Tâm sự Có một ngọn đồi trong tim

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi Lam Hạ, 6 Tháng bảy 2018.

  1. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Viết cho những điều vụng dại.

    Viết cho những ngày chưa kịp nhìn rõ đã vội lướt qua.

    Cho những mối quan hệ không đi đến đâu cả, những mối quan hệ đã trở thành điều dang dở nhất nằm lại giữa tháng năm này.

    Cho những gì đã quá cũ kĩ, cho nỗi buồn mênh mang trong cõi lòng.

    Và, cho nỗi buồn của một ai đó vẫn gồng mình lên gánh nỗi buồn cùng em.
  2. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    #2

    Trái tim nào cũng mong manh, cũng hằn sâu vết thương.

    Nhưng cảm ơn trái tim dũng cảm của chị đã luôn cùng em gánh gồng. Cùng em bước qua những nỗi buồn tưởng chừng như sắp vỡ đến nơi.

    Trái tim chị cũng có quá nhiều những nỗi đau và vết thương. Trái tim chị cũng mong manh như ai khác, nhưng cảm ơn vì trái tim đó luôn hướng về phía em và thấu hiểu.



    Tiểu Đào, Gourmet and Lam like this.
  3. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    #...

    Vẫn, sẽ, và mãi.

    Summer in 1987, for Messi, for my love.
    Tiểu Đào thích bài này.
  4. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    4.

    Nghe nói sáng hôm nay Đà Lạt mưa lớn, mình lại nhớ Đà Lạt rồi. Vì một người mà mình yêu Đà Lạt, nhưng chẳng phải vì một người mà mình hết yêu Đà Lạt. Mình thiết tha với thành phố ấy nhiều như thế, cuối cùng cũng chẳng là vì bất cứ ai nữa rồi. Mà đó là vì chính bản thân mình. Điều đó thật sự tốt biết bao.

    Mình luôn trách người ta mang Đà Lạt của mình đi. Nhưng nghĩ lại, thật ra chẳng ai có quyền mang Đà Lạt của mình đi cả. Chỉ là có những điều mình tự đánh mất rồi trách móc người khác mà thôi. Đà Lạt vẫn ở đấy thôi, Đà Lạt trong tim mình.

    Có người nói với mình, chẳng ai có thể chịu đựng một người hoặc bất kì điều gì từ một người nếu không yêu. Cũng chẳng ai lại dành thời gian cho một người chỉ để nghe những điều dù biết trước đó sẽ là những điều nhảm nhí. Suy cho cùng chỉ là vì đối với người đó, mình quan trọng.

    Đến cuối cùng, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Chẳng điều gì cả. Chỉ là đôi khi cứ đau đáu một điều gì đó, lí do, giải thích, sự rõ ràng, thẳng thắn. Nhưng cuối cùng khi nhận được rồi mới nhận ra đó không phải thứ mình mong chờ. Mà chỉ là cảm giác của những điều đó mang lại mà thôi.
    Tiểu Đào, CaoCaoDuDu and Lam like this.
  5. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    3.

    Người ở lại nhé, mình phải bước tiếp đây.

    Rồi người, rồi mình, sẽ lại yêu thêm (những) người khác, rồi tổn thương, rồi khóc lóc quay cuồng, rồi lãng quên.

    Người biết gì không, đó là không phải bao giờ mình cũng đủ lạnh nhạt và lí trí. Thật ra, lòng mình không cạn, mình vẫn còn nhiều thiết tha và mong mỏi. Có người hỏi mình, cớ sao còn yêu mà lại chẳng bảo là còn yêu. Cớ sao lại có thể bình thản mà ra đi như thế. Bởi vì, tất cả đều không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng nhất là, đã đến lúc phải bước ra khỏi cuộc sống của nhau. Sẽ có một lúc mà mọi điều chẳng còn quan trọng nữa, kể cả tình yêu.

    Bởi vì mình hiểu, thứ mình có là tình yêu, nhưng có lẽ tình yêu đó chẳng đủ lớn để có thể ở lại bên nhau nữa. Thứ mất đi ở mình là sự tin tưởng dành cho người. Mình không còn đủ kiên nhẫn để bắt đầu lại lần nữa sau những lần hợp tan, vậy nên cái cớ hợp nhất là 'hết yêu'. Mình không thể nào khiến bản thân an lòng, và cũng không khiến người bình nhiên như ngày mình chưa đến, nên mình chỉ có thể khiến người không bận lòng. Mình không phải người cao thượng, chỉ là mình biết, mình đã gây ra quá nhiều tổn thương cho người. Nên để người rời xa mình cũng là một loại yêu thương.

    Người hỏi mình không giữ người lại ư?

    Mình không giữ lại, bởi vì thứ mình muốn giữ lại là sự kiêu ngạo của bản thân và chút tình yêu còn sót lại trong lòng.

    Người cứ ngỡ sẽ rời xa, đến cuối cùng vẫn ở ngay đó. Còn người cứ ngỡ sẽ ở lại mãi, cuối cùng cũng rời xa mất rồi.

    Mẫn Diệp, Lam and Tiểu Đào like this.
  6. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    4.

    Cuối cùng, chẳng ai có thể chịu được sự tùy hứng và bướng bỉnh của mình. Người ta đều rời đi vì đã quá mệt mỏi để tiếp tục chịu đựng.

    Còn mình, cũng quá mệt mỏi để giữ lại.
    Lam and Tiểu Đào like this.
  7. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    5.

    Tháng năm ở lại, kí ức ở lại, chỉ có chúng ta là rời đi.
    Lam and Tiểu Đào like this.
  8. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Đôi khi mình vì một người nào đó mà bỏ lỡ một người khác. Cũng có một chút hối hận, nhưng rồi cũng qua rất nhanh. Mình luôn ích kỉ, luôn muốn bản thân có được những điều tốt nhất. Và cuối cùng lại đánh mất những gì tốt hơn.

    Chúng ta phải làm thế nào mới có thể ngừng so sánh hai con người? Phải làm thế nào để dứt khoát được đây?

    Mình không biết, vì chính mình vẫn đang so sánh người này và người kia. So sánh rằng ai mới là người tốt hơn mà quên mất phải nghĩ xem ai mới là phù hợp hơn.

    Có điều gì khiến người ta dằn vặt hơn tình yêu? Có, đó là lãng quên. Phải dùng dằng giữa việc giữ lại và bỏ đi. Những ngày trái tim rơi mất ở đâu đó và vỡ nát....
    Tiểu Đào thích bài này.
  9. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Người cũ, những chuyện cũ, thiết tha ngày xưa mình không nghĩ là bản thân sẽ quên được, sẽ quên nhanh đến vậy. Nhưng cuối cùng mình đã quên, nhanh. Mình từng cho rằng sẽ không thể nào quên được người đó, những điều đã qua đó, nhưng rồi cũng phải và đã quên. Nhưng có lẽ mình không quên được cảm giác đau đớn đã từng trải qua. Mình từng cho rằng mình sẽ tha thứ tất cả, nhưng mình không làm được. Vì mãi đến tận bây giờ mình vẫn ghi khắc những lỗi lầm ngày xưa, không phải vì mình còn vương vấn, mà bởi vì đó là bản tính con người mình. Mình có thể sai với người ta hàng vạn lần, nhưng chỉ cần người ta sai với mình một lần, mình sẽ không bao giờ tha thứ.

    Nhìn từng người bên cạnh rời đi rồi những người khác đến, những người đã ngỡ sẽ mãi mãi ở bên cuối cùng cũng lặng lẽ rời xa, không từ mà biệt. Nhưng cũng thật may mắn vì những người mình yêu thương vẫn ở lại, bạn bè thân thiết vẫn ở đó, vẫn cùng nhau ngồi lại một chỗ hàn huyên tán gẫu. Và chị, vẫn còn ở lại trong đời em. Dẫu tụi mình đã không còn chuyện trò thường xuyên như trước, nhưng ở trong lòng em, vị trí của chị vẫn chưa từng đổi khác. Rồi anh, cũng vẫn ở đó, ngay bên cạnh.

    Trong một đêm khuya thế này, mình bỗng nhớ về những mất mát, điên cuồng, nhiệt huyết rồi tự hỏi bản thân có hối hận không. Chắc là không. Bởi vì dù sao cũng đã từng hạnh phúc và đau khổ và rồi sẽ đang hạnh phúc.
  10. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Mình luôn ngưỡng mộ tình yêu của một số người, không phải vì nó ngọt ngào hay mẫu mực. Mà là, mình ngưỡng mộ cách người ta yêu nhau, dốc cạn lòng dẫu cho phía trước có là gì. Bởi vì mình - một người đã từng dè dặt bước đi trong tình yêu, sợ hãi chia ly và đổ vỡ đến cùng cực. Khi chứng kiến tình yêu của một số người, mình vừa ngưỡng mộ mà cũng vừa xót xa.

    Em muốn hỏi chị có ổn không, muốn kể chị nghe những gì chị đã bỏ lỡ, em muốn chúng mình giống trước kia. Nhưng thật ra, em biết giữa chúng mình đã có những điều không thể đổi thay. Những mối quan hệ mới, những xa cách không thể nào hàn gắn. Thôi thì, những dòng nhật kí chị viết, em vẫn đọc, vẫn vui buồn cùng chị. Như thế là đủ rồi.
  11. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Nhân một ngày vui, mình lại muốn viết đôi dòng. Thật ra mình cũng không biết phải viết gì. Chỉ là, trong lòng mừng rỡ, vui đến nổi không ngủ được.

    Muốn nói với anh đôi lời, cảm ơn anh đã luôn muốn chia sẻ vui buồn cùng em, hạnh phúc cùng em, đau khổ cùng em. Chúc mừng anh bước qua cột mốc quan trọng trong đời, những nỗ lực của anh em vẫn luôn nhìn thấy, ghi nhận và ủng hộ anh. Mong rằng những điều tốt đẹp sẽ đến, đáp đền cho những nỗ lực không ngơi nghỉ của anh.
  12. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Viết cho Lionel Andrés Messi, cho người hùng không chỉ của riêng FC Barcelona hay Argentina.

    Năm 2000, Messi rời đội bóng quê nhà Newell's Old Boys chuyển đến Tây Ban Nha. Vì khi ấy, FC Barcelona đã ngỏ lời sẽ tài trợ cho anh để chữa khỏi căn bệnh thiếu hoocmôn tăng trưởng. Đến năm 2004, Messi có trận đấu đầu tiên cho FC Barcelona, trở thành cầu thủ trẻ nhất thi đấu tại La Liga. Mãi cho đến hôm nay, tròn 20 năm Messi đến FC Barcelona, 16 năm thi đấu trong màu áo của câu lạc bộ nổi tiếng nhất Tây Ban Nha, 16 năm rong ruổi trên Nou Camp.

    Với những người yêu mến FC Barcelona và với bóng đá thế giới, anh là huyền thoại. Với FC Barcelona, anh là một đôi chân không thể thiếu nơi hàng công của đội hình. Ngày hôm nay nghe tin Messi sắp rời khỏi FC Barcelona, lòng mình bình lặng không gợn sóng. Messi với FC Barcelona không chỉ là mối quan hệ giữa cầu thủ và đội bóng, không chỉ là ân nhân và người chịu ơn. Mà còn là một thứ tình cảm dai dẳng khó thốt thành lời suốt 20 năm trôi qua. Mình sẽ không nói gì về những điều người ta nói với nhau những ngày qua. Mình chỉ biết, mình trân trọng những gì giữa FC Barcelona và Messi suốt ngần ấy năm. Và cũng ủng hộ những gì anh mong muốn.

    Chỉ là, rồi người đến người đi, FC Barcelona có thể vẫn sẽ là đội bóng vĩ đại nhất Tây Ban Nha dẫu không có Messi. Nhưng mong sao, mỗi một người ở lại sẽ tiếp tục phấn đấu vì nơi đó, vì màu áo câu lạc bộ và màu xanh của Nou Camp. Còn người ra đi sẽ tìm được nơi dừng chân mới, sẽ thành công và hài lòng. Những gì đã có trong quá khứ, giữa FC Barcelona và Messi, mình sẽ không quên và chắc chắn Messi cũng vậy. Chỉ là, buổi tiệc nào cũng tàn, tình cảm dai dẳng nào cũng có ngày phải gác lại chừa chỗ cho những cuộc hành trình sau.

    Cảm ơn FC Barcelona đã là mái nhà của Messi suốt 20 năm qua, đã từng che chở, đã từng bao bọc và đã từng đỡ lấy anh lúc khốn khó, quỵ ngã.

    Cảm ơn Nou Camp đã chứng kiến những bước chân rong ruổi của Messi, đã chứng kiến những cái cúi đầu buồn tủi, bóng lưng xót xa mà quật cường, chứng kiến những giọt mồ hôi và nước mắt. Cũng cảm ơn Nou Camp vì đã cho anh những tháng năm đáng ghi khắc, chứng kiến niềm vui và ánh hào quang của anh.

    Cảm ơn tất cả những người đã cùng anh kề vai sát cánh nơi đó. Tất cả, tất cả, sẽ không ai quên nếu một mai không còn kề cạnh nhau. Đó đều là những kí ức đáng trân quý nhất trong đời này.

    Cảm ơn 20 năm đồng hành, cảm ơn vì năm tháng đó đã gặp nhau.
    ..
  13. Lam Hạ

    Lam Hạ .em đến từ đâu, em đến từ biển cả.
    93/113

    Tham gia:
    21 Tháng hai 2018
    Bài viết:
    183
    Được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Thật vui vì anh đã ở lại, nhưng cũng thật buồn vì có những điều sẽ lại tiếp tục đè nặng lên vai anh. Có lẽ với Messi, màu áo của FC Barcelona là điều không một câu lạc bộ nào có thể thay thế. Chỉ là, có những ràng buộc cứng rắn hơn cả tình cảm, đó là trách nhiệm.

Chủ đề cùng chuyên mục

Đang tải...