khóc, nghe giọng cô gái kia bất chợt cảm thấy có gì đó quen thuộc, liền cố mở to con mắt còn lành lặn nhìn qua lỗ lưới.

    Bất ngờ thay, điều cô đang nghĩ là đúng.


    “Trần Vũ Linh Nhi?!”

    Người bên ngoài đang định lôi ra tấm thẻ, nghe thấy tên mình lại phải dừng tay, lúc này mới ngó qua lưới nhìn vào người bên trong, não hoạt động liên tục để xem mình có biết người này không. Khuôn mặt nửa khó chịu nửa hớn hở của Hoàng Vy gợi lại chút kí ức đã sắp quên, Linh Nhi tặc lưỡi, lắc đầu một cái, rồi nói:

    “Thôi rồi. Không được không được. Đã nói là nếu có gặp thì tránh nhau ra rồi, nên tôi không giết cô được rồi. Thôi, tôi lại đi vậy. Lưới năm phút là hết tác dụng nên đừng lo.”

    Rồi trước sự ngạc nhiên của cô gái đội phó của đội mình, Linh Nhi quay người bước đi, quyết tâm thực hiện lời hứa lúc trước của mình. Hoàng Vy thấy vậy, liền lên tiếng trước cả khi kịp suy nghĩ:


    “Khoan! Đừng đi, tôi có điều muốn nói!”

    Linh Nhi quay đầu lại, nhìn Hoàng Vy đang bị trói ép trong tấm lưới khó khăn cựa quậy rất muốn hướng phía cô tiến lên nhưng không được, thấy cũng hơi tội mà cũng đành chịu. Bắt người thì được, nhưng bảo cô cứu người thì chịu, chỉ biết đứng đó chờ xem Hoàng Vy nói gì thôi.

    Để cho Hoàng Vy sắp xếp lại ý tứ trong đầu một lát, khi chuẩn bị lên tiếng thì cũng là lúc tấm lưới hết thời gian tồn tại, tan biến như bong bóng, giải thoát cho cả ba người. Hoàng Vy được tự do liền chạy đến gần Linh Nhi, vui mừng khôn xiết, dang tay ra định làm một màn ôm ấp thắm thiết, nhưng chưa đến nơi chân lại vấp phải cục đá, mất thăng bằng suýt cắm mặt xuống đất.


    Linh Nhi giật mình, vội đưa tay giữ Hoàng Vy lại, may mắn đỡ được trước khi cô ngã, rồi kéo cô đứng thẳng dậy. Nhưng khi Hoàng Vy vừa ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt mình, Linh Nhi lập tức nhận thấy có điều gì đó sai sai.

    Hoàng Vy định cảm ơn, nhưng mới kịp lấy hơi chuẩn bị nói, đã bị Linh Nhi đột nhiên giữ chặt hai vai, nhìn chăm chú vào hai mắt cô, làm cô trong phút chốc lại bị doạ cho sợ.

    “Hoàng Vy nhỉ?”

    “À… ừm… v… vâng?” Hoàng Vy ngập ngừng đáp câu hỏi bất ngờ.


    “Mắt trái của cô không nhìn được?”

    Hoàng Vy ngạc nhiên, chầm chậm gật đầu trong hoang mang. Sao cô ấy có thể biết chỉ bằng một cái nhìn? Hoàng Bảo nói mắt cô trông vẫn như bình thường mà, có gì khác trước đâu?


    Linh Nhi buông tay khỏi vai Hoàng Vy, thở dài như muốn buồn hộ cô:

    “Làm gì cũng phải cẩn thận chứ, chậc.”

    Hoàng Vy cười trừ, không phải cô không cẩn thận, chẳng qua xui một tí, gặp trúng người không nên gặp, mới bị đánh lén thế này thôi.

    “Nhưng mà… sao cô biết?”

    “Nhìn cái cách đi mất thăng bằng của cô, và cả cách quay đầu nữa.”

    Rốt cuộc Linh Nhi là cái người gì mà giỏi vậy? Ngầu đỉnh cao! Cô ấy luôn mang đến cho Hoàng Vy một cảm giác vô cùng đáng tin. Tuy rằng biết đây là một đội mạnh, nhưng Hoàng Vy lại không thấy sợ. Cô tin tưởng hoàn toàn vào lời hứa ban đầu của Linh Nhi, cũng như tin rằng mình gặp được Linh Nhi là một may mắn của cuộc đời vậy. Giá như có cô ấy trong đội, thì cô đã không phải lo lắng gì rồi...

    Nhắc đến chuyện này, Hoàng Vy mới chợt nhớ ra việc mình muốn làm, liền nói vội như sợ có người nói tranh mất:


    “À đúng rồi, chúng ta hợp tác đi! Đi một mình nguy hiểm quá, chúng ta phải liên minh lại để tăng sức mạnh. Mục đích cuối cùng của chúng ta là tiêu diệt quỷ mà. Tách lẻ ra, khả năng chết cao lắm, qua có một ngày mà tôi hãi quá rồi.”

    Tuy không ưa Minh Thư, nhưng cũng phải công nhận là những lời đó của cô ta cũng có lúc có ích lắm. Hoàng Vy hơn bao giờ hết muốn đi cùng Linh Nhi, muốn tin tưởng cô ấy dù sau có phải thất vọng, dù thế nào đi nữa cũng muốn tin tưởng một lần. Không hiểu tại sao, nhưng Linh Nhi chính là kiểu người để tin tưởng!

    Linh Nhi nghe những lời tưởng vô lí nhưng lại có lí vô cùng này, gật gật đầu liên tục, có vẻ không hề khó chịu trước một loạt lời nói gấp gáp kia của Hoàng Vy, mặt hiện lên chữ “đáng để cân nhắc đấy!” Cô đủ mạnh để đi một mình, nhưng thêm đồng đội cũng không phải là tệ. Cuộc chiến chưa biết bao giờ mới kết thúc, đội cô chỉ có hai người, thêm người có khi lại càng vui.

    Đánh giá thiệt hơn một hồi xong xuôi, Linh Nhi liền gật đầu:


    “Được, vậy chúng ta hợp tác.”

    Cô vừa dứt lời, thì cô gái đội phó của bên kia và Hoàng Bảo bên này liền đồng thanh phản đối:

    “Không được!/Khoan đã!”


    Hoàng Bảo tiến lên trước, kéo Hoàng Vy lại phía sau, bày ra vẻ mặt “không thể tin tưởng” nhìn Linh Nhi, nói:

    “Xin lỗi, nhưng tôi là anh trai Hoàng Vy, con bé còn non, xin phép quyết định thay. Tôi không đồng ý liên kết. Cảm ơn cô đã không giết chúng tôi, giờ thì chúng ta đường ai nấy đi thôi.”

    Cô đội phó bên kia cũng nói:

    “Tôi cũng không đồng ý liên kết, Linh Nhi, bỗng dưng họ đòi liên kết như thế, cô không sợ họ có âm mưu gì à?”

    Hoàng Vy bối rối trước tình cảnh này, không biết phải giải thích thế nào. Cô cũng là mới gặp Linh Nhi hôm qua, cũng chẳng phải thân thiết, chính cô còn không hiểu tại sao cô tin tưởng Linh Nhi nữa mà.


    “Vì tôi biết cô giỏi. Tôi muốn có đội cô đi cùng.” Hoàng Vy quay sang Hoàng Bảo. “Anh cũng thấy đấy, cô ấy mà muốn giết mình thì cũng giết rồi. Tin em đi, không sao đâu.”

    Hai đội phó vẫn có vẻ không muốn chấp thuận. Nhưng ý Hoàng Vy đã quyết, dù sao có chuyện gì cũng nhất định không hối hận. Cô đưa tay ra trước Linh Nhi, mỉm cười thân thiện, mắt ánh lên đầy tin tưởng, gật đầu nói “Hợp tác nào!”

    Linh Nhi quay sang nhìn đội phó một cái, rồi dù cho cô ấy vẫn lắc đầu không đồng ý, Linh Nhi vẫn quay lại phía Hoàng Vy, đưa tay bắt tay cô, đáp:

    “Được. Liên minh.”

    Linh Nhi vừa dứt lời, từ nơi tay hai người bất chợt phát ra luồng sáng mạnh, giống như cả hai đang làm nghi lễ kết nạp, nhưng lại không phải. Cả hai đều là đội trưởng kia mà, đâu thể kết nạp nhau được.


    Giải đáp thắc mắc ấy, hệ thống đã lên tiếng:

    “Đội ba - “Quần què” và đội năm - “Nhôm Kính Giá Rẻ Chất Lượng Cao” liên minh thành công.”
     
    AriesEdward and lacie desuka like this.
  13. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 8:


    “Đội ba - “Quần què” và đội năm - “Nhôm Kính Giá Rẻ Chất Lượng Cao” liên minh thành công.”

    Ánh sáng biến mất, tất cả nhìn nhau ngơ ngác.

    “Thì ra “Nhôm kính giá rẻ chất lượng cao” là đội cô à?”

    Hoàng Vy bối rối trước sự cho phép liên minh bất ngờ này, không biết nói gì, cuối cùng lại nói bừa một câu. Tưởng đội nào giết liên tiếp hai đội, hoá ra là đội Linh Nhi, cũng không lạ. Nếu cô biết là được phép liên minh thì cô đã làm sớm hơn rồi, đâu phải khó khăn nguyên ngày như vậy chứ.

    Linh Nhi gật đầu, đáp:

    “Tranh thủ quảng cáo cho cửa hàng nhà tôi ấy mà.” Rồi suy nghĩ một lát, cô lại nói. “Chắc là liên minh sẽ được phép dùng thẻ kĩ năng đội chung cho cả hai?”

    Linh Nhi thử giải thích lí do của việc được phép liên minh bất ngờ này. Những người còn lại thấy có lí, cũng đồng thời gật đầu đồng tình, suýt nữa quên mất vài phút trước còn phản đối thế nào.

    Không khí trở nên hoà hợp lạ thường. Hai bên như có được một mối liên kết, không ai tiếp tục phản đối gì nữa. Khi màn giới thiệu xong xuôi, Hoàng Vy lại chợt nhớ đến mấy tấm thẻ, nhớ đến tấm lưới ban nãy, tung một cái là bắt gọn đối phương. Kĩ năng xịn như vậy, lại lỡ dùng cho đội cô, cô còn thấy tiếc thay.

    “À, ban nãy, lỗi vì làm phí mất một tấm thẻ của cô, haha.”

    Linh Nhi thấy nhắc đến ban nãy, bỗng rút ra một tập thẻ vàng, giơ lên rồi nói:

    “À, không sao. Cái đó không giới hạn số lần dùng mà. Với lại tôi có nhiều thẻ lắm.” Cô vẫy vẫy đống thẻ như kiểu đại gia vẫy tiền, làm ai cũng tròn mắt ngưỡng mộ. “Tôi còn mấy cái mà không hiểu nó ghi cái kĩ năng khỉ gió gì đây này, chậc.”

    Hoàng Vy cạn lời trước gia tài này, không nén được mà thở dài một tiếng, tự thấy buồn thay cho đội mình. Giờ thì liên minh được, nhưng đến cuối thể nào chẳng phải đối đầu nhau. Nhưng mà thôi, sống sót được để mà đi tiếp đã rồi tính tiếp…

    “Tôi nghĩ là chúng ta nên đi thôi, đứng một chỗ lâu rồi bọn quái lại xuất hiện thì…”

    Nhưng cô chưa kịp nói hết lo lắng của mình, cái thứ khiến cô lo lắng đã liền xuất hiện. Linh Nhi phát hiện ra đầu tiên, còn bình thản đứng chỉ tay như đang định vẫy chào nó:

    “Ồ, đúng là linh như quái kìa, vừa nhắc đến xong.”

    Hoàng Vy bị câu nói nhẹ nhàng này dọa cho toát mồ hôi hột. Hoàng Bảo và Duy Phong đứng sau cũng rùng mình theo. Chưa quay lại, cũng biết có chuyện gì. Trái với vẻ căng thẳng của đội Hoàng Vy, Linh Nhi bình tĩnh rút tấm thẻ vàng ban nãy, nói:

    “Lưới chỉ có năm phút nên sau khi tóm được nó là mọi người chạy ngay nhé.”

    Lúc này ba người quay lại phía sau, mới thấy trước mắt là một con gà khổng lồ, nhưng nhìn kĩ lại thấy giống con chim hơn cả. Toàn thân nó màu đen, đôi mắt đỏ rực như muốn phun ra tia lửa điện nhìn thẳng tới phía này. Hai bên thân hình như còn có cánh, đang khép sát vào người nên không thể nhìn rõ, cũng không biết là cánh cho đẹp hay để làm gì. Hoàng Vy sau một ngày bị quái vật dí, tinh thần cũng vững hơn phần nào, cố gắng bình tĩnh chờ Linh Nhi tung kĩ năng rồi cùng chạy.

    Nhưng khoan đã, chờ nãy giờ sao Linh Nhi vẫn chưa hành động?

    Hoàng Vy quay lại phía sau, một cảnh tượng kì lạ hiện ra trước mắt cô. Linh Nhi đang giơ cao tấm thẻ vàng, vẫy lên vẫy xuống, liên tục hô “Hây! Hây! Hây!” Nhưng đáp lại hành động đó, không có gì xảy ra cả.

    Cô gái đội phó đội kia - tức Hạ Mai đằng sau có vẻ cũng bắt đầu thấy sợ. Thẻ không hiểu sao không dùng được, con gà kia lại đã rục rịch chuẩn bị tấn công, từ lúc bắt đầu đến giờ đây là lần đầu cô gặp khó khăn thế này.

    Linh Nhi thu tấm thẻ lại, khó hiểu nhìn xem mình có cầm nhầm không. Không, cô lấy đúng thẻ, có nghĩa là…

    “Ây, con quái này có năng lực cấm dùng kĩ năng, chạy đi anh em ây!”

    Dứt lời, Linh Nhi và Hạ Mai liền chạy hết tốc lực, ba người phía sau giật mình nối đuôi theo sau. Rốt cuộc cũng vẫn không thay đổi được gì, vẫn phải chạy trối chết, không kìm chân được con kia. Được cái sau một ngày luyện chạy nhiều đến vậy, ai cũng thấy tốc độ chạy cải thiện hơn hẳn, tinh thần cũng vững vàng hơn nhiều.

    Linh Nhi và Hạ Mai tiên phong, Hoàng Bảo bám theo ngay sát, Hoàng Vy sau Hoàng Bảo vài bước chân, cuối cùng là Duy Phong lúc nào cũng ở phía cuối. Thứ tự này chắc chắn không phải vô tình. Bởi khả năng chạy của Hoàng Bảo chẳng kém ai, nhưng vì đứa em gái còn ở phía sau nên tốc độ vì vậy mà giảm đi nhiều phần. Duy Phong cũng vậy, từ hôm qua đến nay chưa khi nào anh vượt lên trước Hoàng Vy. Có nghĩa lúc nào hai người đó cũng cố chạy chậm lại, để cho bằng với tốc độ của Hoàng Vy, để cô không bao giờ bị bỏ lại một mình.

    “Quéccccc!”

    Đang giữ một tốc độ ổn định như vậy, tiếng con quái đằng sau bất ngờ kêu lên làm Hoàng Vy giật bắn mình. Cái con này mang hình dáng con gà mà kêu như lợn bị chọc tiết vậy. Cố gắng không bị phân tâm làm tốc độ giảm lại, ai cũng vẫn đang cố gắng hết sức mà chạy cho thoát. Bình thường mấy con quái này chạy khá nhanh, nhưng rất ít khi bắt được người, trừ cái lần bị năm con vây quanh hôm qua còn lại đều chạy kịp đến trạm nhiệm vụ, nên lần này hi vọng cũng vậy…

    Ủa khoan, cái gì đây?

    Dưới đất hiện lên một cái bóng khổng lồ, báo hiệu trên đầu đang có một thứ gì đó rất lớn che phủ. Cả năm người đồng thời ngẩng lên, giật mình đến suýt vấp ngã.

    “Éccc! Nó biết bay à?!”

    Con gà khổng lồ dang cánh rộng che cả bầu trời, bay trên tầng lá cây nhưng sẵn sàng lao bổ xuống bất cứ lúc nào. Tim đập chân run, cùng với tầm nhìn bị hạn chế còn một nửa, Hoàng Vy không điều chỉnh được tốc độ, chân vấp phải hòn đá mà ngã lăn ra đất.

    “Ặccc!”

    Ngay lập tức, con gà thu cánh lao thẳng xuống, như chỉ chờ thời điểm này để hành động. Duy Phong vốn chạy phía sau, thấy cô ngã liền đứng lại, đưa tay muốn kéo cô dậy nhưng không kịp, chỉ mới chạm được vào tay cô, con gà đã xuống đến nơi, dùng hai cái móng khổng lồ của nó quắp lấy người Hoàng Vy, rồi lại đập cánh phạch phạch bay lên cao. Duy Phong vừa giật mình vừa hoảng hốt, chỉ kịp với theo gọi một tiếng:

    “Hoàng Vy!”

    Ba người phía trước biết chuyện gì xảy ra, thì khi quay lại cũng chỉ kịp thấy Hoàng Vy đang vùng vẫy trên không, con gà đổi hướng bay đi mất, từ phía xa vọng lại tiếng hét thảm thiết:

    “Écccccc! Cứuuuuuu!”

    Khi ba người kia còn đang ngơ ngác định lên tiếng, Duy Phong không nói một câu lập tức đuổi theo con gà, lao đi như thể sợ chậm một giây thôi là mất dấu, sợ không đuổi kịp sẽ chỉ có thể bất lực đứng nhìn.

    Con gà cứ bay, bốn người đuổi theo ngay bên dưới, Hoàng Vy thì không biết còn tỉnh táo để mà giãy giụa nữa không, hay là sợ đến bất tỉnh trên đó rồi. Vượt qua không biết bao nhiêu đoạn đường, cuối cùng cũng đến lúc phải dừng lại.

    Con gà bay đến một nơi hoàn toàn kì lạ, hoàn toàn khác với cảnh rừng chỉ toàn cây không phương hướng quen thuộc. Đây giống như tận cùng của khu rừng, nơi giáp với hai ngọn núi đứng sát nhau. Nơi thung lũng ở giữa có một cái hang, mà phía trên có đến hai con gà khổng lồ đang đứng canh. Con vừa quắp Hoàng Vy tới, đi vào trong hang rồi quay ra một mình, đoán chắc rằng nó đã thả Hoàng Vy trong đó rồi.

    Bốn người ở đây vừa vì bất ngờ với cảnh trước mắt, vừa e ngại ba con gà khổng lồ, nên chỉ dám đứng từ xa, cố không để bọn quái kia chú ý đến, không biết làm sao để đến gần được.

    “Bình tĩnh.” Linh Nhi nói. “Tình hình hiện tại cho thấy cô ấy vẫn ổn. Chứ nếu có làm sao thì hai anh cũng chết rồi.”

    Hoàng Bảo và Duy Phong gật đầu đồng tình. Tuy rằng sốt ruột, nhưng cũng không thể cứ thế mà lao thẳng vào đó được, mà khổ nỗi không lao vào thì cũng không biết làm gì khác. Chẳng lẽ cứ bỏ mặc Hoàng Vy mà đi tiếp?

    “Mấy con gà điên này lại còn cấm dùng kĩ năng.” Hoàng Bảo bực tức nói. “Chúng nó quay mình như chong chóng, còn mình thì chẳng biết đường nào để đi cả. Mấy tấm thẻ chỉ đường cũng chẳng dùng được.*Beep* *beep* cái game *beep* này!”

    Mấy lời chửi thề khiến Linh Nhi và Hạ Mai câm nín, nhưng Duy Phong sau khi nghe lời này có vẻ lại nghĩ ra được điều gì đó. Ánh mắt anh chợt bừng sáng đầy hi vọng. Anh quay đầu nhìn quanh, rồi bất ngờ lên tiếng:

    “Chúng ta phải làm nhiệm vụ, làm đến khi nào tìm được thẻ “Suối”!”

    Ba người còn lại không kịp hiểu, mà Duy Phong có vẻ cũng không định giải thích gì thêm. Hoàng Bảo định lên tiếng hỏi rằng thẻ “Suối” lúc này thì có tác dụng gì, nhưng Hạ Mai đã cướp mất cơ hội đó của anh. Cô ấy chỉ về phía sau, nơi cách đây chỉ khoảng mười mấy mét, một vòng sáng xanh lấp loáng xuất hiện.

    “Hình như có một trạm nhiệm vụ vừa hiện ra.”

    Ba người hướng mắt nhìn, đồng thời thấy thứ ánh sáng xanh đó, không khỏi bất ngờ. Đúng là một trạm nhiệm vụ thật, và đúng là nó vừa hiện ra thật. Vì đó là hướng mọi người vừa chạy tới, không có lí nào lại không nhìn thấy một thứ nổi bật như vậy được.

    Bốn người tự thấy bất ngờ với chính những nhận định đó của mình, nhìn nhau một cái rồi chợt cảm thấy chuyện này lại hợp lí quá đi mất. Thì ra trạm nhiệm vụ cũng có thể xuất hiện thêm được, thảo nào nhiều lúc chạy một đoạn dài không thấy gì, mà có lúc quay đầu lại bỗng dưng tìm được.

    Nhìn thấy trạm nhiệm vụ này, suy nghĩ bế tắc về việc làm sao cứu Hoàng Vy biến mất, Hoàng Bảo và Linh Nhi là hai người sung sức nhất, lập tức lao thẳng đến không do dự, như muốn tranh nhau mà làm. Hai người còn lại cũng vội vã bước đến, khi tới nơi cũng vừa lúc hệ thống thông báo.

    “Chào mừng đến với trạm nhiệm vụ số 020. Nhiệm vụ của bạn: giết quái bằng thanh kiếm này. Mời nhận nhiệm vụ.”

    Giữa vòng tròn hiện ra một thanh kiếm xanh trông ngầu hết sức. Linh Nhi không suy nghĩ liền đưa tay ra, không muốn nhường “vinh dự” này cho ai khác. Hoàng Bảo thấy nhiệm vụ bị tranh mất, cũng vội đưa tay cản lại. Định lợi dụng kiếm thêm thẻ chứ gì, anh biết thừa. Mãi mới tìm được trạm nhiệm vụ, ngu gì mà nhường!

    Hai người tranh nhau nhận, hi vọng vào nhân phẩm mà mong mình nhận nhiệm vụ thành công chứ không phải người kia. Tay kiên định giơ phía trước, ai cũng mong hệ thống tiếp theo sẽ gọi tên mình. Ai ngờ, sau khi kêu “tít” một tiếng dài, thứ mà Hoàng Bảo và Linh Nhi nghe thấy không phải là tên một trong hai người, mà là tên cả hai.

    “Nguyễn Hoàng Bảo và Trần Vũ Linh Nhi, nhận nhiệm vụ thành công. Bắt đầu.”

    Ngay sau đó, trên cổ tay phải của Hoàng Bảo và tay trái của Linh Nhi xuất hiện một cái còng số tám, khoá chặt tay hai người lại với nhau.

    Cái còng trông vừa ảo vừa thực, phát ra ánh sáng xanh như thứ đồ chơi chạy pin bật lên là đèn nhấp nháy của bọn trẻ con, nhưng lại vẫn chắc chắn vô cùng, giật thế nào cũng không ra nổi. Hoàng Bảo nhìn Linh Nhi, muốn chửi mà không phát ra nổi lời nào. Linh Nhi cũng chỉ biết cười trừ, ai mà ngờ lại có cả cái trò cả hai cùng làm nhiệm vụ, nhưng lại còng tay lại thế này. Hai người mà chỉ có hai tay tự do, tay kia gần như dính vào nhau, di chuyển còn khó chứ nói gì đến giết quái.

    Tiếp theo, ở tay trái của Hoàng Bảo và tay phải của Linh Nhi đồng thời xuất hiện hai thanh kiếm màu xanh, nhìn ngầu y như hình minh hoạ ban nãy, cùng với đó là một con quái mang hình dạng của con khỉ và kích thước của con voi xuất hiện phía sau. Cả hai quay đầu lại, con quái cũng nhe răng sẵn sàng. Linh Nhi nhìn thanh kiếm trên tay mình, tặc lưỡi một cái rồi quay sang Hoàng Bảo:

    “Này Nguyễn Hoàng Bảo, chơi ngu thì phải chịu chứ đừng có chạy trốn nhé.”

    Hoàng Bảo nhìn con quái đang vô cùng sung sức sắp lao đến, thâm tâm đã muốn bỏ chạy từ lâu, nhưng nghe lời này, tinh thần lại quay lại cùng tức giận, gật đầu đầy khí thế:

    “Được. Chết thì chết chung, sợ gì!”

    Vừa nói khỏi mồm, con quái đã lập tức lao thẳng đến. Hoàng Bảo theo phản xạ rẽ trái để chạy khỏi hướng lao đầu của nó. Nhưng vừa mới quay người, tay phải đã bị Linh Nhi kéo đi không thương tiếc làm cả người anh cũng bị lôi theo, suýt nữa mất thăng bằng mà nằm dưới chân quái. Vừa đứng vững, anh liền lập tức quay sang người vừa lôi mình nói như hét vào mặt:

    “Lần sau định rẽ bên nào thì làm ơn nói trước!”

    Linh Nhi không mấy để tâm lời này, mắt vẫn theo dõi từng cử động của con quái không rời, đáp cho có:

    “Được bạn.”

    Con quái đâm hụt đối tượng, càng sung sức, quay đầu sang bên này tiếp tục tấn công. Lần này không chạy nữa, cả hai không hẹn mà đồng loạt giơ kiếm, chém bừa một phát. Hai thanh kiếm đi hai đường chéo nhau, xoẹt một tiếng, cùng ánh sáng xanh loé lên theo đường kiếm, tạo hai vệt chéo giữa ngực con khỉ. Hoàng Bảo cầm kiếm tay trái, sau khi vận lực nhiều mất thăng bằng loạng choạng lùi vài bước. Linh Nhi bị kéo theo không thấy vui gì, liền quay sang:

    “Ê, đứng vững vào.”

    Hoàng Bảo bực mình muốn đáp trả, nhưng tình hình trước mắt không cho phép anh phân tâm nữa. Con quái sau hai phát bị chém có vẻ không hề hấn gì cả, chỉ lồng lên một cái, lùi về sau một chút, rồi lắc lắc cái đầu như vừa bị choáng, liếc ánh mắt chết chóc về phía này.

    “Con này chắc chắn có điểm yếu, phải đâm trúng mới được.”

    Linh Nhi nói vội một câu, mắt nhìn khắp thân hình đồ sộ trước mặt, tính toán xem con khỉ khổng lồ này có cấu trúc giống con gì, điểm yếu ở chỗ nào. Nó lao đến lần nữa, Linh Nhi lại kéo Hoàng Bảo né sang phải. Lần này có kinh nghiệm hơn nên anh không bị bất ngờ nữa rồi, Linh Nhi vừa bước anh cũng bước theo. Con quái thân hình nặng nề, chậm chạp quay đầu, còn Hoàng Bảo và Linh Nhi liên tục di chuyển tránh khỏi tầm nhìn của nó, vừa chạy vừa suy nghĩ cách đánh.

    “Ê.” Linh Nhi bất chợt lên tiếng. “Thử đâm vào ngực trái của nó xem.”

    Hoàng Bảo đáp trong vội vã:

    “Đâm kiểu gì?”

    Nhìn thanh kiếm sáng loá đầy uy lực trong tay, Linh Nhi bất chợt thở dài. Với chiều cao của cô, chiều cao của con quái, và độ dài của thanh kiếm, thì không đời nào với được đến ngực nó nếu nó cứ đứng thẳng thế này. Đã vậy, muốn ăn nhiều thì phải liều thôi.

    “Ê Nguyễn Hoàng Bảo.”

    “Gì?”

    “Anh tự tin không?”

    Hoàng Bảo không hiểu câu hỏi kì lạ này, quay sang nhìn Linh Nhi:

    “Tự tin gì?”

    Linh Nhi hướng mắt ánh quyết tâm nhìn thẳng vào con quái, tự nhủ chỉ sau một nhát kiếm nữa phải giết được nó, để không mất thêm thời gian ở đây, để còn tìm cách cứu Hoàng Vy. Cô giơ kiếm chỉ thẳng vào mặt con quái, dứt khoát nói:

    “Giết nó.”
     
    Last edited: 31 Tháng bảy 2021
  14. Gloriiallyy

    Gloriiallyy Ed’s ♥ Staff Member Moderator UEE Translation Team Paparazzi
    4052/113

    Tham gia:
    3 Tháng tư 2019
    Bài viết:
    232
    Được thích:
    1,809
    Điểm thành tích:
    4,052
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    VF
    Chương 9:


    “Giết nó.”

    Không hiểu sao khi nghe hai chữ này, Hoàng Bảo như được tiếp thêm sức mạnh và niềm tin, cũng bắt chước giơ kiếm chĩa vào con khỉ kia, đáp:

    “Tự tin thì không thiếu.”

    Linh Nhi gật đầu hài lòng, mỉm cười nhẹ:

    “Vậy lúc nào tôi nói ném thì ném nhé.”

    Hoàng Bảo còn chưa kịp hiểu ra chữ “ném” mà cô vừa nhắc đến tức là như nào, thì con quái đã gầm lên một tiếng rung chuyển cả mặt đất, rồi nhấc bàn chân nặng nề bước từng bước. Nhưng không để nó bước đến bước thứ hai, Linh Nhi đã lập tức chạy lên. Hoàng Bảo chưa kịp hiểu cô định làm gì, tay phải đã bị kéo theo tay cô. Rồi trước bất ngờ không kịp đỡ của anh, cô đột nhiên trượt chân một cách cố ý, cả thân người hạ xuống nền đất, làm Hoàng Bảo cũng bị kéo đo đất theo, thanh kiếm văng khỏi tay, cả tấm lưng bị nện xuống, thiếu chút nữa là gãy xương sống.

    “Lần sau định nằm thì nằm một mình đi, đừng có kéo tôi theoo!”

    “Xin lỗi, tại bất ngờ quá nên tôi phải nằm xuống để né.”

    Con quái nhắm trượt mục tiêu, lập tức quay đầu lại lườm. Linh Nhi vội vàng đứng dậy, kéo theo cả người đang đau đớn ôm lưng nhăn nhó kia lết dậy. Mắt không rời con quái, cô hỏi vội:

    “Ê, biết phóng lao không?”

    “Không. Tôi chỉ biết ném gạch thôi chứ chưa ném lao bao giờ!”

    Linh Nhi có vẻ đã biết trước câu trả lời, gật đầu một cái nói tiếp:

    “Tốt lắm. Giống nhau cả thôi, chuẩn bị, giơ kiếm lênn!”

    Hoàng Bảo trong lúc cấp bách không kịp phản đối, tay trái lúng túng cầm kiếm giơ lên theo lời chỉ dẫn. Linh Nhi chuẩn bị tư thế sẵn sàng, lấy đà cẩn thận, rồi canh đúng khoảng cách thuận lợi nhất, thẳng tay ném thanh kiếm về phía con quái, đồng thời hét vào tai Hoàng Bảo:

    “NÉMM!”

    Hoàng Bảo giật mình, cũng vung tay phi thanh kiếm về phía quái. Hai thanh kiếm đồng loạt bay về phía trước, nhắm vào nơi-được-cho-là-có-trái-tim của con quái mà đâm. Mỗi tội chỉ có mỗi kiếm của Linh Nhi là tới được đích, con kiếm của Hoàng Bảo đã đáp đất khi vừa mới rời tay.

    Thanh kiếm ghim trên ngực con quái lóe sáng, rồi ngay sau đó, loài sinh vật kì dị này cũng biến mất.

    Nhiệm vụ kết thúc. Không gian trở lại với yên tĩnh.

    “Ê, vô dụng thế. Nói phóng lao cho oai thôi chứ kiếm thì sao mà phóng đi xa được, nó ở ngay trước mặt luôn mà.”

    Hoàng Bảo không có lời nào bào chữa cho sự vô dụng của mình, đành im lặng nuốt lại cục tức. Cái còng tay khóa chặt tay hai người tan biến, rồi hệ thống lên tiếng:

    “Nguyễn Hoàng Bảo và Trần Vũ Linh Nhi, hoàn thành nhiệm vụ. Mỗi người nhận được một thẻ kĩ năng, thẻ chiếu lời nguyền và thẻ chỉ đường.”

    Linh Nhi mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, đưa tay nhận lấy ba tấm thẻ. Vừa rồi đúng là hú hồn mà. May là cô phi kiếm vào đúng chỗ, chứ không thì cả hai đều bay màu rồi. Hoàng Bảo cũng ngồi xuống theo, lật qua ba tấm thẻ rồi tặc lưỡi một cái nhẹ.

    “Không có gì đặc sắc cả.”

    “Không làm được gì mà đòi có đồ đặc sắc à. Đấy, cái đặc sắc nó nằm ở đây này.”

    Linh Nhi giơ tấm thẻ tím trong tay lên, vẫy vẫy đầy khiêu khích. Tấm thẻ chỉ đường ghi rõ chữ “Suối/đội” làm Hoàng Bảo trợn tròn mắt ngạc nhiên.

    Thế quái nào, vừa muốn có đã có ngay, cô gái này là bạn thân của game master à?

    Trong khi Hoàng Bảo còn đang chưa hết kinh ngạc, cô đã phủi mông đứng dậy, lại còn lắc lắc đầu nói nhỏ hai chữ “tội nghiệp” cà khịa người ngồi kia. Cùng lúc, hệ thống lại lên tiếng:

    “Trần Vũ Linh Nhi, nhiệm vụ thứ mười hoàn thành, nhận bản đồ.”

    Rồi trước mặt cô liền hiện ra một tờ giấy vàng. Nhìn nó cổ như bản đồ kho báu ngày xưa, trên đó ghi vài kí hiệu chuyển động được như cái bản đồ trong Harry Potter. Có vài hình tròn màu xanh, cô hiểu là trạm nhiệm vụ, vài chấm nhỏ màu đỏ, có lẽ là biểu hiện cho người. Vậy là nếu có trong tay thứ này, sẽ không còn phải di chuyển bừa nữa! Cuối cùng thì việc tích cực làm nhiệm vụ cũng không phải vô ích rồi!

    Linh Nhi gấp tờ giấy lại, quay sang Hoàng Bảo - đã đứng dậy tò mò ngó vào bản đồ từ nãy - định nói chúng ta nên đi thôi, thì cái cô nhìn thấy lúc này là bản mặt chẳng hiểu gì của anh. Trong mắt Hoàng Bảo, bản đồ của Linh Nhi chỉ như một tờ giấy lộn, anh chẳng thấy gì cả, ngoài một màu vàng hoàn toàn của nó.

    Linh Nhi định hỏi, nhưng nhìn về phía xa, thoáng thấy bóng hai người kia đang chạy đến nên liền ngậm miệng. Duy Phong chạy trước, mặt hiện đầy căng thẳng, chưa kịp dừng đã vội vã lên tiếng, trong lời nói vẫn còn chứa đầy lo lắng:

    “Xong rồi sao? Hai người có được thẻ gì rồi?”

    Linh Nhi không chần chừ thêm giây nào liền giơ ra tấm thẻ chỉ đường đến suối vừa nhận được. Duy Phong nhìn thấy thứ cần tìm, nét mặt tươi sáng hơn hẳn, không giải thích gì thêm mà liền thúc giục:

    “Dùng nó đi.”

    Linh Nhi hơi giật mình vì cái đột ngột của anh, thu lại tấm thẻ:

    “Nhưng để làm gì? Không phải là chúng ta đi cứu Hoàng Vy à?”

    “Ừ. Thẻ này là để gọi nước đến, tất cả chúng ta sẽ được dòng nước kéo ra suối, Hoàng Vy sẽ thoát được.”

    Ba người còn lại kinh ngạc nhìn anh, trên mặt đồng loạt hiện lên hai chữ “thật à?” Hoàng Bảo hiểu ra vấn đề, nét mặt cũng hào hứng lên theo. Còn Linh Nhi thì bất chợt nhìn Duy Phong đầy đề phòng, trong đầu thầm thắc mắc tại sao anh lại biết điều này, nhưng rồi rốt cuộc cô vẫn giơ tấm thẻ ra.

    Kích hoạt nó, hai đội lập tức thấy được kết quả.

    Một vòng sáng xanh bao quanh bốn người, xung quanh chẳng còn thấy gì ngoài màu xanh lấp lánh như muốn mê hoặc người ta, vùi lấp tất cả vào một không gian bí ẩn. Rồi chẳng bao lâu sau, lớp ánh sáng xanh biến đổi. Một luồng khí lượn qua, áp lực vô cùng lớn khiến ai cũng cảm thấy thân thể mình như vừa bị ép lại. Cũng bởi vậy, bốn người vốn đứng sát nhau, lại bị tách khỏi nhau từ khi nào không hay. Bao quanh mỗi người là một quả cầu bong bóng màu xanh, và từ dưới chân bất ngờ có một dòng nước dâng lên với tốc độ chóng mặt.

    Bốn người nhanh chóng bị nhấn chìm.

    *

    Hoàng Vy bị con quái lôi đi, bất tỉnh từ lúc nào không biết. Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trong một cái hang lớn, ánh sáng yếu ớt làm xung quanh tối mù, chỉ có vài tia sáng hắt vào từ phía ngoài khiến cho nơi này đã lạnh lẽo lại càng thêm âm u.

    Hoàng Vy run rẩy ngồi dậy nhìn quanh. Khi đôi mắt đã thích nghi được với bóng tối, cũng là lúc cô nhận ra sự có mặt của một sinh vật khổng lồ, nằm sát vách tường đối diện.

    Một con quái với bộ lông đỏ đang co người nằm yên lặng.

    Hết hồn vì nó, nhưng Hoàng Vy còn chưa kịp phản ứng đã bất chợt cảm thấy xung quanh cơ thể mình có gì đó kì lạ. Một quả cầu bong bóng màu xanh bao vây lấy cô, rồi một dòng nước lạnh dâng lên tới tận đỉnh đầu.

    Không cả kịp kêu lên một tiếng.

    Trong quả cầu này, Hoàng Vy giãy giụa với vô vọng, còn phía ngoài kia, hệ thống lại lên tiếng, thông báo hai tin cùng lúc.

    “Đội mười hai - "Nghĩ tên mệt mõi quá" - bị tiêu diệt bởi đội quỷ.”

    “Đội mười ba - "Sắp hết tên rồi" - bị tiêu diệt bởi đội quỷ.”

    Hoàng Vy tất nhiên không nghe được mấy lời này. Cô không biết bơi, lại sợ nước gần chết. Dòng nước dâng lên ngăn cản hô hấp hoàn toàn, đôi mắt vô thức nhắm chặt lại theo phản xạ, tay chân cố gắng vùng vẫy tìm lối thoát. Khi nước dâng kín quả cầu, cũng là lúc lớp bong bóng vỡ tan, giải thoát cô khỏi không gian chật hẹp. Và bên ngoài không gian ấy là một con suối thực sự.

    Hoàng Vy cảm thấy cơ thể mình đang chìm dần, tay chân dù có vùng vẫy cũng không thể nổi lên. Nín thở không nổi, tâm trí cô đã sắp muốn bỏ cuộc.

    Không còn sức mà bất mãn nữa rồi.

    Vào lúc cô sắp ngất đi, lại bất chợt thấy thân người mình được kéo lên trên mặt nước. Không khí tràn vào phổi khiến cô ho sặc sụa, đồng thời hai tay theo phản xạ với tìm chỗ bám, dù mắt còn chưa mở nổi. Dựa vào cảm nhận, cô biết mình vừa được một người nào đó cứu, may mắn là đã thở được rồi, nhưng dòng suối thì vẫn tiếp tục chảy, đẩy cả hai cứ thế trôi đi.

    “D… Duy Phong?”

    Chật vật giữ cô nổi trên mặt nước, ánh mắt Duy Phong hiện đầy sợ hãi. Từ khi bắt đầu đến giờ, lần đầu tiên anh có thứ biểu cảm này. Dòng suối này là suối trị thương thật, mắt Hoàng Vy trở lại bình thường rồi, nhưng không hiểu sao cả hai lại bị nhấn chìm giữa dòng nước thế này? Bị nước lạnh làm cho mất hết ý chí, cô bỗng nói một lời đầy tiêu cực:

    “Anh… anh sẽ kiệt sức mất. Nếu… nếu lát nữa không cố được nữa, thì… cứ thả tôi ra nhé…”

    Duy Phong cố bơi đến gần một tảng đá nhỏ, với một tay bám chặt lấy nó. Anh nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Hoàng Vy, không đáp lời nào, bàn tay vô thức giữ chặt người cô hơn. Nước dồn đến ép vào thân thể, khiến Hoàng Vy cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa rồi.

    Àooo!

    Sóng nước đập vào người, Duy Phong chút nữa đã trượt tay khỏi tảng đá. Từ nơi xa kia, một con thủy quái khổng lồ đang bơi xuôi theo dòng nước, lao thẳng về phía này. Hoàng Vy giật mình, hốt hoảng đến sắp phát khóc, tay run run bám vào người Duy Phong nhưng lại mở lời nói một câu run rẩy:

    “Thả… thả tôi ra đi… chúng ta không thoát được đâu…”

    Duy Phong không vì thế mà mất bình tĩnh. Anh lần tìm trong túi áo, rút ra một cái thẻ vàng, cầm chắc nó trong tay như sắp muốn bóp nát. Rồi ngay lập tức, khi con quái đã tiến đến sát gần, khi Hoàng Vy đã sợ hãi đến cực độ, anh bất ngờ bế cô lên rồi bay lên khỏi mặt nước.

    Gió thổi qua thân người ướt sũng, Hoàng Vy rùng mình vì lạnh, hai tay bám chặt vào người anh, muốn hét lên theo phản xạ nhưng lại chẳng còn sức mà hét. Tấm thẻ vàng trong tay Duy Phong biến mất, cũng tức là hiệu lực của tấm thẻ Bay/đơn này có hạn. Anh hướng tới phía đất liền, tránh xa khỏi dòng nước nguy hiểm, rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.

    Khi chỉ vừa mới thả Hoàng Vy xuống, xung quanh hai người lại có ba con quái bao vây.

    Hoàng Vy co người đứng tại chỗ, hơi thở nặng nhọc ngăn cản mọi lời nói muốn thoát ra. Cô giống như sắp ngất đến nơi, vô thức bám lấy tay Duy Phong để đứng vững, mắt đảo qua một vòng, nhận ra không chỉ có ba con quái mà còn vô số con khác đang dần tiến đến vây quanh.

    Cô chỉ vừa mới lên bờ, con chưa kịp đi tìm trạm nhiệm vụ mới kia mà?

    “Chịu khó một chút nữa. Ở nơi này thì chỉ có thể đánh nhau với bọn chúng thôi.”

    Duy Phong hướng mắt nhìn ra phía xa nào đó, rồi quay lại nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Hoàng Vy. Lưỡng lự mất vài giây, ngay khi bọn quái sắp sửa lao tới, anh đã lại nhanh chóng bế cô lên, tiếp tục bay lên cao, né khỏi tầm tấn công của đám quái này.

    Tuy không phải lần đầu, nhưng Hoàng Vy vẫn không khỏi giật mình. Cô vội vàng bám chặt người Duy Phong. Anh lao đi trên không với tốc độ chóng mặt, cành cây tạt qua rát mặt, gió vụt ngang khiến cô không cả dám mở mắt. Tệ hơn thế, bọn quái không chỉ chạy dưới đất mà giờ còn bay lên không đuổi theo cả hai. Duy Phong vừa tránh quái vừa né cây, không dám chậm lại một giây phút nào.

    “Nơi này… là nơi nào vậy?”

    Nhớ lại lời nói kì lạ của anh ban nãy, Hoàng Vy chợt lên tiếng. Cô không chắc anh có nghe được hay không, vì tiếng gió ù ù thổi qua khiến cô còn chẳng nghe được rõ lời mình. Duy Phong thì vẫn đang tập trung hết mức. Nhưng cuối cùng, anh vẫn đáp:

    “Khu vực Suối.”

    “Tại sao… làm sao để ra khỏi đây?”

    Lần này thì Duy Phong không nói thêm gì được nữa. Đám quái bao vây ngày càng đông, chúng phát ra những tiếng động rợn người vang khắp cả khu rừng. Hiệu lực của tấm thẻ chẳng rõ là còn bao lâu, Duy Phong cũng có vẻ chẳng còn nhanh nhẹn được như ban đầu nữa. Nếu như không thể tiếp tục bay, thì… phải làm thế nào?

    Hoàng Vy không rõ, cô cũng không còn nhiều sức lực để mà nghĩ nữa.

    Không biết lại thêm bao lâu nữa trôi qua, cô vẫn cảm nhận được rằng mình đang bay trên không trung. Được trải nghiệm cảm giác mạnh, cô vừa sợ lại vừa mệt. Ngày hôm nay bao nhiêu chuyện ập đến, khiến cơ thể cô mỏi nhừ. Tốc độ của Duy Phong đã chậm lại, tiếng gió bên tai dịu dần đi và nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, hai mi mắt cô trĩu nặng.

    Không rõ là đang buồn ngủ, hay đang mệt đến sắp ngất đi.

    Rốt cuộc, bàn tay cô vốn bám chặt cổ Duy Phong giờ đã lỏng dần. Thân thể không còn nghe lời, ý thức bay mất cùng gió, có lẽ là ngủ, hoặc là ngất đi, Hoàng Vy chẳng còn biết gì nữa rồi.

    Khi đặt chân xuống đất, Duy Phong chỉ nghe được vài lời cuối cùng, ngắt quãng như mê sảng:

    “Cảm ơn… vì đã cứu tôi… rất nhiều lần…”