Thông báo Đăng ký Quyền chuyển ngữ

Thảo luận trong 'Truyện dịch Anh ngữ' bắt đầu bởi Thượng Quan Tử Nguyệt, 2 Tháng ba 2018.

  1. Mông - chan

    Mông - chan SSS Staff Member Moderator Translator PR - Review Team
    4301/113

    Tham gia:
    11 Tháng mười hai 2017
    Bài viết:
    791
    Được thích:
    2,186
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Duyệt nha :>
  2. Andrea

    Andrea Newbie Translator
    53/68

    Tham gia:
    4 Tháng ba 2019
    Bài viết:
    38
    Được thích:
    439
    Điểm thành tích:
    53
    tác phẩm: we've got our hearts on safe - trái tim trong két sắt
    tác giả: fishlette
    dịch giả: Andrea
    thể loại: series/romance/angst
    tình trạng tác phẩm gốc: đã hoàn thành
    tình trạng tác phẩm dịch: đang dịch
    độ dài: ~2000words
    bản gốc:
    đây là một series liên quan tới nhau nhưng tác giả đăng thành nhiều truyện ạ
    1 | oh you wicked things
    2 | stung by the light of the sun
    3 | somewhere lost in emptiness
    4 | we've got our hearts on safe
    đính kèm:
    Last edited: 9 Tháng ba 2019
    Choi Nguyễn and Mông - chan like this.
  3. Mông - chan

    Mông - chan SSS Staff Member Moderator Translator PR - Review Team
    0/6

    Tham gia:
    11 Tháng mười hai 2017
    Bài viết:
    791
    Được thích:
    2,186
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Hiện tại thì box này không có mod nên tui tạm thời quản nha :v Thật ra là quản chui thôi. Nói chung là chuyện này có từ 2 chương trở lên thì cô đính kèm thêm 1 chương đã dịch để tui coi nha. Sau đó tui sẽ duyệt.
    Andrea thích bài này.
  4. Choi Nguyễn

    Choi Nguyễn Nhân sinh vô thường, lòng người nông sâu tựa biển Staff Member Moderator
    510/113

    Tham gia:
    8 Tháng bảy 2015
    Bài viết:
    501
    Được thích:
    2,971
    Điểm thành tích:
    510
    @Andrea Bạn cho mình link bản gốc để so sánh đối chiếu bạn nha.
    Lacie thích bài này.
  5. Choi Nguyễn

    Choi Nguyễn Nhân sinh vô thường, lòng người nông sâu tựa biển Staff Member Moderator
    510/113

    Tham gia:
    8 Tháng bảy 2015
    Bài viết:
    501
    Được thích:
    2,971
    Điểm thành tích:
    510
    Duyệt nha.

    @Lacie
    Andrea and Lacie like this.
  6. Andrea

    Andrea Newbie Translator
    53/68

    Tham gia:
    4 Tháng ba 2019
    Bài viết:
    38
    Được thích:
    439
    Điểm thành tích:
    53
    tác phẩm: The Sun is also a star - Mặt trời cũng là một ngôi sao
    tác giả: Nicola Yoon
    dịch giả: Andrea
    thể loại: romance/family
    tình trạng tác phẩm gốc: đã hoàn thành/đã xuất bản
    tình trạng tác phẩm dịch: đang dịch
    độ dài: 384 trang giấy in
    tóm tắt nội dung:
    Natasha: Tôi là một cô gái tin vào khoa học và thực tế. Không phải đinh mệnh. Không phải số phận. Hay những ước mơ sẽ không giờ thành hiện thực. Tôi chắc chắn không phải là loại con gái gặp một chàng trai dễ thương trên đường phố tấp nập của thành phố New York và yêu anh ta. Nhất là khi gia đình tôi chỉ còn 12 tiếng trước khi bị trục xuất về Jamaica. Phải lòng anh ta không phải là câu chuyện mà tôi sẽ kể lại.

    Daniel: Tôi vẫn luôn là một đứa con ngoan, một học trò giỏi, sống đúng với kỳ vọng của bố mẹ. Không phải một nhà thơ. Hay một kẻ mơ mộng. Nhưng khi tôi thấy cô ấy, tôi quên sạch những điều trên. Có gì đó ở Natasha làm tôi nghĩ rằng định mệnh vẫn còn nhiều thứ lớn lao đang đợi chờ—dành cho cả hai ta.

    Vũ trụ: Mọi khoảnh khắc trong cuộc sống của đang mang chúng ta tới chính giây phút này. Một triệu tương lai khả dĩ ngay trước mắt. Liệu tương lai nào sẽ thành hiện thực?
    bản gốc: em có sách chứ hông có link ;-; em post phần em dịch nhé

    đính kèm:
    Last edited: 16 Tháng ba 2019
    Mông - chan thích bài này.
  7. Mông - chan

    Mông - chan SSS Staff Member Moderator Translator PR - Review Team
    0/6

    Tham gia:
    11 Tháng mười hai 2017
    Bài viết:
    791
    Được thích:
    2,186
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Toẹt vời :)))))))))
    Impressed vl luôn
    Duyệt nha :)))
    Andrea thích bài này.
  8. Lam

    Lam Ostrobogulous UEE Translation Team Translator Design SQUAD Mai Mối
    1200/113

    Tham gia:
    8 Tháng bảy 2016
    Bài viết:
    63
    Được thích:
    2,738
    Điểm thành tích:
    1,200
    @Mông - chan tuôi đăng cái The Sun is also a star - Mặt trời cũng là một ngôi sao bên acc này nha cô :)) giờ tui đăng ký lấy lại nơ

    tác phẩm: Alone - Đơn độc
    tác giả: Stromael
    dịch giả: Andrea
    thể loại: friendship/tragedy/hurt/comfort
    tình trạng tác phẩm gốc: hoàn
    tình trạng tác phẩm dịch: hoàn
    độ dài: oneshot 997 chữ
    tóm tắt nội dung: Cô đơn là cảm giác tồi tệ nhất trần đời, và Weiss hiểu nó rất rõ.
    bản gốc: ffn
    đính kèm:

    Yang là người đầu tiên ra đi.

    Nó xảy ra như chớp mắt, và đó chính là điều tệ nhất. Yang đã từng nói về việc nếu cô chết khi chiến đấu; cô muốn chết một cách thật hoành tráng và vinh quang. Không phải như thế này.

    Không phải bởi một viên đạn lạc.

    Chẳng có lời cảnh báo trước, không phải là một con Grimm giết cô, Weiss thậm chí còn không biết nó đến từ phe địch hay phe mình. Chỉ trong khoảnh khắc khi Yang vẫn đang nổ súng đùng đoàng từ cái găng tay sắt, miệng cười toe toét như vẫn làm trong các trận chiến khác và đột nhiên cô ngã xuống, máu tràn ra nhuộm đỏ cả mặt đất.

    Tim Weiss cũng muốn ngừng đập theo.

    Một nửa trong Weiss muốn chạy lại, kiểm tra xem Yang có ổn không và có hi vọng sống sót nào không nhưng nửa còn lại, cái nửa yếm thế, vô cảm biết rằng cô ấy đã chết rồi. Đó là điều hiển nhiên, dù bao quanh cô nàng là sự hỗn loạn của đám người đang đánh nhau.

    Bởi vì con người không thể sống nếu mất đi một phần cái đầu.



    Blake là người tiếp theo.

    Cô nàng đã khá bận rộn, giết từ con Grimm này tới con Grimm khác và đánh bật bất kì kẻ địch nào trên đường đi. Weiss chỉ mới thoáng thấy một kẻ choàng áo đỏ chạy vụt tới chỗ Blake, gào lên điều gì đó nhưng không nghe được vì khung cảnh ồn ào xung quanh. Weiss cố hết sức chạy lại chỗ Blake để giúp đỡ, nhưng khi cô tới nơi thì đã quá muộn rồi.

    Cô đến đó chỉ để nhìn thấy cần cổ của Blake bị thanh katana của gã đàn ông kia đâm vào. Blake đang khóc, còn hắn không hề biểu lộ tí ti cảm xúc nào.

    Sao hắn có thể, khi vẫn đang đeo cái mặt nạ đó?

    Weiss lao về phía trước, tất cả ý định và mục đích sẵn sàng đánh văng gã đàn ông ra khỏi đất Vytal bằng bụi của mình, nhưng hắn quá nhanh. Hắn biến mất trước khi cô có thể chạm tới hắn, và cô bị bỏ lại với xác hai người bạn đồng hành, và một trái tim tan nát thành từng mảnh.

    Cô nghe thấy tiếng Cresent Rose khai hoả, và ngay lập tức chạy nước rút tới nơi phát ra tiếng động.

    Bằng cách nào đó mà cô biết, nếu cô mất Ruby, cô sẽ không còn lí do gì để sống tiếp nữa.



    Weiss đang chạy khi cô thấy gã đó nâng cây kiếm lên. Ruby không nhìn thấy hắn, vì hắn lẻn đi nhẹ nhàng sau lưng cô, và chắn chắn là hắn sẽ làm một nhát chém chí mạng. Weiss guồng chân chạy nhanh và nhanh hơn, nhưng gã đàn ông dường như lại càng ngày càng xa.

    Cô sẽ không làm được.

    Trừ khi…

    Trừ khi giết chết hắn. Đó là cách duy nhất để có thể cứu Ruby.

    Cô chưa từng giết người bao giờ. Cô đã thề sẽ không bao giờ làm thế sau khi suýt chút thì đóng băng em trai tới chết lúc đang nghịch đống bụi Glyphs của mình. Cô muốn trở thành một thợ săn hoàn hảo, không phải một kẻ sát nhân hoàn hảo. Nhưng cô cũng biết rằng nếu cô không làm thế, Ruby sẽ chết.

    Trấn an bản thân và nuốt ngược nước mắt, cô vung thanh kiếm lên theo chuyển động tạo bụi glyph và bắn sáu cột băng vào gã đàn ông, trượt năm cái nhưng phát cuối cùng ghim thẳng vào đầu hắn.

    Cô đã làm được.

    Cô đã cứu Ruby. Nhưng phải trả một cái giá rất đắt.

    Máu bắn lên người Ruby nhiều như tắm, và cô nàng mở to mắt sững sờ khi Weiss bước lại gần, giang tay ôm lấy Ruby. Weiss kéo cô lên và nắm chặt tay cô, không hề nhìn thấy vẻ hoảng sợ trên mặt Ruby vì bận lùi lại, tháo lui.

    Ruby di chuyển nhanh hơn cả nghĩ, xoay một vòng và kéo Weiss lại, khiến cho vị trí của hai người bị đảo ngược.

    Weiss định gào lên khiển trách cô nàng, nhưng dừng lại ngay.

    Người ta vẫn thường làm thế khi tận mắt chứng kiến người cầm đầu, người đồng đội, bạn thân thiết, và người thương của mình bị con Beowolf vồ chết tươi.

    Thời gian như dừng lại.

    Màu sắc của thế giới nhợt nhạt và tan biến dần, và Weiss chỉ có thể đăm đăm nhìn khuôn mặt của Ruby. Vẫn là cái phần vô cảm trong suy nghĩ của vô ghi nhận ngay lập tức rằng cô nàng đã chết rồi.

    Weiss khuỵu gối, lần đầu tiên bỏ qua phần suy nghĩ đó trong đầu, la hét và cầu xin và nức nở bắt Ruby mở mắt ra, đừng để cô ở lại một mình.

    Không phải vậy chứ.

    Cô không thể làm được. Cô không thể đơn độc lần nữa.

    Cô không sống lạc lõng một mình.

    Ôi thì, có một giải pháp cho vấn đề đó. Vẫn luôn tồn tại một giải pháp.

    Không hề nghĩ kĩ về những việc đang làm và chỉ hành động vì đau buồn tột độ thôi thúc, Weiss cầm lấy thanh Myrtenaster và cắm vào ngực mình, để trái tim nhả ra hết những nỗi muộn phiền.



    Weiss tỉnh dậy, gào thét.

    Vẫn còn cảm thấy cơn đau như thiêu đốt của thanh Myrtenaster trong ngực, vẫn còn cảm thấy nỗi đau của việc mất đi-

    Đồng đội của cô.

    Họ đứng trước mặt cô, trông rất lo âu.

    Họ chưa chết ư?

    "Weiss!? Cậu tỉnh rồi! Ôi cảm tạ thánh thần!" Ruby hú hét ầm ĩ.

    Ruby định hỏi Weiss xem chuyện gì đã xảy ra thì Weiss vỡ oà nước mắt.

    Ba cô gái chỉ có thể nhìn chằm chằm nhau trong hoang mang mà sau cùng chuyển thành sốc khi Weiss tự nhấc mình khỏi giường, vẫn còn nức nở và va vào họ. Cả ba đều ngã xuống đất và Weiss kéo họ lại gần hết mức có thể và tiếp tục nức nở.

    Không ai trong ba người có thể hiểu được những lời cô nàng nói trong nước mắt, nhưng ngay cả Ruby, người mà thường thì rất lúng túng trong các tình huống như thế này, cũng biết phải làm gì. Họ kéo cô gái thổn thức sát hết cỡ và vòng tay ôm lấy cô trong vòng tay chở che.

    Nếu cô nàng muốn nói về cơn ác mộng sau thì cứ để cô làm thế. Nhưng giờ cô cần được an ủi, và đó chính xác là những gì động đội của cô đã trao cho cô.

    Cả Blake, hay Yang đều không ngạc nhiên lắm khi Weiss và Ruby nắm tay nhau bước vào phòng ký túc của họ tối hôm đó.

    Nhưng họ lại ngạc nhiên, vì biết rằng Weiss mới là người thổ lộ với Ruby.

    tác phẩm: Text Me When It's Over - Hãy nhắn tin cho tôi khi chuyện đã qua rồi
    tác giả: immaculately-flawed
    dịch giả: Andrea
    thể loại: friendship/humor
    tình trạng tác phẩm gốc: hoàn
    tình trạng tác phẩm dịch: hoàn
    độ dài: oneshot 1990 chữ (urh hỏi thiệt cái mục này chi vậy?)
    tóm tắt nội dung: Sau cú rơi, Sherlock bắt đầu nhắn tin cho John. Tất nhiên, cậu chẳng bao giờ gửi đi cả… Cho tới khi cậu vô tình làm thế.
    bản gốc: ffn
    đính kèm:
    Cậu vẫn giữ cái điện thoại. Ban đầu cậu chế giễu Mycroft khi anh trả lại nó cho cậu, đã được sửa chữa và gần như mới cóng. Nhưng cậu vẫn giữ nó. Cậu tự nhủ rằng làm thế chỉ cho tiện thôi vì đi mua một cái điện thoại khác thì phiền phức lắm. Nhưng chắc chắn là không phải như vậy rồi khi cậu vẫn có một niềm hy vọng (hay sợ hãi) mơ hồ rằng John sẽ cố nhắn tin cho cậu.

    Anh ta không làm thế.

    Chắc chắn rồi. Suy nghĩ ngu ngốc, không phù hợp với cái đầu vĩ đại như cậu. Sao John có thể nhắn tin cho cậu được? Dù là phương diện nào đi nữa thì nó vẫn thật phi logic. Xét cho cùng, ai lại đi nhắn tin cho người chết cơ chứ.

    Nhưng Sherlock cứ viết tin nhắn cho John. Cậu không bao giờ gửi chúng (hiển nhiên), cuộc săn lùng đám người Moriarty vẫn còn đó, nhưng cậu cứ gõ và để đó một hồi rồi lại xoá đi. Thật ngu ngốc và uỷ mị và Sherlock không thể ngừng việc này lại.

    Không thể chịu nổi Mycroft. Tôi mượn khẩu súng của anh được không? –SH (đã xoá)

    Cái thí nghiệm trên chạn bếp quan trọng lắm đấy anh biết không. Giờ tôi phải làm lại từ đầu. –SH (đã xoá)

    Anh ta lại lừa đảo về việc ăn kiêng rồi. Thư ký của ảnh có một cái hoá đơn từ Nhà Máy Chocolate và cô ta rõ ràng không ăn ở đó… hay ở đâu đó chẳng hạn. –SH (đã xoá)

    Anh khâu lại vết thương bằng dao trên lưng như thế nào? –SH (đã xoá)

    Thôi khỏi, biết cách rồi. –SH (đã xoá)

    Sao anh chưa ném đống ngón chân đó đi nữa? Nó bắt đầu thấy gớm rồi. –SH (đã xoá)

    Tôi cần một điếu xì gà. Anh giấu nó ở đâu vậy? –SH (đã xoá)

    Lúc cậu bắt đầu theo dõi John là khi cuộc săn lùng đang dần chậm lại, vì chỉ còn vài người của Moriarty là sống sót. Mycroft, tất nhiên rồi, đưa cậu bản báo cáo chi tiết từng li từng tí nhưng cậu muốn tận mắt nhìn thấy anh. Vậy nên cậu cải trang và chờ đợi bên ngoài số 221B đường Baker tới khi một thân hình mệt mỏi quen thuộc bước ra và đi thẳng tới Tesco's.

    Sherlock chưa từng đặt chân vào Tesco's bao giờ, John luôn là người phải mua sắm, nhưng cậu thấy chỗ này cũng khá hấp dẫn đấy. Dẫu rằng, không hấp dẫn bằng xem John mua sắm. Anh mua sữa tách béo (sao anh lại làm thế? họ luôn uống sữa tách béo một phần), một tá trứng (anh chẳng thể nào ăn hết chúng trước khi hết hạn) và một ổ bánh mì. Kệ đặt mứt đã bị đụng tới và Sherlock được thấy cuộc đụng độ của John với kẻ thù xưa cũ - máy quẹt thẻ mua sắm.

    Sau lần đó, theo dõi John trở thành trò tiêu khiển hằng ngày. Cậu đi theo anh tới bệnh viện, những cuộc gặp với Lestrade ở một quán rượu địa phương và cả những cuộc hẹn, khi John bắt đầu hẹn hò trở lại, tất cả những việc đấy nhưng lại không nhắn tin cho cậu.

    Người tiếp tân đang ngoại tình với đồng nghiệp của anh đấy. –SH (đã xoá)

    Anh ta biết đó là một vụ mưu sát nhưng không thể chứng minh được điều đó và bây giờ anh ta đang mất ngủ vì nó. –SH (đã xoá)

    Cô ta ăn tối với anh chỉ để trả thù gã bạn trai ngoại tình thôi. –SH (đã xoá)

    Đừng có hỏi anh ấy về đời sống gia đình anh chứ. Nó không diễn ra tốt đâu. –SH (đã xoá)

    Anh quên mua sữa rồi. –SH (đã xoá)

    Cô ả nuôi năm con mèo và chúng đều ghét ả. –SH (đã xoá)

    Anh không bao giờ hẹn hò lần thứ hai. Tại sao? –SH (đã xoá)

    Cậu ngồi ở quán cafe bên đường, đối diện nhà hàng nơi John có một buổi hẹn hò khác. Sherlock không thích cô ta. Cậu cũng chưa từng thích những cô gái trước đó mà John hẹn hò nhưng những lần đấy đều có lí do riêng. Cô gái lần này trông ổn khi nhìn từ xa, không có những kiểu hành vi bần cùng khó chịu rõ ràng. Nhưng cậu vẫn không thích cô ta. Phải có một lí do chứ. Mái tóc xoăn đen, môi dày, nhợt nhạt… không hẳn là gu của John. Cô ta nghiêng người về phía trước biểu lộ sự thích thú, lâu lâu lại cười vài lần nhưng không quá nhiều để không có vẻ giả tạo và ở dưới gầm bàn, chân cô ta hơi chạm nhẹ vào chân John.

    Sherlock cau mày.

    Cô ta béo quá. Đừng hẹn hò với cổ. Cậu nhắn vậy. Dù điều này không đúng lắm và cũng chẳng logic mấy nhưng bữa nay tâm trạng của cậu rất tệ và chỉ muốn xỉ vả ai đó mà thôi. Chú tâm quá đà vào việc nhắn tin một cách đầy thù địch, Sherlock vô tình nhấn nút gửi.

    Cái cảm giác gần như là sợ sệt đánh vào người khi cậu nhìn thanh thông báo đang gửi chạy xong và biến mất. Rồi cậu nhìn John. Nhìn chằm chằm anh ta. Cậu nên rời đi ngay, ném cái điện thoại đi, kêu Mycroft phá huỷ cái điện thoại của John luôn.

    Nhưng cậu không động đậy gì.

    John cười và nói gì đấy với bạn hẹn của anh trong lúc với tay vào trong túi. Điện thoại ở trên tay, anh tiếp tục nói nói cười cười. Anh không nhìn vào màn hình. Nhưng rồi người bồi bàn lại gần họ và hỏi cô gái kia điều gì đấy và John nhìn xuống cái điện thoại. Dù là ở tận bên kia đường Sherlock vẫn nhìn thấy mặt John biến sắc.

    Cậu rời đi. Nhanh chóng và không quay đầu lại. Tối muộn đêm đó cậu có bảy cuộc gọi nhỡ và năm tin nhắn mới, đều là của John.

    Sherlock?

    Cậu ở đâu?

    TRẢ LỜI TÔI.

    Cậu còn sống không?

    TRẢ LỜI TÔI ĐI ĐỒ CHẾT TIỆT!

    Thật là ý tưởng ngu ngốc và ngu ngốc khi viết những tin nhắn đó. Hơn cả ngu ngốc. Sao cậu có thể phạm phải sai lầm như thế chứ? Trục trặc về công nghệ, rủi ro của con người, quá nhiều thứ có thể sai sót. ĐÃ sai sót! Không quan trọng việc có bao nhiêu sát thủ vây quanh John trong vòng vài tháng trở lại đây, cậu cũng đã lôi anh vào vòng nguy hiểm, sự mạo hiểm không cần thiết. Nhưng Sherlock chẳng thể chối từ cái sự run rẩy đó, một niềm vui lặng lẽ khi được nhận tin nhắn của John một lần nữa.

    Kệ mẹ tình huống đi, niềm hy vọng (hay sợ hãi) ban đầu của John giờ đã được lấp đầy. John nhắn tin cho cậu hằng ngày. Sherlock không bao giờ trả lời anh. Cậu có một nhiệm vụ phải thực thi, những người phải cứu khỏi những điều thiển cận cậu tạo ra, và sẽ hoàn thành nó, lờ đi cái mối đe doạ sau khi cậu xoay xở mà giết được cái người duy nhất đáng cứu trong cuộc đời anh. Vậy nên không, cậu không thể trả lời John được, nhưng cậu đọc từng tin nhắn anh gửi với một nỗi đau hữu hình.

    Tất nhiên rồi, có những tin nhắn giận dữ mà John xỉa xói cậu vì đã lừa dối anh.

    Sherlock, trả lời tôi! Cái đồ chết dẫm này cậu rất là nợ tôi một lời giải thích đấy.

    Đầu tiên là cậu chết, rồi cậu nhắn tin cho tôi và bây giờ thì cậu không trả lời tôi? Trò này không hay ho gì đâu.

    Cậu có biết những gì tôi phải trải qua không?

    Đồ khốn nạn.

    Rồi có những tin nhắn nài xin.

    Sherlock, làm ơn, tôi chỉ cần biết là cậu còn sống và đây không phải là trò chơi khăm mà thôi.

    Một tin nhắn thôi. Tôi cần phải biết.

    Tôi nhớ cậu. Làm ơn.

    Rốt cuộc thì những tin nhắn lặng xuống một tông trung lập hơn và nó khiến Sherlock mất một lúc để đoán xem John định làm gì. Hoá ra là John đang ráng dụ dỗ và thúc giục anh trả lời. Đó là những tin nhắn mà Sherlock thích nhất. Cậu nhận được ít nhất một tin như thế mỗi ngày và chúng luôn khác biệt, luôn hấp dẫn và luôn giống-John.

    Lestrade muốn tôi giúp một vụ án. Có hai người bị giết.

    Mấy cái ngón chân bắt đầu trông thấy gớm rồi. Tôi không biết việc này là một phần của thí nghiệm hay tự nhiên mà thế. Cái quái gì ở trong chạn bếp cũng phải được xử lý, vì nó bốc mùi cả căn hộ rồi.

    Bà Hudson có một người thuê căn hộ dưới nhà rồi. Anh nghĩ hắn sẽ ở lại bao lâu? Tôi có nên nói cho hắn nghe về đống giày không?

    Anh có phiền không tôi chơi cây vĩ cầm của anh?

    Cái chai rượu trong tủ lạnh có an toàn để uống không thế?

    Quá muộn rồi. Đừng bận tâm về việc nhắn tin lại cho tôi nếu nó đã bị bỏ độc.

    Thật ra thì, hãy nhắn tin cho tôi đi.

    Bao nhiêu máu thì là quá nhiều? Trông như cái lò mổ nhưng chỉ có một cái xác thôi.

    Đi ăn tối đi.

    … Cũng không có tác dụng với Irene luôn.

    Sau sơ suất lần ấy Sherlock bỏ theo dõi John tận hai tuần. Cậu nghe ngóng anh thông qua mạng lưới tay sai của Mycroft, tuy nhiên, và phát hiện một điều kì lạ. John không kể ai về tin nhắn của Sherlock cả. Không một ai. Thậm chí là Bà Hudson. Anh cứ tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình và khi ai đó hỏi anh về tâm trạng thay đổi hay bình luận về tật khập khiễng đã dần tốt hơn, anh chỉ trả lời chung chung mà thôi. Tiết trời hơi xấu hoặc liệu pháp tâm lý đã có tác dụng.

    Sherlock lại tiếp tục theo dõi và nhắn tin.

    Có một con chuột chết bên dưới giường cậu. Thí nghiệm à?

    Tất nhiên là không rồi. Thí nghiệm của tôi luôn được bảo lưu kĩ càng. –SH (đã xoá)

    Người thuê nhà mới rất thân thiện. Tôi không thích anh ta lắm… Chúa ơi, tôi bắt đầu giống cậu rồi.

    Đừng bợ đỡ bản thân, John. –SH (đã xoá)

    Molly có một cơ thể lạ thường.

    Tôi đã thấy rồi. –SH (đã xoá)

    Không phải cơ thể CỦA CỔ. Một cái xác cơ. Trong nhà xác.

    Thì ban đầu tôi có cho là anh đang để lại một lời nhận xét thô thiển đâu. Đó là hội chứng phủ tạng đảo ngược* thôi, rất là thú vị nhưng cô ấy không cho tôi lấy nó đi. –SH (đã xoá)

    Tôi sẽ ném cái đống dụng cụ hoá học đi nếu cậu không trả lời tôi ngay lập tức.

    Một tuần sau, có một sự thay đổi đáng chú ý trong chuỗi ngày hẹn của John. Tận hai lần hẹn hò như thế để Sherlock nhận ra chi tiết: mấy cô gái đó cứ dần dần thừa cân. Sherlock suýt thì cười khi luận ra điều này nhưng nó dần trở nên lố bịch hơn theo thời gian. Như thể John đang cố khiêu khích Sherlock, xúi giục anh nhắn một cái tin ác ý vậy. Suýt thì thành công.

    John, nực cười rồi đấy. –SH (đã xoá)

    Đáng ra người tốt trong hai chúng ta phải là anh. –SH (đã xoá)

    Giờ thì thật đấy, anh nên cho cô ấy vài lời khuyên giảm cân, chứ không phải đưa cô ấy tới tiệm bánh kẹo. –SH (đã xoá)

    Nhưng thứ Ba mới là giới hạn cuối cùng. John rời khỏi căn hộ bằng một vẻ tự mãn hoàn toàn lạ lẫm và đi thẳng tới quán rượu nơi anh thường gặp Lestrade. Quán rượu một đêm thứ ba cùng với Chánh thanh tra gần như trở thành một nghi thức với John. Sherlock tìm thấy một góc tối và ngồi xuống để theo dõi, suy luận cuộc trò chuyện của họ. Nhưng Lestrade không bao giờ xuất hiện. Thay vào đó, Sherlock nhìn theo đầy phẫn nộ khi khuôn mặt dơ bẩn của Anderson xuất hiện nơi ngưỡng cửa và hắn bước tới bàn của John.

    Anderson? Anh dành thời gian với Anderson? Không, chuyện này không thể chấp nhận được. Anderson cười khẩy John, John CỦA CẬU, khi anh ngồi xuống và Sherlock vuột ra khỏi kiểm soát.

    Có những cách hay hơn để giảm IQ của một người, John à. Chấn thương đầu, xuất huyết não, phẫu thuật thuỳ não. –SH

    Cậu nhấn gửi.

    Nụ cười trên mặt John có thể lu mờ cả mặt trời.

    * hội chứng phủ tạng đảo ngược: phủ tạng trong cơ thể bị lệch, ngược lại với người bình thường. search thêm situs inversus.
    Mông - chan thích bài này.
  9. Mông - chan

    Mông - chan SSS Staff Member Moderator Translator PR - Review Team
    0/6

    Tham gia:
    11 Tháng mười hai 2017
    Bài viết:
    791
    Được thích:
    2,186
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    ok lah :))))) @Toxic Scent set giùm tui nha :>
    AriesEdward and Lam like this.
  10. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Chết...
    4301/113

    Tham gia:
    18 Tháng tám 2017
    Bài viết:
    347
    Được thích:
    2,354
    Điểm thành tích:
    4,301
    Giới tính:
    Nữ
    Tên tác phẩm – tiếng Việt: Trên đường đi
    Tên tác giả: Huysmans, Joris-Karl (1848-1907); Charles Kegan (1828-1902)
    Tên dịch giả: Nguyệt Kiến
    Thể Loại: văn học nước ngoài thế kỉ 20
    Tình trạng tác phẩm gốc: Hoàn
    Tình trạng tác phẩm Translate: đang dịch
    Độ dài: 448 trang
    Nguồn bản gốc: https://archive.org/details/cu31924027310543
    Rating:
    không
    Warning: liên quan tới tôn giáo