[Fiction] Mùa hạ có gió và em có anh - nkokpe

Thảo luận trong 'Lưu Trữ' bắt đầu bởi nkokpe, 19 Tháng tám 2018.

Lượt xem: 56

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. nkokpe

    nkokpe Newbie

    Tham gia:
    19 Tháng tám 2018
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    [​IMG]
    - Title (Tên truyện): Mùa hạ có gió và em có anh.
    - Author (Tác giả): nkokpe
    - Category (Thể loại): Truyện teen
    - Status (Tình trạng sáng tác): Đang sáng tác
    - Rating (Độ tuổi): 16+
    - Author's Note (Lời tác giả): Đây là truyện đầu tay của mình, mong các bạn ủng hộ và góp ý để mình ngày càng hoàn thiện hơn ^^
    - List chap (Mục lục):
    Last edited: 20 Tháng tám 2018
    Toxic Scent thích bài này.
  2. nkokpe

    nkokpe Newbie

    Tham gia:
    19 Tháng tám 2018
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 1 : CUP A

    - "Mẹ nói gì cơ?" Nó còn chưa tiêu hóa hết câu chuyện của mẹ.
    - "Nhà bác con cũng chuyển tới đó rồi, ba và mẹ quyết định vẫn ở đây. Dù sao cũng không nên phụ thuộc người ta quá." Giọng mẹ đều đều qua điện thoại.
    - "Dạ mẹ..."
    Giọng nó ỉu xìu, không phải lúc nào cũng có cơ hội tốt được người khác giúp đỡ thế này đâu, sao mẹ lại từ chối chứ T.T
    - "Con đó, đừng tưởng mẹ không biết con đang nghĩ gì. Dù nhà mình không khá giả gì nhưng không phải đến đó ăn bám người ta được, họ cũng có đề nghị với mẹ để họ chu cấp các khoản chi tiêu, học hành cho con và em tới khi hai đứa hoàn thành chương trình đại học sẽ kiếm việc làm cho hai đứa luôn. Mẹ thấy giúp đỡ như vậy là quá tốt rồi, con bớt mơ mộng đi."
    - "Dạ, nhưng nhà bác..."
    - "Nhà bác con có quyết định thế nào là việc của nhà bác ấy, riêng mẹ không muốn bị người ngoài nhìn vào rồi nói chúng ta thấy sang bắt quàng làm họ, còn con lo học đi, nên nhớ phải tự lập không được thấy người ta giúp đỡ rồi mặc định đó là nhiệm vụ của người ta, không được đánh mất bản thân và luôn nhớ mình là ai nghe chưa con bé ngốc kia?"
    - "Mẹ làm như cả thế giới này chỉ có mình con bị ngốc á." Nó bất mãn lên tiếng.
    - "Đúng rồi, giờ con mới biết sao?" Mẹ nó vờ ngạc nhiên.
    - "Mẹ!!" Nó sắp bùng nổ rồi.
    - "Anh ơi mày còn 10 phút để chạy qua trường và leo 6 tầng thang bộ." Nhỏ Ngân vừa mang giày vừa nhìn đồng hồ nhắc nhở nó.
    - "Chết toi. Con đi học đây, trễ giờ rồi, bye mẹ nha."
    Nó vội vàng tắt máy rồi thay đồ mang giày không quá 3 phút. Đùa sao, hôm nay có tiết của ông thầy khó tính nhất trong khoa nó. Trường nó có quy định, vào sau giảng viên thì hôm đó điểm danh vắng, nó cũng không phải dạng thần đồng học giỏi hay mọt sách chăm học, cũng không phải dạng ăn chơi cúp học, chỉ là một con bé vô cùng bình thường. Đi học cũng có cúp nhưng không để bị cấm thi, không bao giờ chép bài hay học bài, chỉ có khi nào thi mới cắm đầu học, điểm cũng chỉ dao động ở mức 6 đến 7 điểm. Vậy mà nó bám trụ được tới năm ba Đại học và mới trải qua cảm giác rớt môn một lần, cảm thấy thiệt vi diệu với một đứa cà lơ phất phơ như nó.
    Phòng ký túc xá của nó có bốn người : Nó - Nguyễn Hạ Anh và Ngân cùng ngành cùng khóa và hai chị khác ngành năm cuối. Trường S cũng không phải dạng trường quý tộc, con nhà giàu nhưng cũng không phải dạng tầm thường, cơ sở vật chất khá tốt, thầy cô cũng rất nhiệt tình, đặc biệt cô chủ nhiệm lớp nó. Đại học còn chủ nhiệm lớp thì khá lạ nhưng đó là điểm đặc biệt của trường S, quản lý không khác gì học sinh cả, lúc đầu nó còn thấy khá khó chịu nhưng giờ thì quen rồi. Nó thích điều này.
    Lúc đầu ba mẹ hướng nó vào ngành Dược nhưng trời xui đất khiến thế nào, nó không đủ điểm đậu, đành nộp vào ngành Hóa mà còn là Hóa Kỹ thuật trong khi nó mất gốc môn Hóa (không phải do cúi xuống lượm bút mà mất gốc đâu ạ =]] ) nó còn mơ tưởng mấy ngành kỹ thuật sẽ toàn trai thôi, khi đó nó sẽ thoát ế, sẽ được các bạn nam cứu vớt khi có bài tập hay đồ án gì đó. Nhưng đời không như mơ, lớp nó nam : nữ = 50 : 50 và trong đám con trai đó cong : thẳng = 50 : 50, chưa kể lớp nó khá nhiều gái đẹp và thế là nó ế tiếp tới giờ.
    Sau khi nghe điện thoại của mẹ nó sáng nay nó cảm giác như đời nó sắp bước sang trang sử mới vậy, ngồi trong lớp học mà đầu óc nó phiêu du nơi nào đó. Tất nhiên không phải trọng sinh hay hồi xưa bế nhầm con, cũng không phải trúng số gì rồi. Mẹ nói ông nội hồi xưa cứu mạng ông bạn nào đó rồi giờ ông ấy quay lại nói đền bù cho con cháu của ông nội là gia đình nó với bác nó. Nghe mẹ nói có vẻ nhà đó giàu có lắm, chứ không cũng đâu lo hết mọi thứ cho gia đình bác nó với gia đình nó như vậy. Gia đình bác nó chuyển vào biệt thự của họ rồi, còn nhà nó ba mẹ nó nhất quyết không đi vì không muốn lệ thuộc người khác. Giờ nó với em nó không phải lo tiền ăn học cho tới khi ra trường nữa, cũng đỡ phần gánh nặng cho ba mẹ.
    - "Trưa nay ăn gì babe?"
    Nó quay sang hỏi Ngân.
    - "Tao lạy mày. Mày hỏi câu này chục lần rồi."
    - "Thì tao đói mà. Ăn bún đậu nha, hẹn nghìn lần chưa đi ăn được."
    - "Ok. Lo chép bài đi má, hôm nay mày ngồi học mà ngẩn ngơ đâu đâu vậy."
    - "Hôm nay tao không có hứng chép bài, lát về tao mượn vở."
    Cuối cùng cũng đã kết thúc ca học căng não nhất trong tất cả các môn hiện tại. Thầy rất có tâm, hôm nào cũng có bài tập về nhà, từ bài tập bắt buộc mở rộng thêm hàng chục bài mở rộng khác, đứa nào siêng làm hết thì lúc thi sẽ nắm chắc điểm cao, còn nắm sơ sơ thì chỉ có gần rớt đến rớt.
    - "Đi coi phim không? Có phim mới ra á."
    Nó rủ rê, chỗ ăn khá gần rạp chiếu phim và có bộ phim kinh dị mới ra.
    - "Thôi tao khô máu rồi, định đi siêu thị mua mì tôm nè."
    - "À cũng được, tao định mua ít đồ dùng."
    Hai đứa lại bắt xe bus qua siêu thị. Sau khi lượn lờ ở khu đồ ăn, mì tôm, bánh kẹo thì hai đứa bò qua bên khu quần áo coi có đồ sale đẹp không thì chỉ thấy sale bikini. Chỉ bikini thôi!!
    - "Ồ quao!"
    - "Mày có vẻ hứng thú nhỉ?" Ngân huých tay nó.
    - "No no. Khỏi nhìn cũng biết không có cái nào dành cho tao."
    - "Ê mày lựa cho tao một bộ đi, tuần sau tao đi biển."
    - "Với người ấy chứ gì, hehe."
    Nó cười gian nhìn Ngân.
    - "Ờ, kệ tao. Lựa đi, tao đi vệ sinh chút."
    Con nhỏ đỏ mặt chạy biến. Để mình nó giữa một đống bikini.
    - "Haizzz mặt dày cũng là cái tội. Bị nhờ vả mấy chuyện gì đâu không."
    Nó vừa lựa đồ vừa than.
    - "Cup A." Giọng nam trầm vang lên cạnh nó.
    - "Hả?"- Nó ngơ ngác quay sang, mắt sáng rỡ. Có một anh mặc quần tây áo sơ mi đen trông soái không kém Dương Dương của nó đang đứng ở hàng áo sơ mi nam, nó chỉ thấy nửa mặt thôi nhưng theo kinh nghiệm tia trai mách bảo cũng có thể biết đó là đại soái ca rồi. "Woaa trai đẹp. Ủa mà hình như đâu phải anh ta nói." Đang nghĩ thầm định lên tiếng hỏi lại thì anh ta đã lên tiếng trước.
    - "Cô mặc cup A, chọn nhầm size rồi."
    Vẫn giữ nguyên tư thế đó, nếu không nhìn khẩu hình miệng của anh ta chắc không ai biết anh ta vừa mở miệng nói chuyện đâu.
    1s...2s...3s...4s...5s
    - "Này, không ai dạy anh là không được bình luận về những cái gì liên quan đến ba vòng của phụ nữ à."
    Nó nóng máu, cái tên đại biến thái này.
    - "Ồ." Anh ta dừng 1s (1 giây) quét từ đầu đến chân nó. "Cô là phụ nữ?"
    - "Anh..." Chưa kịp xả cục tức này ra thì anh ta đã bỏ đi mất.
    - "Haha, ai ăn hết đồ ăn của mày hay sao mà mặt mày xì khói vậy?" Ngân nhìn khuôn mặt bặm môi phồng má của nó mà mắc cười.
    - "Sao giờ mày mới quay lại, mày biết tao vừa đụng phải đại biến thái không hả?"
    - "Rồi thằng đó có sao không?"
    - "Mày còn dám trêu tao, không phải tại mày mà vòng một của tao bị hắn xỉ nhục trắng trợn vậy à."
    Nó bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện vừa rồi. Sau đó một con ôm bụng cười như điên, một con bặm môi mặt đỏ au vì tức.
    Toxic Scent thích bài này.
  3. nkokpe

    nkokpe Newbie

    Tham gia:
    19 Tháng tám 2018
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG 2: CHỊ HỌ
    Vì sắp kết thúc năm ba nên deadline đồ án cũng dập chúng nó tới tấp. Lớp tụi nó ngày nào cũng cắm rễ trước văn phòng khoa. Bản vẽ, laptop, sách vở la liệt ngoài sảnh. Có gì không hiểu là bay vô văn phòng khoa hỏi thầy hướng dẫn liền. Khổ nỗi, mỗi lần thầy sửa bài mỗi khác. Lúc thì thầy bắt bản vẽ phải có khung, trắng đen, lúc sau thầy quay ngoắt 180 độ: “Tôi bảo không cần khung, mấy cô cho vô khung làm gì?”, “Còn cái này nữa, mấy cô không vẽ màu sao ghi chú thích được hả?”, “Mấy cô mấy cậu muốn rớt môn phải không?”, “Đây nữa, nét này nét mảnh, về học lại AutoCAD rồi tới gặp tôi”.
    Cực hình mới chỉ bắt đầu khi tụi nó còn phải báo cáo bảo vệ bài đồ án và thi cuối kỳ các môn khác. Khoảng thời gian này nó chỉ ngủ được ba tiếng, mắt gấu trúc thâm quầng, tóc tai bù xù, thời trang phải nói là thảm họa. Tóm lại, điểm thẩm mỹ toàn thân của nó hiện tại là con số âm.
    - “Anh ơi, mày đi tắm đi. Phòng mình không muốn chứa bao rác di động đâu, tao thấy bốc mùi lắm rồi.”
    Ngân vừa bước ra khỏi nhà tắm thấy nó vẫn giữ nguyên tư thế từ sáng đến giờ ở bàn học.
    - “Tao vẽ xong mấy cái ống truyền nhiệt đã.” Nó vẫn không rời mắt khỏi laptop.
    - “Mày đừng có đi tắm 2h sáng nữa nha con điên kia, có gì thì để sáng tắm sau.”
    - “Con nào vừa nói tao bốc mùi?”
    - “Chứ mày tắm cái giờ linh đó xong đột quỵ sẽ làm tao bị tình nghi giết mày, cảnh sát mời tao làm việc, tao sẽ phải nghỉ học,...”
    - “Stop, mày đi tới sao Hỏa chưa? Bớt coi mấy cái truyện trinh thám tào lao của mày đi.”
    Nó liếc mắc nhìn con bạn đang luyên thuyên, sau đó lấy đồ đi tắm chứ không chắc con nhỏ nói tới sáng. Nhưng con nhỏ nói cũng không phải quá, tới lúc deadline ập vô mặt, nó cứ như trai kỹ thuật đích thực, đỡ hơn ở chỗ là nó vẫn tắm mỗi ngày, còn quần áo nó dồn tới khi hoàn thành bài tập, đồ án mới giặt, thậm chí đầu nó để bốn, năm ngày mới gội. Nói tóm lại, tình hình hiện tại của nó như xác chết trôi.
    - “Tao muốn dọn tới nhà thầy ở luôn. Mỗi lần ổng sửa bài là tao muốn “xù não”.” Nó vừa lau tóc vừa nói với nhỏ Ngân đang ngồi sửa bản vẽ.
    - “Mày tưởng mình mày có ý nghĩ đó à, nhìn cái sảnh trước văn phòng khoa mình đủ loạn chưa? Chắc thầy chứa chấp tụi lớp mình.”
    - “Haha công nhận chưa bao giờ thấy lớp mình cuồng học vậy, xưa giờ đứng đầu ăn chơi trong khoa tự dưng giờ thế này chắc thầy cô sốc lắm.” Tôi vui vẻ buôn chuyện.
    - “Biết sao được, hôm bữa mày phải thấy cảnh thầy tỏa sáng thế nào, như siêu sao luôn. Tụi nó bu quanh thầy, đứa cầm bản vẽ, đứa cầm sách hỏi tới tấp, còn thầy cứ ngẩng mặt bước qua luôn. Haha nghĩ lại tao không nhịn nổi cười.”
    Rồi hai con ôm bụng cười nắc nẻ giữa đêm khuya, xả stress xong lại cắm đầu cày đồ án tiếp.
    Sau một tháng tơi bời với đồ án, báo cáo bảo vệ, ôn và thi cuối kỳ, tụi nó cũng đã được giải thoát.
    - “Quẩy thôi tụi bây ơi.”
    Nó gào lên sau khi ra khỏi phòng thi môn cuối cùng.
    - “Đi hát đi!”
    - “Mì cay!”
    - “Đi biển!”
    - “Mấy thím bình tĩnh, cái gì rồi cũng sẽ có. Lộc đã thiết kế tour cuối năm cho lớp mình rồi. Giờ về ăn no ngủ kỹ đi, tối nay các tổ trưởng sẽ liên hệ với các thành viên trong tổ nói chi tiết về chuyến đi, hai ngày nữa sẽ khởi hành.”
    Lớp trưởng dẹp loạn đám vịt đang kêu gào trước phòng thi, ai ngờ sau khi thông báo xong đám vịt không những không giải tán còn tiến hóa thành vượn, hú hét ầm ĩ. Đến khi giám thị tới mới trật tự lại được.
    Sau khi ăn tối, tắm rửa sạch sẽ, nó với Ngân buôn chuyện trong group chat của tổ nó để bàn về chuyến đi sắp tới đến khoảng 9 giờ tối rồi hai đứa leo lên giường ngủ một giấc tới 3 giờ chiều hôm sau.
    - “Ngân ơi, ăn tối đi.” Nó nằm trên giường ôm gối lăn qua lăn lại.
    - “Mày bị dở hơi à, mới có 3 giờ chiều.”
    Ngân không thèm liếc nó vẫn cầm điện thoại nhắn tin với anh yêu.
    - “Nhưng tao đói rồi T_T.”
    - “Ngưng diễn đi, leo xuống đánh răng rồi nói chuyện với tao.”
    - “Hí hí, Anh yêu Ngân nhất. Bò lá lốt nha Ngân.”
    Nó vội vàng xuống giường vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi hai đứa bắt xe bus đi ăn tiếp. Cuộc đời hai đứa mê ăn vặt chỉ có thể gắn liền với xe bus. Có lần ăn về trễ, xe hết chạy hai đứa đành lết bộ về tới ký túc xá cả 3 tiếng đồng hồ.
    - “Anh ơi, phải chị họ mày không?”
    Ngân huých tay nó, tình hình là hai con đang ngồi ở trạm chờ xe bus ở đối diện trường A để đi về trường.
    - “Chắc mày nhìn nhầm rồi, chị họ tao ở chỗ này làm gì.”
    Nó còn đang cắm cúi nhìn đống xiên bò viên chiên, cá viên trong hộp, tay còn lại cầm cây trứng cút chiên đưa trước cái miệng nhai không ngừng nghỉ.
    - “Mày bỏ cây trứng cút đó xuống cho tao, hướng 1 giờ. Nhìn đi! Chị mặc đầm vàng đó.”
    Ngân phải dẹp cái đống đồ ăn trong mắt nó, lấy hai tay giữ đầu nó quay sang hướng 1 giờ. Nó chỉ thấy một người mặc chiếc váy liền hai dây màu vàng nhạt dài tới đầu gối, tóc xoăn nhẹ xõa ngang lưng, mang đôi giày cao gót màu vàng cùng màu với chiếc váy. Dáng đẹp đúng chuẩn hotgirl trên mấy bài báo nó đọc, khi người đó vừa quay mặt sang nó bất ngờ, ngơ ngác hỏi Ngân.
    - “Ủa, chị họ tao làm gì ở đây vậy?”
    - “Tao vừa hỏi mày đó, chị họ mày mà mày hỏi tao.”
    Nó với Ngân tiếp tục ngồi nhìn thì thấy chị họ nó bước vào xe ô tô bên cạnh, chiếc xe từ từ chạy vào trường A. OMG!! Chuyện gì vậy? Không phải chị họ nó nghỉ học rồi sao? Sao giờ lại đi học ở đây vậy? Hai đứa há hốc mồm nhìn tới khi chiếc xe bus cuối cùng đi ngang qua.
    - “Aaaaaa, tiêu rồi, tiêu rồi. Chuyến cuối cùng đó.”
    Nó với Ngân vò đầu bứt tai nhìn xe chạy ngày càng xa mà không làm được gì ngoài trơ mắt ra nhìn.
    - “Giờ sao?”
    - “Đi bộ về chứ sao trăng gì nữa."
    Đi bộ theo nghĩa của hai đứa nó là vừa đi vừa ăn theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tụi nó thà đi bộ để tiền mua đồ ăn còn hơn lấy tiền đó đi taxi về. Hai đứa mua snack, nước uống, kem, kẹo,...rồi vừa đi vừa ăn vừa buôn chuyện, về tới phòng cũng không còn miếng nào.
    Về phòng nó với Ngân xếp đồ chuẩn bị sáng mai đi chơi với lớp. Nó nằm suy nghĩ chuyện chiều nay, sao chị họ nó vào được trường A vậy nhỉ?
    Trường A dành cho con nhà giàu đến cực giàu, chính xác là quý tộc. Đó là trường quốc tế có mức học phí cao nhất nước, thuộc top 10 thế giới. Không phải có nhiều tiền là vào được mà còn học lực cũng phải khá trở lên. Trường này chỉ chuyên dạy về quản trị kinh doanh, quản lý doanh nghiệp, tức là chỉ chuyên dạy cho các cậu ấm cô chiêu các tập đoàn lớn để sau này về điều hành. Ngoài ra, mới thêm một số ngành liên quan đến người mẫu.
    Chị họ nó tên là Nguyễn Thu Nhi, hơn nó hai tuổi, là con một nên được hai bác cưng chiều từ nhỏ. Lực học của chị ấy cũng chỉ ở mức trung bình do hai bác nghĩ con gái không nên ép học nhiều làm gì. Nhi có khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng hồng, dáng chuẩn. Là mẫu con gái hiện đại, phong cách thời trang luôn bắt kịp xu thế, chính là muốn bao nhiêu dịu dàng, quyến rũ, xinh đẹp đều có thể đáp ứng được hết. Nó đoán chắc chị Nhi vào đó học để làm người mẫu chuyên nghiệp rồi, dù sao chị ấy cũng đẹp sẵn, giờ có người đứng ra trợ cấp học phí nên vào được đó cũng dễ hiểu thôi. Haizz, đúng là người đẹp, có điều kiện là sẽ khác mà. Nhìn lại bản thân nó thì ngán ngẩm thôi rồi, chắc đập đi xây lại hết cũng không bằng một góc của chị ấy.
    - “Này Ngân, mày nghĩ trường A thêm mấy ngành đào tạo người mẫu chi vậy?”
    - “Có lẽ là do có mấy người học hành kém nhưng có nhan sắc và có tiền là bước vào trường được thôi, minh chứng cho câu chân dài não ngắn.”
    - “Vậy chân tao ngắn thì tao rất thông minh đúng không?”
    - “Logic của mày bị lỗi nghiêm trọng, phản ánh IQ của mày vẫn dậm chân tại chỗ.”
    - “...”
    Last edited: 19 Tháng tám 2018
    Toxic Scent thích bài này.
  4. Toxic Scent

    Toxic Scent Staff Member Super Moderator

    Tham gia:
    11 Tháng năm 2017
    Bài viết:
    885
    Được thích:
    2,747
    Điểm thành tích:
    93
    Chào bạn @nkokpe. Xin lỗi bạn vì đến bây giờ chúng mình mới tiến hành kiểm duyệt tác phẩm.

    Về lời thoại nhân vật: Một, lời thoại chiếm gần 50% nội dung tác phẩm. Hai, theo quy định chính tả của diễn đàn, khi trích dẫn lời thoại nhân vật chỉ sử dụng một trong hai dấu, ngoặc kép hoặc gạch đầu dòng. Và:
    Không sử dụng ký tự đặc biệt, emotions trong truyện.
    Chỗ này chỉ cần một dấm chấm than là đủ biểu cảm.
    Hạn chế hết mức tối đa việc sử dụng số trong truyện trừ một vài trường hợp, chi tiết bạn tham khảo Quy định chính tả.
    Trước dấu hai chấm viết liền không cách => Phòng ký túc xá của nó có bốn người: Nó - Nguyễn Hạ Anh...
    Không chèn lời tác giả vào truyện.
    Mình biết "Haizzz" ám chỉ tiếng thở dài, nhưng đây là ngôn ngữ chat và không sử dụng nó trong truyện bạn nhé.
    Sau dấu ba chấm cách một khoảng trắng => 1s... 2s... 3s...
    Mặc dù không cấm nhưng mình nghĩ bạn nên lược bỏ chỗ này đi và thay thế bằng câu văn diễn tả thời gian. Ví dụ: Vài giây trôi qua.
    "sỉ nhục".

    Những lỗi tương tự bạn xem check lại nhé. Góp ý nhỏ là bạn nên tách các đoạn ra thì bố cục sẽ thoáng hơn, nhìn sát rạt với nhau như vậy khiến người đọc, cụ thể là mình đây hơi khó nhìn trong việc soát lỗi. Check và sửa lại trong vòng 1 tuần, sau đó tag mình vào duyệt bạn nhé. Sau 1 tuần nếu bạn chưa xong mình sẽ khóa topic.

  5. AriesEdward

    AriesEdward Staff Member Super Moderator Paparazzi

    Tham gia:
    21 Tháng tư 2018
    Bài viết:
    188
    Được thích:
    515
    Điểm thành tích:
    2,719
    Giới tính:
    Nam
    @nkokpe
    Đã quá hạn 1 tuần nhưng bạn vẫn chưa sửa lại những lỗi được chỉ ra nên mình sẽ khoá topic và chuyển vào lưu trữ, sau khi sửa xong lỗi, phiền bạn vào topic đăng kí để đăng kí lại.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này