Yêu nữa được không » Trang 5

Chap 5:

Duy mở mắt ra, chỉ mới gần 6 giờ sáng, trời vẫn còn tối mịt. Quay sang bên cạnh, cô nàng Tuệ Lâm vẫn ngủ say ngon lành trong chiếc áo khoác ấm áp của Duy. Cả đêm qua Duy đã nằm dưới sàn và đến giờ anh mới nghĩ đến cảm giác đau lưng. Duy vào toilet tìm dao cạo râu, không may xước một đường làm rách da, chảy cả máu. Nhớ tới túi khăn giấy có thói quen bỏ ở túi quần sau, Duy chạy ra ngoài. Máu nhỏ giọt xuống cả nền drap trắng, chiếc quần vẫn nằm trên giường. Duy chạy vào toilet tiếp tục vệ sinh cá nhân…

Tuệ Lâm choàng tỉnh, cô ngơ ngác ngồi dậy và định hét lên vì đây không phải là căn phòng nhiều màu sắc ở nhà Bảo Yến. Tuệ Lâm ngồi dậy, thấy trên người chỉ là bộ quần áo khác. Cô còn hốt hoảng khi thấy mấy giọt máu rơi rớt trên giường. Hét lên một cái thật to rồi ôm mặt khóc. Duy giật mình chạy ra :

– Chuyện gì thế ?

– Là anh hả ? Anh đểu lắm … Đáng ghét !

Tuệ Lâm mất bình tĩnh, cô lấy mọi thứ có thể quăng vào Duy. Điện thoại, gối, quần áo, rồi đến cả cái đèn ngủ và gạt tàn thuốc cũng bị quăng đi tất. Duy né không kịp hai món cuối nên đã dính một cú trời giáng trên đỉnh đầu. Lại phải đổ máu thêm một lần nữa, phẫn nộ, anh chàng hét to :

– Cô điên à ? Dừng lại đi !

– Tôi chỉ sock anh có vài câu, anh đã hại đời tôi thế sao ? Đừng lại gần tôi ! Tôi sẽ kiện anh !

– Cô dừng lại đi, tôi đã làm gì cô chứ ?

Thấy cô nàng ấm ức chỉ những giọt máu trên drap, Duy nhăn mặt :

– Cô chứng minh được máu này là máu của cô sao ? Mà cô vẫn còn à ?

– Anh … Cái đồ …

– Được rồi đừng quăng nữa. Tôi xin lỗi vì câu nói đó. Nhưng tôi đính chính lại, đây là máu của tôi. Từ vết xước do cái dao cạo chết tiệt của khách sạn này gây ra. Được chưa ?

– Anh nói dối. Đêm qua lợi dụng lúc tôi say anh đã đưa tôi vào đây và làm chuyện đó phải không ?

– Đêm qua cô không gặp tôi mới phải ngồi khóc thế đấy. Bọn chúng không đủ tiền đưa cô vào khách sạn năm sao qua đêm đâu.

Rồi Duy ngồi xuống và kể lại mọi chuyện, anh còn quăng chiếc áo rách mà Tuệ Lâm tự xé vào đêm qua. Rồi cả hai trả phòng và rời khỏi khách sạn. Trông cô nàng có vẻ hối lỗi, chỉ cúi gầm xuống. Leo lên xe một cách bẽn lẽn, Duy cũng biết chuyện nên đã đóng mui lại bởi xe anh là chiếc xe mui trần thời thượng tránh mọi ánh mắt soi mói. Lái xe đi một đoạn, Duy nói :

– Cứ mặc cái áo của tôi mà ra khỏi đây. Tôi đưa cô đi mua cái áo khác.

– Không cần đâu.

– Nhưng tôi cũng phải lấy lại cái áo.

– Đã nói không cần mà. Đưa tôi về nhà đi !

Nhếch mép cười một cách khó ưa, Duy mỉa mai :

– Cô ngại cái gì ? Cô dám cởi áo trước mặt bao nhiêu đàn ông thì sao lại ngại mặc một chiếc áo nam khi đi vào mấy cái shop thời trang đắt tiền hả ? Sợ người ta nói cô là con gái hư à ?

– Anh im đi ! Anh có quyền thả tôi xuống tại chỗ này nhưng tôi cấm anh sỉ nhục thôi thêm lần thứ hai.

– Cô biết gọi đó là sỉ nhục thì mấy cái tát cô tặng tôi cô gọi đó là gì ?

– Là bài học cho anh đấy. Cái đồ chỉ biết coi thường người khác. Dừng lại ! Tới nhà rồi.

Duy ngắm nghía căn nhà mà Tuệ Lâm gấp rút bước vào. Nhớ kỹ rồi anh lại tiếp tục lái xe đi. Tuệ Lâm chạy vào nhà, Bảo Yến xếp cuốn tạp chí thời trang lại lo lắng :

– Cậu đi đâu 2 ngày nay vậy ?

– Không đi đâu hết.

– Trời … Sao cậu lại mặc áo đàn ông ? Rồi quần áo cậu đâu rồi ?

Lâm vừa nghe đến đây đã bỏ chạy không còn biết tới ai. Bảo Yến gọi :

– Lâm … Lâm … Chờ đã !

Tuệ Lâm chạy miết lên phòng. Bảo Yến bước ra hỏi bà giúp việc :

– Dì ơi, là ai đưa bạn của con về vậy ?

– Tôi không để ý lắm thưa cô chủ. Vì người đó không ra khỏi xe. Nhưng tôi nhớ, đó là chiếc xe màu trắng hôm nọ đã chở cô Lâm về một lần rồi.

– Là anh Mạnh sao …

– Tôi nhìn không rõ.

– Thôi dì tiếp tục làm đi. Để con vô coi cậu ấy làm sao …

Gõ cửa phòng không thấy ai trả lời, Bảo Yến bước vào trong và thấy Tuệ Lâm đang nằm buồn hiu, ôm chặt con gấu Teddy to tướng. Ngồi xuống cạnh cô bạn, Bảo Yến hỏi :

– Là anh Mạnh đưa cậu về hả ?

– Không phải.

– Sao bà dì nói đó là chiếc xe hôm nọ ?

– Đúng là chiếc xe đó. Nhưng không phải là anh Mạnh đưa tớ về. Chiếc xe đó không phải của anh ấy, mà là của gã đáng ghét đó.

– Cái gã … cậu và tớ gặp ở Parkson đó ư ?

– Chính hắn.

– Vậy cái áo cậu mặc trên người …

– Thì là của hắn chứ ai. Gã đáng ghét. Có ngày tớ phải trả mối thù này.

Không hiểu tại sao cả Duy và Lâm đều hay nghĩ về đối phương. Mà mỗi lần nghĩ thì lại tức điên lên dù không ngày nào không nghĩ tới nhau. Tuệ Lâm đang ngồi ngắm nghía mấy đôi giày cô vừa mới mua. Có một sở thích khá lạ lẫm của Tuệ Lâm, chính là những đôi giày thể thao đủ màu sắc mà cô thường ngắm nghía và đánh mất chỉ sau một ngày nhiều hơn là gắn bó cho tới lúc nó cũ rích và lỗi thời. Mỗi lần đi shopping ít khi nào Tuệ Lâm mua dưới 5 đôi giày. Một sở thích kỳ lạ. Duy vừa tới công ty đã gặp phải cái nhìn khá lạ lẫm của ông Trần Kiên. Anh chỉ gật đầu một cái và bước vào thang máy. Ông Trần Kiên cũng đi bên cạnh :

– Park Hyatt phục vụ không tồi nhỉ ? Còn tặng cả áo phông ?

Duy giả đò không nghe, anh sửa lại cravat. Ông Trần Kiên nói :

– Cháu có vẻ đào hoa nhỉ ? Chú thấy đó là một cô gái đẹp …

– Có việc gì không, chú Kiên ?

– Không. Chú chỉ gợi ý cháu nên lập gia đình, tuổi của cháu cũng vừa rồi. Lúc còn sống, anh Đoàn rất thích trẻ con.

– Đó là việc của cháu. Cảm ơn chú đã quan tâm.

– OK ! Chúc một ngày đầu tuần tốt lành. À … nhớ kiểm tra e-mail nhé. Nhiều Sappmer tìm cháu lắm đấy.

Đọc FULL truyện tại đây

Duy nhăn mặt nhìn theo từng bước đi của ông Kiên. Anh vội vã bước vào kiểm tra e-mail. Duy tá hỏa khi thấy những bức ảnh lẽ ra không nên chụp giữa anh và Tuệ Lâm mới đêm qua bị phát hiện. Duy ngước lên nhìn, ở phòng đối diện, Trần Kiên đang bình tĩnh nhìn anh rồi giơ ngón tay cái lên, rồi chổng ngược xuống một cách đầy khiêu khích. Duy gạt phăng qua mọi thứ. Anh cố hoàn tất vài bản hồ sơ rồi đi ăn trưa với khách hàng. Anh đến những siêu thị từ lớn đến nhỏ trong thành phố để xem xét các mặt hàng thực phẩm của tập đoàn Lý Đoàn phân phối. Theo sau anh là Minh Tài, một nhân viên nhiều kinh nghiệm của tập đoàn Lý Đoàn. Duy hỏi :

– Với những số liệu này thì đánh giá như thế nào ?

– Chỉ nằm ở mức trung bình thôi. Một phần vì Lý Đoàn vừa xảy ra chuyện, với lại người tiêu dùng bị đánh đúng tâm lý, rẻ là quan trọng nhất. Trong khi các mặt hàng chúng ta nhập khẩu khá đắt.

– OK ! Cảm ơn anh ! Anh có thể về. Công việc của chúng ta hôm nay là kết thúc. 3 ngày nữa tôi sẽ giao bản kế hoạch và chúng ta sẽ áp dụng theo cách làm mới.

Duy vừa bước ra thì bị đập vào mắt ngay đôi giày vải màu đỏ dọc đen khá bắt mắt, và anh lại càng thấy vui hơn khi đó là đôi giày được sỡ hữu bởi cô nàng Tuệ Lâm nóng bỏng hôm nọ. Duy nhếch mép cười tiến lại gần :

– Chào !

– Lại là anh hả ?

– Thì đã sao ? Có hứng thú dạo một vòng Parkson không ?

– Để làm gì ?

– Có lý do.

– Nói ra đi …

– Sắm giày thể thao !

Bật cười nhìn cái vẻ lưỡng lự của Tuệ Lâm. Duy nắm kéo tay cô vào xe. Lái xe thật nhanh đến trung tâm Parkson Hùng Vương, Duy ngồi đọc tạp chí xe hơi trong khi Tuệ Lâm thỏa thích lựa chọn, ướm thử không biết là bao nhiêu đôi giày từ mắc tới … siêu mắc. Từ đồ ngoại nhập tới đồ độc. Ngồi nắm mãi cũng chán, Duy bỏ đi một lúc. Khi trở lại, anh đặc biệt chú ý đôi giày gót cao màu trắng mà Tuệ Lâm mang, anh nói :

– Đôi nay đẹp ! Mua nhé !

– Anh khen đấy à ?

– Ừ. Mua đi !

– Ok ! Anh tính tiền mà.

– Xong rồi vào ướm thử cái này. Xem có vừa không ?

Duy đưa cho Tuệ Lâm một bộ đầm hở vai. Cô hơi bất ngờ nhưng cũng chịu mặc thử. Anh quay ra và tiếp tục dán mắt vào cuốn tạp chí. Nghe tiếng xôn xao của mấy cô nàng thử giày ngồi gần đó :

– Lộng lẫy thật !

– Cô ấy trông như một công chúa !

– Xinh quá !

Duy quay lại, Tuệ Lâm đẹp đến ngỡ ngàng. Mất hết cái vẻ chanh chua, Tomboy thường ngày. Mái tóc xõa dài che khuất phần vai hở. Nhận ra cái nhìn mê mệt của Duy, Tuệ Lâm e thẹn :

– Anh nhìn gì thế ?

Trở lại cái vẻ lạnh lùng khó ưa, Duy xoạc tay vào túi :

– Xong rồi. Cởi ra đi ! Tất cả là của cô đấy !

Chở Tuệ Lâm đến nhà hàng và cả hai cùng ăn tối. Tuệ Lâm hỏi :

Truyện được đăng tại đây

– Anh làm mọi thứ chỉ để ép buộc tôi nói ra lời xin lỗi à ?

– Tôi còn nhớ, điều cơ bản nhất trong những điều đầu tiên ba mẹ dạy con cái là phải dạy con xin lỗi khi nó có lỗi.

– Tôi không biết ba tôi là ai. Cả mẹ tôi cũng vậy !

– Cô là Tôn Ngộ Không à ?

– Tôi chẳng biết Tôn Ngộ Không nào cả. Anh quay lại vấn đề đi !

– Vấn đề gì hả ?

– Chứ tại sao … tôi lại có đôi giày gót Xoxo đắt tiền và một chiếc áo đầm ?

– Dĩ nhiên là có ý do.

Tuệ Lâm hồi hộp chờ nghe câu hỏi còn Đoàn Duy thì chậm rãi ăn và nhấp nháp rượu vang. Duy nói :

– Chủ nhật này chúng ta đi Đà Nẵng nhé !

– Kiếm thứ gì ngoài đó ? Tôi chẳng thích leo núi !

– Tôi mua những thứ này cho cô chỉ để ngày hôm đó cô lộng lẫy bên cạnh tôi.

– Cái gì ?

Duy tiếp tục ăn còn Tuệ Lâm thì há hốc mồm :

– Một cuộc giao dịch.

– Tôi có lợi gì không ?

Nhếch mép cười, ghé sát vào tai Tuệ Lâm và nói :

– Chẳng những không phải xin lỗi tôi. Tôi còn phải xin lỗi ngược lại. OK ?

– OK ! Nhưng phải một cách chân thành nhé !

– Hứa là làm.

– Thỏa thuận !

Uống hết ly rượu, lau tay thật sạch. Duy nở nụ cười :

– Lý Đoàn Duy ! Hân hạnh được làm quen với cô.

Bất ngờ, ngạc nhiên rồi chuyển sang niềm nở, một nụ cười dễ thương được đáp lại :

– Tôi cũng vậy. Tên tôi là Huỳnh Tuệ Lâm.

Oan gia bất ngờ trở nên tạm đình chiến bằng một bản hợp đồng xuất phát từ một bên muốn giải nguy giữ thế diện và một bên quá quan trọng cái tôi của mình. Mọi chuyện rồi sẽ ra sao ? ………