Yêu nữa được không » Trang 8

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 8 :

Trở lại môt ngày làm việc ở tập đoàn Lý Đoàn đầy ắp áp lực và công việc. Còn Tuệ Lâm, sau những cuộc ăn chơi lêu lỏng một thời gian dài. Tiền vẫn còn chật trong tài khoản nhưng cô nàng cũng bắt đầu thấy chán. Lẽ ra cuộc sống tươi đẹp hơn rất nhiều nếu những cuộc vui chơi không đơn giản chỉ là rượu, vũ trường và những trò không chỉ là trò chơi. Thấy Bảo Yến ngày ngày đến học viện Raffles, Tuệ Lâm cũng muốn cảm giác tới trường sống lại. Tuy nhiên, cô đã bị đuổi học ở Mỹ. Về Việt Nam làm thế nào mà được nhận vào một trường đúng nghĩa là trường, Tuệ Lâm thở dài đi lang thang khắp nơi trên những con đường lớn nhỏ ở Sài Gòn. Tình cờ bước vào một shop giày lớn, cô nàng đang mân mê vài kiểu giày nhập, thình lình một người đàn ông đi ngang gấp rút đẩy Tuệ Lâm vào làm cô va vào kệ giày và thế là hàng trăm đôi giày rơi lẫn lộn xuống đất. Anh chàng quản lí hét to :

– Gì kỳ vậy ? Cô đang làm cái trò gì thế ?

– Không phải tôi.

– Rõ ràng là cô mà. Tính sao đây ? Hàng trăm đôi giày thế này, xếp bao giờ mới xong. Mới sáng sớm sao mà xui thế nhỉ ?

Vừa đau lại vừa bị mắng oan, Tuệ Lâm bực dọc quát :

– Sắp xếp giày thôi mà. Nếu tôi sắp lại y như cũ ít hơn nửa tiếng đồng hồ. Ông tính sao với tôi đây ?

– Tôi thách cô đó. Nhắm nói được thì hãy làm được.

– Nếu tôi làm trước 30 phút. Ông phải trả công cho tôi một đôi giày tôi thích.

– Được thôi.

Với sự hiếu kỳ của nhiều người, cô nàng Tuệ Lâm bắt đầu lựa lựa, chọn chọn rồi hí hoáy sắp xếp. Bắt đầu là những kiểu giày đơn giản, sau đó đến cầu kỳ rồi hàng trên cùng là những loại giày đắt tiền. Thoắt cái, Tuệ Lâm đã hoàn thành trong sự kinh ngạc của nhiều người đang đứng theo dõi cô. Khi cô đặt đôi giày cuối cùng lên kệ, đồng hồ dừng lại ở con số 27. Tuệ Lâm quay lại :

– Thế nào ông chủ ? Tôi dư tận 3 phút.

Mọi người ồ ạt vỗ tay làm gã quản lí bẽ mặt. Nhưng ông đâu thể không giữ lời hứa :

– Thôi được, chọn đôi cô thích đi !

Tuệ Lâm hí hửng chọn đôi giày cổ lật Converse kiểu truyền thống rồi mang ra về. Lúc cô vừa đi, một cô gái khác vỗ vai cô và hỏi :

– Trông cô rất khá về vụ này !

– Chứ sao ! Ở Mỹ, tôi có có gần cả trăm đôi giày. Tuy không phải toàn là đồ hiệu nhưng đó là bộ sưu tập của tôi. Quần áo đẹp thì tôi không nhiều bởi có bao nhiêu tiền dành dụm tôi đều dành cho giày hết. Đặc biệt là giày thể thao và boot.

– Vậy là cô rất rành hả ?

– Ừ. Thì sao ?

Đang nói chuyện thì cô nàng nhận một cuộc điện thoại và phải đi ngay. Cô nàng rút danh thiếp ra và nói :

– Tôi có việc phải đi gấp, nhưng cô hãy về và nếu có hứng thú với một part-time, hãy đến chỗ của tôi. Rất thích hợp với lĩnh vực cô vừa nói đấy. Ở đây có sẵn địa chỉ, có gì thì cứ lên google mà search. Ok !

– Chị muốn mướn tôi hả ?

– Có thể vậy.

– Để suy nghĩ lại đã.

– Tên cô là gì ?

– Huỳnh Tuệ Lâm.

– Tôi là Trang Khiết Nhã, tổng giám đốc công ty M&N. Hy vọng chúng ta còn gặp lại. Tôi phải đi gấp ! Chào cô !

Khiết Nhã lên xe đi rồi mà Tuệ Lâm vẫn còn ngạc nhiên nhìn theo. Lúc mãi huyên thuyên về chuyện giày dép, cô nàng không kịp để ý bên cạnh là một phụ nữ yêu kiều, quyến rũ và đẹp như người mẫu vậy. Tuệ Lâm nhìn tấm danh thiếp, bỏ vào túi xách rồi tiếp tục đi. Chợt, cô nhận được số điện thoại của Tiến Mạnh. Chờ sẵn ở một quán kem Pháp, Tuệ Lâm vẫy tay chào. Tiến Mạnh nói :

– Xin lỗi đã để em chờ !

– Không. Em vừa mới tới.

– Hôm nay anh vừa giao hàng cho một công ty lớn. Rủ em đi ăn kem như mấy lần đã hứa lèo ! Không giận anh chứ hả cô bé ?

– Em không phải cô bé. Em đã 25 tuổi rồi !

– Sao ? Em 25 tuổi mà trông em như 18 vậy.

– Thật không ?

– Anh có nói dối bao giờ. Thôi em ăn đi ! Kem Fanny này ngon lắm đấy !

– Em không biết là anh cũng thích ăn kem.

– Kem mang lại sự ngọt ngào, những màu sắc tươi đẹp mang lại cho ta nhiều cảm giác tốt. Thưởng thức kem rồi, nhìn đời cái gì cũng ngọt lịm và đầy sắc màu.

Tuệ Lâm nhìn Tiến Mạnh cho muỗng kem vào miệng và say sưa nghe những lời nói ngọt như kem Fanny của anh. Tiến Mạnh hỏi :

– Sao ? Anh sến quá hả ?

– Lãng mạn đó chứ ! Em thích nghe những lời như vậy. Đã cô gái nào diễm phúc được làm người yêu của anh chưa vậy ?

– Có những người không thích sự lãng mạn em ạ. Cũng vì thế mà hai người phải tìm lối đi riêng.

– Anh và Lý Đoàn Duy là bạn học của nhau à ?

– Không. Anh hơn Duy vài tuổi. Nhưng bọn anh biết nhau từ nhỏ. Ba của anh và ba của Duy mới là bạn học. Mà sao hai người quen nhau thế ?

Tuệ Lâm nhăn mặt kể :

– Đúng là, ấn tượng đầu tiên sâu sắc thật. Lần đầu tiên gặp mặt bọn em đã cãi nhau kịch liệt, cho nên không lần nào gặp mà em và hắn không động tay động chân.

– Thế à ? Ly kỳ vậy sao ?

– Kể ra cũng lạ …

Rồi Tuệ Lâm kể lại mọi chuyện cho Tiến Mạnh nghe. Anh chàng chỉ còn biết lắc đầu bật cười rồi nhận xét :

Đọc FULL truyện tại đây

– Hai người có vẻ có duyên với nhau đấy !

– Còn lâu. Em chẳng ưa gì anh ta !

– Theo lời kể của em. Anh không còn nhận ra Lý Đoàn Duy của trước kia nữa rồi.

– Là sao ạ ?

– Cậu ta không bao giờ xem trọng con gái gây ấn tượng xấu với cậu ta ngay lần đầu tiên. Đã vậy em còn tát cậu ấy nữa ! Em hay thật !

– Thì đã sao … À mà khoan, có chuyện này em muốn nói nè !

– Chuyện gì ?

Tuệ Lâm đưa ra tấm danh thiếp, Tiến Mạnh cầm lên đọc thử. Mặt anh chàng hơi biến sắc, Tuệ Lâm ngạc nhiên :

– Anh sao vậy ?

– Em làm sao biết được người này ?

– Em chỉ tình cờ gặp. Anh quen à ?

– Không.

Lưỡng lự một chút, Mạnh lắc đầu rồi trả lại tấm danh thiếp cho Tuệ Lâm. Cô nói :

– Sáng nay em chỉ tình cờ gặp trên phố. Cô ấy nói khá ấn tượng với cách sắp xếp giày của em. Muốn mời em về làm việc. Bản thân em cũng chán chuyện trường lớp nên em đang nghĩ đến một công việc làm thêm. Đi chơi mãi cũng chán.

– Biết nghĩ vậy nữa hả ?

– Chứ sao. Mà anh nghĩ, chỗ này thế nào ?

– Thì em cứ thử. Thấy hay thì cứ tiếp tục. Bây giờ đâu dễ tìm được một nghề. Mà nhất là đó là nghề mình yêu thích đâu. Như anh đây, tốt nghiệp gần 10 năm trời nhưng chỉ mới đi làm việc được hơn 4 năm thôi. Anh đã mất 6 năm để tìm được công việc mình yêu thích đấy.

Ăn uống xong, Tuệ Lâm còn được Mạnh lái xe chở về. Anh chàng vốn không thích xe hơi, chỉ thích lướt gió cùng chiếc Ducati 1098 của mình. Kể lại chuyện cho cậu bạn thân nghe lúc cả hai gặp nhau ở phòng tập thể hình, Mạnh nhận xét :

– Tính ra cô nàng đó cũng biết chuyện nhỉ ?

– Bình thường. Biết chơi thì cũng biết làm thì cô ta còn là con người. Chứ suốt ngày chỉ biết ăn chơi, chỉ có nước là quỷ thôi.

– Vẫn cay cú về mấy cái tát đó sao ?

– Cậu có vẻ thích cô nàng hả ?

– Không. Nhưng cứ thử mềm mỏng chút đi. Sẽ nhận ra được những nét đáng yêu của cô ấy.

– Vậy là cậu đã nhận ra rồi hả ?

Truyện được đăng tại đây

– Không hẳn.

– Mà tớ thấy cậu cũng vậy. Không nên mãi khắc sâu một mối tình đâu Mạnh à ! Đã bao nhiêu năm rồi !

Mạnh hơi buồn. Duy thấy vậy nên lãng qua chuyện khác :

– Hôm trước, tớ có gạn hỏi Trần Kiên …

– Chuyện ba của cậu à ?

– Hắn có vẻ miễn cưỡng nhưng không muốn làm tớ nghi ngờ.

– Trần Kiên là một con người hết sức chu đáo và cẩn thận đến mức cáo già. Cậu cẩn thận đó.

– Ừ. Tớ biết chứ.

Bảo Yến về tới nhà, Tuệ Lâm hí hửng khoe và kể lại mọi chuyện. Nghe xong mặt cô bạn thân đăm chiêu :

– Cậu có vẻ hào hứng ?

– Chứ sao. Anh Mạnh ủng hộ tớ mà.

– Nhưng cậu chưa hề biết người này.

– Cần gì. Cứ phải cậu biết thì cậu mới xin việc à ?

– Ừ. Thì tớ chỉ hỏi thôi.

– Chọn giúp tớ đi. Ngày mai tớ sẽ đến thử việc.

– Dù là công việc gì thì ở đây cũng là Việt Nam. Kín đáo một chút ! Comple nhé !

– Đừng có khùng.

– Mà cậu thích anh chàng Tiến Mạnh đó thật à ?

– Không hẳn thế.

– Tức là cũng có ?

– Chắc là vậy. Hơi hơi thôi !

Bảo Yến nhún vai bỏ đi trước, cô cũng không hiểu cô bạn có phải vì sự nhiệt tình của Tiến Mạnh mà hí hửng với công việc mới này hay không ??? Rồi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo …