Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Yêu thầm chị họ…!!!

Yêu thầm chị họ…!!!

Yêu thầm chị họ…!!!

Tác giả: khovigaitheo (Voz forum)

Yêu thầm chị họ...!!!

CHAP 1

Trước khi xem truyện, mọi người đọc cái này để hiểu thêm nhé.

“Theo Điều 8, Luật Hôn nhân gia đình Việt Nam năm 2000 thì những người có quan hệ trong phạm vi 3 đời là những người có cùng một nguồn gốc sinh ra: Cha mẹ là đời thứ nhất, anh chị em cùng cha mẹ, cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha (anh chị em ruột) là đời thứ 2. Anh chị em con chú con bác, con cô con cậu, con dì là đời thứ 3. Điều 10 Luật Hôn nhân gia đình năm 2000 cũng quy định: Những trường hợp cấm kết hôn gồm giữa những người có cùng dòng máu về trực hệ, giữa những người có họ trong phạm vi ba đời. => Mình và chị là đời thứ 4 nhé các thím, được phép kết hôn theo pháp luật, không phải loạn luân nhé”

Haizzz… đêm nằm buồn quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lên đây tâm sự cùng các thím. Đây là chuyện thật của mình, mong được mọi người chia sẻ và cho lời khuyên. Càng ngày mình càng thấy bế tắc quá… cứ thế này chắc mình điên mất thôi..

Mình có reg 1 nick nhưng chờ mãi không có mail kích hoạt nên không post bài được, chờ đến hôm nay mới năn nỉ mượn được nick thằng bạn.

Chuyện bắt đầu từ cách đây hơn 1 tháng, mình kể lại theo trí nhớ thôi, nên có nhiều cuộc trò chuyện chắc không nhớ chính xác 100% được, nhưng nội dung thì không sai lệch gì nhiều đâu.

Mình hiện đang học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe thì nghĩ là còn trẻ chứ thật ra mình cũng già rồi. Mất hết thời gian 2 năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết gái gú, nhậu nhẹt và game. Cả năm học mình đến trường chắc được vài buổi, cuối cùng bị trường đuổi học. Ông bà già nản quá, lôi đầu mình về quê bắt học trung cấp gần nhà cho dễ bề quản lý.

Mình thì hơi ăn chơi, gia cảnh tàm tạm, ông bà già cũng quen biết khá rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung, mình hiện giờ vẫn còn rất ham vui, sống không lo nghĩ hay vướng bận điều gì cả, ngày học đêm chơi, có hôm ngày chơi đêm cũng chơi luôn (chơi gì thì chắc các thím cũng hiểu).

Cuộc sống cứ vậy trôi qua, không có gì đáng nói nếu chị ấy không xuất hiện…

Hôm đó, mình đi học về thì thấy ba mẹ đang dọn dẹp phòng chị 2 (nhà mình có 3 chị em, mình là út. Cả hai người đều đã có gia đình dọn ra ở riêng cả rồi, nên phòng chị 2 và chị 3 ở đến giờ vẫn bỏ trống, đồ đạc vứt lung tung trong ấy. Các thím cứ nghĩ cái nhà kho thế nào thì căn phòng này ở nhà mình có tác dụng như thế ấy).

Thấy tự dưng sao hôm nay ba mẹ lại dọn dẹp căn phòng này, mình hơi ngạc nhiên nên hỏi. Thì mẹ bảo là hôm nay có chị Diễm ở dưới quê lên nhà mình ở luôn. Chị Diễm là con của dì Hai, năm nay 23 tuổi, nghĩa là lớn hơn mình đúng một tuổi. Dì Hai là bà con xa, chứ không phải chị ruột của mẹ mình nha các thím. Nói ra thì hơi rắc rối, mẹ mình và dì Hai là chị em họ (bà ngoại mình thứ 4, mẹ của dì Hai thứ 3).

Hồi nhỏ mỗi khi nghỉ hè hay đến dịp lễ tết mình hay về quê chơi, nhiều kỷ niệm lắm các thím à. Nhưng sau này, từ khi lớn lên rồi biết đua đòi (chắc khoảng cấp 2), thì mình không về dưới cùng ba mẹ nữa. Chị Diễm trong ấn tượng của mình là một con bé đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng rất lanh, trưa trưa vẫn hay rủ mình trốn ngủ trưa đi sang mấy nhà hàng xóm ăn trộm xoài, điều về chấm muối ớt ăn.

Lúc ấy còn nhỏ nhưng chị rất thương mình, khi bị dì Hai phạt đòn vì tội trốn ngủ trưa chị luôn bao che cho mình, lúc nào cũng nhận tội là tại chị xúi bậy mình, nhờ vậy mà lần nào mình cũng tránh được đòn roi (nhỏ xíu biết gì đâu, toàn đưa con gái ra nhận tội thay, hơi hèn các thím nhỉ).

Giờ nghe mẹ nói chị Diễm lên đây ở luôn, tự dưng bao nhiêu ký ức ùa về, nhìn cái thẹo to tướng do bị chó cắn ở chân khi đi trộm xoài mà thấy lòng nao nao. Rất lâu rồi mình không gặp chị, không biết bây giờ chị thế nào rồi, có còn đen thui như hồi xưa không…

– Chừng nào chị Diễm lên vậy mẹ?
– Chiều nay dì Hai với chị mày lên. Đứng không đó làm gì? Lại phụ mẹ dọn dẹp cho lẹ coi.

Mình chạy lại lúi húi phụ mẹ wét dọn, miệng không ngớt hỏi tiếp:

– Mà sao chị Diễm không ở dưới quê, lên đây chi vậy mẹ?

Mẹ chép miệng:

– Thì ba mày xin việc giùm nó, chứ để con gái mà cứ đi làm ở mấy cái xí nghiệp dưới đó, lương ba cọc ba đồng, tăng ca suốt ngày không có thời gian nghỉ ngơi, thấy tội quá!

À ra vậy, theo mình được biết thì trước giờ chị Diễm làm ở mấy cái xí nghiệp giày da này nọ, nghe nói tụi cấp trên bóc lột sức lao động công nhân ghê gớm lắm. Giờ nghe vậy thấy cũng mừng cho chị! Nhưng mà chị hồi trước mới học xong cấp 3 đã phải nghỉ học do nhà không có tiền cho học lên cao, thất nghiệp mới đi làm công nhân. Giờ không biết ba mình xin được cho chị làm ở đâu cũng hay thật.

– Cũng có việc gì tốt đâu. Chị Ánh con bác Quang đang cần người phụ việc ở tiệm làm tóc, ba mày nghe vậy nên xin giùm, sẵn chị Ánh dạy nghề luôn. Mốt con Diễm về quê mở tiệm làm tóc, hi vọng cuộc sống cũng đỡ hơn…

Mẹ mình thương cảm nói.

Bác Quang là bạn làm cùng cơ quan với ba mình, hai ông già suốt ngày café rồi ngồi đánh cờ, khá thân thiết. Bác có hai người con, chị Ánh 27 tuổi là con gái đầu, có chồng nhưng chồng vừa chết vì tai nạn xe cộ hồi năm ngoái. Còn đứa em trai suốt ngày quậy phá nên bác ấy mới tống nó đi nghĩa vụ quân sự năm nay. Chị Ánh là chủ tiệm làm tóc cũng không lớn lắm, nhưng do khéo tay và chiều lòng khách nên tiệm lúc nào cũng đông.

Hì hục dọn phụ mẹ đến gần 1h trưa mới xong, mình ăn vội chén cơm rồi vào phòng ngủ. Trưa nay có tiết học nhưng trời nắng quá, cộng thêm đang ngủ ngon nên đánh luôn một giấc đến xế chiều. Đang nằm nướng thì mình nghe tiếng xe máy dừng trước nhà, rồi tiếng cười nói ồn ào của mẹ với ai đó, chắc là dì Hai lên rồi.

Mình lồm cồm ngồi dậy, đi ra cầu thang ngồi lén ngó xuống. Nhà mình 2 tầng, ba mẹ ngủ tầng trệt, mình ở tầng 2, phòng của hai chị mình khi trước ở cũng nằm trên này, nên khi ba mẹ có khách mình hay ra ngồi hóng chuyện. Cầu thang nằm bên phía để bộ salon khách ngồi, lại ở trên cao nên rất ít ai để ý thấy có thằng đang rình rập

Dưới nhà cười nói xôn xao, ba đang rót trà với bánh ngọt mời dượng và dì Hai. Nhưng mà sao không thấy chị Diễm đâu . Mình đang thắc mắc thì nghe mẹ kêu lớn:

– Diễm vô đây ngồi nè con, làm gì đứng ngoài đó hoài vậy?
– Dạ, bông đẹp quá nên con đứng ngắm tí…

Có tiếng lí nhí của con gái từ ngoài sân vọng vào, êm ái vãi, nghe mà mát lỗ tai dễ sợ!!

Dì Hai cười cười nói :

– Chắc nó mắc cỡ.
– Có gì đâu, toàn người nhà, trước sau gì nó cũng ở đây lâu dài, mắc cỡ gì không biết nữa.

Mẹ nói, rồi đi ra sân. Một lúc sau nắm tay một cô gái vào, nhìn mà không tin vào mắt mình luôn các thím ạ, chị Diễm năm nào trong trí nhớ của mình khác xa với cô gái này nhiều lắm.

Chị khá cao, chắc khoảng hơn 1m6, dáng người hơi gầy. Mặc quần jean áo thun, gu trời trang cũng không tệ lắm, không lúa như mình vẫn hay nghĩ về gái quê. Mắt chị to đen, chiếc mũi nho nhỏ, đôi môi thì mím chặt lại chắc là vì đang xấu hổ, nhìn đáng yêu đến thót tờ rym ý lộn thót tim.

Nhìn chị tự dưng mình có cảm giác chị thật mong manh yếu đuối, muốn được che chở ngay. Da chị không biết dưỡng kiểu gì mà trắng hồng chứ không đen như lúc nhỏ, dường như chị lột xác giống mấy con rắn mình hay thấy trên tivi trong chương trình thế giới động vật.

Điểm đặc biệt mình ấn tượng nhất ở chị là mái tóc dài chấm lưng, đen mượt mà, chứ không nhuộm xanh đỏ tím vàng đủ màu như con gái trên này. Nghe nói con gái ở quê hay gội đầu bằng quả bồ kết, không biết có phải chị cũng vậy hay sao mà tóc bóng mượt ơi là mượt, nhìn cứ muốn được vuốt ngay.

Vào được một lúc, dang nghe ba mẹ mình hỏi chuyện thì chợt dì Hai hỏi thăm mình:

– Thằng T đâu rồi em? (mình xin phép được giấu tên )

Ba mình cười:

– Giờ này nó còn đang nằm nướng trên phòng, thằng này con trai mà ngủ dữ lắm, suốt ngày ăn rồi ngủ, dậy thì đi chơi. Lêu lổng lắm chị à, vợ chồng em dạy mãi không được. Nay có cháu Diễm lên đây, chắc phải nhờ kèm cặp nó giùm.

Ba mình là vậy, gặp ai cũng bêu xấu con trai. Mà không hiểu sao lúc này, nghe ba mình nói xong tự dưng chị Diễm ngó lên cầu thang, đúng lúc cái đầu mình đang ló ra nhìn chị. Thế là bốn mắt nhìn nhau trào máu họng, mình hoảng hồn lật đật thụt đầu vô, còn nghe loáng thoáng tiếng chị cười khúc khích.

– Gì vậy Diễm?

Có tiếng dì Hai hỏi. Chắc tự nhiên nghe chị cười, dì lấy làm lạ.

– Dạ, không có gì.

Mình len lén nhìn xuống thì thấy chị đang le lưỡi, rồi lại ngồi cúi đầu mân mê mấy ngón tay.

Cả nhà ngồi nói chuyện thêm gần tiếng sau thì hai vợ chồng dì Hai về, không quên dặn dò chị Diễm cố gắng học nghề. Ba mẹ có giữ lại ăn cơm nhưng dì Hai nhất quyết từ chối, chắc nhờ vả lo cho chị Diễm cũng làm dì thấy ngại rồi, không muốn phiền thêm.

Tranh thủ lúc ba mẹ tiễn dì dượng về, mình lật đật chạy vào toilet rửa mặt mày, mặc áo vào (mình ở nhà toàn cởi trần, khi trước có chơi thể hình nên người khá đô ), xong rồi chạy tọt xuống dưới nhà ngay.

Lúc này chị Diễm cũng vừa đi vào sau khi tiễn dì dượng về quê, mặt chị buồn buồn, chắc lần đầu xa gia đình, nhìn mà thấy tội. Mình đi lại gần bắt chuyện ngay:

eTruyen.net

– Chị, nhớ em không?

Chị ngước nhìn mình (mình cao hơn 1m7, không cao lắm nhưng được cái cao hơn chị), một lúc sau mới cất được tiếng:

– T phải không? Nay cao dữ hén!

Vừa xuống đã nghe khen, mình khoái chí cười tít mắt:

– Cao vậy mà chị còn nhìn ra em hả?

Vừa nói mình vừa đứng sát lại gần, đưa tay đo khoảng cách từ đỉnh đầu chị so với người mình thì khoảng tầm ngang cổ gần đến tai.

– Chị nhìn đâu có ra, tại thấy cưng ở nhà này, không phải T thì là ai nữa? Với lại nhìn mặt cũng quen quen.

Chị nhìn mình cười lém lỉnh.

Hóa ra chị vẫn lanh như xưa, nãy giờ mình bị vẻ ngoài của chị đánh lừa rồi. Ơ mà, chị vừa kêu mình là gì ấy nhỉ? Cưng à? Ax ax tức vãi, mình ghét nhất ai gọi mình bằng cái từ này.

Mình nhăn mặt:

– Đừng gọi em là cưng . Em lớn rồi đâu phải như hồi đó, cưng gì không biết.

– Lớn thì lớn vẫn nhỏ hơn chị, gọi cưng nghe cho nó thân mật.

Chị hấp háy đôi mắt đen láy, thật là…

Mình tức quá mà không biết nói gì, làu bàu:

– Lớn hơn có 1 tuổi mà làm thấy ớn…

Chưa nói xong thì ba mẹ đi vào, làm mình ngưng ngang. Ba mẹ kêu mình phụ chị mang đồ lên lầu, chị tất nhiên là sẽ ở phòng kế phòng mình ở trên lầu rồi, đêm nay nhát ma hù cho biết tay. Nghĩ tới cảnh đó mình thấy khoái chí trong lòng, miệng cười đểu.

– Cưng cười gì mà ghê vậy? Nghĩ bậy gì đó?

Tiếng chị vang bên tai làm mình giật bắn, lật đật ấp úng:

– Đâu có, đâu có gì đâu. Em đang nhớ lại cảnh thằng bạn bị té xe, nên thấy mắc cười.

Chị nhìn mình nghi ngờ:

– Bạn té xe mà mắc cười, sao cưng ác quá vậy?!
– Té nhẹ à chị ơi, tại nó chạy xe bốc đầu lấy le với tụi con gái nên bị té, mắc cười lắm!

Công nhận tài nói xạo của mình vãi thiệt, chị tin sái cổ ngay, không hạch hỏi gì thêm nữa.

Phụ chị đưa đồ vào phòng xong xuôi, chị bảo mình:

– Xong rồi, cám ơn cưng nghen. Giờ chị phải đi tắm, còn xuống phụ dì dượng dọn cơm nữa.

Nghe chị đuổi khéo, mình đành đi xuống nhà. Trong đầu không hiểu sao lại cứ tưởng tượng đến những hình ảnh lung tung…

Sau khi tắm xong, chị đi xuống bếp phụ mẹ mình dọn cơm. Mình cũng lại bon chen vờ bê nồi cơm, lấy ghế ngồi ra sắp xếp . Đứng gần chị nghe mùi thơm lắm các thím ạ, mà chả biết là mùi gì . Mình tò mò hỏi nhỏ (không dám nói lớn, sợ mẹ mình nghi ngờ mình có ý đồ xấu với chị thì bỏ mợ).

– Chị xài dầu gội gì mà thơm vậy?
– Trời, dầu gội với xà bông tắm rẻ tiền mấy ngàn 1 cục à, thơm gì đâu mà thơm.

Chắc nghĩ mình trêu, nên chị hơi ngại đỏ mặt lên.

– Có dầu gội với sữa tắm dì để trong đó mà, sao con không lấy xài hả Diễm?

Tự dưng có tiếng mẹ vang lên, làm thót cả tờ rym. Nãy giờ nói nhỏ xíu mà bà cũng nghe, công nhận mấy bà già thính tai vãi, các thím sau này có tán gái nhớ cẩn thận kẻo bị mẹ tụi nó nghe được tát vỡ alô nhá.

– Dạ, tại dầu gội con xài dưới quê còn nên đem theo lên đây xài cho hết luôn, đỡ phí mà dì. Chứ con không có ngại gì đâu.
Chị lỏn lẻn cười nói.

– Ừ, thì dì dặn con vậy. Lên đây ở nhà dì rồi thì cứ tự nhiên, xem như ở nhà. Không được làm khách nghe chưa?
– Dạ, con biết rồi.

Bình thường khi ăn cơm mình hay ngồi cạnh mẹ. Hôm nay có chị lên rồi, mẹ đuổi mình qua phía đối diện ngồi với ba, nhường chỗ cho chị. Vậy càng tốt, tha hồ ngắm nghía.

Ở nhà chị mặc đồ bộ, loại quần dài và áo có tay màu trắng, nhìn kín đáo, nết na thùy mị lắm. Không như mấy nhỏ bạn mình, ở nhà toàn mặc quần soọc ngắn cũn cỡn với áo thun sát nách, mỗi khi ngồi xuống là lú sịp cả tấc . Sau vai chị choàng cái khăn để mái tóc xõa dài lên, chắc là mới tắm tóc còn ướt, sợ chảy ra áo. Lúc này nhìn chị đáng yêu vãi đ*í, mình ngồi đối diện, tay gắp thức ăn và cơm lia lịa nhưng cặp mắt không lúc nào rời khỏi chị.

Chắc mới lên còn ngại ngùng nên chị ăn rất chậm. Cả nhà ăn gần xong rồi mà chị vẫn chưa hết chén cơm, thấy vậy mình liền gắp cục thịt gà bỏ vào chén chị (thói galang từ nhỏ đã thấm vào máu ), miệng hối thúc:

– Sao chị ăn chậm quá vậy? Ăn nhiều vô, có gì đâu mà ngại. Mẹ em làm đồ ăn nhiều lắm, không thiếu đâu.
– Ừ, ừ. Chị biết rồi…

Thấy vậy ba mẹ không nói gì thêm, ăn hết chén cơm cũng buông đũa, đi lên nhà trên để cho chị đỡ ngại hơn.

– Ủa, sao dì dượng ăn ít vậy T?
Chị hỏi nhỏ.

– Tại chị ngại không dám ăn đó, nên ba mẹ em ngưng sớm đi lên trước cho chị thoải mái.

Nghe vậy, chị nhăn mặt:

– Vậy hả? Chết rồi, kì quá. Làm sao đây?
– Thì mốt chị tự nhiên đi, đừng mắc cỡ ngại ngùng gì nữa hết là được. Ba mẹ em không thích vậy đâu!
– Ừ…!!

Chị đáp, giọng ỉu xìu.

– Chài, nói vậy chứ không có gì đâu. Chị cứ coi nhà em như dưới chị là được rồi.
– Sao được, nhà cưng mà sao coi như nhà chị được .
– Ax, có gì không được? Chị xa cách quá ba mẹ em ghét chị ráng chịu..
– Ừ, thôi để chị ráng.

Chị chu môi, làm điệu bộ như đứa bé vừa bị thằng cô hồn nào đó ăn cắp cây kẹo, đang hờn dỗi. Mình nhìn mà thèm cắn cho vài miếng…

Sau đó, mặc cho mình nài ép, chị vẫn ăn có một chén cơm, húp thêm tí canh rồi thôi. Rồi chị dọn dẹp nhà bếp. Bình thường ăn cơm xong là mình tót lên phòng ôm cái máy tính ngay, hoặc lên đồ đi chơi với bạn bè. Tùy hôm và tùy theo lịch hẹn, gái trai không phân biệt, đứa nào đt trước thì đi với đứa đó. Hôm nay thì khác, mình ở lại, đứng xớ rớ phụ chị, làm ba mẹ mình ngồi trên nhà coi tivi cứ nhìn xuống bằng ánh mắt sảng hồn @@!

– T lên trước đi, để chị dẹp được rồi.

Chị đuổi mình lên, không cho làm phụ.

Mặc kệ chị nói, mình lăng xăng đi tới đi lui gom chén đũa, cất nồi cơm…

– Thôi, được rồi. Giờ chị rửa chén, T lên trước chơi đi.
– Làm gì đuổi em hoài dzậy? Đứng đây chơi hem được hả?

Bị đuổi như đuổi tà, bực quá, mình sầm mặt xuống, làm mặt ngầu .

Thấy vậy, chị le lưỡi:

– Đâu có. Tại chị rửa chén sợ văng nước xà bông dơ trúng T thôi, mất công tắm lại nữa.
– Không sao, em chưa tắm mà.

Mình cười he he.

– Hèn gì nghe hôi chua nãy giờ, đi tắm đi ông tướng, ở dơ thấy ớn!
Chị lườm mình.

Mình chưa kịp đáp thì có tiếng mẹ gọi:

– Đt con reo um sùm nãy giờ kìa T.

Mợ, đang vui thì thằng nào phá đám đây, bực vãi. Mình chạy lên lầu, cầm đt lên xem thì thấy 3 cuộc gọi nhỡ của thằng Thanh sida, liền gọi lại cho nó.

– Nãy giờ làm gì không nghe đt vậy mậy?
Đt vừa reo chưa dứt tiếng thì nó bắt máy hỏi ngay.

– Tao bận, có gì mà gọi dữ vậy?
– Lên đồ đi, 15p nữa ghé tao, mới tán được 2 em kute vãi lúa, hẹn đi cf tối nay rồi.
– Vậy hả? Ở đâu ra ngon vậy?
– Hè hè, lượn trong siêu thị săn được. Rồi, vậy nhen, tao chờ đó.

Mình đang định đồng ý, không hiểu sao tự dưng lại từ chối.

– Tối nay tao bận rồi, mày rủ thằng Hải khìn đi đi.
– Ơ dm thằng này, bận clgt?
– Tao có hẹn chat với em kia rồi, mày éo biết đâu mà hỏi nhiều.
– Ừ, dm không đi đừng có tiếc nhen ku, 2 em này kute lắm đó!!

Thằng Thanh sida gầm gừ trong dt.

– Ừ, nhường 2 đứa mày, éo tiếc đâu. Thôi à!

Mính tắt máy, lót tót chạy xuống nhà dưới. Chị rửa chén xong rồi, lẹ vãi, gái nhà lành đảm đang có khác.

– Chị…

Nghe mình kêu, chị đang lau dọn khuôn bếp thì quay lại.

– Gì T?
– Chị sắp xong chưa?
– Sắp, lau cái này nữa là xong. Chi vậy?
– Đi uống café với em không?

Mình cười hiền lành, miệng dụ khị.

Chị lắc đầu.

– Thôi, T đi đi. Chút chị phải ngủ sớm, mai ra tiệm học nghề rồi.
– Chời ơi, mới 7h, đi chút về sớm tha hồ mà ngủ.

Nghe mình nói cũng có lý, chị trầm ngâm 1 chút rồi lại lắc đầu.

– Thôi, uống café nóng lắm. T đi với bạn đi.

Cái đệch, bực lắm rồi nhá. Xưa nay ít khi mình mở miệng mà bị gái từ chối, giờ bị chị lắc đầu 2 lần, thiệt đúng là… không biết nói gì nữa. Vào quán café thì bắt buộc phải uống café à? Đang đứng xớ rớ chưa kịp nói, thì mẹ mình lù lù đi xuống kêu chị.

– Diễm thay đồ đi con, đi đây với dì chút.
– Dạ, dì chờ con tí.

Haizzz… Mình rủ nãy giờ không đi, bà già vừa mở miệng là chạy đi thay đồ ngay, chẳng thèm hỏi là đi đâu? Loạn cmn hết rồi.

Bực bội quá, mình leo lên phòng, khi đi ngang phòng chị không quên ngó vào, cửa đóng kín mít, chả nhìn được gì.

Cầm dt lên bấm số gọi cho thằng Thanh sida.

– Gì đó ku?
– Đang ở đâu vậy? Đi chưa?
Mình hỏi.

– Đi rồi, tao với Hải khìn đang ngồi với 2 ẻm đây. Sao vậy? Bể kèo rồi hả há há..
– Ờ, ngồi quán nào vậy? Tao ra.
– Thôi mày ở nhà đi, nãy rủ éo đi thì thôi. Giờ 2 thằng 2 ẻm đủ cặp rồi, ra làm gì nữa.
– Ờ, éo cho thì thôi. Biến mày.

Mình bực dọc tắt dt, sau đó bật máy tính lên. Không cho đi thì thôi, bố mày ở nhà xem xxx cũng sướng kém gì..