Yêu nữa được không » Trang 35

Chap 35:

Trần Kiên thức dậy, giật mình khi thấy ông đang nằm trong một khách sạn và bên cạnh là cô tiếp viên ngày hôm qua. Trần Kiên giật mình :

– Chuyện gì xảy ra vậy?

– Anh say như chết. Đồng nghiệp của anh cho tôi một ít tiền boa và bảo dẫn ông đến đây nghỉ ngơi.

– Rồi chúng ta?

– Tôi làm nghề gì chắc ông cũng biết rồi mà. Nhưng không sao. Tiền bạc mua được sự im lặng của tôi.

– Hôm qua tôi uống đâu có nhiều…

– Vậy thì phải hỏi hai tên kia mời ông uống thứ gì. Cũng trễ rồi đấy ! Về nhanh nếu không muốn vợ con phát hiện tận ổ.

Trần Kiên bối rối cùng cô nàng bước lên Taxi, ông đang nghĩ tới việc Đoàn Duy hay Tiến Mạnh có kế hoạch gì. Trên suốt quãng đường về từ khách sạn, ông không nói lời nào. Cho xe về tới đầu hẻm, ông Kiên bước xuống, cô nàng mở cửa sổ xe ra và nói :

– Anh có mái tóc rất đẹp. Hôm qua có một trong hai cố tình bứt tóc anh đấy.

– Cái gì? Bứt tóc?

– Tôi thấy anh là gã trai quyến rũ nên cho anh một thông tin mật vậy thôi. Đây là số ảnh vô tình chụp lại được đấy ! Nhớ tôi nhé !

Một nụ hôn chủ động từ có nàngTrần Kiên bước vào nhà, thấy Tuệ Lâm chuẩn bị dắt xe ra đi học. Cô nàng lễ phép :

– Bác, bác đi cả đêm qua đó sao?

– Ừ. Hôm nay tự đi học hả?

– Con cũng có xe mà bác. Anh ấy đâu rãnh rỗi để đưa đón con suốt.

Tuệ Lâm và Duy vẫn có những ngày tháng êm đẹp bên nhau, vừa cùng nhau đi sắm đồ chuẩn bị dự lễ cưới của Mạnh và Nhã. Tuệ Lâm hỏi :

– Sao anh làm phù rể mà anh lại không muốn em làm phù dâu?

– Không thể để người yêu của anh làm vai phụ cho người khác.

– Họ là bạn của hai chúng ta.

– Thế em có biết, làm phù dâu quá 3 lần thì sẽ ế không?

– Hả? Có chuyện đó hả?

– Vậy em đã làm phù dâu bao nhiêu lần rồi?

– 2 lần. Bạn bên Mỹ …

– 1 lần nữa là sẽ ế đấy !

– Thật hả?

Mặt Tuệ Lâm biến sắc, Duy vẫn lái xe với gương mặt lạnh. Tuy nhiên, anh nắm lấy tay Tuệ Lâm đặt vào lòng mình. Lâm chỉ mỉm cười nhìn Duy rồi đột ngột hôn lên má anh. Cả hai lái xe đến biệt thự Duy Lâm, vẫn cùng nhau vui vẻ trao nhau những nụ hôn, những tiếng cười. Ngồi cạnh nhau xem TV, Tuệ Lâm hỏi :

– Anh à, bây giờ chúng ta chơi trò hỏi thật lòng nhé !

– Là sao?

– Có đồng xu, mặt hình và mặt số. Em tung lên, ai chọn đúng sẽ phải bị hỏi trước. Chọn đi ! Hình hay số?

– Số.

Mặt hình là mặt nằm trên, và Tuệ Lâm nhìn Duy. Anh vẫn điềm đạm ngồi bắt chéo chân uống cà phê. Tuệ Lâm hỏi :

– Vì sao anh lại yêu em?

– Vì em là người anh yêu. Ngốc thật !

– Tới lượt anh hỏi em. Hỏi đi !

– Vì sao em lại yêu anh?

Tuệ Lâm xoay mặt Duy đối diện với mình và nói:

– Anh cho em cảm giác tuyệt vời nhất của tình yêu. Và vì em cũng yêu anh nữa !

Đoàn Duy chỉ mỉm cười nhìn Tuệ Lâm, tách cà phê nóng có lẽ gây hứng thú với anh chàng nhiều hơn trò chơi này. Tuệ Lâm lại tiếp tục hỏi :

– Khi chúng ta đang yêu nhau. Điều anh lo lắng nhất là gì?

– Điều gì đó khủng khiếp đối với tình yêu 2 chúng ta.

– Anh à, nếu sau này chúng ta buộc phải chia tay nhau. Theo anh nguyên nhân lớn nhất là gì?

– Không còn tin tưởng nhau nữa.

– Chỉ một lí do đó thôi sao anh?

– Có rất nhiều. Nhưng anh ghét sự lừa dối.

– Vậy anh có tin rằng em đang lừa dối anh không?

Duy lắc đầu âu yếm nựng má Tuệ Lâm. Nhẹ nhàng kéo cô vào sát người anh, Duy thở dài, hơi thở mang âm vị của một chút lo âu…

– Điều anh lo âu nhất trong cuộc sống này chính là đột ngột một ngày anh buộc phải mất em. Nếu mà điều đó có thật xảy ra thì anh cũng không biết phải làm thế nào nữa…”

Trần Kiên ngồi ở nhà một mình, ông đang cố vặn óc nghĩ đến việc Duy làm gì vào đêm qua. Hay chỉ là một hành động ngẫu nhiên. Tiến Mạnh ngủ đến gần trưa mới dậy, anh gọi điện thoại cho Khiết Nhã :

– Chào em !

– Anh đi đâu cả đêm qua thế? Hứa đi ăn tối với em mà.

– Sorry… Anh đi với sếp.

– Đi vũ trường lăng nhăng à?

– Không. Anh thậm chí không say cơ mà.

– Thế sao giờ này mới điện thoại lại cho em?

– Ơ … thì máy anh hết pin…

– Khôn hồn thì đừng có gạt em. Vẫn còn vài ngày để em đổi ý đấy !

– Thôi mà em yêu …

Trần Kiên không tìm được lời giải thích bèn tìm cách theo dõi nhất cử nhất động của Mạnh và Duy. Đang trong lúc đi vào bế tắc thì tình cờ đi ngang phòng Đoàn Duy, cửa khép không kín, cú điện thoại đã làm lộ tất cả :

– Sao? Đã có bản kết quả xét nghiệm rồi sao? Được rồi. Đừng mang tới. Tôi sẽ cho người tới đó !

Trần Kiên trong một phút bối rối đã cố gắng giữ lại bình tĩnh và quay về phòng mình. Sau đó ông không rời mắt khỏi căn phòng của Đoàn Duy, chỉ có duy nhất Tiến Mạnh là người vào đó. Trần Kiên bí mật quay vào và gọi điện thoại :

– Theo dõi thằng chạy chiếc Ducati sắp xuống tới. Cố tóm lấy thứ mà nó sẽ đi nhận trong chốc lát. Không hoàn thành thì đi luôn đi đừng về nữa.

Trần Kiên giận sôi ruột lái xe về và kéo bà Quế vào phòng rồi nói :

– Không xong rồi !

– Chuyện gì thế?

– Có vẻ như nó đang tìm cách …

– Anh nói gì em không hiểu

– Dạo này thằng Duy có gì lạ không?

– Em thấy cũng bình thường. Lại có chuyện gì xảy ra nữa sao?

– Anh nghĩ nó bắt đầu nghi ngờ nó huyết thống của anh, em và nó… Có lẽ là cả con bé Tuệ Lâm cũng bị nó kéo đi làm xét nghiệm hết rồi.

Đọc FULL truyện tại đây

– Cái gì? Xét nghiệm gì nữa?

– ADN.

– Trời ơi… Sao nó lại có thể cả gan như vậy? Không thể như thế được … Nếu thực sự như vậy thì nó sẽ đẩy em ra đường mất.

– Em sợ đẩy ra đường còn anh thì sợ chúng ta sẽ phải đối mặt với tù tội nếu thằng nhãi đó tìm ra mọi thứ mà chúng ta hết sức che đậy.

– Giờ chúng ta phải chặn nó lại.

– Chúng ta chỉ còn một cách làm nó chùn bước.

– Nó rất giống ba nó, làm gì cũng phải làm cho được mới dừng. Nó rất liều !

– Cha con nhà họ Lý đều có máu liều như nhau. Nhưng cả hai đều có những điểm yếu cực kỳ lộ liễu.

Bà Quế vẫn không hiểu lắm lời Trần Kiên nói, ông cười đắc chí :

– Ngày xưa anh đã dùng em để đạp đổ Lý Gia Đoàn. Thì bây giờ anh có Huỳnh Tuệ Lâm để đánh thắng Lý Đoàn Duy.

– Tuệ Lâm? Anh điên hả? Nó là con gái của chúng ta.

– Lý Đoàn Duy không manh động đâu. Em phải làm theo ý anh nếu không muốn hai chúng ta cùng chết.

– Tại sao anh không thể bỏ cái tư thù đó vậy? Lý Gia Đoàn đâu còn nữa …

– Nhưng mầm mống của hắn vẫn còn đây tức là họ Trần của anh chưa ngày nào có thể ngẩng cao đầu.

– Anh à, chúng ta dừng lại đi. Em không muốn chúng ta sống trong tội lỗi nữa đâu.

– Chúng ta không có tội. Đó là họ tự chuốc lấy mà thôi !

– Giờ chúng ta phải làm gì?

– Yên tâm, anh đã có những kế hoạch ban đầu rồi.

Tiến Mạnh đi lấy kết quả theo như lời Đoàn Duy. Anh chàng hí hửng bước ra khỏi bệnh viện thì bất ngờ bị đánh rất mạnh từ phía sau. Mạnh đến nỗi anh chàng không kịp trở tay mà ngã gục xuống sàn, Mạnh thoi thóp mở mắt nhìn và chỉ kịp thấy bản kết quả xét nghiệm đã bị giật khỏi tay anh. Khiết Nhã đang ngồi làm việc trong công ty, cô thư ký bước vào :

– Giám đốc, có bưu phẩm ạ !

– Cứ để đó cho tôi.

Khiết Nhã mở ra thì trông thấy toàn những ảnh Mạnh đi uống rượu hôm nọ. Một tay hai ba cô gái, lại còn cười rất tươi. Cô giận đến tím mặt, đang gọi điện thoại cho Tiến Mạnh nhưng không có ai trả lời. Vừa lúc đó, điện thoại từ bệnh viện đã gọi tới :

– Chào. Cô có phải là Khiết Nhã.

– Phải. Là tôi đây !

– Cô có quen người nào là anh Phạm Nguyễn Tiến Mạnh không?

– Gây ra lỗi sợ tôi không nhận điện thoại hả? Nói anh ấy đừng có gọi cho tôi nữa.

– Xin lỗi nhưng tôi e là những uẩn khúc giữa hai người chưa thể giải quyết ngay.

– Tại sao chứ? Anh ta hèn nhát tới nỗi không bắt điện thoại hả?

– Không phải. Anh ấy đang trong phòng cấp cứu. Anh ấy bị tấn công trọng thương. Và anh ấy chỉ gọi tên cô nên tôi tìm trong danh bạ điện thoại mà điện cho cô đấy.

– Cái gì? Bị tấn công? Có nặng không?

– Tôi chỉ là tài xế Taxi, tôi không biết. Cô tới nhanh đi !

Nhã dù đang giận đến run rẩy vẫn cố gắng chạy nhanh nhất có thể đến tìm anh. Vừa đi cô vừa gọi điện thoại cho Đoàn Duy. Duy nghe thế cũng hớt hải chạy tới, Duy vừa tới nơi thì đèn đã phòng cấp cứu đã tắt. Tiến Mạnh với cái đầu băng kín được đẩy ra, Duy hỏi :

– Mạnh, ai đã làm cậu như thế?

– Không biết nữa… Ôi trời ơi … Đầu tớ nhức quá !

– Thế … thứ đó đâu rồi?

Truyện được đăng tại đây

– Nguyên nhân tớ bị đánh thế này đấy.

– Cái gì? Bị cướp à?

Duy tức tối đấm thật mạnh vào tường, tay anh ứa máu. Khiết Nhã đẩy Tiến Mạnh vào phòng, thấy mặt cô lạnh tanh, Mạnh hỏi :

– Em à, không có gì chứ?

– Không.

– Anh suýt chết đấy.

– Anh giật bồ người ta bị đánh thế đó hả?

– Em nói gì kỳ vậy. Anh giật bồ ai?

– Đây nè, anh xem kỹ đi !

Nhã vừa nói vừa quăng xấp ảnh mà cô vừa nhận được ra. Tiến Mạnh lấy thử một tấm xem rồi nói :

– Vì thứ này mà em cáu với anh đó hả?

– Anh thừa biết em đại kỵ những chỗ ô uế như thế mà.

– Anh chỉ đi với Duy. Vì công việc mà.

– Đàn ông các anh chỉ có chỗ này là làm việc được thôi hả?

– Vậy em không tin tưởng anh sao?

– Một nách hai ba cô, hôn hít đủ trò, có cả vũ nữ múa cột phục vụ. Quá sang còn gì ! Em tin anh hả? Lấy gì để tin đây? Anh suy nghĩ kĩ lại những gì anh làm đi. Anh vẫn chưa chịu nhận lỗi hả?

– Anh nhắc lại một lần, anh không có làm gì có lỗi với em hết.

Đoàn Duy bước vào làm cuộc cãi vã giữa hai người dừng lại. Mạnh nói :

– Đoàn Duy, vì cậu mà tớ phải dính cái án đi lăng nhăng đấy !

– Duy không có lỗi. Vấn đề là anh không trung thực.

– Anh có lỗi gì đâu mà nhận.

– Được thôi. Nếu anh vẫn không nhận lỗi thì em nghĩ đám cưới chưa thể diễn ra đâu.

– Em lấy đám cưới của chúng ta ra làm chỗ đễ em trút giận ư?

– Em hết sức nghiêm túc với câu nói đó.

– OK ! Nếu em muốn vậy. Anh cũng không ham muốn cưới một người vợ không có một chút niềm tin dành cho anh đâu.

Duy cản Nhã lại :

– Khiết Nhã, tớ chưa nói gì mà. Để tớ giải thích cái đã !

– Cậu chỉ bênh vực anh ấy thôi. Coi chừng tớ méc Tuệ Lâm thì cậu không xong đâu.

Nhã bỏ đi. Duy định quay lại thì Tiến Mạnh cũng nằm quay mặt vào trong và úp gối lên đầu. Duy thở dài :

– Xin lỗi cậu ! Tớ không nghĩ mọi chuyện xấu như thế. Tớ sẽ cố giải thích …

– Khỏi. Tớ chỉ cần cậu thức tỉnh thôi. Cái chuyện trả thù giờ có còn quá quan trọng với cậu hay không? Nó đã khiến cái đầu tớ suýt vỡ và đám cưới của tớ giờ cũng bị hoãn lại vô thời hạn rồi đấy. Cậu cứ như thế này thì không chỉ mình tớ nổi giận với cậu đâu.

Duy buồn bã nghe những lời lẽ nặng nề của bạn rồi ra về. Anh ngước lên bầu trời đầy sao, mắt ươn ướt…

– Ba… Ai cũng muốn con dừng lại. Tại sao con không tìm được ai ủng hộ con tìm ra lời giải cho cái chết của ba mẹ? Chẳng lẽ con làm như thế là sai hay sao? Cả đứa bạn thân nhất của con giờ cũng nổi giận… Con phải chịu bại dưới tay Trần Kiên hả ba?