Hot Event [Débat Tournament II][Round 3] Nameless - Bê đê khắp mọi miền quê

Thảo luận trong 'Event - Game' bắt đầu bởi lacie desuka, 1 Tháng tám 2019.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. lacie desuka

    lacie desuka tớ chỉ muốn được thấy bầu trời xanh thôi~ Dân làm đủ nghề
    1200/113

    Tham gia:
    2 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    2,402
    Được thích:
    16,834
    Điểm thành tích:
    10,000
    Débat TOURNAMENT II
    ROUND 3
    __________


    Team 4: Nameless - Leader CHAOS
    CHAOS
    Claude
    Lãnh Vũ

    Team 6: Bê đê khắp mọi miền quê - Leader Lam
    Chai Lọ
    Lam
    Lạc Như
    Luật tranh luận:

    - Ở mỗi trận, BTC sẽ đưa ra 1 vấn đề cụ thể và hai ý kiến trái chiều được ấn định sẵn cho hai đội chơi. Nhiệm vụ của các đội chơi là phải chứng minh ý kiến của mình là đúng, bằng bất cứ hình thức nào.

    - Thời gian của mỗi trận đấu là 2 ngày. Trong 2 ngày, tất cả các member của đội đều được quyền tranh luận và phản biện ngay trong topic này.

    - Sau khi BGK đưa ra đề bài, các team có 2 ngày để thảo luận trước khi bước vào trận đấu thông qua conversation. Đồng thời, trong thời gian thi đấu, team có thể tự do thảo luận với nhau (hình thức tùy ý).

    - Đội nào mở màn đầu tiên sẽ được cộng thêm điểm.

    - Trong thời gian thi đấu, hai đội thay phiên nhau lần lượt đưa ra ý kiến và phản biện. Mỗi lượt, đội chỉ được cử 1 mem đưa ý kiến.

    - Tranh luận lành mạnh, tuyệt đối nghiêm cấm gây war.

    - Không đào sâu vào chuyện chính trị và tuyệt đối không đả động tới tôn giáo.

    - Trong quá trình làm việc, đội trưởng có quyền kick out member nếu member thiếu nhiệt tình hoặc không hợp tác/ gây war.

    - Không giới hạn thời gian tranh luận kể từ khi bắt đầu cho đến khi kết thúc trận đấu.

    Luật đổi đề:

    - Khi cả 2 đội đồng ý đổi đề thì BTC sẽ ra đề mới (Và tất nhiên là khó hơn)

    ĐỀ BÀI

    "Con người nên làm theo cái tốt hay làm theo cái đúng?"

    Phương án ấn định cho hai đội chơi:

    Nameless: Cái tốt
    Bê đê khắp mọi miền quê: Cái đúng

    BGK: Lacie Leblanc AriesEdward Vân_Du

    BTC: Lacie Leblanc

    Cuộc tranh luận sẽ diễn ra vào thứ 7 ngày 3/8/2019
     
  2. lacie desuka

    lacie desuka tớ chỉ muốn được thấy bầu trời xanh thôi~ Dân làm đủ nghề
    10000/113

    Tham gia:
    2 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    2,402
    Được thích:
    16,834
    Điểm thành tích:
    10,000
    Start game!
    *Lưu ý:
    - Vòng này không giới hạn thời gian nhưng đến khi end game, mỗi team phải có ít nhất 2 post.

    - Không cop nguyên trên mạng mà không cải biến.

    - Để BTC dễ chấm, các bạn trong team khi phản biện nhớ ghi thêm tên team hoặc hashtag lên đầu

    Ví dụ: #Nameless, #Bedekhapmoimienque,...
     
  3. CHAOS

    CHAOS UEE Translation Team
    2223/113

    Tham gia:
    23 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    339
    Được thích:
    1,782
    Điểm thành tích:
    2,223
    #Nameless

    Lại một lần nữa, Lác làm tớ thán phục về khả năng ra đề hết sức gợi đòn của mình.

    Em Claude vừa dọa tớ đề này có khi lại lôi nhau ra vần vò theo kiểu phạm trù triết học. Tớ nghĩ trong lòng, trời má, nếu đúng là phải cãi nhau về triết thật, như cái vụ anh hùng tạo thời thế hay thời thế tạo anh hùng ấy mà, tớ bỏ chơi liền và ngay.

    Chắc vì tớ ghét mấy thứ lằng nhằng.


    1.

    Cái tốt và cái đúng.

    Cái đúng nghĩa là gì? Đúng nghĩa là phù hợp với sự thật hiển nhiên, phù hợp với yêu cầu khách quan.

    Cái tốt nghĩa là gì? Tốt nghĩa là có những biểu hiện đáng quý về tư cách, đạo đức, hành vi, quan hệ, được mọi người vừa lòng, đánh giá cao.

    Để tớ ví dụ một câu chuyện cho các cậu dễ hiểu thế này. Bạn nữ và bạn nam có buổi hẹn hò đầu tiên. Hai cậu chơi rất vui vẻ thoải mái, cuối cùng kết thúc bằng việc đưa nhau tới nhà hàng. Ăn uống chuyện trò một hồi, bạn nam gọi chủ quán tính tiền.

    Theo góc nhìn khách quan mà nói, bạn nam và bạn nữ sẽ tự thanh toán phần mình. Hai bạn ăn hai suất khác nhau, giá tiền khác nhau, muốn đúng đắn nhất thì ai ăn gì trả đó. Nhưng bạn nam muốn mình galant hơn trong mắt bạn nữ, nên bạn nam chấp nhận bao tất cả hóa đơn. Các bạn có thể dành thời gian tranh cãi xem bạn nam làm thế là đúng hay sai, nhưng rõ ràng điều bạn nam làm xuất phát từ ý tốt, được người ngoài nhìn vào và bạn nữ đánh giá cao.

    Trong câu chuyện tranh luận, tớ muốn khẳng định rằng quyết định của mỗi con người nên dung hòa giữa cái tốt và cái đúng. Nhưng nếu để chọn cái tốt hay cái đúng quan trọng hơn, đội tớ sẽ chọn phần tốt.

    2.

    Để làm một điều tốt, đôi khi cậu sẽ phải suy nghĩ nhiều hơn chỉ rập khuôn theo quy định, khuôn khổ, hay khách quan.

    Ví dụ của tớ nằm trong một câu chuyện có thật ở Washington D.C.

    Một người đàn ông lên cơn đau tim ngoài đường, và người qua đường cố gắng gọi 911 để đưa ông tới viện. Xui xẻo cho ông, căn nhà cách đó không xa đang có cháy, và tất cả các phương tiện giao thông - bao gồm cả xe cứu thương - bị cấm xuyên suốt con phố. Không một chiếc xe nào được vào, và phải 15 phút sau, cảnh sát ở ngoài mới cho phép xe cứu thương cứu bệnh nhân.

    Hệ quả là họ không cứu kịp ông. Ông qua đời sau đó vài giờ.

    Tất cả mọi người trong trường hợp này đều làm đúng. Người qua đường gọi 911 là làm tròn trách nhiệm. Cảnh sát cần giấy tờ thủ tục có cái lý của họ. Xe cứu thương cũng có cái lý của họ khi tới trễ. Nhưng đổi lại vẫn là một mạng người.

    Giá như bất cứ ai trong số họ vượt qua cái "đúng" ấy, để tiến tới điều "tốt". Giá người qua đường đấu tranh làm chứng để thủ tục thông qua nhanh hơn. Giá cảnh sát chấp nhận một ngoại lệ để nhanh chóng cứu người. Giá người trong đoàn cứu thương bất chấp nguy hiểm tới khu vực cấm để cứu người đàn ông. Chỉ cần một trong ba điều trên xảy ra, ông sẽ có hy vọng được cứu.

    Nhưng không phải ai cũng có thể vượt qua cái ranh giới "đúng", để làm một điều "tốt". Tốt không chỉ yêu cầu góc nhìn khách quan, mà cần cả những đánh giá chủ quan, đôi khi còn có tính hy sinh, tính phạm luật, hay thực hiện những điều đáng lý sai lầm.

    3.

    Lại một câu chuyện khác thế này.

    Các cậu đã bao giờ có một đứa bạn "biết tuốt" trong lớp chưa? Nó trả lời tuốt luốt bất cứ câu hỏi nào cô giáo đưa ra, thậm chí còn "cứu cánh" hộ các bạn khác khi họ đang lúng túng chưa biết trả lời thế nào. Người ngưỡng mộ nó, nhưng phần đông lại chẳng ưa nó. Gì lạ vậy nhỉ, nó vẫn làm đúng, còn cứu cả bạn nó khỏi xấu hổ nữa kìa.

    Hành động của nó đúng, nhưng liệu có là tốt? Các bạn cũng là những người ở trong lớp học, muốn được phát biểu xây dựng bài, muốn cô giáo chỉ ra những điều mình chưa hiểu. Nó cần phải hy sinh sự chú ý của cô giáo cho các bạn cùng lớp, và phải kiềm chế lại cái bộp chộp của mình, để các bạn trong lớp có cơ hội bình đẳng.

    Nhưng để làm được, nó cần nhiều hơn chỉ là chăm chăm tìm câu trả lời đúng. Đó là sự quan sát, đánh giá, và chiêm nghiệm hành động của mình, để điều chỉnh hành vi thành cái tốt.

    4.

    Luôn luôn tìm kiếm một câu trả lời đúng khiến con người ta dần sợ bản thân mắc sai lầm. Điều này hình thành một tiêu chuẩn không tưởng đầy áp lực. Làm gì có ai thông minh đến mức biết tường tận mọi đáp án trong cuộc sống? Nếu không nhờ những bài học rút ra từ sai lầm, cậu không bao giờ trưởng thành được. Nhưng nếu cậu sẵn sàng vững bước, bất kể có lựa chọn đúng đắn hay sai lầm, cậu vẫn đã làm một điều tốt cho chính bản thân mình: mở ra một trải nghiệm thú vị, hoặc một bài học đáng quý.

    Lại kể chuyện tiếp nhỉ các cậu, mồm tớ chỉ giỏi kể chứ không giỏi thuyết. Tớ đã nghe nhiều lắm rồi, từ các bé nhà tớ đến các bạn ở đây, câu chuyện dài hơi về ngành học của mình. Rằng em ghét nó, em không muốn học nữa, em vỡ mộng.
    Lần gần đây nhất của tớ là thế này:
    "Thế sao em lại chọn Sư phạm?"
    "Vì em thích. Em thấy các thầy cô đứng trên bục giảng, em ngưỡng mộ lắm."
    "Nếu như quay lại thời gian, khi em chưa biết nghề giáo thực ra vất vả thế này, em vẫn theo chứ?"
    "Có. Dù giờ vỡ mộng lắm, thật chứ, nhưng đây đã từng là ước mơ lớn của em."
    "Vậy thì đừng suy nghĩ nhiều quá, em là người chứ đâu phải thần thánh, em không đoán trước tương lai được đâu. Lựa chọn vào nghề giáo với em bây giờ là sai lầm, nhưng nếu em không nằm trong chăn, em làm sao biết chăn có rận. Em vẫn sẽ mơ tưởng về bục giảng, vẫn nghĩ trở thành nhà giáo là đúng, dù sự thật đó là sai lầm với em."
    "Nhưng chẳng hề gì. Em lựa chọn một bước đi cho mình, đặt một ước mơ cho mình, đó là điều tốt. Sai lầm cũng không sao hết, miễn em có một trải nghiệm để hiểu về mình, hiểu về cuộc sống hơn. Em có thể thi lại, có thể bước tiếp, lại tùy thuộc vào em. Một lần vấp ngã là một lần kinh nghiệm mà."

    5.
    Chúng ta khác với những cỗ máy với code 1-đúng, 0-sai. Bản thân cuộc đời chúng ta cũng không phải một lập trình cho trước kết quả.
    Thứ chúng ta hơn những cỗ máy là suy nghĩ độc lập, nơi cái đúng không chỉ giới hạn trong khách quan, luật lệ. Nhiều hơn thế, ta suy nghĩ dựa trên trải nghiệm thất bại, dựa trên quan sát đối chiếu, dựa trên mục tiêu, kì vọng và ảnh hưởng của hành động cá nhân đến người xung quanh. Để làm được điều đó, không đơn giản chỉ là hoạch định đúng sai.
    Nhưng nếu chúng ta làm được, ấy lại là cái "tốt".
    Vì thế tớ tin rằng, cái tốt quan trọng hơn cái đúng.

     
  4. Chai Lọ

    Chai Lọ Forum killer
    2628/113

    Tham gia:
    11 Tháng mười hai 2017
    Bài viết:
    277
    Được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    2,628
    #bêđêkhắpmọimiềnquê

    Việc tốt và việc đúng. Hai khái niệm này khá mơ hồ nên trước hết mình cứ phân biệt trước đã nhỉ? Tất nhiên chúng mình cũng không đụng đến triết đâu.


    Thật ra một việc làm tốt hay đúng còn dựa vào góc nhìn của mỗi người, vậy nên khó có thể định nghĩa chính xác. Nhưng một cách tổng quan nhất, chúng mình xin giải thích một cách dễ hiểu thế này: bạn làm việc tốt, tức về chủ quan bạn mà nói, bạn thấy việc làm của mình là hợp lí, nên làm; bạn làm việc đúng, tức khách quan mà nói, hành động của bạn hợp lí so với hoàn cảnh. Chưa dễ hiểu lắm nhỉ? Nôm na như việc tốt là lương tâm còn việc đúng là lí trí vậy.


    Tất nhiên, đời bạn không chỉ làm mỗi việc tốt hoặc việc đúng. Bạn có việc vừa tốt vừa đúng, việc không tốt không đúng (hay còn gọi là việc xấu :v), chỉ việc tốt và chỉ việc đúng. Chẳng ai muốn làm việc xấu, và ai cũng muốn làm việc vừa tốt vừa đúng. Nhưng không phải lúc nào bạn cũng làm việc vừa tốt vừa đúng, có những khi bạn chỉ làm việc tốt, hoặc chỉ đúng, hoặc bạn phải chọn xem nên làm việc tốt hay làm việc đúng. Trong những trường hợp đó bạn nên làm gì?


    Vậy tại sao bạn nên chọn làm việc đúng?

    1. Việc tốt vs Đúng luật

    Luật pháp có thể đánh giá tốt nhất một việc làm là đúng hay không (thì người ta nói làm đúng luật cơ mà), nên chúng mình ở đây tạm lấy đại diện cho việc đúng là tuân thủ luật pháp.


    Tưởng tượng, bạn thân của bạn có một cuộc họp quan trọng mà sắp muộn. Bạn của bạn quá đen khi mà không đặt được xe, nên bạn phải chở cô ấy đi. Cái đèn đỏ trên đường này rất hãm, bắt bạn chờ tầm 2 phút, mà đã dính đèn đỏ thì vài cái sau cũng sẽ đỏ nốt. Bạn nên làm gì?
    A. Vượt đèn đỏ để chở bạn mình đến đúng giờ
    B. Chờ đèn đỏ, bạn muộn kệ bạn vậy

    Hiển nhiên việc bạn nên làm là tuân thủ luật pháp, tức là đứng chờ đèn đỏ. Bạn không tuân thủ luật đồng nghĩa với việc bạn gây ảnh hưởng xấu tới mọi người xung quanh. Ôi không nghĩa là bạn đang làm việc xấu. Bây giờ bạn vượt đèn đỏ, người bên kia phải phanh gấp hoặc đi chậm lại để tránh bạn, tự dưng làm luồng bên kia khó chịu vì đang đèn xanh phải đi lờ đà lờ đờ.


    Hay trong Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông của Agatha Christie, vị thám tử đã chọn để vụ án vào bóng tối thay vì tố cáo tội phạm. Vì sao lựa chọn của ông lại là sai? Bởi vì dù nạn nhân có tệ thế nào, giết người cũng là phạm luật. Không cứ phải giết người mới là trả thù. Việc bao che của vị thám tử chỉ như tiếp tay cho những kẻ giết người giết thêm một lần nữa. “Ui xời, lần trước mình giết người có bị bắt đâu, mà thằng này giống thằng trước thôi, nó đáng chết quá đi chứ. Thôi giết giết, trừ khử cặn bã xã hội”.


    Muốn làm việc tốt, trước tiên bạn phải đúng luật cái đã.


    2. Việc tốt có thực sự tốt?


    Lại lấy Chuyến tàu tốc hành phương Đông xuống, vị thám tử làm việc tốt có thể dẫn đến hậu quả như đã nói. Việc bạn cho là tốt chưa chắc đã là tốt.


    Không phải ví dụ trong tiểu thuyết nữa nhé. Có một đoàn đi làm từ thiện trên miền núi. Trên đường có mấy đứa trẻ trông tội tội. Bạn quyết định xuống xe và lấy đồ từ thiện để đem cho bọn trẻ. Rõ ràng đây là việc tốt, không tốt chỗ nào?


    Trả lời: Bạn đã vô hình khiến bọn trẻ bị ỷ lại, chả làm gì cứ đứng ngoài đường lại được đồ. Có nhiều người lợi dụng tâm lí “làm việc tốt” này mà giả cụt chân cụt tay đi ăn xin, chắc hẳn nhiều người đã gặp rồi - lúc trước thấy chống nạng đến xin tiền mà lúc sau thấy người ta chạy nhảy tưng tưng. Việc bạn nên làm là nhờ bọn trẻ làm một việc gì đó, như dỡ hộ đồ trên xe xuống chẳng hạn, rồi trả công cho chúng. Một việc tốt cần phải đi liền với việc làm đúng.


    Ngược lại, việc làm đúng có cần đi cùng với việc làm tốt? Chưa chắc. Làm đúng nghĩa vụ là một việc làm đúng. Giả sử mai đến phiên bạn trực nhật. Việc xấu là bùng học. Việc đúng là đến sớm để trực nhật cho lớp gọn gàng. Việc tốt là bạn trực nhật với một mong ước mãnh liệt được nhìn thấy một lớp học sạch bong sáng bóng, lương tâm hối thúc bạn phải lau nhà thật sạch để thầy cô và các bạn được ngồi trong một không gian trong lành. Ở đây bạn có thể chỉ cần làm đúng mà không gây ảnh hưởng gì, chứ mình thề bạn sẽ chả bao giờ có cái mong ước kia đâu.


    Hơn nữa, vì việc làm tốt xuất phát từ chủ quan, nên tốt với bạn không đồng nghĩa người ta thấy tốt.


    Lại lấy ví dụ tiếp, các cụ có câu "thương cho roi cho vọt", thế là các phụ huynh cứ vin vào đấy, thấy con sai là đè con ra mà đánh. Cách dạy con này sai quá sai. Bên Pháp họ vừa ra luật cấm cha mẹ đánh con kìa. Có thể đánh nó cho nó chừa, cho nó biết thế nào là sai là đúng, bạn thấy thế là tốt cho con. Nhưng đứa trẻ thì không nghĩ thế. Nó bị đánh thế sẽ dẫn đến sợ, và một loạt các hậu quả khác như: xa lánh bố mẹ, ăn chơi đàn đúm bên ngoài (để khỏi về nhà), trầm cảm,...


    Phản biện luôn lại câu chuyện về thằng bạn cái gì gì cũng biết của đội bạn. Thằng bạn muốn giúp, có 2 trường hợp. Một, nó muốn có fame, giúp để được chú ý. Trường hợp này thì đây là một việc xấu vì rõ là nó làm việc này vì cái mục đích bẩn thỉu. Hai, nó giúp vì nó muốn giúp, nó thấy thằng bạn tội quá. Mình cho đây là một việc tốt, không phải việc đúng. Nó muốn giúp bạn là tốt. Nhưng giúp thế là sai. Hậu quả thì các bạn đã nêu ở dưới: bị ghét, không cho các bạn cơ hội phát biểu,... Ở đây, nếu nó làm việc đúng, thì phải là không nhắc bạn. Cho bạn tự phát biểu, bạn chết kệ bạn nhưng lần sau nó sẽ phải học.


    3.

    Việc làm tốt xuất phát từ lương tâm, thuộc về bản năng. Làm một việc đúng xuất phát từ lí trí, nói chung đã qua quá trình tư duy và xem xét cho phương án hợp lí nhất.


    Mượn luôn câu chuyện ở Washington D.C của các bạn. Chúng mình định để vào phần 1, giữa việc tốt và luật, nhưng nghĩ lại thì ở đây hợp lí hơn. Tất nhiên không xét đến việc xấu là bạn mặc kệ hay đứng check in. Họ muốn cứu người, bản năng họ trước hết là gọi 911. Đó là một việc đúng và tốt, nên chúng ta bỏ qua.


    Về đám cháy. Đi qua khu vực cháy là quá nguy hiểm, vì gió có thể làm lan rộng lửa, và ở khu vực bị cháy thường sẽ có trần, tường rơi từ phía toà nhà cháy, rất nguy hiểm đến tính mạng và có thể gây cháy nổ cả xe cứu thương, lúc này không chỉ còn là cứu một mạng người nữa. Mình tin cảnh sát đã cố gắng để đưa xe cứu thương vào nhanh nhất có thể với hi vọng cứu người đàn ông kịp thời.


    Tình huống này cũng tương tự như tình huống bạn có quyền đổi hướng tàu trong khi ở 2 đường ray lần lượt là người thân của bạn và một toán đông người. Mọi người đã xem xét về phương án ít thiệt hại nhất có thể.


    Có câu nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại. Nhiệt tình là tốt. Nhưng phải có tư duy. Bạn trưởng thành khi bạn làm một việc mà đã suy nghĩ khách quan nhất về hành động của mình trong hoàn cảnh đó. Và đó là làm việc đúng đắn.


    4. Phản biện ý 4 đội bạn


    Không thể biện hộ mãi mỗi lần bạn đưa ra một quyết định sai lầm rằng bạn đang học hỏi và rút kinh nghiệm, và sai lầm của bạn nghĩa là bạn đang làm việc tốt cho bản thân mình.


    Mình có ông anh họ hàng xa đi du học. Mới đầu ông chọn ngành sai, xong ông định hướng lại sang một ngành khác. Ông học ngành thứ 2 này cũng thấy bản thân không phù hợp, nên lại đổi ngành. Ngành tiếp theo ông thấy không thích nghi nổi, lại đổi. Và năm nay ổng đã quá đầu 3 mà vẫn chưa lấy nổi một tấm bằng Cử nhân, chưa nói đến Thạc sĩ. Việc tốt, với bản thân ông anh này là có rất nhiều kinh nghiệm học Cử nhân ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Và việc tốt đó trở thành một việc xấu với nhiều người xung quanh, nhất là bố mẹ phải bỏ ra khoản tiền rất lớn cho ông con này mà cuối cùng chẳng có kết quả gì. Khách quan mà nói, việc làm này quá sai lầm.


    Bạn muốn làm việc tốt cho bản thân mình, việc đúng đắn trước tiên bạn cần làm là không để ai bị ảnh hưởng bởi việc làm của bạn.
     
  5. Claude

    Claude Mem năng động Staff Member Moderator
    553/113

    Tham gia:
    10 Tháng bảy 2019
    Bài viết:
    34
    Được thích:
    466
    Điểm thành tích:
    553
    #Nameless

    Nếu bạn bảo cái tốt là lương tâm và cái đúng là lí trí, thì dù trong bất cứ trường hợp nào chúng ta cũng cần phải có cái lương tâm xíu chứ nhỉ? Mình nghe theo trái tim mình mách bảo hơn, cái nào mình cho là đúng mình sẽ làm theo như thế, không hẳn cái gì làm theo lương tâm, làm theo cái tốt là sẽ sai lầm đâu. Mình đã từng coi một bộ phim dựa trên câu chuyện có thật tại Hàn Quốc, tên là Hope, về nội dung là bạo lực trẻ em, nếu như theo bạn, cái đúng là theo Pháp luật sẽ đúng hoàn toàn, không có quyền cãi lại nhưng vụ án bạo lực trẻ em trên, các luật sư lại làm theo lí trí nhiều hơn là lương tâm, dựa trên cái sự cứng ngắc của luật pháp khiến nhiều người ngoài bất bình và kẻ bị phạm tội lại chỉ kết án vài năm tù nhưng so với cái hành động bạo lực mà ông ta đã làm thì như vậy phần của cô bé là nạn nhân lại thiệt thòi hơn cả. Cái đúng của xã hội, là chuẩn mực đều được tổng hợp thành Pháp luật và được thay đổi cho phù hợp qua sự chuyển biến của xã hội, thế nhưng, cái vụ án của cô bé trên, sau này luật pháp mới chỉnh sửa lại luật nhưng những gì để lại sau này dù có giảm bớt thiệt hại nhưng cũng gây nhiều mất mát lớn đối với nạn nhân rồi. Pháp luật luôn đúng, nhưng đôi lúc hơi khô khan, cứng nhắc, đồng ý là mọi người đều sống theo quy chuẩn, theo luật của cuộc sống, nhưng mà là con người, cảm xúc của chúng ta đâu phải những con rô bốt, chỉ biết nghĩ theo lí trí, tùy thuộc vào hoàn cảnh mà chúng ta phải cho thêm tí tình cảm vào chứ đúng không? Có những trường hợp người ta vì lí do nào đó nên mới làm sai trái, nhưng trong thâm tâm dù có vô tâm đến mức nào, một phần nhỏ hoặc to họ cũng cảm thấy hối hận chứ.

    Bạn có thể tìm hiểu qua vụ án Nayoung là nguồn gốc, là cảm hứng của bộ phim Hope kia, qua bộ phim mình mới nhận ra được nhiều điều hơn về diễn biến của vụ án.

    Về truyện Án mạng chuyến tàu tốc hành phương Đông, là một tác phẩm văn học, những gì diễn biến trong truyện đều sống theo quan điểm của tác giả, cũng có thể tác giả muốn mượn câu chuyện trên để nói về những điều thường xảy ra trong cuộc sống mình sao? Việc viên thám tử làm vậy, những người hiểu được tại sao, họ sẽ đánh giá hành vi của nhân vật và mường tượng được hàm ý của tác giả. Vì thế,mình sẽ không đề cập đến tác phẩm văn học vì nó đứng về suy nghĩ của người viết truyện.

    Bạn nói:

    Như vậy không sai, nhưng mà như bạn đã nói đúng hay sai, đúng hay tốt còn tùy thuộc vào hoàn cảnh như thế nào mà nhỉ?



    Về tình huống người ăn xin, vấn đề nhiều người giả làm ăn xin như thế, để khỏi đi làm, lợi dụng lòng tốt và gợi ý việc làm,... thì đồng ý là bạn đúng về mặt nhìn nhận khách quan, nhưng chỉ đúng một phần thôi. Nhiều người tay chân đầy đủ, sức khoẻ vẫn tốt mà làm biếng, lười lao động mà tâm lại muốn có nhiều tiền nên là lại sinh ra thói xấu. Còn nhiều hoàn cảnh đáng thương hơn, giống như trẻ em, giờ bắt nó đi xin việc thì ai nhận nó đây. Cái tốt cái đúng cũng chỉ cách nhau sợi tóc. Nếu như ai cũng quan niệm, mấy người ăn xin đều lười lao động thì xã hội còn người tốt không. Vì thế nên dù gì, trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta cần phải có cái tâm chút, như người ta thường nói "Sống có tâm chút đi" đó, không nhiều thì ít, mình không biết người ta giả vờ, cũng không biết họ thực sự nghèo không, cái hoàn cảnh họ như thế chúng ta cũng nên thông cảm một chút, dù gì mình cũng đi làm từ thiện, đâu có mất mát gì. Giúp người mà lười lao động, giả tạo, người ta cũng chỉ đánh giá mấy người đó thôi, nếu có nói thì chắc cũng chỉ bảo mình ngây thơ xíu thôi hì, nhưng cũng vì thế mà lần sau mình mới rút kinh nghiệm được chứ? Làm việc từ thiện, mình không mất mát hay thiệt hại gì, cớ gì phải so đo, tính toán. Nếu mà cứ theo mấy cái đúng thì chẳng lẽ ra đường muốn giúp người lại cứ nghĩ là "theo điều xxx, khoản yyy".

    Có lẽ bạn hiểu sai cái cách yêu thương trong câu đó rồi, hiểu theo nghĩa đen thì cũng đúng nhưng không vì thế mà ta không xét nghĩa bóng, những khía cạnh trong nó. Nói như bạn, nó là bạo lực gia đình chứ còn yêu thương gì nữa, thương thật sự, bố mẹ chỉ đánh mức vừa và nhẹ, hoặc nhắc nhở hay gọi nặng hơn xíu là mắng (vừa thôi, không chửi), chứ không đến mức lại "đè con ra mà đánh", "đè ra đánh" để "thương" mình nghĩ bạn nên xem xét về mối quan hệ gia đình của người đó rồi.

    Mình không có ý gì nhưng, có vẻ bạn khá gay gắt về những việc mà cậu bạn đó làm nhỉ? Sao mình không xét về trường hợp họ không muốn người ta phải nghĩ như thế về mình đi, không tính toán, nhưng việc gặp người bạn giúp người kia thế bạn hẳn gặp không ít trên trường lớp đâu. Giúp một hai lần là vừa, về sau cậu bạn đó tự trả lời, mình vừa không làm tình bạn rạn nứt, vừa có thể giúp họ biết tự sức mình mà học bài hơn. "Mục đích bẩn thỉu", là học sinh chưa đến mức phải nói như vậy đâu, nó muốn "có fame", ok, có thể, nhưng fame đâu giúp nó được gì nhiều ngoài việc nhiều người biết đến, ngưỡng mộ, săm soi, thậm chí là ghét, nếu nó đẹp trai, xinh gái thì trường hợp này cũng không ngăn cản thì được vì tính cách của mỗi người khác nhau, họ tự tin về những gì họ có, sở hữu về IQ, kiến thức tốt, nhưng ganh tị trong trường học thì cũng là chuyện bình thường mà. Mình ganh tị vì họ học giỏi, sao mình không cố gắng để được như họ? Cái này thì phải xem xét lại bản thân mình trước đã.


    Ở đây chỉ đúng thôi là chưa đủ cứu mạng người, mà đôi khi cần hy sinh, cần đánh đổi. Ví như người qua đường đánh đổi thời gian để làm chứng, giúp thủ tục nhanh hơn. Ví như cảnh sát đánh đổi nguy cơ bị kỉ luật vì đẩy nhanh tiến trình xét duyệt. Ví như người ở xe cứu thương không ngại luật lệ để đi cứu người. Đây không phải vấn đề về một lựa chọn duy nhất, hy sinh một mạng để cứu một mạng/nhiều mạng. Đúng như bạn nói, đây là vấn đề về lương tâm. Cho dù người qua đường làm chứng, cảnh sát hay cứu hộ vượt quyền hạn, họ cũng sẽ không chết. Họ chỉ có khả năng phải đương đầu với những cái tư duy đúng, để đi thêm một bước nữa: hy sinh một phần thời gian, trách nhiệm của mình. Đó là cái tốt mà anh Cháo muốn truyền tải.

    Đừng nghĩ tốt là không tư duy. Vớ vẩn, không tư duy làm sao biết thế nào là tốt thế nào là xấu. Cũng như đúng hay sai vậy thôi. Bạn làm đúng theo ý khách quan của bạn, nhưng chắc gì người khác cho là bạn làm đúng.

    Ừ, đúng là nhiệt tình + ngu dốt là phá hoại thật. Và đó cũng là lí do chúng ta sinh ra có lẫn bộ não và trái tim, lí do tại sao chúng ta lại được đến trường. Suy nghĩ khách quan không đồng nghĩa với việc vứt bỏ hoàn toàn cảm xúc đâu bạn nhé. Lí trí cũng cần phải có lương tâm, như vậy mới cân bằng được.

    Về điều này, bạn nên nói anh bạn, hoặc nhờ người thân nói về những điều ông anh bạn mong muốn, những điều thực sự muốn làm, không thể cứ đụng cái là thử, gặp trắc trở cái là đổi ngành, lựa chọn cho nghề nghiệp là vấn đề quyết định cả tương lai bạn phải đi theo nó, vì thế không phải mình thấy cái này ok là mình làm, mình nên xét theo sức của mình tới đâu, mình có thể làm được hay không mới bắt đầu dấn thân vào nó. Nó không hẳn là một việc xấu, chỉ là sự lựa chọn của bản thân không đúng và nó chệch đi với suy nghĩ của nhiều người xung quanh và có sức ảnh hưởng lớn thôi. Chính vì thế mà các trường cấp ba lẫn đại học có những khóa học về hướng nghiệp, tương lai mình sẽ làm nghề gì đấy.

    1.

    Cũng có nhiều trường hợp về vấn đề tệ nạn trong xã hội, mà cái vấn đề liên quan đến chủ đề hôm nay nhất là nạn "trộm cắp". Bạn bị cái bé bé ăn trộm có khi trùm kín như Ninja có khi chạy băng băng trên đường như tay lái lụa, bạn đang cầm một chiếc giỏ xách đựng những đồ quan trọng có giá trị, đồ dùng cá nhân và bạn đang tung ta tung tăng trên đường vắng hoặc không, một khu đông người qua lại. Phía sau bạn là bạn trộm xinh xinh, vèo qua một cái, bạn mất cái giỏ. Trong trường hợp này, xét về phía bạn, bạn bị mất cắp oan, và cảm thấy rằng "Tao nhìn mà tao tức á!", tức như chưa từng được tức, và trong đó, thằng trộm cắp là đứa làm điều sai trái vì đã trộm chiếc giỏ xách ấy. Còn xét theo thằng trộm cắp, bạn phải xem hoàn cảnh như thế nào, nó tưởng nó đúng vì trộm cắp để nuôi sống bản thân, nhưng không cái suy nghĩ của nó hoàn toàn sai lầm vì ngay từ đầu, việc trộm cắp đã sai rồi. Ấy chết, khoan đã nào, mình cùng slow motion lại đoạn này nhé:

    Chúng ta cùng phân trần, rạch ròi cái thằng trộm cắp kia đi cho thư giãn xíu nha.

    Nếu cái bạn/ cái cô/ cái chú/ cái anh/ chị... trộm cắp kia làm biếng nhớt sương, íu chịu đi làm, mà lại đi ăn cắp thì do bản tính nó đã xấu sẵn rồi và nó coi cái mục đích trộm cắp của nó là đúng đắn vì ăn cắp nó mang lại cái lợi cái tốt cho nó, vậy trong trường hợp này nó đúng không? Không! Tất nhiên rồi, như mình đã nói việc này ngay từ đầu là hoàn toàn sai tráii.

    Và trong trường hợp thứ hai, nó nghèo, nó không đủ khả năng quản lí sinh hoạt của bản thân, trừ những người đã trên tuổi trưởng thành và chúng ta nói về trẻ em đi ha cho dễ mường tượng, (lí do tại sao mình lại xét trẻ em chắc hẳn bạn cũng hiểu chứ ha) nó không được trợ cấp bất cứ điều gì (xét trong nhiều hoàn cảnh bạn có thể thấy nếu sợt trên google), nó đói nó bắt buộc phải đi ăn cắp. Về điều này chúng ta phải xem qua những khía cạnh sống mà gọi cho hội bảo trợ trẻ em khi phát hiện.

    Như vậy, tóm lại, không thể nói trong bất cứ trường hợp nào cũng đúng, việc làm ra sao là tốt, mà chúng ta còn nên đặt mình trong trường hợp của họ xem như thế nào rồi mình mới phê phán, đánh giá, bình luận, phê bình.
     
    Last edited: 4 Tháng tám 2019
  6. Lam

    Lam Ostrobogulous UEE Translation Team
    1200/113

    Tham gia:
    8 Tháng bảy 2016
    Bài viết:
    62
    Được thích:
    2,760
    Điểm thành tích:
    1,200
    Nghề nghiệp:
    time-walker
    Nơi ở:
    Savo
    #bêđêkhắpmọimiềnquê

    xin lỗi các bạn vì rep chậm.
    team mình có 2 người bận học, còn thằng Lam bận đi chơi

    Vì trong luật không có giới hạn cụ thể số năm giam giữ (thường là từ bao nhiêu đến bao nhiêu năm) nên việc đưa ra quyết định là ở con người chứ không phải pháp luật. Chính vì vậy sẽ có nhiều yếu tố tác động vào hình phạt nặng hay nhẹ, nói sâu hơn sợ vướng vào chính trị nên mình xin phép dừng lại.

    Nói chung hành động đã làm, sai là sai, không nên bao biện bằng hoàn cảnh. Kiểu như bạn không thể bảo vì anh giết bạn tôi nên tôi giết anh, chứ thực lòng lương tâm tôi không muốn giết người. Đương nhiên trường hợp này bạn phải vào tù. Có nhiều cách để thể hiện một việc làm tốt mà không phạm pháp (tức làm sai).

    Nó là dạng bạn nghĩ việc làm của bạn là tốt, nhưng xét theo hoàn cảnh việc làm của bạn là sai. Mình có giải thích khá nhiều ở bài trước rồi nên không giải thích lại. Còn ở phần bạn đang nhắc đến, mình đang nói về mối quan hệ giữa luật pháp và việc tốt.

    Mình không vơ đũa tất cả những người ăn xin đều giả vờ. Nhưng làm việc thiện cũng phải làm việc thiện đúng cách. Mình chẳng mất gì, nhưng có thể người ta sẽ mất. Như câu chuyện về đoàn từ thiện của mình vậy. Đồng tiền nên được kiếm ra từ lao động, không phải ngửa tay xin. Đối với trẻ em mồ côi hoặc người khuyết tật, mình biết có rất nhiều cơ sở làm đồ bởi họ. Các trường năm nào cũng mở mua tăm từ thiện cho người khuyết tật, trẻ em mồ côi, nạn nhân chất độc màu da cam… Nhà nước cũng có quỹ hỗ trợ những người có hoàn cảnh khó khăn đấy.

    Có rất nhiều nhà như vậy đấy. Bạn ra đường cũng có thể gặp cảnh bà mẹ đứng giữa đường đánh đứa con đang khóc bắt nó nín (không phải đánh đập tàn bạo, nhưng vẫn là đánh, và không phải đánh nhẹ hay đánh yêu). Trong phim hay truyện cũng có nhiều cảnh cha mẹ lấy roi đánh sưng chân con đó thôi. Mà phim hay truyện cũng đều lấy cảm hứng từ đời thường cả. Không phải không có đâu bạn nhé. Biết là sau đấy luôn có cảnh khóc thương con bị đòn đau, nhưng việc dạy con như vậy vẫn là sai.

    Đó là cách nói thôi, nhưng không phải không có những cậu bạn như thế ngoài đời đâu nhé. Ý mình là cậu bạn đó có thể hành động với mục đích không sạch.

    Còn nếu giúp với mục đích tốt, thì giúp vậy vẫn là sai. Dù gì đến cuối cùng vẫn là không nhắc, phải không? Tức là vẫn phải làm đúng.

    Còn đoạn sau mình không hiểu nói chung nó có liên quan gì đến việc tốt và việc đúng, bạn ấy muốn nổi thì kệ bạn ấy thôi, người khác ghen tị thì kệ người khác thôi.

    Ờ… Không phải mình có giải thích về nguy cơ gây chết người rồi à? Đi qua đám cháy có thể có mảnh tường, trần, cột rơi xuống và gió có thể làm lan lửa nữa. Nếu không có nguy cơ chết người tại sao người ta lại phải cấm đường?

    Ý khách quan của bạn?

    Ừ mình cũng muốn cân bằng, ai cũng muốn cân bằng, nhưng mình đã đặt vấn đề từ đầu về trường hợp bạn phải lựa chọn giữa đúng và tốt mà.

    Nói chung việc của anh ý là không đúng, phải không, nó đi chệnh với suy nghĩ của mọi người xung quanh và nó gây ảnh hưởng lớn mà. Mà ảnh hưởng lớn đấy là ảnh hưởng xấu đấy. Nhưng theo các bạn thì đây là một việc tốt vì nó giúp anh ý có thêm kinh nghiệm mà.

    Và chính bạn nhìn vào câu chuyện, bạn cũng suy nghĩ theo hướng anh ấy phải ngừng việc đổi ngành lại, ngừng việc trải qua thất bại để lấy thêm kinh nghiệm, tức là làm việc đúng.

    Thứ nhất là bạn đang phản biện và tranh luận với mình, bạn lại bảo mình sợt google.
    Ok bạn, trẻ em nghèo không được trợ cấp? Xin trích Điều 5 Nghị định 136/2013/NĐ-CP thì đối tượng hưởng trợ cấp xã hội hàng tháng bao gồm:

    1. Trẻ em dưới 16 tuổi không có nguồn nuôi dưỡng thuộc một trong các trường hợp quy định sau đây:

    a) Bị bỏ rơi chưa có người nhận làm con nuôi;
    b) Mồ côi cả cha và mẹ;
    c) Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại mất tích theo quy định của pháp luật;
    d) Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại cơ sở bảo trợ xã hội, nhà xã hội;
    đ) Mồ côi cha hoặc mẹ và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện bắt buộc;
    e) Cả cha và mẹ mất tích theo quy định của pháp luật;
    g) Cả cha và mẹ đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại cơ sở bảo trợ xã hội, nhà xã hội;
    h) Cả cha và mẹ đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện bắt buộc;
    i) Cha hoặc mẹ mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại cơ sở bảo trợ xã hội, nhà xã hội;
    k) Cha hoặc mẹ mất tích theo quy định của pháp luật và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện bắt buộc;
    l) Cha hoặc mẹ đang hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng tại cơ sở bảo trợ xã hội, nhà xã hội và người còn lại đang trong thời gian chấp hành án phạt tù tại trại giam hoặc đang chấp hành quyết định xử lý vi phạm hành chính tại trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc, cơ sở cai nghiện bắt buộc.

    2. Người từ 16 tuổi đến 22 tuổi thuộc một trong các trường hợp quy định tại Khoản 1 Điều này mà đang học phổ thông, học nghề, trung học chuyên nghiệp, cao đẳng, đại học văn bằng thứ nhất.

    3. Trẻ em bị nhiễm HIV thuộc hộ nghèo; người bị nhiễm HIV thuộc hộ nghèo không còn khả năng lao động mà không có lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội hàng tháng, trợ cấp ưu đãi người có công hàng tháng, trợ cấp hàng tháng khác.

    ...

    6. Trẻ em khuyết tật, người khuyết tật thuộc diện hưởng trợ cấp xã hội theo quy định của pháp luật về người khuyết tật.

    Như vậy, nếu trẻ em thuộc một trong những đối tượng nêu trên thì sẽ được nhận trợ cấp xã hội.

    Mức trợ cấp xã hội mà trẻ em được nhận quy định tại Điều 6 Nghị định 136, cụ thể:

    - Đối với trẻ em thuộc Khoản 1 nêu trên và dưới 04 tuổi: 675.000 đồng/tháng; từ 04 tuổi trở lên: 405.000 đồng/tháng
    - Đối với đối tượng thuộc Khoản 2 nêu trên: 405.000 đồng/tháng
    - Đối với trẻ em thuộc Khoản 3 nêu trên và dưới 04 tuổi: 675.000 đồng/tháng; từ 04 tuổi đến dưới 16 tuổi: 540.000 đồng/tháng; từ 16 tuổi trở lên: 405.000 đồng/tháng
    - Đối với trẻ em thuộc Khoản 6 nêu trên, mức hưởng được quy định cụ thể tại Nghị định 28/2012/NĐ-CP.

    Thứ hai, mình vẫn không hiểu câu chuyện này khác câu chuyện về trẻ em ăn xin ở phía trên chỗ nào. Và vì thế nên mọi ý phản biện, bạn có thể đọc lại câu chuyện trên đó.

    Thứ ba, câu chốt của bạn là giải thích cho câu nói về hoàn cảnh mà bạn thắc mắc với mình ở phía trên đó đó.
     
  7. CHAOS

    CHAOS UEE Translation Team
    2223/113

    Tham gia:
    23 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    339
    Được thích:
    1,782
    Điểm thành tích:
    2,223
    Chúng mình đang lan man sang một phạm trù không liên quan lắm.

    Có lẽ chúng ta nên kết thúc đoạn tranh luận về vấn đề này tại đây. Thứ nhất, tốt-xấu, đúng-sai cũng như tờ giấy mỏng, và nó tùy thuộc vào nhận định của từng cá nhân. Tốt mà sai thì cũng không ổn, mà đúng nhưng gây hậu quả xấu thì tệ không kém. Các cậu có lí do của các cậu, chúng tớ có lí của chúng tớ. Đơn cử là chuyện nhà cháy và người bệnh cần cấp cứu như chúng tớ đã đưa ra.

    Các đoàn thể, nhà nước, có trách nhiệm phải đi giúp người nghèo khổ? Không, đây là cái tốt của nhà nước. Đáng lí ra, mỗi con người phải chịu trách nhiệm trước tính mạng và tài sản của mình. Một người dưng nước lã không có trách nhiệm hay quyền hạn phải cứu người, nhưng họ chấp nhận làm. Làm để cứu người. Đó không phải chỉ là đúng, hơn cả thế, đó là việc thiện.

    Vì cấm đường là luật cậu ạ.

    Vui lòng đọc lại định nghĩa về cái đúng.

    Sự cân bằng giữa lí trí và lương tâm đưa cho chúng ta lựa chọn. Và lựa chọn đó chính là bản ngã giữa cái tốt và cái xấu, chứ không đơn thuần chỉ là đúng hay sai.

    Đi chệch với suy nghĩ của người xung quanh là thế nào? Chẳng ai trên đời này được quyền tước đoạt quyền chọn lựa của người khác, và chẳng ai đoán được tương lai. Việc của anh không đúng, nhưng nói sai hoàn toàn thì lại hơi quá. Ảnh hưởng xấu thế nào? Không phải anh đã nhận ra rằng con đường mình lựa chọn chưa đúng, và anh nên chuyển hướng hay sao. Mình thì khẳng định không ai trên đời này sinh ra đã đúng hoàn toàn, chỉ có kinh nghiệm và trải nghiệm mới có thể khiến mình có quyết định tốt hơn.

    Còn vụ trợ cấp thì dẹp nhé. Không phải ai cũng sống trong luật hiện đại (bộ lạc quần xã thì sao hả mấy cậu), và luật mỗi nơi khác nhau, không so sánh được.

    Tóm váy lại thì tớ không thấy tranh luận này đi đến đâu, nên tớ giữ vững quan điểm đã đưa ra ở tranh luận đầu tiên.
     
  8. lacie desuka

    lacie desuka tớ chỉ muốn được thấy bầu trời xanh thôi~ Dân làm đủ nghề
    10000/113

    Tham gia:
    2 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    2,402
    Được thích:
    16,834
    Điểm thành tích:
    10,000
    Kết thúc Debate. Khóa topic
     
    Vân_Du, Tiểu Đào, Claude and 2 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.