Yêu nữa được không » Trang 6

Chap 6 :

Buổi trưa thứ 7, thấy Duy thay quần áo và chuẩn bị đồ đạc. Bà Quế hỏi con trai :

– Lại đi leo núi hả con ?

– Không ạ. Con có tiệc, phải dự ở Đà Nẵng.

– Con đi làm cả tuần rồi, chủ nhật cũng không ở nhà với mẹ sao ?

– Mẹ lại tranh thủ ngày này mới các cô gái đến đây để con chấm điểm hả ?

– Con 26 tuổi rồi con trai ! … À mà con đi tiệc chiêu đã à ?

– Dạ không. Là tiệc cưới.

– Bạn con hả ?

– Là Phương Thy đó mẹ.

– Phương Thy … mẹ có nhớ cô gái này không nhỉ ? Cái tên rất là quen.

Rồi bà lại nhìn tấm ảnh trên đầu giường của Duy, anh chàng nhoẻn cười mặc áo khoác vào và nói :

– Không quen sao được. Cách đây vài năm, con đã từng nói con muốn kết hôn với một người. Là người này đấy !

– Vậy tại sao bây giờ … ?

– Cuộc đời mà mẹ. Đâu biết trước được gì đâu ạ.

– Ừ. Mẹ không nhắc chuyện riêng tư của con.

– Con sẽ về trong đêm.

– Đi với Tiến Mạnh à ?

– Dạ cậu ấy đi riêng. Thôi mẹ ở nhà một mình nhé, con đi đây !

Bà mỉm cười ngồi ở ban công nhìn ra phía cậu con trai cao lớn trắng trẻo, lịch lãm đang rời khỏi nhà bằng chiếc xe hơi xịn cáu cạnh. Duy lái xe đến đón Tuệ Lâm, trông cô này cũng xì-tin không kém với quần short ngắn và áo tay pull tay dài cổ trễ nửa kín nửa hở. Duy mỉm cười châm chọc :

– Định khiêu khích tôi hay sao mà ăn mặc cầu kỳ thế ?

– Đừng cố mà chọc tức tôi. Tôi thích nghe lời xin lỗi từ cái miệng của anh hơn.

– Lên xe đi !

Tuệ Lâm leo lên xe. Trên đường đi, Tuệ Lâm tha hồ vi vu trước gió những bài hát mà Đoàn Duy nghe không hiểu gì cả. Anh không phải là không hiểu tiếng Anh, chỉ có điều cái cách mà cô nàng diễn tả làm Duy chẳng hiểu lấy nội dung của bài hát. Duy hỏi :

– Ở Mỹ chắc cô đã có bằng lái xe hả ?

– Phải … Mà trông anh cũng có vẻ đã là người từng sống xa Việt Nam .

– Sao cô biết ?

– Anh không có thói trễ giờ của người Việt Nam . Cũng như cái tính hễ gặp là dê của đàn ông Việt Nam .

– Đừng quơ đũa cả nắm như vậy. Tôn trọng Bác Hồ đi !

– Tôi mang quốc tịch Mỹ. Tôi chỉ tôn trọng John F. Kennedy, George Washingtong hay George W. Bush thôi.

– Tổng thống đương đại của Mỹ là Barack Obama cơ mà.

– Người ta có quyền chọn cho mình người đáng để mình tôn trọng.

– Nhưng cô là người Việt Nam . Cô sống ở đâu thì cô vẫn đang nói tiếng Việt và cô vẫn là một người Việt.

– Anh từng sống ở Đức à ?

– Sao cô biết ?

Xì lên một tiếng, Tuệ Lâm bĩu môi :

– Lớp học của tôi năm trước có vài tên người Đức. Khái niệm của tôi về bọn chúng là : ưa chải chuốt, đúng giờ, ngoài chuyện học hành và nghiêm chỉnh ra thì tất cả còn lại đều chán phèo. Đặc biệt chúng có miệng lưỡi nói chuyện y như anh làm tôi phát ngấy.

– Cô học được gì ở Mỹ ?

– Đang học dang dở thôi. Tôi vẫn chưa tốt nghiệp. Tôi học ngành báo chí.

– Thế à !

– Anh cũng chịu nói chuyện nhỉ ? À mà tôi hỏi anh … chúng ta kéo nhau ra Đà Nẵng làm gì thế ?

– Tôi cũng quên mất chưa bàn kế hoạch với cô.

– Kế hoạch à ?

Duy nhấn ga cho xe tiếp tục chạy thật nhanh. Tuệ Lâm phát hoảng khi cô đọc tờ giấy mà Duy trao. Cô nàng hét to :

– Tôi phải khoác tay anh suốt buổi tiệc à ?

– Ừ.

– Không được phản kháng hay trả treo bất cứ câu nói nào của anh ?

– Ừ.

– Lại còn phải mỉm cười và nói tôi rất hạnh phúc khi trở thành người yêu của anh ? Câu này nghe lố bịch thật. Ai lại xấu số yêu phải con người của anh vậy ?

– 3 yêu cầu đó và một lời xin lỗi. Nếu không thì xuống xe và tự đón xe về Sài Gòn. Chọn đi ! Chúng ta đang ở địa phận tỉnh Đồng Nai, vẫn còn gần Sài Gòn lắm, cô vẫn còn đủ tiền về đấy.

Duy nạt lại. Tuệ Lâm nóng bừng bừng vì đòn trả thù ngọt ngào của Duy. Nhưng cô cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt và im lặng. Cả hai lái xe trong đêm, Tuệ Lâm ngủ gật vài lần, lần nào tỉnh lại cũng mơ màng thấy Duy đang bình tĩnh lái xe. Mắt hướng về phía trước với gương mặt lạnh như băng. Cô lại thiếp đi. Sáng hôm sau, cả hai đã đi đến thành phố Đà Nẵng xinh đẹp và yên bình. Sóng biển dập dìu, bãi cát trắng xinh tươi đón chào bình minh bên cạnh mặt biển xanh biếc. Đúng là một khung cảnh tuyệt vời cho lễ cưới, Tuệ Lâm vừa trông thấy biển đã vội tháo giày ra và chạy tung tăng xuống biển. Duy chỉ ngồi im, đeo kính đen và ngắm nhìn những hoạt động đầu tiên trên bãi biển Mỹ Khê nổi tiếng này. Cũng may đây là chiếc xe BMW Z4 đời mới, ngồi xe không tới nỗi nào. Ngồi xe hơn 12 tiếng đồng hồ phải chi đi máy bay sướng hơn, nhưng Duy muốn tự lái hơn. Lúc nào ở bên cạnh có con gái đẹp thì Duy thường thích mình là người cầm lái. Nghĩ tới đây Duy lại bật cười :

– Vậy là mình đồng ý cô ta đẹp chăng ? Buồn cười quá !

Lấy điện thoại ra và chụp lén Tuệ Lâm vài tấm ảnh. Duy cất vào túi quần khi thấy cô nhìn mình :

– Vui lắm ! Xuống đây đi !

– Thôi. Cô chơi một mình đi !

Cả hai về tới khách sạn Sheraton Đà Nẵng, mướn một phòng VIP rồi nghỉ ngơi và thay quần áo. Duy ngồi chờ Tuệ Lâm thay quần áo, cô có vẻ khá chậm chạp trong khâu này. Anh ngồi nhìn lại tấm thiệp cưới, cái tên đã từng làm Duy điêu đứng những ngày xưa giờ đây đã tay trong tay bên người khác. Duy không thừa nhận mình vẫn còn yêu Phương Thy nhưng anh cũng từ chối phủ nhận với anh giờ đây tình cảm dành cho Thy đã hết. Nghĩ tới đó thì Tuệ Lâm bước ra, trông cô chững chạc và khác hẳn. Giờ đây mới dần lộ ra hết những điểm duyên dáng trên người Lâm, Duy nhìn cô chăm chú một chút rồi nói :

– Thiếu một thứ khá quan trọng đấy !

– Là thứ gì ?

– Chờ một chút !

Rồi anh chàng quay trở vào túi xách và lấy ra một chiếc hộp, đặt Tuệ Lâm ngồi lên ghế trang điểm, mắt cả hai hướng vào gương soi. Há mồm ngạc nhiên, Duy đang trao cho Tuệ Lâm một sợi dây chuyền bạch kim có đôi cánh thiên sứ sau lưng chữ A. Sợi dây chuyền óng ánh chói cả mắt, Duy hỏi :

– Sao ? Vừa ý không ?

– Tặng tôi à ?

– Chỉ đêm nay thôi.

– Vì sao ?

Duy im lặng một chút rồi quay đi và nói :

– Chỉ có thiên thần thực sự của tôi mới có thể đeo nó.

Đọc FULL truyện tại đây

– Nếu tôi làm mất thì sao ?

Duy quay lại, liếc nhìn Tuệ Lâm bằng ánh mắt lạnh lùng :

– Tôi sẽ không tha thứ cho cô đâu. Sắp tới giờ rồi, tôi chờ cô ngoài xe … cho cô thêm 15’ nữa !

Lái xe theo đường chỉ dẫn đến bãi biển Sơn Trà. Đường biển ban đêm rực sáng đoạn đường dài gần cả cây số với những ánh đèn lung linh. Tuệ Lâm hào hứng :

– Đám cưới mang phong cách Hawaii . Thú vị thật !

– Cô thích à ?

– Năm nào nghỉ hè tôi chả đến Hawaii . Tôi thích khiêu vũ với những anh chàng có nước da rám nắng. Ở đây có không nhỉ ?

– Cô chưa thuộc bài à ?

– Thuộc cái gì ?

– Đêm nay cô không được phép rời khỏi tôi. Nếu không tôi sẽ nặng tay vì cô vi phạm hợp đồng đấy.

Cả hai bước xuống xe và Duy trình thiệp mời để đi vào. Anh mang theo một hộp quà nhỏ trên tay. Khoác lấy tay Tuệ Lâm một cách gượng gạo, Phương Thy trong bộ váy cưới màu trắng quay lại đối mặt với Duy. Cô hết sức ngạc nhiên nhưng rồi bình tĩnh bước lại :

– Cảm ơn anh đã tới dự !

– Chúc mừng em.

– Anh đi với bạn hả ?

– Ừ. Người yêu của anh.

Tuệ Lâm cáu kỉnh bấu víu vào áo Duy, anh kéo sát Tuệ Lâm vào người rồi hôn nhẹ lên má cô và nói :

– Chào cô dâu đi em yêu !

Bấm thật mạnh vào hông Tuệ Lâm rồi ghét sát tai cô :

– Diễn cho tốt vào …

Chú rể bước ra bên cạnh Phương Thy làm cả hai ngừng tranh cãi. Người này không có vẻ gì là lạ lẫm với Duy, nét mặt của anh đã cho thấy điều đó. Duy nhận ly rượu từ tay bồi bàn và nhếch mép nở nụ cười quen thuộc :

– Lâu quá không gặp !

– Chào Duy ! Không quên tôi chứ ?

– Sao mà quên được.

– Dẫu sao cũng mừng vì cậu kịp về nước dự tiệc cưới của tôi và Thy.

– Chúc hai bạn hạnh phúc. Đây là món quà của tôi gửi đến hai bạn nhân ngày trọng đại này.

Duy lấy trong túi quần ra một cái hộp đen nhỏ, bên trong hộp là chiếc chìa khóa xe hơi. Duy nói :

– Chiếc Innova ngoài kia là của hai bạn. Con đàn cháu đống nhé !

Vợ chồng Phương Thy không ngờ Duy lại mang món quà lớn như thế tới dự tiệc. Sau khi quay lại phía sau thì Tuệ Lâm đã chạy đi đâu mất. Duy quay đi quay lại tìm, Phương Thy vui vẻ :

– Bao giờ tới lượt vợ chồng em chúc mừng anh ?

– Nhanh thôi !

Duy bật cười rồi chạy đi tìm. Tuệ Lâm đang say sưa nhảy nhót ngoài bãi biển, tình cờ cô lại gặp anh chàng nóng bỏng Tiến Mạnh đang ngồi một mình. Tuệ Lâm sà lại sát bên cạnh anh :

– Anh Mạnh ơi !

– Ủa ? Lại là em à ?

Truyện được đăng tại đây

– Ngạc nhiên lắm sao ?

– Làm sao em đến được đây ?

– Vậy làm sao anh đến được đây ?

– Anh hỏi em trước !

– Em hỏi anh trước !

Mạnh bó tay trước màn tra tấn liên hồi của Tuệ Lâm, anh luôn tìm cách bỏ trốn. Đoàn Duy cũng không có vẻ gì là vui hết, anh đang đứng một mình. Chợt có tiếng nói cất lên từ phía sau :

– Anh vẫn không thay đổi.

Duy quay lại nhìn, ánh mắt anh có phần hơi ướt nhưng là trong cơn phẫn nộ. Phương Thy cũng nhìn Duy bằng ánh mắt trìu mến. Phương Thy nói giọng có phần ướt nghẹn :

– Em đã cố liên lạc với anh.

– Để làm gì ? Thông báo với tôi em sẽ kết hôn hả ? Mà em nghĩ nếu tôi còn ở bên Đức thì tôi có mất công quay về dự cái đám cưới xinh đẹp và lãng mạn này không ?

– Anh Duy … Anh đừng nói vậy mà. Có lý do em mới chia tay anh và kết hôn với Tuấn Phi.

– Tại sao không phải là ai mà lại là Đồng Tuấn Phi ? Cái trường Đại học Hamburg đó tôi nhớ cũng không nhiều học sinh Việt Nam. Còn cái KTX của chúng ta thì ngoài Đồng Tuấn Phi cũng chỉ tôi và cô là người Việt Nam. Rồi thình lình cô nói chia tay, theo hắn đến Berlin rồi sau đó vài năm nếu tôi không về Việt Nam thì cũng không biết cô sắp cưới. Lỗi phải gì ở đây ? Tôi tự hỏi mình đã làm gì sai trong tình yêu của chúng ta để phải bị từ chối oan ức không được biết đến lí do như vậy.

Thấy mắt Phương Thy ươn ướt, Duy lấy khăn lau nước mắt cho cô và nói :

– Bỏ đi ! Qua rồi. Hôm nay em là cô dâu. Tôi chấp nhận lời chia tay tức là dù có biết lí do hay không thì chuyện của chúng ta cũng chỉ là quá khứ.

Chợt, Phương Thy nắm lấy tay Duy rồi cương quyết :

– Chỉ cần anh nói, anh vẫn còn yêu em. Em sẽ bỏ đám cưới này và đi theo anh. Chúng ta sẽ về Đức và làm lại từ đầu, một cuộc sống Hamburg của chúng ta … như ngày xưa.

Duy kéo tay Phương Thy ra, lúc đó Tuệ Lâm vừa bước lại, Đồng Tuấn Phi cũng đang tiến đến. Phương Thy vẫn đang chờ bằng ánh mắt làm ướt tim Đoàn Duy ngày xưa. Duy vẫn đứng đó bằng ánh mắt lạnh lùng :

– Anh yêu em ! Yêu nhiều lắm !

Cô dâu Phương Thy mỉm cười hạnh phúc nhìn Đoàn Duy định tiến về phía anh. Nhưng Duy đã quay lại sau lưng và kéo Tuệ Lâm áp sát người anh rồi đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng. Các bác phó nháy đang chăm chỉ chụp hình trông thấy khung cảnh lãng mạn đó đã liên tục bấm máy. Ánh đèn flash chớp liên tục cũng không làm Duy ngừng lại. Tuệ Lâm cố sức đẩy Duy ra nhưng cô không thành công vì anh chàng quá khỏe. Chú rể Tuấn Phi tiến lại, đặt một tay vòng sau lưng cô dâu Phương Thy và nói :

– Cậu ta trông hạnh phúc em nhỉ ?

– Anh đấy à …

– Em làm sao thế ? Trông em như vừa mới khóc.

– Không. Em không sao. Mình đi thôi anh !

Phương Thy nắm lấy tay Tuấn Phi và kéo đi. Lúc này Tuệ Lâm mới được buông tha, cô thấy Tiến Mạnh đang nháy mắt nhìn có vẻ thán phục. Tuệ Lâm ú ớ định giải thích, Tiến Mạnh bật cười :

– Em khá lắm đó nha !

– Em với Duy không phải …

– Thấy bọn tớ đẹp đôi không thua gì cô dâu chú rể đêm nay phải không ?

Duy tự tin nhìn Tiến Mạnh, anh chàng gật gù rồi bỏ đi. Vừa khuất mặt, Tuệ Lâm lại tát vào mặt Duy, lần này thì đau hơn lần trước rất nhiều. Không những hằn lại những ngón tay của Tuệ Lâm và môi của anh còn rách thêm một đường dài làm máu chảy xuống :

– Bỉ ổi ! Anh bỉ ổi lắm anh có biết không ? Sao anh lại làm như vậy ?

Tiệc cưới kết thúc trong không khí như thế. Thật sự giữa Đoàn Duy và Phương Thy còn có khuất mắt gì ? Đi dạo một mình ra biển, Duy nằm bệt xuống bãi cát với chai rượu Whisky đã cạn. Thở dài trong cơ sầu não, Duy khép mắt lại để mặc hai hàng lệ chảy dài xuống bãi cát trắng êm đềm bên cạnh dòng biển lặng êm đềm ngoài kia.