[Cổ đại] Một khúc Tranh Sương - Hạch Phạn Bạch

Thảo luận trong 'Lưu Trữ' bắt đầu bởi Hạt gạo trắng, 1 Tháng mười 2019.

?

Bạn thấy truyện thế nào?

  1. Tuyệt vời

    33.3%
  2. Khá hay

    66.7%
  3. Tạm ổn

    0 vote(s)
    0.0%
  4. Dở tệ

    0 vote(s)
    0.0%
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Hạt gạo trắng

    Hạt gạo trắng Newbie
    53/68

    Tham gia:
    30 Tháng chín 2019
    Bài viết:
    6
    Được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Một khúc Tranh Sương

    [​IMG]
    [​IMG]


    Sáng tác: Hạch Phạn Bạch (Hạt Gạo Trắng - 核饭白)

    Thể loại: Truyện dài, cổ đại, nam trùng sinh, sủng...

    Tình trạng sáng tác: Đang tiến hành | Tình trạng cập nhật: Đang update

    Độ tuổi: [T] (17+)

    Giới thiệu:

    [​IMG]
    List mục lục:

    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Last edited: 3 Tháng mười 2019
    lacie desuka, Tịch Nhan and Closer like this.
  2. Hạt gạo trắng

    Hạt gạo trắng Newbie
    3/6

    Tham gia:
    30 Tháng chín 2019
    Bài viết:
    6
    Được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Một khúc Tranh Sương

    Sáng tác: Hạch Phạn Bạch


    Chương 1

    Tháng bảy mùng ba, Kinh Thành.

    Bầu trời đượm màu rét mướt chưa tan, mây cao ươm một màu sương mờ buốt lạnh. Dân Kinh Thành đông đúc, nhộn nhịp, đường lớn sầm uất thênh thang mọi rẽ.

    Triều Bình Quốc quanh năm bao bọc trong cái rét đông tàn nên dân chúng ít khi trải nghiệm tròn vẹn cảm giác nóng ấm của mùa hạ oi bức, ngày thì thoáng đãng chút hương nắng lành lạnh, đến tối lại đón lấy sương giá ê ẩm. Vào mùa thu se lạnh, cây cối rậm rạp chuyển màu sậm, lá già rụng rời hoa cỏ chớm nụ non. Đến đông thì trời chuyển sương bạc, quanh đường lớn đượm gió rét thoang thoảng, tuyết trắng xóa phủ nặng.

    Tên gia đinh ôm một giỏ ắp đầy táo đi thẳng vào cổng lớn phủ Nam Định Vương, bước chân gã rất chậm, hai tay gầy guộc ôm giỏ không dám dùng lực, cứ vậy mà ôm nhẹ nhàng thả chậm rì rì từng bước một.

    Quản gia Hồ từ phòng chính chạy ra, vội đón lấy giỏ táo từ tay gã gia đinh, hỏi:

    "Cam, quýt và nho, đã hái xong chưa?"

    "Xong rồi ạ. Tụi A Kiên đang đem vô."

    "Vậy thì tốt. Bây giờ ta sẽ đưa đến thư phòng, ngươi đi giúp bọn kia khiêng nốt đồ còn lại vào xe ngựa."

    Sau khi dặn dò xong, quản gia Hồ ôm giỏ táo đến thư phòng mé Tây trong Vương phủ. Cách cửa thư phòng vỏn vẹn bốn bước, quản gia Hồ khom lưng hành lễ:

    "Bẩm Vương gia, đồ đã được đem đến."

    "Vào đi."

    Từ trong phòng truyền ra một giọng nam, nghe vào đặc biệt uy nghiêm.

    Quản gia Hồ khum núm đẩy cửa đi vào, cẩn thận đặt giỏ táo lên bàn, không dám nói nhiều càng không dám nhìn loạn.

    "Đây ạ."

    Sau tấm rèm trân châu là một bộ bàn thư án kê giữa góc, tay trái đặt kệ gỗ sách bốn tầng, tay phải đặt chiếc tủ vuông trang trí sứ gốm. Màu tường phòng lấy gỗ nâu làm chủ đạo, đơn giản lại trang nhã.

    Người ngồi sau thư án, tóc đen đỗ dài trên đôi vai, một thân áo gấm đen mộc mạc giản dị, tay cầm bút lông, chấm mực nước vẽ vài nét cứng cáp lên trang giấy trắng, một chữ Sương mềm mại, tinh tế cứ vậy được viết thành. Chàng dừng bút rửa tay, vén rèm bước ra, quản gia Hồ đã biết ý lui xuống từ trước.

    Trên bàn tròn, một giỏ táo đỏ mọng đang nằm im đó. Triều Quân Ngọc chậm rãi bước đến, cầm một quả lên ước lượng.

    Tròn, căng mọng lại nhiều nước.

    Quả nào cũng như nhau, độ to đồng cỡ, đỏ chín gần mười. Triều Quân Ngọc hài lòng để xuống, động tác đặc biệt dịu dàng.

    Sương Nhi rất thích hoa quả mọng nước ngọt, chàng còn nhớ Sương Nhi thường lựa những quả táo chín mềm vỏ, ngọt lịm thịt quả bên trong.

    Năm ấy, Sương Nhi mười hai tuổi ủ ấp quả táo đỏ mọng trong lòng bàn tay, cắn một miếng, miệng nhỏ dính đầy nước táo, đôi mắt tròn xoe như trăng rằm ánh đầy ý cười khi nhìn chàng, thỏ thẻ nói:

    "Táo ngọt quá, Sương thích lắm. Triều thúc thật tốt."

    Năm đó, Triều Quân Ngọc cảm thấy dáng vẻ khi ngoạm táo của nàng đặc biệt đáng yêu, vì vậy cứ mỗi năm đến mùa vụ táo chín là lại sai người hái đầy giỏ lớn tặng nàng, ngắm nàng bọc từng quả trong tay rồi cắn từng lớp vỏ thịt quả, lòng lúc ấy không hiểu sao ấm áp đến lạ, bình yên đến lạ. Đêm đến, cùng nàng thưởng thức táo ngọt, ngắm hoa đào nở và những sao đầy trời.

    Nhiều năm sau, táo vẫn nở đầy một núi, đáng tiếc, người cùng chàng thưởng táo mỗi đêm đã không còn...

    Triều Quân Ngọc khẽ cười một tiếng, lòng bùi ngùi đến chua xót.

    Sương Nhi ơi Sương Nhi, đời này chỉ khẩn cầu trời cao ban cho Ngọc Lang thêm cơ hội bên cạnh nàng, bao đời đày đọa cứ để mình Ngọc Lang chịu thay.

    Ba ngày sau.

    Trước cổng phủ Nam Định Vương chuẩn bị hơn mười chiếc xe ngựa trở đầy hành trang, hộ vệ và nha hoàn xếp thành hàng dài theo sau tháp tùng, dân chúng trăm dặm bu quanh, dòm ngó chòng chọc rồi xì xầm tiếng lớn tiếng nhỏ.

    "Hôm nay Nam Định Vương sẽ đến thành Vinh Châu thị sát, mới sáng sớm trong cung đã đưa đến cả trăm rương đồ quý giá, nghe đâu là do đích thân Thái hậu tự mình lựa, Hoàng thượng còn tự mình tuyển ra hộ vệ giỏi nhất trong cung để đưa đến chỗ Nam Định Vương."

    "Cơ mà, thành Vinh Châu nhỏ bé, quy mô lại hạn hẹp, Nam Định Vương đến đó thị sát cái gì mới được?"

    Có người trả lời thay: "Chắc hẳn là có nguyên do, nếu không tự dưng đến cái xó xỉnh nhỏ xíu như thế làm gì."

    Lời bàn tán dần dần xôn xao hơn, chốc chốc đã nhộn nhịp nổi khắp đường, trong tiếng xì xào ồn ã đoàn xe ngựa Nam Định Vương bắt đầu khởi hành, ra khỏi phố lớn Kinh Thành, một đường qua cổng thành Đại Môn.

    Thành Vinh Châu nằm gần vùng Hà Bắc thuộc tỉnh miền Tây Cương xa xôi, do hai gia tộc Nguyên gia và Đồ phụ trách cùng nhau quản lý, quanh năm Vinh Châu chịu cảnh mùa vụ khô cằn, dân tình sinh sôi mở rộng quy mô đất những năm qua mãi chỉ dừng ở mức đủ dùng, không hơn từ dư dả, không dưới từ khổ cực. Nguyên gia và Đồ gia quản lý Vinh Châu không tồi, song, bề ngoài thì yên ổn thực tế bên trong lại nổi sóng liên miên.

    Triều Quân Ngọc vén màn cửa xe nhìn ra ngoài, rừng núi một màu xanh ngắt xào xạc, thổi bừng ngọn gió đông từ khe núi sông thoảng qua. Chim chóc từ phương Nam bay về núi trụ tổ, từng đàn từng đàn đáp sông băng rừng.

    Nguyên gia đóng trụ nhà tổ ở hướng Nam Tây Cương, nhân khẩu trên trăm, chi hai chi ba vô cùng đông đúc. Chi nhất Nguyên gia có trưởng tử Nguyên Hằng ngoài bốn mươi giữ chức quan tỉnh Vinh Châu, tính tình cẩn trọng, làm người nghiêm túc.

    Đồ gia thì ở hướng Đông Tây Cương, nhân khẩu không nhiều, có nhị nhi tử Đồ Vinh Nam thuộc chi ba giữ chức quan huyện Vinh Châu, tuy còn khá trẻ song thành tích làm việc không tồi, khá được dân nơi đó kính trọng.

    Triều Quân Ngọc khẽ tựa vào nệm gấm, xoa nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, mắt thăm thẳm trăm điều suy nghĩ.

    Năm nay là Triều Bình Quốc Tư Thành Đế thứ mười lăm, Vinh Châu trong giai đoạn khai thác đường núi, Tây Cương bình ổn giặc Mang Liêu mới ba năm. Cuối tháng bảy năm Bính Tuất, Nguyên Tranh Sương chín tuổi từ trấn Cồ Mồ đưa về Nguyên gia ở Vinh Châu, sống cùng chi thứ hai Nguyên gia, mẫu thân Bằng thị, phụ thân Nguyên Tề Khiên.

    Đầu tháng tám, trước lễ tế tổ đất Vinh Châu thị trấn Thanh Thủy bỗng xảy ra bệnh dịch giữa mùa vụ, hai nhà Nguyên gia và Đồ gia không may mắc phải bệnh dịch... Trong số người bị mắc phải có Nguyên Tranh Sương, vì tránh tình trạng lây lan, Nguyên lão gia đưa những người bệnh lên chùa hoang trên núi, cạo hết tóc tẩy sạch điềm xui.

    Triều Quân Ngọc đặt tay lên ngực, khẽ khép mắt.

    Tóc của Sương Nhi mượt mà như tơ, óng ả như lụa, năm nay chắc hẳn đã dài qua lưng, chàng trân quý, nâng niu như ngọc bảo, hận không thể mỗi ngày tự mình chải lấy, kẽ từng đường lược âu yếm, vuốt ve từng cái sờ nắm, ắt có thể để đám dơ nhuốc ấy cắt mất.

    ...

    Sương mù thức giấc sau một đêm thăm thẳm còn vương chút cái rét đâu đây, núi non, rừng xanh xa xa phủ gió rào bọc mưa sương, khi nắng vàng nhạt trồi tỉnh sau những áng mây thênh thang ngút ngàn, rọi xuống đất cằn, bao tròn một vùng hương nắng ấm áp.

    Trong gian bếp nhỏ, khói trắng mịt mù dấy nặng, bay ra sân rồi thoảng bừng tận tít xa. Thím Vương chậm rãi rọt vỏ khoai tây, một giỏ nhỏ đầy lát khoai cắt mỏng, ngâm chung nước đường phèn đun sôi, tự nhiên sẽ thành chè khoai tây bột đường bổ dưỡng.

    Nha hoàn Thúy Vân bưng một chậu nước ngâm bắp cải bước vào, dòm lão Trương đang loay hoay xào rau, lại ngó sang lão Hà xắt lát bầu non, hỏi một câu:

    "Phần thịt tháng này chưa được gửi đến sao thím?"

    "Chưa." Thím Vương buồn bã lắc đầu: "Cũng không biết thịt có đến tay không nữa..."

    "Bên chỗ phu nhân sáng nay đã nhận được hai ký thịt heo, bốn ký xương bò và năm cân đùi gà, chỉ có chỗ tiểu thư của chúng ta là chưa nhận được."

    Thúy Vân hậm hực đặt mạnh chậu lên bàn, tức mình nói:

    "Bạc phân vào mỗi tháng đều bị phu nhân xén bớt ba phần, phần còn lại chỉ đủ chi tiêu cho việc mua nguyên liệu ba bữa trong hai tháng, xiêm y của tiểu thư đã cũ rồi, tróc vải sờn mòn cả chỉ, ấy vậy mà cũng không được đổi cái mới."

    "Biết sao giờ, ngoài chịu đựng còn biết làm gì nữa."

    Thím Vương rọt xong khoai thì nghỉ tay nói, giọng buồn buồn thườn thượt.

    Thúy Vân quê quán gốc ở trấn Cồ Mồ, từ nhỏ theo hầu Chương lão phu nhân, mẫu thân của phu nhân Bằng thị thuộc chi thứ hai Nguyên gia, sau này thì chuyển qua hầu hạ Nguyên Tranh Sương. Năm Nguyên Tranh Sương bốn tuổi đầu thì đỗ bệnh nặng, đưa lên chùa nhờ sư thầy xem giúp thì ông đã phán rằng một câu: Mệnh rủi đen, bệnh tật quấn thân liên miên, dẫu là thuốc tiên cũng phải thua.

    Bằng thị bèn gửi con gái nhỏ về quê trấn Cồ Mồ nhờ mẫu thân tức là Chương thị săn sóc hộ. Qua năm năm dài, Chương lão phu nhân sức khỏe bắt đầu gặp vấn đề, đầu tháng hai năm ngoái không may đã qua đời. Vài tháng sau đó, Nguyên gia đón Nguyên Tranh Sương về lại nhà tổ ở Vinh Châu.

    Cuộc sống ở Nguyên gia đủ ấm đủ no, song mức độ chỉ dừng đó chẳng hơn. Chi thứ hai Nguyên gia lệ thuộc vào chi nhất từng mọi việc lớn đến nhỏ, là dòng gánh yếu kém, không tiếng nói nhất ở Nguyên gia.

    Nguyên Tề Khiên năm nay đã ba mươi, dưới gối con cái có hai trai, ba gái, một chính thất và năm thị thiếp. Nguyên Tranh Sương xếp thứ tư, trên Nguyên Ngạn Anh, dưới Nguyên Lan Chi.

    Đưa giỏ khoai cho lão Hà, thím Vương lại dặn Thúy Vân vài câu, sau đó mới đến phòng ngủ của Nguyên Tranh Sương.

    Phòng không lớn, hai buồng tầm trung và một buồng nhỏ hẹp, chăn gối trên giường đã được xếp gọn gàng đặt trong góc, phần nệm vải còn được vuốt phẳng phiu. Thím Vương để khay trà lên bàn, đưa mắt nhìn xung quanh tìm bóng dáng Tranh Sương.

    Phòng vắng hoe không có ai, nệm lạnh ngắt hẳn là cô bé đã thức dậy từ rất sớm. Thím Vương suy nghĩ hồi, quyết định đến buồng sách nhỏ kế phòng ngủ xem thử, quả nhiên, trông thấy bóng dáng gầy gò của Tranh Sương đang ngồi cạnh bàn.

    Cô bé mặc trên người chiếc áo vải màu xanh nhạt và quần dài trắng, tóc buộc tròn, tay nhỏ cầm chiếc bút lông cũ dính mực ướt, hơi cúi đầu cặm cụi tập viết.

    Thím Vương đi qua hỏi:

    "Tiểu thư có muốn ăn chút gì không?"

    Tranh Sương ngước nhìn thím Vương, gật gù nói nhỏ:

    "Cơm... canh rau, khoai hấp..."

    Đây là những món cô bé hay ăn, hầu như sáng nào cũng dùng.

    "Chè khoai tây đường đang được nấu. Tiểu thư cố đợi một lát nhé."

    Lo Tranh Sương sẽ đói bụng, thím Vương bèn đi lấy ít bánh ngọt trong nhà bếp đến.

    Tranh Sương gật đầu nữa, không nói gì viết chữ tiếp, con chữ nhỏ chi chít trên giấy, đường nét xiêu vẹo hết cong rồi thẳng. Lát sau, thím Vương bưng một đĩa bánh đậu xanh vào, bánh hình tròn loại nhỏ, màu vỏ bánh xanh biếc, vụn đậu dằm nhuyễn rải đều trên mặt bánh. Tranh Sương ăn hai cái là nghỉ, thấy thế thím Vương bèn dỗ dành nàng bắt ăn thêm một cái nữa mới đem đĩa về bếp cất.

    Thúy Vân đang ngồi lặt rau, thấy thím Vương bưng chiếc đĩa còn xót một miếng bánh đậu xanh vào thì hậm hực trách:

    "Bánh khô cứng, nhân trong dấy mùi mốc, thím còn lấy cho tiểu thư ăn ư?"

    "Đâu có bị mốc nhiều, còn ăn được đó thôi. Tiểu thư đang đói nên tôi lấy tạm cho cô ấy ăn lưỡng bụng trước."

    Thím Vương tự thấy mình làm vậy không có gì sai, bánh cũng đâu mốc meo hoàn toàn, còn ăn được nên bà mới dám lấy cho tiểu thư ăn đó chứ.

    Thúy Vân cười khinh một tiếng nhỏ, không cãi vã chi thêm nữa. Thím Vương không xấu chẳng qua tính tình quá chắt bóp chi li, cái gì cũng muốn tiết kiệm dành dụm thành thử từ khéo thành vụn, từ tỉ mỉ cẩn trọng thành quá quắt quá phận khiến người ta ngứa mắt.

    Lối suy nghĩ đơn giản như thế sớm hay muộn cũng gặp họa trời giáng.

    Sau khi ăn sáng xong, Tranh Sương được thím Vương dắt đến viện chi hai thỉnh an Bằng thị. Sáng sớm nổi gió lớn, mây dày che khuất nửa trời, chiếc áo vải trên người Tranh Sương hơi mỏng, khí lạnh dần dần luồn vào người, cô bé run run đôi chân, tay ửng đỏ rụt mạnh vào tay áo.

    Thím Vương nắm chặt tay Tranh Sương, vừa đi vừa luôn miệng hối thúc:

    "Tiểu thư đi nhanh lên, đến trễ sẽ bị phạt đấy."

    Tranh Sương bặm môi, tay bị nắm hơi đau, cô bé nhìn đôi chân nhỏ xìu xiu của mình rồi lại nhìn sang vẻ mặt vội vàng của thím Vương, đằng cắn răng chịu lạnh bước thật nhanh.

    Đường từ đây đến viện chi hai khá xa, băng qua hai con đường hẹp lát đá sỏi và ba khu hành lang dẫn ra sau viện, lúc đến nơi, Tranh Sương mặt mày đỏ rực, trán nhễ nhại mồ hôi, thở hồng hộc đến bệch môi. Thím Vương cứ giục giã liên tục, bảo phải dành được vị trí thỉnh an đầu tiên, chứ để người khác nhanh nhảu chiếm mất thì sau này chẳng còn địa vị gì nữa.

    Tranh Sương nghe tới đâu thì gật tới đó, mấy lần đứng không vững suýt té ngửa.

    Mắt thấy đằng xa tiểu thư Nguyên Lan Chi bảy tuổi sắp được nhũ mẫu dắt đến, thím Vương gấp gáp gõ inh ỏi lên cổng viện, đợi khi có người mở cổng rồi mới chịu ngừng. Bà lẹ làng bắt lấy tay Tranh Sương kéo đi một mạch vào phòng khách.

    Nhị phu nhân Nguyên gia - Bằng thị tựa người vào nệm vải sau lưng ghế, ngón tay thon dài xoa chiếc vòng ngọc cẩm thạch trên cổ tay, mắt kẽ màu đậm ngước nhìn thím Vương và Tranh Sương đứng đối diện, giữa chừng bà kéo Tranh Sương đến trước mặt, xắn cổ tay áo cô bé lên xem, hết sờ rồi nhìn chòng chọc rất lâu.

    Tranh Sương run run tay, đầu cúi thật thấp không nói câu nào.

    "Ốm quá, gầy như tre, cho ăn bao nhiêu mà chẳng tăng lên được chỗ thịt nào."

    Bằng thị kéo cổ tay áo Tranh Sương xuống, mặt nhăn nhó không vui.

    Ngạn Anh mười một tuổi đã có dáng dấp thướt tha, thanh thú, Lan Chi bảy tuổi mủm mỉm lại xinh xắn, riêng mỗi Tranh Sương là gầy nhom đen đúa, quanh năm suốt tháng còn bệnh hành liên miên.

    Thím Vương xen vài lời nói đỡ:

    "Thể chất tiểu thư vốn yếu ớt dễ mắc bệnh, tuy có cho ăn đúng bữa đàng hoàng nhưng mà dinh dưỡng vẫn không đủ. Mấy món chính đều là rau củ, thịt cá dăm bảy ngày mới có lần, tiểu thư còn đang trong tuổi chập chững ăn nhiều thành thử..."

    Bằng thị bỗng ngắt ngang:

    "Chín tuổi rồi còn nhỏ gì nữa, Lan Chi mới bảy tuổi mà đã học người tu Phật ăn chay đều đặn, cả tháng không thịt cá cũng chẳng rên rẩm đòi hỏi."

    "Dạ phải." Giọng điệu Bằng thị đầy ý so sánh, ý kiến nhiều sợ lại rước khổ nên Thím Vương ngoài gật gù ra cũng không biết làm gì hơn.

    Tiểu thư Lan Chi chán chê thịt mỡ tanh tưởi nên hàng ngày chỉ dùng món chay thanh đạm dễ nuốt, nói cho cùng vẫn là đầy đủ quá rồi nên ngán ngấy không thích nữa. Cơ mà tiểu thư Tranh Sương thì đâu giống thế...

    Nói xong những lời đó nét mặt Bằng thị bỗng mất tự nhiên, có lẽ chính bà cũng nhận thấy lời nói của mình có bao nhiêu vô lý và ngang ngạnh, dẫu sao sức khỏe của Tranh Sương cũng yếu ớt hơn các tỷ muội trong nhà, đáng lẽ không nên so sánh khắt khe như thế.

    Bằng thị lảng sang chuyện khác, hỏi sáng nay ăn gì, tập rèn chữ nghĩa đến đâu rồi, thuốc đã uống chưa, trong bếp còn bao nhiêu thang?

    Tranh Sương cúi đầu đứng im một chỗ, chẳng nói chẳng rằng. Thím Vương thay nàng trả lời từng việc một, chốc chốc lại xum xoe nói cười lấy lòng Bằng thị.

    Một lát sau, nhũ mẫu dắt Nguyên Lan Chi đi vào thỉnh an Bằng thị. Cô bé mặc chiếc áo bông màu thạch lựu, quần dài đến gót chân, tóc thắt bím hai nhánh nhỏ, khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo.

    Bằng thị bế Lan Chi đặt lên đùi, dịu dàng hỏi bé về việc đọc sách mấy ngày nay, Lan Chi ngoan ngoãn trả lời cụ thể từng câu, chất giọng ngọt ngào lại thêm tiếng cười khúc khích đáng yêu, chọc Bằng thị vui vẻ cười suốt. Một hồi sau, Bằng thị gọi Tranh Sương đến bên cạnh, quan tâm hỏi than về việc ăn uống, ăn mặc hàng ngày. Tranh Sương cúi đầu nói dạ rồi vâng, môi mím suốt không hé nỗi một ánh cười.

    Ý cười đọng trên môi Bằng thị thoáng tắt ngấm, bà thở dài, bảo nha hoàn đưa thím Vương một túi kẹo mạch nha rồi mới chậm rãi nói:

    "Tranh Sương thân thể yếu ớt tránh để ra gió, thím mau đưa con bé về đi."

    Tranh Sương quỳ xuống lạy hai cái, sau đó được thím Vương dìu đứng dậy, ra đến cửa, Tranh Sương bỗng ngoái đầu nhìn lại, trông thấy Lan Chi được Bằng thị ôm trong lòng săn sóc vỗ về dịu dàng.

    Lan Chi cũng thấy Tranh Sương, đôi mắt đen lúng liếng tràn ngập tò mò, nhưng nhiều hơn vẫn là sợ sệt, chút xa lạ mơ hồ.

    "Tiểu thư, đi thôi." Thấy Tranh Sương cứ đứng im không chịu đi, thím Vương vội nắm chặt tay nàng nhắc nhở.

    Đã có tiểu thư Lan Chi, họ ở đây có khác gì làm nền cảnh cho người ta.

    ...

    Thời điểm đoàn xe ngựa của Nam Định Vương đến thành Vinh Châu đã là mùng mười dưới tháng bảy, nghe theo chỉ định từ Nam Định Vương, toàn thể đoàn sẽ nghỉ tạm ở trạm xá ngoài thành trong hai ngày kế. Rương hành trang chật ních một kho xe, hòm bạc hòm vàng chất cả chồng cồng kềnh.

    Sáng sớm, nhóm gia đinh khiêng hai chiếc rương vàng vào phòng riêng theo lệnh Nam Định Vương, bộ rương nặng trịch tựa bao đá trăm cân, một nhóm mười người dốc sức mới vác khiêng nỗi.

    Triều Quân Ngọc thay một bộ gấm bạc, điềm nhiên ngồi bên bàn phẩm trà mới châm, đợi gia đinh lui xuống gần hết mới đứng dậy đi xem hai chiếc rương lớn đặt trong góc phòng. Rương bị khóa chặt bằng ổ khóa vàng, Triều Quân Ngọc mở bằng chìa khóa nhỏ đã chuẩn bị từ trước.

    Trong rương đầy ắp một xấp gấm vóc rực rỡ, vải lụa, tơ tằm, dày mỏng vô vàn. Triều Quân Ngọc sờ nhẹ lên mặt tấm vải màu trắng, nụ cười dần hiện trong mắt.

    Tà váy tinh khôi phấp phới nhè nhẹ, tóc đen óng ả lững trong gió chiều, lan trắng rụng lả tả đầu tháng chín se lạnh, nàng nắm làn váy xoay vòng rồi lại xoay vòng, hứng hương hoa đón sương ấm.

    Sương Nhi cầm chiếc giỏ trúc xinh xắn tung tăng trên đất thảo nguyên bao la, ngâm nga bài xướng "Chàng chèo đò đất Thiên."

    Nàng níu tay áo chàng, tủm tỉm bảo:

    "Có nàng thỏ rừng tương tư chàng ngựa chiến oai phong, nguyện làm chim anh yến, bầu bạn bên chàng mỗi ngày."

    Triều Quân Ngọc đậy lại rương, tơ máu giăng trong mắt, hoài niệm ngâm một câu:

    "Thỏ rừng dại khờ dâng mình, ngựa chiến lại vô tình chẳng đoái hoài, để rồi phải nát tan cõi lòng khi thấy nàng chôn mình trong tuyết rét quạnh quẽ."

    Năm ấy, bão tuyết chôn sâu một mối tình tương tư, vùi mất nỗi hận thiên thu, cũng phủ kín máu nhuộm đất trắng.
    Last edited: 2 Tháng mười 2019
    lacie desuka and Tịch Nhan like this.
  3. Hạt gạo trắng

    Hạt gạo trắng Newbie
    3/6

    Tham gia:
    30 Tháng chín 2019
    Bài viết:
    6
    Được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Một khúc Tranh Sương

    Sáng tác: Hạch Phạn Bạch

    Chương 2

    Một ngày mưa rào dầm dề xuyên suốt sáng chiều, đến khi mây dày tản nhanh hoàng hôn lỉm sau núi trời, tiếng rì rào mới phần nào ngơi ngớt. Lá vàng rụng lả tả trước sân, ướt rườn rượt trong vũng bùn dấp dính.

    Tranh Sương ngồi co rúm trên chiếc ghế nhỏ trong phòng, hai tay ôm đầu gối, đôi mắt tròn xoe mãi nhìn bên ngoài cửa sổ. Mưa gió rả rích, mây xanh âm u dày đặc không thấy một kẽ nắng, khung cảnh thật đỗi tĩnh lặng man mác nhiều cái buồn.

    Thím Vương ngồi trên giường xếp đồ, liếc Tranh Sương một cái rồi nói:

    "Từ đại phu đã dặn phải nghỉ ngơi nhiều, ăn uống đều đặn rồi thường xuyên bồi bổ thuốc tốt, tiếp tục như thế có lẽ sức khỏe của tiểu thư sẽ rất nhanh tốt hơn."

    Tranh Sương vẫn cúi đầu im lặng, thi thoảng mắt nhìn trái nhìn phải, thấp tha thấp thỏm. Thím Vương để đồ đã xếp xong vào tủ, sau đó xách giỏ đồ dơ đi ra ngoài.

    Trước khi đi thím Vương có nhẹ nhàng đóng cửa lại, dặn dò Tranh Sương trời đang mưa chớ chạy ra ngoài.

    "Biết rồi mà..." Trong phòng không còn ai, Tranh Sương tự mình lẩm nhẩm cũng tự mình nghe lấy.

    Đợi nắng hơi ngoi lên vài vạt mờ, tiếng mưa rỉ rả dần dịu bớt, Tranh Sương tuột khỏi ghế, trèo lên giường ngủ giở nệm rồi lấy chiếc áo cỏ giấu phía dưới. Áo khâu chỉ bằng lớp cỏ xanh khô, khá dày và rộng. Tranh Sương mặc vào, rón ra rón rén mở cửa phòng thò đầu ra ngoài xem, xung quanh hành lang vắng hoe, vào giờ này mọi người đều đang làm việc, đến chập tối mới có người đến phòng gọi Tranh Sương đi dùng bữa.

    Tranh Sương buộc chặt đôi tất, canh lúc không có ai thấy bèn đóng cửa phòng lại, đi một mạch ra ngoài.

    Con đường ẩm ướt bùn còn chưa khô, mặt trên chằng chịt những dấu chân giẫm qua, cây cối rậm rịt bọc quanh. Tranh Sương vịn nhánh cây nhỏ, lê từng bước cẩn thận.

    Cổng nhỏ sau viện có một khoản sân trống bỏ hoang dùng để chất đồ cũ, đường vào hơi chật hẹp, với người nhỏ nhắn lại gầy guộc như Tranh Sương thì đi qua lại rất dễ dàng, khom người, hạ thấp đầu xuống, vèo cái đã trót lọt.

    Trong viện không nuôi động vật tuy nhiên gần mỗi góc tường đều đục khoét vài lỗ chó đủ kích thước từ lớn đến nhỏ để thông nước bẩn. Tranh Sương vạch lớp lá xanh ra, một cái lỗ rỗng tầm trung hiện ngay trước mắt. Nàng cúi gập người nằm sấp trên đất, tay và chân buông lỏng nhẹ nhàng rồi từ từ chui qua đó.

    Nước mưa nhỏ giọt lên người, ướt một mảng lớn trên áo Tranh Sương.

    Men theo lối đi gồ ghề đá nhỏ trải dài, tầm nhìn khoáng đạt, một con đường rộng dần dà hiện ra, núi non trùng trùng điệp điệp, rừng xanh sum sê ngút mắt. Mây chiều thoáng mát, bảng lảng bóng hoàng hôn chập chờn.

    Tranh Sương tựa vào gốc cây to nghỉ mệt, hai chân duỗi thẳng, trông thấy đôi hài nhỏ màu hồng đã dính đầy bùn, nàng nhíu mày, cọ xát hai chân lại phủi bớt lớp bùn ra.

    Nhão nhoẹt, hôi rình, còn có kiến lửa bu quanh nữa.

    Ngồi nghỉ được một lát, Tranh Sương đứng dậy nhặt nhánh cây dưới đất rồi đi tiếp. Dưới gốc cổ thụ bị khoét vài dấu nhỏ chi chít làm dấu hiệu, mõm đá lớn kế bên cũng được vẽ vài đường ngoạch ngoạc khó hiểu. Tranh Sương thở hồng hộc bước đến gần gốc cây cổ thụ, tay cầm nhánh cây cứng cấm mạnh xuống chỗ đất trồng nhánh cỏ khô, dùng sức cạo bốc lớp đất.

    Nằm sâu giữa lòng đất bị cạo bốc lên là một tổ trứng bằng rơm khô, tất cả đều là những quả trứng cút nhỏ trắng kẽ đen.

    Tranh Sương nhoẻn miệng cười, lấy tổ chim trứng ra khỏi lòng đất vừa mới bị bới tung rồi khẽ tựa vào mõm đá, bắt đầu đêm đếm số trứng cút đang ôm trong lòng.

    Mười một, mười hai... mười lăm...

    Lẩm nhẩm nửa chừng Tranh Sương bỗng chau mày, bắt đầu đếm lại.

    Vẫn như cũ! Rõ ràng là hai ngày trước chỉ có mười bốn quả.

    Vậy, quả trứng thứ mười lăm này từ đâu ra?

    Nàng sốt sắng nhìn trái ngó phải, quanh đây vắng ngắt làm gì có ai lấp lóa.

    Tranh Sương bắt đầu gom lá khô củi rả rơi rả gần gần thành một chồng lớn, quẹt que diêm mang theo từ nhà đến lên phiến đá nhỏ, đầu diêm xẹt ra ánh lửa vàng rồi châm vào chồng củi chất đầy, khói nồng nặc dần dần nghi ngút. Nàng ngồi xếp bằng vui vẻ nhìn những quả trứng cút trong tổ rơm đang được nướng chín đều đều, mùi thơm từ từ lan tỏa.

    Khói bùng phừng phừng, đâu đây thoang thoảng mùi cá nướng thơm lừng. Tranh Sương lật đật ngồi dậy, tò mò dòm bốn phía, chóp mũi khịt vài cái, chân nhỏ chậm rì rì bước đi.

    Mặt hồ xanh biếc lăn tăn những dãy sóng nhỏ, rừng núi một thể von vót chạm mây mênh mông ngàn dặm. Một người đàn ông cao lớn ngồi trên tảng đá tròn nướng cá, con cá cỡ to buộc lòng miệng bằng sợi tre khô, lửa liu riu đã nướng chín phân nửa bên mặt da cá.

    Từ xa, Tranh Sương núp sau thân cây to, hai tay luống cuống nắm lấy mớ lá xanh trên nhánh cây, lúc thò đầu ra lúc lại rụt về.

    Người đàn ông rút một nhánh củi cho vào lửa cháy, động tác thong dong mà tự nhiên, tay lật trở mặt cá rồi ngâm một câu:

    "Thuyền bè đậu cảng thôn Dương, qua cầu Dương gặp bác thợ vác gỗ, đến sông chiều lại gặp nàng Yên dệt lụa..."

    Giọng nói không lớn, Tranh Sương vừa vặn nghe rõ mồn một, nàng mở to mắt, vẻ tò mò càng ngày hiện rõ trên mặt.

    Người này vậy mà biết bài "Chàng chèo đò đất Thiên", ở quê ngoại nàng...

    Đúng lúc này từ bìa rừng đối diện đi ra vài thanh niên trẻ ăn mặc như nông dân, tay người nào cũng xách giỏ đựng đầy đồ, họ đi đến chỗ người đàn ông nướng cá, ngồi xuống bên cạnh rồi hỏi:

    "Vẫn theo lệ cũ chứ?"

    Người đàn ông gật đầu, đáp: "Đương nhiên."

    Dường như họ đang bàn bạc việc gì đó, giọng điệu hai bên vô cùng hòa nhã và tự nhiên, lát sau, bên phía người thanh niên lấy từ trong giỏ vài chùm mận đỏ đưa người đàn ông, tiếp đó lại nhận một con cá bậm bạp còn thở ngoe ngoảy mình từ đối phương.

    "Ba chùm mận đổi một con cá." Giọng người thanh niên đặc biệt hớn hở.

    Trông thấy cảnh này Tranh Sương không khỏi ngạc nhiên, lòng hiếu kì càng lớn, không nhịn được nhón chân, rướn cổ nhìn cho rõ.

    Chốc lát lại có thêm vài nông dân đi đến, vẫn là câu lệ cũ ấy, vẫn là lấy ba phần trái dại đổi một con cá béo ù, một tốp trẻ bu quanh nhảy nhót, đổi với người đàn ông vài quả quýt khô và ít rau xanh để lấy con cá nhỏ bằng cái nắm tay.

    Tranh Sương híp hai mắt, nhón chân hết cỡ dòm lom lom vào chiếc giỏ lớn kế bên người đàn ông, thầm nghĩ, ắt hẳn bên trong ấy có rất nhiều cá.

    Nàng cấp tốc xoay người chạy thật nhanh về chỗ cũ, dùng nhánh cây vớt ổ trứng cút đang nướng bốc khói trong lớp củi dày ra rồi bọc chúng thật kĩ trong góc áo lem luốc bùn.

    Lửa nhỏ đang cháy đều đều, củi nhỏ sắp chỉ còn phần đầu, Triều Quân Ngọc cho thêm vào đống lửa ít lá khô, bên tai bỗng nghe thấy tiếng bước chân chậm rì rì, chàng nghỉ tay, đầu cúi thật thấp mắt khẽ nhắm.

    Hai tay Tranh Sương ôm thật chặt góc áo bọc trứng cút, lưỡng lự bước lên trước hai bước rồi lại rụt rè lùi sau ba bước, lặp đi lặp lại chẳng biết bao lần. Triều Quân Ngọc bỗng ngẩng đầu quay sang nhìn Tranh Sương, trên môi gắng nặn ra một cười dịu dàng.

    Tranh Sương dè dặt cúi đầu, bàn tay ôm chặt góc áo thoáng nới lỏng, giọng ỉu xìu: "Lệ cũ, trứng cút... đổi cá..."

    Giọng cô bé non nớt, khàn khàn, yếu ớt tựa gió thoảng rồi tắt.

    "Bao nhiêu quả trứng cút?" Triều Quân Ngọc phát hiện tay mình đang run run, khớp xương xanh còn hiện rõ, chàng dùng tay áo che lại, chợt nhận ra giọng nói bản thân cũng run không kém, muốn giấu cũng chẳng thể.

    Trứng cút đã nguội, Tranh Sương bèn kéo nửa góc áo, để đối phương nhìn thấy những quả trứng nhỏ đang nằm bên trong.

    Triều Quân Ngọc đang tính nhích đến gần, giữa chừng như nghĩ đến điều gì bèn lùi lại, giọng đầy căng thẳng:

    "Đến gần hơn nữa được không? Mắt ta kém nhìn không rõ."

    Tranh Sương gật đầu, bước đến gần hơn, lo đối phương vẫn thấy chưa rõ nàng còn cẩn thận ngồi xuống bên cạnh rồi chìa ra những quả trứng trong áo.

    "Trứng... ngon lắm, tròn tròn, thơm thơm..." Nàng chỉ chỉ, giọng gấp gáp: "Ngoài hơi dơ, nhưng... nhưng trong sạch, trứng mới nướng, ngon..."

    Lửa sắp tắt, Triều Quân Ngọc tính lấy thêm ít lá khô cầm cháy thì chợt nhận ra, tay mất sức, thật sự mất hết sức cử động rồi. Chàng khẽ cười một tiếng, rụt bàn tay về trong tay áo, đã run thế này còn có thể làm gì.

    Khoảng cách này rất gần, gần đến mức chỉ trong gang tấc ngắn ngủi, hơi thở của nàng, hương vị riêng của nàng, mái tóc ấy, đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy và cả giọng nói ấy... Từng tấc từng tấc quen thuộc đến nỗi khảm tận tim, khắc tận lòng.

    Triều Quân Ngọc cảm thấy miệng lưỡi đắng ngắt, khô khốc, muốn nói gì đó nhưng mãi không vẹn thành lời.

    "Muốn đổi thế nào?" Chàng mỉm cười hỏi, giọng rất khẽ rất khàng, song ý cười lại chua chát đong đến khóe mắt.

    Tranh Sương nghiêng đầu nhìn chàng, thử đề nghị: "Mười quả... đổi một... con cá."

    Triều Quân Ngọc bật cười, bàn tay giấu trong tay áo càng run kịch liệt, những ngón tay lạnh lẽo dần mất cảm giác rát rạt, ê ẩm.

    "Được." Chàng gật đầu, đoạn lại nói thêm: "Mười lăm quả đổi một con cá ngừ, mười quả đổi một con cá rô, năm quả thì đổi được hai con cá chép."

    Tranh Sương ngạc nhiên, hai mắt theo đó cũng mở to hơn, suy nghĩ thật kĩ trong đôi lát, nàng quyết định lắc đầu:

    "Mười quả, một... một con cá... rô."

    Ý cười trong mắt Triều Quân Ngọc sâu hơn trước, nhìn những quả trứng cút nằm trong áo Tranh Sương, chàng lẳng lặng thở dài.

    "Cá rô nhiều xương, da cá còn có mùi tanh nồng, không biết cách chế biến sẽ rất khó ăn." Triều Quân Ngọc khó khăn cử động tay đem miếng lá khô bỏ vào đống lửa, mắt nhìn ánh lửa vàng dần sậm màu hơn, bâng quơ nói một câu.

    Vừa dứt lời, chàng lấy từ trong chiếc giỏ bên cạnh một con cá rô to còn thở thoi thóp đưa Tranh Sương.

    Tranh Sương luống cuống nhận lấy, con cá rô còn sống nên ngoay ngoảy thân mình dữ dội, miệng phun nước vèo vèo vào lòng bàn tay nàng, cái đuôi trơn nhẫy thi thoảng lại nhúc nhích, run run. Để con cá xuống đất, Tranh Sương lại hỏi:

    "Chỉ... chỉ cách... nấu được không?"

    Triều Quân Ngọc siết chặt nhánh củi khô, lòng quặn thắt đến khó thở, mắt lại cay cay, chàng nặng nề gật đầu: "Được."

    Rửa sạch cá, cạo sạch lớp vẫy trên bụng, bỏ ruột, tẩm bằng nước ấm, cắt phần đầu và đuôi.

    Từng công đoạn chàng đều kiên nhẫn giải thích cặn kẽ, tiếng nói trầm thấp dịu dàng, từng câu từng chữ chậm rãi lại nhẹ nhàng.

    Tranh Sương nghiêng đầu nhìn người bên cạnh chòng chọc, vừa chăm chú lắng nghe vừa tò mò đánh giá đối phương. Áo vải đen đơn sơ, tóc tùy ý xõa dài trên đầu vai, gương mặt nghiêm nghị, cương trực vào lúc này đặc biệt có nét dịu dàng, ấm áp.

    Nàng nhíu mày, không biết nghĩ gì lại nhích người lùi ra sau. Triều Quân Ngọc tiếp tục nói, trông thấy động tác nhỏ nhặt của nàng cũng chỉ cụp mắt xuống trầm tư.

    "Đã đã... biết." Tranh Sương cầm con cá rô lên, lí nhí nói: "Cảm ơn."

    Đoạn chân nhỏ liền lảo đảo bước đi.

    Bầu trời rét đậm dần chuyển màu sáng sủa, thoáng đãng, Triều Quân Ngọc vội ôm lấy lồng ngực, nơi đó đau đến ngạt thở, mồ hôi dần toát đẫm ra trán. Tựa dao cắt sâu vào thịt, kim châm khoét ngàn lỗ.

    Chàng cúi đầu nhìn xuống đôi tay mình, lòng bàn tay ướt át đầy mồ hôi, mu xương xanh rờn như ẩn như hiện, nhức nhối thấm tận da thịt.

    Đôi tay này đã bao lần giúp nàng kẽ mày chải tóc, mài mực dạy rèn, bọc nàng trong từng cái ôm che chở, trong từng vòng tay cưng chiều. Vậy mà giờ đây lại vô lực buông rũ, vô lực đến yếu ớt.

    Lòng sông trong veo, màu xanh mát mắt nổi dềnh, Triều Quân Ngọc bỗng nhoẻn môi cười, tự thì thào thật khẽ:

    "Năm nay mưa lũ kéo dài, núi Thái Dương nấm mọc không xuể, hoa quả chín tới không bao nhiêu."

    ...

    Tranh Sương cầm con cá rô men dọc đường núi gồ ghề về lại chỗ cũ, lửa đã tắt ngấm từ đời nào, củi khét lèn lẹt còn non nửa phần đầu. Nàng ra bờ sông nhỏ gần đó rửa cá, làm sạch bụng rồi ướp cỏ non nhuyễn, xong xuôi, đem cá đặt lên phiến đá vuông vức, sau đó gom củi và lá khô châm lửa sùng sục.

    Đang loay hoay làm giữa chừng Tranh Sương chợt dừng lại nhìn xung quanh tìm gì đó, bất chợt một chiếc lá sen xuất hiện trước mắt, Tranh Sương giật mình không nhẹ, ngẩng đầu nhìn thử, một gương mặt quen thuộc hiện rõ trong tầm mắt, tay người nọ cầm lá sen còn đọng sương trắng, mỉm cười dịu dàng nhìn nàng.

    Tranh Sương nhìn một lát thì cúi đầu nhích người ra, im thin thít không nói một lời.

    Triều Quân Ngọc tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, đưa nàng lá sen, nhẹ nhàng bảo:

    "Đặt con cá rô lên lá sen, khi nướng sẽ không bị khét phần da, ngược lại còn có mùi thơm dịu nhẹ, dễ chịu."

    Tranh Sương im lặng nhìn Triều Quân Ngọc, dòm lom lom lá sen dày trong tay chàng rồi lại ngó chằm chặp gương mặt chàng, chẳng nói chẳng rằng càng lùi mình ra xa hơn.

    Thấy nàng đã ngồi cách mình rất xa, Triều Quân Ngọc bật cười, tiếng cười khẽ khàng mà khổ sở nói không thành lời. Chàng cho thêm củi vào lửa đang cháy, nói:

    "Trứng cút ở quanh đây rất khó kiếm, cô bé từ nơi đâu mà tìm được hay vậy? Trứng rất mềm, còn thơm nữa."

    Lúc này Tranh Sương mới có phản ứng, nàng quay sang nhìn Triều Quân Ngọc, ngẫm nghĩ hồi thì lắc đầu. Triều Quân Ngọc hỏi: "Nhóc có thích táo không?"

    "Thích..." Tranh Sương bỗng tròn xoe hai mắt, nói tiếng rồi dè dặt gật đầu.

    "Vừa khéo thật."

    Lửa cháy khá mạnh, thêm lá khô khói càng bốc nhiều, Triều Quân Ngọc rút bớt củi, chậm rãi nói tiếp:

    "Nhà ta bán táo ngoài thành, táo nhà trồng nên quả nào cũng to tròn căng mọng, vì giống táo khá hiếm nên giá cả rất đắt. Dân trong thành Vinh Châu có tiền chưa chắc đã mua được."

    Tranh Sương nghe vậy mắt càng trừng lớn hơn, háo hức gật gù liên tục, lắp bắp nói: "Táo thơm... tròn, rất... ngon."

    Triều Quân Ngọc cười theo: "Phải, táo tròn và to đều rất ngon."

    "Thế này đi, theo lệ cũ. Mười quả táo đổi mười quả trứng cút, thế nào?"

    "Thật... ư?" Tranh Sương nhíu mày như chưa tin mấy, "Táo ngon, không phải... táo thúi."

    "Đương nhiên là lấy táo ngon đổi rồi." Triều Quân Ngọc khẽ cười: "Sao ta có thể đưa nhóc táo thúi được? Như vậy rất xấu."

    Tranh Sương rất tán đồng: "Đúng, xấu lắm."

    "Vậy, ý nhóc thế nào?" Triều Quân Ngọc bình tĩnh hỏi, cuống họng căng chặt, không biết từ lúc nào lòng bàn tay đã thấm đầy mồ hôi.

    Ngẫm rồi nghĩ rất lâu, sau cùng Tranh Sương quyết định buông thẳng ba từ: Suy nghĩ đã.

    Triều Quân Ngọc bên cạnh đã bắt đầu đặt con cá lên lá sen nướng, nghe nàng nói thế cũng không gấp gáp, chỉ từ tốn hỏi: "Chừng nào mới trả lời?"

    Tranh Sương rụt rè giơ ba ngón tay lên.

    "Được."

    Chàng không vội, thật sự không vội, ba ngày chẳng dài, so với thời gian đằng đẵng hơn hai mười năm thì có đáng là gì.

    Nướng hồi lâu cuối cùng cá cũng chín, thịt mềm da giòn, Tranh Sương xơi sạch phần thân cá, duy nhất phần đầu là để dành cuốn trong lá sen tính mang về. Triều Quân Ngọc nướng cá đến mỏi tê tay, ấy vậy mà một phần cá cũng không được thưởng, chàng khẽ lắc đầu, ra bờ sông rửa tay.

    Đến giờ Tranh Sương phải về, lúc Triều Quân Ngọc trở lại chỗ cũ Tranh Sương vẫn đứng yên ở đó, thấy chàng thì vội chạy đến dúi cuốn lá sen vào tay chàng.

    "Tặng... tặng..." Nàng nói không được rành mạch, song Triều Quân Ngọc vẫn nghe hiểu ý nàng.

    Nàng đang... tặng đồ cho chàng...

    Triều Quân Ngọc giật mình, lòng bàn tay bỗng thấy nóng rát như chạm phải đóm lửa, chàng siết chặt cuốn lá sen, ngồi bệt xuống đất không nói nỗi một lời. Tranh Sương khom người nhìn chàng, mắt chớp chớp vài cái rồi xoay người rời đi.

    Triều Quân Ngọc lẻ loi ngồi đó vẫn chưa hết bàng hoàng, tay nắm chặt cuốn lá như muốn khảm chặt trong lòng.

    Tối đến, thím Vương qua phòng Tranh Sương thay một bộ chăn nệm mới. Tranh Sương đang ngồi trên ghế nghịch chiếc trống nhỏ, miệng lẩm nhẩm:

    "Lỡ cuỗm mất trứng... không đưa táo thì làm sao..."

    ...

    Gã hầu gục đầu xuống uể oải mặt mày, đêm nay đến phiên gã trực đêm, chẳng sao nếu gã không phải một khiêng vác cả cân táo lớn từ kho đến, giờ đây tay chân như muốn rụng rời tới nơi. Thật khổ mà.

    Mà nghĩ cũng lạ, nửa đêm khuya khoắt Vương gia sao không ngủ, còn lệnh hầu vác nặng trăm cân giỏ táo đến phòng riêng, rồi ngài còn bảo sáng mai chuẩn bị xe ngựa ra chợ ngoài thành.

    Tên A Bảo trực cùng cũng chịu hành hạ không kém, một mình vác liên tiếp hai, ba giỏ lớn, chắc giờ vai đau lắm đây.

    Nhớ đến lời A Bảo nói nhỏ bên tai gã vào lúc nãy, gã không nhịn được xem thường trong lòng. Tên đó chắc vác quá nhiều táo nên đầu óc lú lẫn rồi, dám nói ngày mai Vương gia sẽ ra chợ thành bày sạp bán táo, đúng là miệng hôi nói lời chói tai nhức mắt.

    Lẽ nào Vương gia đến thành Vinh Châu này chỉ để bán táo? Nói ngài bán vàng bán bạc gã còn cố tin, chứ nói bán táo dại táo rừng thì có quỷ mới tin.

    Đúng là chuyện cười vô lý.
    lacie desuka thích bài này.
  4. Umio.

    Umio. Nhất kiến như cố Staff Member Moderator
    53/68

    Tham gia:
    5 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    89
    Được thích:
    406
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Xin chào @Hạt gạo trắng. Truyện của bạn đã quá thời hạn ra chương mới theo quy định. Mình sẽ khoá topic và chuyển về box lưu trữ, nếu bạn muốn đăng tiếp hãy đăng kí lại trong box demo nhé.
    lacie desuka thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.