Diary [Mao's Diary] 365 ngày khó ở

Thảo luận trong 'Diary' bắt đầu bởi Akihito Ren, 31 Tháng bảy 2019.

  1. Akihito Ren

    Akihito Ren |[ Điêu Thần ]| Request Picture Team PR - Review Team
    1123/113

    Tham gia:
    11 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    732
    Được thích:
    8,102
    Điểm thành tích:
    1,123

    [​IMG]

    °
    Đây là nhựt kí của tui trong 365 ngày khó ở .
    Không chỉ mỗi khó ở, mà tui còn ngáo chó... (≖ᴗ≖✿)
  2. Akihito Ren

    Akihito Ren |[ Điêu Thần ]| Request Picture Team PR - Review Team
    1123/113

    Tham gia:
    11 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    732
    Được thích:
    8,102
    Điểm thành tích:
    1,123
    - Bắt đầu từ sáng sớm, cái lúc mặt trời mới ngóc đầu lên thì tui đã gặp xui xẻo :) chạy ngang nhà thôi mà bầy chó nó dí không vì một lí do nào cả?? :) ??. Hjhj, tui cầy hết bây giờ, thứ chó mất nết...

    - Góc bốc phốt khách: gọi 2 ly cafe sữa mang đi, đem ra đến nơi rồi thì lại bảo đ uống cafe sữa nữa, thích cafe đen hơn
    ... ?? How to đấm khách mà không bị chửi? :)

    - Đợi mòn răng mới được nhận cái ốp lưng đặt lâu rồi nhưng gặp phải mụ chủ shop thích kéo dây thun. Hôm nay mới nhận được, vui chưa hết thì nắng đã tắt khi chị gái phá hư cái ốp lưng có con gấu trúc ôm trên đầu điện thoại mà tui đã chờ bấy lâu nay. :triggered:jsvjavjsvjsnsgjbs...

    - Niềm an ủi cho cả ngày xui xẻo hôm nay của tui đó là được nhìn thấy crush chạy ngang nhà. À mà, crush mẹ gì nữa, nó gay mà cứ crush huhu ;;_;; ai cứu rỗi đời tui đi trời đất thánh thần thiên địa ơi...

    Lam, Tiểu Đào and Zumy like this.
  3. Akihito Ren

    Akihito Ren |[ Điêu Thần ]| Request Picture Team PR - Review Team
    1123/113

    Tham gia:
    11 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    732
    Được thích:
    8,102
    Điểm thành tích:
    1,123
    Hôm nay bắt đầu tính ngày vậy.

    |1|
    - Hôm nay vẫn như mọi ngày, dậy lúc 4h sửa soạn đồ ra quán. Lol, và đương nhiên mấy đũy chó nó vẫn dí tui không vì một lí do gì :) chả hiểu sao nó thích dí tui vậy... thứ mứt nết.

    - Aww, mấy khách hôm nay đều là những con ngừi cute. Lại còn rất đẹp trai nha -w-)#|liêm sỉ đâu rồi? - Làm gì có liêm sỉ tồn tại : )) |

    - Gần đây trình độ vẽ của tui đã tụt không phanh. Thật nản... Tui đã tập luyện rất nhiều. Cho dù bận bịu cả ngày, đến khuya mới về nhà nhưng vẫn cố dành vài tiếng để tập luyện. Có khi chẳng ngủ. Thức vẽ đến khi đến giờ phải đi tiếp. Chậc, buồn thật... Vẽ là niềm đam mê và là nguồn sống của tui. Dù sao cũng là diary, tâm sự một chút thôi nhỉ?

    Nói về vẽ ấy à... Từ nhỏ tôi đã rất thích vẽ. Trên sách, vỡ, thậm chí là lên tường, lên lá cây và bất cứ thứ gì tôi có thể vẽ được. Hồi nhỏ tôi hay bị mẹ mắng vì đem hết tập vỡ còn chưa sài để vẽ. Ở chỗ tôi sống, con người ở đây không hề quan tâm đến nghệ thuật. Không chỉ mỗi người lớn mà ngay cả bạn bè trang lứa cũng xem thường tôi. Họ bảo: "tại sao mày cứ vẽ mãi thế?", "tốn nhiều tiền, đầu tư vô vẽ như vậy mày có ngu không?", "ồ, mày định làm hoạ sĩ à. Thế thì cạp đất mà ăn sao". Thậm chí cả mẹ tôi, bà ấy không bao giờ khen tôi hay động viên một chút nào. Có lúc, tôi vẽ được một bức thật ưng ý và cảm thấy tự hào với thành quả của mình. Cũng như bao đứa trẻ khác vẫn hay khoe với mẹ về thành tích của mình. Tôi cũng chỉ là trẻ con. Tôi cũng khoe chứ. Nhưng không, mẹ lại tỏ thái độ với tôi và mắng tôi không chịu lo học hành mà cứ vẽ vớ va vớ vẫn. Chỉ biết ngậm ngùi bỏ đi thôi chứ làm sao đây... Không ai công nhận tôi cả. Tôi cứ vậy mà theo đuổi đam mê của mình, tự mình tập luyện, tự mình khen thưởng bản thân mình. Đôi khi tôi cảm thấy rất tủi thân... Nhưng thành thật mà nói mỗi khi vẽ, tôi lại cảm thấy bản thân được thư giản và thoải mái hơn nhiều. Giống như tôi đang sống trong thế giới riêng của tôi vậy. Chỉ mong sau này tôi sẽ gặp được những người bạn tốt, biết động viên và an ủi tôi. Cho tôi một động lực. Đơn giản thế thôi.
    M.P and Lam like this.

Chủ đề cùng chuyên mục

Đang tải...