Yêu nữa được không » Trang 27

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 27:

Bà Quế một buổi sáng đang trong tâm trạng rất tốt ngồi thưởng thức đĩa thức ăn ngon lành. Điện thoại reo lên, bà Quế nói :

– Đã có kết quả rồi phải không?

– Phải.

– Tôi sẽ đến.

Nhận được kết quả từ tay bác sĩ, bà Quế trở về với sự thỏa mãn trên gương mặt xinh đẹp mĩ miều, vậy là kết quả thực sự đã có. Bà đang suy nghĩ tại sao năm xưa mình lại có thể dễ dàng tin Trần Kiên, rằng việc đứa con đã mất sau khi ra đời là thật. Bởi bà đã hôn mê hơn ba ngày mới tỉnh lại. Giả tâm trả thù của con người này quá lớn khiến càng lúc bà càng mất niềm tin bởi đây không phải là động cơ hai người làm những chuyện không nên có. Vừa lúc đó, Tuệ Lâm và Đoàn Duy trở về nhà sau chuyến đi ở Đà Lạt, bà Quế vui hẳn khi Lâm có mặt ở đó…

– Con mua tặng cô khăn lên này !

– Con mua gì thì cô cũng thích.

– Mẹ à, trong mấy ngày con đi, chú Kiên có báo cáo mấy thứ con giao với mẹ không?

– À, có. Mà con đem Tiến Mạnh vào công ty khi nào mà không cho mẹ hay thế?

– Con nghĩ chuyện đó thì đâu có gì to tát đâu mẹ. Mạnh là bạn thân của con.

– Con không tin tưởng gì ai mà phải lôi thằng Mạnh vào?

– Con không nghĩ như vậy. Mà bây giờ con đang là chủ tịch, thì con có quyền. Có phải không ạ?

– Nếu con xem con trên quyền của mẹ.

– Nếu con xem con trên quyền của mẹ, con đã đuổi những người con muốn đuổi lâu rồi.

Tuệ Lâm ngớ người ra trước cuộc đối thoại giữa hai mẹ con. Duy thấy như vậy nên kéo tay cô bạn gái và nói :

– Em trao quà cho mẹ anh xong rồi, anh đưa em về nhé !

– Ơ … Nhưng mà …

– Không nhưng gì hết. Anh sẽ nói chuyện với em sau.

– Vậy anh đưa em tới M&N, em muốn trao quà cho chị Nhã.

– Ok

Duy dắt Tuệ Lâm đi trước ánh mắt giận dữ của bà Quế. Khoa Nam đã trở về Việt Nam sau khi bí mật nhận được một email, Bảo Yến hớn hở ra mở cửa vì Tuệ Lâm nói sẽ về vào sáng sớm…

– Quà của tớ đâu?

Cô đứng chết lặng khi Khoa Nam sức hiện sừng sững trước mặt cô. Yến lùi lại vài bước, Khoa Nam đóng cửa lại rồi cả hai vào nhà, lên phòng riêng của cô. Khoa Nam nói :

– Anh không cần ai nói hết. Anh chỉ cần chính miệng em nói thôi !

– Tôi không có gì để nói với anh cả.

– Nói cho anh biết, em đã có thai với anh đúng không?

– Không có.

– Em thừa biết phải làm sao anh mới quay về đây mà. Không lẽ đến giờ phút này em vẫn còn muốn che giấu điều đó với anh ư ?

– Chúng ta đã chia tay. Chuyện đó có thật hay không thì cũng không có bất cứ liên quan nào đến anh. Chia tay, tức là hết !

– Yến, anh rất thật lòng. Anh chịu trách nhiệm này ! Em đừng có nghĩ …

– Anh chịu trách nhiệm hả ? Ai cần chứ. Tôi không nghĩ là tôi cần cái chịu trách nhiệm mà anh nói.

– Không phải. Ý anh là …

– Bảo Yến, em phải hiểu là anh không chỉ đơn giản phải chịu trách nhiệm.

– Tôi không cần gì ở anh. Không cần gì hết !

– Vậy tình yêu của anh. Chẳng lẽ em cũng không cần nó ?

Làn môi mỏng nở một nụ cười như mếu, Yến cố không để mình khóc, cô quay lại nhìn Khoa Nam trước khi đẩy anh ra khỏi cửa :

– Tôi không phải là người đặt dấu chấm hết cho thứ anh vừa nói.

– Em gọi tình cảm của chúng ta bằng chứ “thứ” sao?

Yến chỉ im lặng mà không nói gì cả. Nam đứng yên một hồi rồi hít một hơi dài, có lẽ vừa lau nước mắt. Anh nói :

– Vậy thôi được rồi ! Anh không làm phiền em nữa.

Nam vừa đi ra tới đầu phố thì Tuệ Lâm cũng vừa bước xuống Taxi. Hai anh em tròn mắt nhìn nhau rồi dắt nhau đi ăn sáng. Kể lại mọi chuyện, Tuệ Lâm nói :

– Biết vậy em đã không nói ra mọi chuyện qua e-mail.

– Đâu có thay đổi được gì.

– Biết đâu được. Mà lần này anh về, chủ đích của anh chỉ là nhận trách nhiệm thôi. Hay còn vì lí do nào khác?

Khoa Nam cáu kỉnh nhìn cô em gái Tuệ Lâm rồi thở dài rút trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ xíu. Tuệ Lâm bật lên xem thử, thì ra đó là một chiếc nhẫn kim cương. Tuệ Lâm mỉm cười :

– Biết ngay mà ! Nhẫn cầu hôn !

– Thôi bỏ đi ! Dù gì thì anh cũng đã bị cự tuyệt.

– Nhưng lần này Yến quả thực là hơi lạnh nhạt đó. Xưa nay cậu ấy cũng tình cảm lắm kia mà.

– Anh cũng không rõ nữa.

– Phải chi anh đưa chiếc nhẫn này ra trước lúc Yến biết cậu ấy có thai thì đỡ hơn. Ít ra cậu ấy sẽ không nghĩ rằng anh chỉ vì trách nhiệm mà xua đuổi anh thẳng cẳng.

– Anh không cần nhờ e-mail của em đâu. Anh dự định về 1 tháng để cầu hôn và thuyết phục Yến qua Mỹ ra mắt mẹ chứ bộ. Em cũng biết giờ này ở bên Mỹ tuyết vẫn chưa tan, đâu có làm ăn được gì. Mấy nhà hàng của gia đình chúng ta dự định đóng cửa đến hết tháng này luôn đấy.

– Em cũng không biết phải giúp anh bằng cách nào. Nhưng anh hãy nhanh lên ! Bụng của Yến bắt đầu lớn rồi. Dù sao đó cũng là con của anh, cháu gọi em bằng cô đấy.

– Còn em với thằng kia thì sao ?

– Thằng nào?

Khoa Nam cười khinh khỉnh nhìn Tuệ Lâm đỏ mặt…

– Lúc trước anh thấy có thằng đưa đón em về.

– Bữa nào đi. Em sẽ cho anh thấy mặt.

– Vậy thôi về nhà coi sóc bà bầu hộ anh. Anh đi tìm khách sạn nằm một chút, ê mông quá !

– Được rồi.

Đọc FULL truyện tại đây

– Sao không còn cảnh hễ thấy mặt anh là chìa tay xin tiền như còn ở Mỹ vậy nhỉ?

– Em về Việt Nam có việc làm, người ta trả lương đấy. Với lại em đâu tốn tiền như trước.

– Có người tình lo hết chứ gì.

– Ghét anh quá đi ! Thôi em về.

– Ừ.

Đoàn Duy dường như ngày càng tin tưởng rằng mình chính là đứa trẻ may mắn đã không lìa đời trước bàn tay độc ác và nham hiểm của Trần Kiên cùng bà mẹ hờ Ngọc Quế. Duy không hiểu tại sao bà lại đóng kịch hay như thế, có thể nuôi đứa con của người khác. Nhưng nội tâm của anh bị giày xé dữ dội, nếu nói thẳng ra mà sự thật không như thế thì mẹ con sẽ mãi mãi có khoảng cách. Và Duy cũng từng nhớ rằng lúc nhỏ mỗi khi nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên bụng của mẹ, nó nằm ngay giữa và lúc đó anh chưa phân biệt được, nhưng Duy tin đó là vết mổ để lấy em bé ra. Anh thở dài ôm chặt đầu ngán ngẩm nhìn tấm ảnh gia đình của mình và đống hồ sơ chồng chất. Cuộc sống của Duy giờ đây quấn chặt lấy bởi hai từ “căng thẳng” và “trả thù”. Nhưng mối hận thù đó vẫn chỉ nằm trong vòng nghi vấn, bởi vì ít nhất người đó cũng là người mà Duy đã từng gọi tiếng mẹ trong suốt gần 30 năm nay. Bước sang năm mới đã vài tháng, có nghĩa là bây giờ anh đã 27 tuổi. Tuổi trẻ không còn bao lâu nữa rồi.

Lâu rồi Duy không thắp nén hương cho ông Đoàn. Anh đứng ở đó vài phút rồi lại mở cửa phòng làm việc của ông và bước vào đó. Chỗ này vẫn được lau chùi sạch sẽ không một hạt bụi, rồi anh đi lòng vòng. Phòng làm việc của ông Đoàn luôn là nơi Duy thích khám phá. Anh vẫn có thói quen đó và lục lọi khắp nơi. Lại một lần nữa Duy trông thấy một điều khá lạ. Luôn luôn, tượng nhân sư bằng vàng ròng đặt đối diện bàn làm việc của ông Đoàn luôn nằm hơi lệch 1 bên. Để ý kỹ thì mới thấy dường như có vật gì che giấu bên dưới. Tò mò bước lại và hé mở, Duy hết sức ngạc nhiên khi che giấu bên dưới khác cẩn thận là một cây súng lục ngắn và nhỏ. Duy còn cho rằng là đồ chơi, nhưng khi mở ra thử, toàn là đạn thật. Còn cả thảy 5 viên. 2 viên đã không còn nữa. Duy nhăn mặt suy nghĩ đôi chút rồi bí mật lấy cây súng về phòng. Anh tự nói với mình : “Cảm ơn ba linh thiêng đã cho con tìm thấy nó.Con sẽ dùng những viên đạn còn lại để trả thù cho ba mẹ. Ba mẹ thật sự của con !”.

Bảo Yến đi mua sắm một mình, cô dự định sẽ về thăm ba mẹ vài ngày ở Hà Nội. Yến nghĩ rằng những lúc này là cô cần họ hơn hết. Tuệ Lâm nói :

– Tớ sẽ bị đuổi việc mất !

– Vì những cuộc gọi của tớ sao?

– Tất nhiên rồi.

– Cậu có cả một đại công tử chật ních tiền trong két sắt, sợ gì đói khổ?

– Đã kéo nhau vào nhà thờ trao nhẫn đâu mà cậu nói vậy. Với lại, kéo vào đó thì cũng chưa chắc sẽ gắn bó với nhau trọn đời.

– Sao vậy? Sao lại nói thế? Chưa tin hẳn vào tình yêu đẹp như cổ tích đó hả?

– Không. Chỉ là… nhiều khi đẹp quá và sợ không chấp nhận nổi khi phải mất nó thôi. Anh Duy rất là yêu tớ, đến nỗi, tớ không tin rằng mình lại may mắn có được một tình yêu như vậy.

– Có phải hoàng tử đã làm cậu quên đi tất cả tình yêu quá cố?

– Có lẽ thế.

– Quan trọng là phải tin tưởng nhau. Nếu không muốn có những cuộc chia tay đáng tiếc.

Yến nói rất bình thản làm Tuệ Lâm cũng phải ngạc nhiên. Cả hai rời khỏi siêu thị, với mấy túi đồ, Tuệ Lâm lo lắng :

– Hay là gọi chiếc Taxi…

– Thôi. Được mà. Bụng vẫn còn nhỏ, tớ không chậm chạp như cậu tưởng đâu. Nhưng mà …

– Nhưng mà cái gì ?

– Có cảm giác là mấy ngày nay luôn bị ai đó theo dõi không ?

– Thôi đi ! Cứ nghĩ là cậu đẹp nên có đàn ông theo nhìn. Vậy đi !

– Chỉ nói thôi mà.

Yến chờ thấy hơi lâu, cô bước ra gần bờ sông một chút, gió thổi thật mát. Vụt qua một cái, ở gần đó, mọi người xúm nhau tụ lại, có tiếng kêu cứu thì ra cũng có một bà bầu rơi xuống nước. Trong lúc mọi người còn phân vân với dòng nước lạnh thì đã có một anh chàng nhảy xuống. Lúc lên bờ, vẻ mặt lo lắng cũng hiện rõ, anh chàng ôm chặt cô gái. Rồi cuối cùng điều cô nghi ngờ cũng đã tự lộ diện,

– Em làm anh sợ quá !

Khoa Nam bồng cô gái lên rồi mới xem kỹ lại :

– Anh là ai ?

– Không phải là Yến !

Truyện được đăng tại đây

Rối cô nàng ấy mở mắt ra và xô anh làm anh chàng ngã ngồi. Anh chồng của cô nàng đỡ đứng dậy, Khoa Nam nhăn mặt :

– Xin lỗi !

– Không sao. Nhầm người thôi mà.

– Chăm sóc vợ anh tốt hơn đi nhé !

– Tôi biết rồi.

Đám đông từ từ bỏ đi hết. Chỉ còn mình Khoa Nam đứng đó với bộ đồ ướt nhẹp, như cảm giác được có người vẫn còn đứng, Khoa Nam quay lại và trông thấy Bảo Yến. Anh không nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, chạy đến ôm chặt cô. Yến cũng chỉ đứng im và nói :

– Anh đã theo tôi trong mấy ngày nay sao?

– Phải.

– Để làm gì ?

– Chỉ cần trông thấy em an toàn.

– Bây giờ tôi đã không sao. Anh không cần phải làm như thế !

Khoa Nam ngừng lại và không ôm cô nữa.

– Chỉ cần em biết một điều, rằng không phải đơn giản chỉ vì thực hiện trách nhiệm. Anh đặt con tim mình vào việc làm của những ngày gần đây. Thế thôi !

Anh chỉ nhoẻn cười và đội mũ lưỡi trai vào rồi bỏ đi. Yến nghe tim mình đập dữ dội, cô đã dần cảm nhận được chuyện anh làm không phải là một Khoa Nam lạnh lùng và độc đoán trước kia nữa. Tuệ Lâm bước ra, giả vờ như không thấy rồi hỏi :

– Sao lại đứng thất thần thế ?

– Đâu có gì. Về thôi !

Đoàn Duy từ khi hé lộ được vài chi tiết về cái chết bí ẩn của cha cùng bí mật thân thế của mình. Anh đã trở nên khác trước một chút, thậm chí vì công việc Duy có thể tắt máy và bỏ qua những cuộc hẹn với Tuệ Lâm rồi sau đó đổ thừa công việc. Không dễ để tìm một cô bạn gái biết thông cảm nên Duy đã bị tư thù che mờ đi mà quên mất vun đắp cho tình yêu và hạnh phúc của cuộc đời. Thấy chuông báo tin nhắn cứ ồ ạt xuất hiện mà Đoàn Duy vẫn dán chăm chăm vào mấy tài liệu, Tiến Mạnh nói :

– Để tớ coi cho ! Đi với Tuệ Lâm đi !

– Không xong vụ này không đi đâu cả.

– Duy à, công việc có thể chờ cậu nhưng tình yêu thì không cho phép cậu muộn màng đâu.

– Cậu làm gì mà khẩn trương thế? Muốn về à? Đi đi !

– Cậu nói gì mà kỳ vậy? Mấy hôm nay tớ thấy cậu kỳ cục lắm đó. Ít nhất cũng nói một tiếng vì sao vắng mặt chứ.

– Tớ có cách giải quyết của riêng tớ. Mặc xác tớ đi !

– Cậu nói vậy thì tớ không bàn nữa. Mắc công lại cãi cọ.

– Nếu im lặng được thì tiếp tục ngồi đây giúp tớ. Nếu không thì làm gì mà cậu muốn làm đi.

Tuệ Lâm thì ngồi một mình, đốt hết que diêm này đến que diêm khác để chờ người yêu tại quán kem Fanny mà cô thích. Kỷ niệm 3 tháng quen nhau được cô tưởng tượng sẽ lung linh và lãng mạn hơn rất nhiều, nhưng đằng này thì nó lại trở nên nhạt nhẽo và cô đơn lắm. Ngồi đến 12 giờ đêm chẵn, cô đứng dậy ra về vì quán phải đóng cửa.

Sức chịu đựng là có hạn. Những người khi yêu phải biết điều đó. Và sự thông cảm không thể mãi cảm thông cho những lần lỗi hẹn không lí do mãi được. Tình yêu vừa chớm nở nhưng không biết gìn giữ thì sẽ rất mau héo tàn.