Review [Cảm nhận] Thời niên thiếu của anh và em - Cửu Nguyệt Hi.

Thảo luận trong 'Review - Preview' bắt đầu bởi Ngọc Chii, 29 Tháng tám 2019.

  1. Ngọc Chii

    Ngọc Chii ๖ۣۜN๖ۣۜO๖ۣۜI๖ۣۜR Staff Member Moderator Translator PR - Review Team
    2829/113

    Tham gia:
    11 Tháng bảy 2015
    Bài viết:
    494
    Được thích:
    2,919
    Điểm thành tích:
    2,829
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Gia đình ZOO.
    Cảm nhận của bản thân mình sau khi dành 10 tiếng đồng hồ để đọc 29 chương truyện. Bảo dài thì không phải dài nhưng ngắn cũng chẳng phải ngắn. Không phải do mình cố đọc cho xong truyện mà là bởi vì tình tiết truyện thực sự rất hay, đọc xong cảm xúc vẫn cực kì dồi dào. Mình không dám để đến mai mới review vì sợ cảm xúc này sẽ không được lâu. Vì vậy, mình viết bài review này, chủ yếu là cho cảm xúc của mình, đồng thời cũng là sự giới thiệu cho bạn đọc, một câu chuyện hay, và có ý nghĩa.

    Đọc xong câu chuyện này, mình đã hiểu được phần nào đó của một tình yêu đúng nghĩa, thực sự là một tình yêu đúng nghĩa.

    Sau đây là bài review của mình với tác phẩm:
    Thời niên thiếu của anh và em” - tác giả: Cửu Nguyệt Hi.
    [​IMG]



    (1)Một câu chuyện về thời niên thiếu của hai người. Thoạt đầu, nghe tên truyện, mình cứ nghĩ đó sẽ là một chuyện tình nhẹ nhàng, thanh xuân vườn trường của hai nhân vật nam - nữ chính. Nhưng không phải như vậy. Truyện mở đầu theo một motip khá quen. Song, tình tiết và chi tiết càng được đẩy lên kịch tính. Sau khi đọc xong truyện, mình nghĩ, truyện mang hơi hướng trinh thám. Với cách xử lý tình huống vô cùng khéo léo của tác giả, cộng với việc đan xen một vài cảnh nhẹ nhàng, truyện đã rất hấp dẫn một người không hề có hứng thú với thể loại trinh thám như mình. Độc giả nào thích thể loại trinh thám, máu me, giết người, không thể không đọc bộ này.

    (2)Thực sự, phải sống trong hoàn cảnh mới có thể thấu hiểu tâm trạng. Mười sáu, mười bảy tuổi, họ hầu như đã nếm trải tất cả những đớn đau của cuộc đời. Bị lăng mạ, bị làm nhục, bị đánh đập...

    Câu chuyện đã kể về cuộc sống ở dưới đáy của xã hội, là một trong những góc khuất hiếm ai thấy được, mà dù cho có thấy được, cũng làm lơ như không thấy. Vì sợ liên luỵ. Điển hình như vấn nạn: Bạo lực học đường. Không như mọi người nghĩ, chỉ là đánh đập, mà còn đẩy lên đến tận đỉnh điểm, đó là làm nhục, là xâm phạm đến nhân phẩm, đạo đức của mỗi con người. Không tránh được, nạn nhân bị đẩy đến đường cùng, tìm đến cái chết. Những kẻ gây ra tội ác đó, không biết được ai chống lưng, dễ dàng thực hiện những hành động nhẫn tâm, không còn là con người nữa. Nhưng, chúng không phải chịu những hình phạt đáng phải nhận. Còn nạn nhân bị hại, chỉ được coi là viên gạch để họ trưởng thành.

    Phải chăng, cuộc sống này chưa từng công bằng?

    Mình không dám đánh giá quá rõ về truyện vì sở dĩ, mỗi người có cách nhìn riêng.

    (2)Hầu như mình chỉ cảm thán sự hi sinh của người trong cuộc, tình yêu mà hai người họ dành cho nhau.

    Câu chuyện nói về những điều bình dị nhất, nhưng cũng là những điều xa xỉ nhất, đối với mỗi con người. Sau cùng, liệu họ có về bên nhau? Tác giả không hề nói đến những điều đường mật rõ ràng mà hai nhân vật dành cho nhau. Hầu như chỉ là một tình yêu đơn thuần, rất giản dị. Có thể đọc, không biết họ yêu nhau từ khi nào. Nhưng bạn vẫn cảm nhận được rõ tình yêu mà họ dành cho đối phương, qua sự hi sinh, qua tất cả những gì họ dành cho nhau.

    (3)Đọc truyện, đau lòng có, hạnh phúc có, thoả mãn có, khóc có, cười có... cười vì sự ngô nghê của nhân vật, cũng cười vì duyên phận thật kì diệu.

    Tôi nghĩ, đời này, kiếp này, chắc sẽ chẳng bao giờ gặp được ai, dành cho tôi một sự hy sinh cao cả như Bắc Dã dành cho Trần Niệm. Hay là sự thấu hiểu của Trần Niệm chỉ qua ánh mắt của Bắc Dã. Chắc chắn là không bao giờ...!
    Noir
    Từ Sơn, ngày 29/8/2019.
     

Chủ đề cùng chuyên mục

Đang tải...