Yêu nữa được không » Trang 26

Chap 26

Duy đưa Tuệ Lâm đến bệnh viện, đây quả là một cô bạn gái tử tế và dễ thương. Chỉ mới hơn nửa tháng yêu nhau mà Duy đã bắt đầu nghĩ tới những chuyện xa vời với cô nàng.Tuệ Lâm nói :

– Em không giỏi nấu thức ăn tẩm bổ, nên đành tìm mua vậy.

– Em tới là mẹ anh đã quý em rồi.

Duy bật cười kéo Tuệ Lâm vào tặng cô một nụ hôn lém lỉnh. Mở cửa bước vào thì bà Quế và Trần Kiên đang tranh luận điều gì đó vừa xong, Duy giả vờ không biết chuyện gì và nói :

– Mẹ, chú Kiên. Con đưa Lâm đến thăm mẹ nè !

– Tuệ Lâm, cô rất là mong con đấy.

– Sao cô lại mong con ạ? Điều này làm con bất ngờ đó chứ.

Ông Kiên đỡ lửa ngay :

– Mẹ của Duy muốn con làm con dâu đấy mà.

– Ơ bác… Sao bác lại nói vậy?

– Tuệ Lâm, đúng là như thế mà.

Bà Quế mỉm cười nắm nhẹ tay cô, mặt Tuệ Lâm ửng đỏ. Tiến Mạnh và Khiết Nhã vừa đi thăm bà của Nhã ở viện dưỡng lão về, bà có vẻ rất hài lòng anh chàng cháu rể. Điều đó có vẻ như một động lực thúc đẩy đám cưới của cả hai thêm đến gần hơn. Tiến Mạnh nói :

– Anh nghĩ chúng ta nên mời Lâm và Duy làm phù dâu phù rể.

– Họ có chịu không đấy !

– Tuần sau chúng ta đi thử đồ cưới nhé !

– Gấp quá vậy.

– Anh nôn nóng ngày em trở thành bà Phạm lắm rồi. Đừng bắt anh phải đợi thêm nữa.

Đưa Tuệ Lâm về nhà, Duy nói :

– Tuần sau, anh dành cho em kỳ nghỉ ngắn ở Đà Lạt nhé.

– Đà Lạt? Chuyện gì vậy anh?

– Thật tình thì, không hoàn toàn là kỳ nghỉ. Nhưng anh và em vẫn chưa có chuyến đi chơi xa nào. Nên anh muốn vậy thôi mà…

– Vậy thì trong tuần này ít nhất anh phải dành cho em 2 ngày để đi mua sắm. Dạo này các shop có loại áo đôi rất đẹp đấy.

– Áo đôi hả?

– Anh chưa từng mặc sao?

– Trong tủ quần áo của anh đếm chưa được chục cái áo pull màu sắc. Anh chỉ chuộng 3 màu trắng, xám và đen thôi.

– Thảo nào ấn tượng đầu tiên em dành cho anh, anh cứ như là ác ma ấy.

– Bây giờ còn không nhỉ?

– Bây giờ anh đã hóa thành hoàng tử rồi.

– Anh không muốn làm hoàng tử đâu. Hoàng tử vẫn còn rất trẻ con. Anh muốn làm vua cơ.

– Tham lam quá đi !

Duy và Lâm ấm áp trong vòng tay nhau một chút trước khi về nhà. Hôm nay, bà Quế đã khỏe hơn nhưng chân vẫn còn đau nên chưa thể đi được. Tuệ Lâm đến thăm bà một mình mà không báo cho Duy biết trước. Thấy cô nàng tỉ mỉ, bà Quế còn thương cô hơn cả một đứa bạn gái của cậu con trai. Bà Quế hỏi :

– Con được bao nhiêu tuổi rồi ?

– Dạ, 25 ạ !

– Con sinh ra ở Mỹ sao nói tiếng Việt sỏi thế?

– Cô không phải là người đầu tiên hỏi con như thế. Nhưng con có đi học tiếng Việt, 1 phần con cũng nói tiếng Việt.

– Con có quan hệ thế nào với anh Kiên?

– Bác Kiên là em trai của mẹ con. Con không quen xưng hô là cậu.

– Con rất dễ thương. Cô cũng từng ước có 1 đứa con gái như con vậy. Da trắng, mắt hai mí tròn xoe và có mái tóc nâu. Con có mái tóc nâu giống cô lắm đấy.

– Con cũng trông thấy như thế. Nhưng lúc đầu con cứ nghĩ là cô nhuộm chứ.

– Này Lâm, giày của con bị tuột dây kìa.

Lúc Tuệ Lâm cúi xuống cột giày, bà Quế đã nhanh chóng bứt 1 sợi tóc của cô. Lâm không để ý và đáp lại nụ cười của bà Quế khi ngước đầu lên. Bà Quế giấu cọng tóc đó. Đúng là bà rất muốn biết thực sự Trần Kiên đã giấu đứa con bé bỏng ngày xưa đi đâu. Giờ lại tự tìm đến. Cùng nhau đi lên Đà Lạt mộng mơ, Duy và Lâm đi rất nhiều nơi và chụp rất nhiều hình ảnh…

– Đà Lạt lãng mạn lắm phải không anh?

– Em có muốn chúng ta đám cưới ở đây không?

– Em chưa nghĩ tới. Chúng ta chỉ mới quen nhau 85 ngày thôi.

– Trải qua Lễ tình nhân không có gì nổi bật cho em, em không giận anh chứ?

– Hôm đó anh bận mà. Bù lại anh chưa bao giờ làm em buồn. Em chỉ cần bao nhiêu đó là đủ rồi.

– Anh có một đề nghị này cho em.

– Anh cứ nói.

Tuệ Lâm nhìn Đoàn Duy, anh nói :

– Em hãy tham gia một khóa học quản trị kinh doanh ngắn hạn ở đại học RMIT. Sau đó vào Lý Đoàn làm việc cùng với anh.

– Em vẫn đang khác quốc tịch với anh đấy. Lúc khăn gói sang chỗ này em đâu có nghĩ sẽ ở lại đây !

– Chuyện đó không ảnh hưởng gì. Chỉ là anh muốn gặp em mỗi ngày thôi.

– Em sẽ nghĩ lại sau chuyến đi này.

– Ok !

Sáng hôm sau, Tuệ Lâm thức dậy thì giường bên cạnh đã trống trơn, Duy để lại một mảnh giấy nhỏ :

– Xin lỗi em, không thể ăn sáng cùng em. Anh có việc. Và anh không muốn phá vỡ giấc mơ của một thiên thần. Anh sẽ về sớm.

Tuệ Lâm tủm tỉm cười trước những lời nói ngọt ngào đó. Cô choàng một chiếc khăn lụa rồi ung dung đi dạo phố buổi sáng. Trời hôm nay không đẹp nhưng lại rất mát mẻ, Tuệ Lâm đi mua dạo quanh Vườn hoa thành phố, đi dạo một mình và chụp ảnh mãi cũng chán. Cô gọi điện thoại cho Bảo Yến :

– Chào cậu !

– Ủa? Đi chơi với người yêu mà còn nhớ tớ sao?

– Đừng mỉa mai như thế chứ.

– Có chuyện gì thế?

– Cậu đang làm gì vậy?

– Ở nhà. Suy nghĩ.

– Có gì thì cũng chờ tớ về mới giải quyết nhé.

– Tớ biết mà. Thôi đi chơi tiếp đi !

– Tớ sẽ mua quà cho cậu.

Tuệ Lâm đi tung tăng rồi trông thấy một ông già ăn xin ngồi ở một góc phía đối diện vườn hoa thành phố. Trông ông có vẻ là một lão ăn xin nhưng hơi khác lạ và có ánh mắt rất kì bí nhìn cô. Lâm cũng hơi hiếu kỳ, bước lại gần và đặt một tờ polime còn mới vào cái hộp phía trước mặt ông. Ông nhìn Lâm bằng đôi mắt đã đỡ sát lạnh hơn lúc nãy nhưng vẫn còn rất … ớn. Lâm hỏi :

Đọc FULL truyện tại đây

– Sao ông lại nhìn con như vậy?

– Cô có muốn xem tướng không?

– Ông muốn xem cho con hả?

– Cô là người duy nhất nghĩ tôi là ăn xin.

– Ơ… cho con xin lỗi. Con thấy ông giống… con vô ý quá.

– Nhưng không sao. Vì cô là người đặc biệt nhất trong sáng ngày hôm nay, lúc nãy sở dĩ tôi nhìn cô như thế là tôi đang nhìn tướng của cô đấy.

Tuệ Lâm nghiêng đầu nghe ông già nói. Ông chậm rãi :

– Cô đang có một tình yêu rất hạnh phúc, nhưng đến một ngày cô một là sẽ phải tạm biệt nó trong niềm đau hoặc là vẫn gậm nhắm nó trong những chuỗi ngày đau khổ. Với người đàn ông cô yêu, đó cũng là một sự dằn vặt. Cô có một gia đình thực sự hạnh phúc nhưng chưa chắc đó là gia đình thực sự của cô. Nơi mà cô thực sự muốn đến và muốn gắn bó lâu dài, gia đình thực sự của cô nằm ở nơi đó. Hiện tại, gương mặt của cô lộ rõ tất cả các điểm của sự hạnh phúc, nhưng đó chỉ mới là bước khởi đầu. Và tôi có thể nói, khí tiết Đà Lạt ngày hôm nay như một sự tượng trưng cho tình yêu và gia đình của cô trong nay mai.

Lâm nghe xong, có chút lo lắng nhưng cô chỉ mỉm cười :

– Con không tin vào chuyện bói toán đâu ông ơi.

– Đó là xem tướng số.

– Vậy sao ông biết con có người yêu? Hoặc nhỡ con là cô nhi thì sao?

– Cô không tin thì thôi. Nhưng nếu tôi nói sai thì cô đã không hỏi câu vừa hỏi mà đã phẫn nộ chửi lại tôi rồi. Thôi, cô không tin thì tôi không ép cô phải tin.

– Dù sao thì cũng cảm ơn ông và xin lỗi ông vì đã hiểu nhầm ông là ăn xin.

– Tôi không trách cô. Nhưng cô là một cô gái đặc biệt, tôi định chọn cô làm người cuối cùng để tôi xem tướng trước khi đi xa ấy chứ.

– Vậy thì con cảm ơn ông !

Lâm nhìn đồng hồ thì cũng đã trưa, cô thả bộ dọc về khách sạn. Đoàn Duy lại tìm đến nhà ông Vỹ Liêm, lần này thì ông đã có vẻ yếu hơn rất nhiều. Ông không thể tự mở cửa nữa mà đã có một người giúp việc, Duy bước vào, ông Liêm đã không còn thái độ như trước kia với Duy, đổi lại, nó trìu mến và đầy cử chỉ yêu thương. Duy nói :

– Chào ông !

– Cậu lại tới nữa à?

– Ông ơi, cháu có việc muốn hỏi !

– Đã bảo đừng thắc mắc về đứa con gái xấu số của tôi nữa rồi kia mà.

– Ông ơi, cháu chỉ hỏi ông một điều này nữa thôi. Cháu tin là, cháu chỉ có thể tìm được câu trả lời từ ông thôi.

– Là chuyện gì ?

Duy cố gắng thật bình tĩnh, nhìn ông Liêm bằng ánh mắt cương quyết rồi hỏi :

– Có phải mẹ cháu, mang nhóm máu B hoặc nhóm máu AB không?

– Sao cậu lại hỏi chuyện này?

– Ông ơi, cháu không có ý xấu. Nhưng cháu cần câu trả lời.

– Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của cậu?

– Vì ông là người duy nhất có thể trả lời cháu câu hỏi này. Cháu không còn biết ai là người thân của Nguyễn Hoàng Lan nữa. Và điều cháu đang làm cũng có lợi cho ông. Cháu đang đi tìm đứa cháu ngoại nuôi của ông đấy !

Ông Liêm nghe thế mừng vui lắm. Nhưng ông vẫn tỏ vẻ lạnh lùng :

– Vì sao cậu dám chắc đứa trẻ đó vẫn còn sống?

– Cháu chưa có câu trả lời. Nhưng xin ông hãy cho cháu biết, có phải là thật không ? Cháu không tìm được trong chiếc hộp mà ông đưa cháu tài liệu liên quan đến sức khỏe của bà Nguyễn Hoàng Lan.

Duy nhìn ông Liêm, rồi anh lại quỳ gối xuống trước mặt ông và nói :

– Xin ông đấy ! Hãy trả lời cháu đi ! Có được không ?

Truyện được đăng tại đây

Ông Liêm rất bất ngờ trước Đoàn Duy, sự chân thành nơi anh đã làm ông cảm động. Ông chỉ im lặng và nói :

– Nó thuộc nhóm máu AB.

Duy phải đặt tay lên ngực vì xúc động. Anh đã dần tìm ra lời giải của những điều bí ẩn. Duy không chào ông Vỹ Liêm mà bước ra về với đầu óc trống rỗng. Có nghĩa là anh không phải là con ruột của bà Quế. Vì sao Duy loại trừ khả năng không phải là con của ông Đoàn? Linh cảm cho anh biết điều đó. Duy không thể kiểm tra và xác nhận bằng máy móc nữa bởi những người mà anh hoài nghi là cha mẹ ruột của mình giờ đã không còn trên cõi đời này nữa. Và chỉ có những người đang che giấu sự thật mới biết rõ điều này.

Anh trở về khách sạn khi trời đã tối. Tuệ Lâm vẫn chờ anh trên phòng, thấy Duy trở về, Tuệ Lâm hỏi :

– Anh đi đâu mà tắt máy cả ngày vậy?

– Công việc đột xuất. Anh quên khuấy là đi cùng em ! Thôi bây giờ mình cùng đi chơi ! Có được không?

– Cũng muộn rồi. Mai phải về Sài Gòn sớm. Thôi anh và em ăn tối tại phòng rồi nghỉ sớm nha.

– Không giận anh chứ?

– Vì công việc mà.

Bữa tối thịnh soạn được đặt trước mặt Duy và Lâm. Cả hai ăn chậm rãi và trao cho nhau những cái nhìn tình tứ, Tuệ Lâm nói :

– Anh có biết hôm nay có điều gì đặc biệt khi em đi chơi một mình không?

– Điều gì?

– Có một ông già, em nghĩ ông ấy là ăn xin. Ông ấy đã nói với em rất nhiều điều … Trong đó có cả tình yêu của chúng ta nữa đó

– Ông ấy nói gì?

– Ông ấy nói chúng ta chỉ có sự khởi đầu đẹp. Còn lúc sau thì rất lận đận.

Duy bật cười :

– Em tin như vậy à?

– Không hẳn. Nhưng…

– Nhưng thế nào?

– Không có gì.

– Thế mà anh cứ nghĩ em nghe xong sẽ quăng thẳng hai chiếc giày vào mặt ông già đó chứ. Điều vô lí thế mà em cũng tin à?

– Vậy anh có chắc sẽ yêu em suốt đời không?

– Chắc. Anh chắc chắn !

Duy nói tỉnh bơ. Thử hỏi làm sao Tuệ Lâm không nghĩ đó là chuyện đùa, nhưng cô chỉ mỉm cười và lấy khăn lau miệng cho anh rồi nói :

– Em sẽ ghi nhớ câu này của anh.

– Vậy thì em cũng nên ghi nhớ thêm một câu nữa : Mặc dù bất cứ ai có nói gì về tương lai của chúng ta, thì em không được phép tin ai khác ngoài anh. Chỉ có anh và em quyết định nó tiếp tục hay đứng lại.

– Sao anh nghiêm túc vậy?

– Để chứng minh cho em thấy anh rất nghiêm túc với tình yêu này.

Buổi tối, cả hai cùng lấy kính viễn vọng để ngắm sao trời. Ngồi tựa đầu bên nhau, tự nhiên Tuệ Lâm cất tiếng nói :

– Nếu được như vậy thì em sẽ cảm ơn Chúa, đã ban cho em một thiên sứ tình yêu !

– Anh không phải thiên sứ. Anh chỉ là Đoàn Duy. Một người phàm xác thịt mà thôi. Chúa chỉ ban cho em một người phàm xác thịt yêu em mà thôi.

– Vậy thì em cũng mong rằng Chúa sẽ luôn đặt người ấy ở bên em suốt đời, cho dù có trải qua bất cứ gian lao sóng gió nào đi chăng nữa. Được không anh?

Duy không trả lời, chỉ xiết chặt Tuệ Lâm hơn. Sáng hôm sau, cả hai trên đường về, chào tạm biệt Đà Lạt. Lúc chạy ngang con đường hôm qua, Lâm đã không thấy ông già ấy nữa. Điều đó làm cô cảm thấy bất an. Phải chăng những dự báo không cơ sở ấy lại là một điềm báo trước thật sự? Ông già kia đã nói chỉ xem cho cô rồi không xuất hiện nữa. Lâm thở dài lo âu, quay sang nhìn Đoàn Duy. Lúc anh nghiêm túc làm việc gì, trông anh lạnh lùng đến đáng sợ. Mà từ lúc hôm qua trở về khách sạn muộn, Duy đã nhiều lúc lạnh lùng như thế. Chuyện gì sắp xảy đến với đôi tình nhân này đây???????????????????