Yêu nữa được không » Trang 21

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 21:

Noel về, không khí Giáng Sinh đã tràn ngập khắp phố phường Sài Gòn. Ai nấy cũng bắt đầu chuẩn bị cho mình một chút gì đó, hoặc là những kế hoạch tụ tập ăn uống, hoặc là những chuyến du lịch ngắn hay những lần hẹn nhau đi shopping để sắm vật dụng trang trí Noel. Hôm nay, Khoa Nam sau 16 ngày ở lại Việt Nam cũng phải đành quay về Mỹ và gửi gấm cô em gái lại cho Bảo Yến sau khi khá bất ngờ trước thái độ cương quyết của cô nàng. Hành lí đã chuẩn bị xong, Khoa Nam nói :

– Có vẻ như em rất hí hửng khi anh ra tới chỗ này nhỉ ?

– Anh à, về đó nói tốt tốt cho em nhé.

– Ở bên này anh thấy gì thì nói đó thôi.

– Con đường Đại học đâu phải là tất cả đâu anh.

– Nhưng đó là con đường tốt nhất cho em. Nghe lời anh, rong chơi đã rồi thì ngồi lại suy nghĩ đi. Ở đâu cũng là học, ở Việt Nam điều kiện học tập khá phát triển. Anh không ép em về Mỹ nhưng không được buông lơi chuyện học nữa, nghe chưa?

– Nhớ rồi mà.

Quay sang Bảo Yến, cô nàng với vẻ mặt biến sắc, không vui không buồn, chỉ nhìn chăm chú vào cái vali, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn những nụ hôn những đôi tình nhân phải tạm thời gác tình yêu lại bởi một khoảng cách xa xôi nào đó. Cảm giác sắp phải trải qua khiến họ muốn ngấu nghiến, vội vàng trao nhau những nụ hôn ấy hơn. Trông nó lãng mạn và tuyệt vời làm sao. Khoa Nam nhìn Bảo Yến, Tuệ Lâm thúc nhẹ vào ngực anh :

– Sao không nói gì với người ta hết vậy ?

– Đó không phải là phong cách của anh.

– Bảo Yến yêu anh lỗ thật.

– Chưa yêu thì chưa biết đâu nhé, nhóc con !

Nam nháy mắt với Tuệ Lâm, cô nàng xì lên một tiếng rồi ra ngoài trước đợi Bảo Yến. Đợi Tuệ Lâm đi khuất rồi Khoa Nam mới tiến lại gần Bảo Yến và nói :

– Em làm sao vậy ?

– Em không sao hết.

– Chúng ta đã ở bên nhau gần hai tuần. Em vẫn chưa tin anh thật lòng sao?

– Em không biết.

Khoa Nam thở dài, nhìn Bảo Yến, anh nói :

– Khoảng cách có thể nói lên rất nhiều điều. Khoảng cách sẽ làm người ta xa nhau hơn nếu cả hai không đặt niềm tin cho nhau hoặc không tin tưởng nhau. Và ngược lại, khoảng cách có dài bao xa, rộng bao nhiêu thì cũng chỉ có thể làm hai tâm hồn xích lại gần nhau hơn nếu hai người đó dành cho nhau một tin yêu đích thực. Không nghi ngờ, không e sợ bất cứ những gì mà khoảng cách đem lại.

– Vậy anh đang nghĩ khoảng cách sẽ làm hai chúng ta theo xu hướng nào ?

– Anh không biết, Bảo Yến à ! Vấn đề là em phải tin anh !

– Em đã tin anh 2 năm rồi. Em suýt quên mất anh là ai nếu như lần này anh không trở về.

– Chúng ta vẫn nói chuyện thường xuyên trên mạng, em điên hay sao mà nói như vậy ?

– Em không điên. Em chỉ thực tế thấy rằng anh chẳng nghiêm túc trong khi thì em cứ mỏi mòn chờ đợi. Lần này rời Việt Nam thì bao lâu nữa anh mới trở lại ? Trong khi tuổi xuân của em thì mỗi ngày mỗi đi mà nó thì không thể chờ anh.

– Anh còn sự nghiệp. Em phải thông cảm cho anh chứ !

– Sự nghiệp và em. Anh có thể chọn cả hai không ? Sự nghiệp có thể chờ anh từng bước chinh phục cho đến ngày anh thành công, nhưng thời thanh xuân của em thì vụt đi nhanh hơn rất nhiều. Nếu anh quá quan trọng sự nghiệp của mình thì thôi, anh đừng trở về Việt Nam tìm em nữa. Đó chỉ như là gánh nặng của anh thôi !

– Nếu em đã nói vậy thì anh cũng không còn gì để nói. Chia tay đi !

– OK ! Chia tay thì chia tay !

Hai người hai lối đi. Sân bay hàng nghìn người qua lại nhưng hai người hai lối làm sân bay thêm một mảng u uất, chia tay vì thiếu niềm tin dành cho nhau hay thực sự tình yêu đó vẫn chưa lớn đến mức độ cần thiết. Nam đã gieo biết bao niềm vui và hi vọng về một gia đình hạnh phúc trước mắt Yến, để rồi cô cũng say đắm trao hết những gì quý nhất đời con gái cho anh. Và kết thúc cho thời gian đẹp trong mơ ấy là một lời chia tay lạnh lùng mà người đàn ông những tưởng sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô thốt lên. Yến thấy mình thất bại vô cùng. Tuệ Lâm lái xe, hỏi Bảo Yến :

– Sao ? Có thực hiện được những nụ hôn lãng mạn ấy không ?

– Cậu nghĩ nó sẽ xuất phát từ anh cậu à ?

– Sao vậy ?

– Không có gì. Lái xe đi !

Lâm vẫn phải đến M&N xem xét tình hình công ty dù ở công ty mẹ đã chuyển người khác đến thay thế Khiết Nhã trong thời điểm này nhưng Tuệ Lâm vẫn là một thành viên được Nhã bổ nhiệm chịu phụ trách quản lí và sắp xếp các mặt hàng mới, sao cho vừa mắt. Công việc cuối năm bận rộn khiến cô cũng quên hẳn chuyện chơi bời thâu đêm hay nghĩ vở vơ đến những chuyện mà cô cho là không đâu. Đã gần chiều, mọi người đã bắt đầu đổ ra đường chuẩn bị chơi Noel. Cái lạnh se se ở miền Nam không đến nỗi quá khắc nghiệt, cái lạnh đó chỉ khiến người với người xích gần nhau hơn mà thôi. Bảo Yến từ sau khi tiễn Khoa Nam về thì tinh thần khó đoán, vui buồn lẫn lộn lại hay nổi cáu. Hôm nay lại là Noel, nếu không ngồi ở nhà chat với Khoa Nam thì cũng đi say sưa chè chén với lũ bạn trong trường Đại Học. Lâm nghĩ thế, cho nên cô định bụng, dù muốn hay không cũng phải lang thang một mình đêm Noel rồi.

Duy không nghĩ công việc của anh hôm nay hoàn thành sớm và đúng giờ. Nhưng có vẻ như công việc hôm nay muốn được hoàn thành xong sớm thì phải. Cố làm chậm thế nào thì nó cũng kết thúc. Nhìn đồng hồ rồi lại nhìn điện thoại, ngó qua lịch làm việc. Chợt nhận ra rằng Duy cũng không có kế hoạch đón lễ Noel nào ra trò. Sau vài lần lấy điện thoại ra rồi lại để xuống bàn, nghĩ ngợi một lúc, anh cầm điện thoại lên và điện thoại cho Tuệ Lâm. Cũng may đầu bên kia nhấc máy ngay :

– Là anh đấy à ?

– Chào cô.

– Có chuyện gì thế ?

– À … Chỉ muốn nói Merry Christmas thôi mà !

– Cảm ơn. Giáng Sinh vui vẻ !

– Cô không đi chơi à ?

– Chắc là không. Xong việc thì tôi về nhà !

– Mấy giờ cô tan ?

– Khoảng 7 giờ.

– Vậy là còn 30’ nữa à ?

– Chắc là vậy. Còn anh ?

– Núi công việc chắc giam tôi ở trong phòng này tới khuya.

– Vậy thôi chào nhé !

– Chào !

Làm gì có núi công việc nào ? Anh chàng đã xong việc từ sớm. Duy đứng dậy và rời khỏi công ty !…

Lâm cũng đã xong việc. Cô vừa dắt xe đạp điện ra cổng đã thấy Tiến Mạnh và Khiết Nhã lái xe tới chờ sẵn. Tuệ Lâm mỉm cười :

– Anh chị đi đâu thế ?

– Rủ em đi chơi cùng. Biết em cũng không có bạn ! Thôi thì đón Noel này cùng chị và Mạnh nhé !

– Ơ … Không sợ em làm kỳ đà cản mũi anh chị à ?

Mạnh cười giòn giã :

– Ừ thì em có làm kỳ đà thì cũng làm kỳ đà một đêm nay thôi. Anh chị có cả đời để hạnh phúc bên nhau kia mà. Phải không em yêu ?

– Em đừng ngại. Chị và Mạnh đã tới đây nghĩa là phải bỏ ra những giây phút riêng tư đó để đi chơi với em chứ. Có phải không nào ?

Lâm hơi ngại 1 tí nhưng cô biết nếu không đi thì cô cũng chẳng làm biết làm cách nào để qua đêm nay. Với bản tính thích vui vẻ thì khó mà bỏ lỡ cơ hội này. Ngồi phía sau xe, Lâm vẫn nhìn vào điện thoại. Không hiểu sao trong những lúc này, cô lại nghĩ đến Đoàn Duy. Nghĩ nhiều lắm. Trông những cử chỉ âu yếm của Mạnh và Nhã, dù cả hai đã cố gắng hạn chế vì biết sau lưng có Tuệ Lâm nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy xót. Cô chẳng hiểu Đoàn Duy nghĩ về cô thế nào mà lại chỉ lúc say xỉn mới dịu dàng còn lúc tỉnh táo lại lạnh lùng với cô. Đoàn Duy nghĩ gì ???

…….

Đọc FULL truyện tại đây

– Chào anh ! Anh mua hoa à ?

– Phải. Nhiều hoa quá nhỉ ?

– Anh định tặng người yêu, bạn bè hay ba mẹ ?

– Tặng bạn.

– Anh thích loại nào ? Lyly, thủy tiên, tulip…

– À, để tôi tự chọn nhé !

Duy mím môi đợi cô bán hàng đi khỏi rồi mới bắt đầu chọn lựa. Đập vào mắt anh là những hoa hồng trắng. Ngẫm nghĩ thế nào, Duy lại chọn ngẫu nhiên 14 hoa hồng trắng. Lúc thanh toán tiền, cô bán hàng không khỏi ngạc nhiên :

– Tôi cứ nghĩ anh tặng hoa cho bạn gái.

– Không. Nhưng tôi thích hoa hồng trắng. Đặc biệt thích !

– Hoa hồng trắng tượng trưng cho một tình yêu thanh cao, trong sáng. Vậy anh có biết số lượng 14 hoa có ý nghĩa là gì không ?

– Tôi không quan tâm nhiều lĩnh vực lãng mạn này bằng các cô. Tôi chọn ngẫu nhiên mà !

– Google có đầy mà anh. 1 đứa lớp 7, lớp 8 vào đây cũng quyết mua bằng được số lượng đã được đăng hàng loạt trên đó. Số lượng hoa hồng cũng có ý nghĩa đấy.

– Vậy đó là gì ?

– Tượng trưng cho sự kiêu ngạo.

– Thế à ?

Duy nhếch mép cười, trả tiền thật nhanh rồi lái xe đi. Nhưng tới nhà thì căn nhà tối thui, chẳng có chút không khí Giáng Sinh nào. Gọi điện thoại cho Tuệ Lâm thì cô không bắt máy. Duy mở cửa, ôm bó hoa ra xe rồi đứng chờ dưới trời đông lạnh lẽo. Trong khi đó, Tuệ Lâm cùng Tiến Mạnh và Khiết Nhã đã có đêm Noel không thể vui hơn. Bỏ qua những lãng mạn của tình yêu, cả ba đã thỏa sức vui chơi những trò chơi hết sức thú vị. Những món ăn nóng bốc khói đã được cả ba chèn chén no say. Tuệ Lâm vẫn không thể vui được 100%, nụ cười của cô lúc nào cũng có phần bị gượng ép. Duy thì liên tục gọi điện thoại và đay nghiến :

– Sao lại nói với tôi cô sẽ về nhà? Chơi khăm tôi đó hả ?

Tiến Mạnh nói :

– Thứ 2 tuần sau, Nhã sẽ đi làm lại đấy. Em có nghĩ cô ấy sẽ làm tốt vai trò của mình như trước không ?

– Anh muốn hỏi ý kiến của em hay hoài nghi về vị hôn thê của anh thế ?

Nhã véo má Tiến Mạnh cười :

– Anh thấy chưa ? Chỉ có anh là chê em thôi.

– Anh có chê em đâu. Anh càng muốn em làm tệ hơn thôi.

– Để làm gì ?

– Công ty sẽ đuổi việc em. Để em thất nghiệp và ở nhà với anh.

– Suốt à ?

– Ừ. Phải sinh con cho anh nữa chứ.

– Nói xa quá đi !

Không thể nhịn nữa, cả hai ôm hôn nhau đắm đuối, nhưng được một lúc Khiết Nhã lại đẩy ra vì Tuệ Lâm còn ngồi bên phía đối diện. Tiến Mạnh gãi đầu :

– Anh quên mất là có em.

Truyện được đăng tại đây

– Không sao. Nhưng em thấy mệt, em về trước được không ?

– Thôi, để anh chị đưa em về.

– Em tự về cũng được.

– Làm sao mà được. Cả hai đã đón em đi thì phải đưa em về mới phải. Thôi, tính tiền rồi mình đi !

Đồng hồ đã chỉ kim số 10. Duy đã đứng chờ hơn 3 tiếng, lạnh cũng đã bắt đầu thấu vào da thịt. Và cơn giận dữ cũng đã bắt đầu sôi sục lên. Lần tặng hoa đầu tiên, lần thành ý đầu tiên Duy trân trọng thật sự để muốn mở đầu một mối quan hệ tốt với Tuệ Lâm đã bị cô biến thành trò đùa không hơn kém. Bó hoa hồng tươi tắn giờ cũng đã trở nên héo đi không còn đẹp như trước. Anh đã không đếm được bao nhiều cái nhìn thương hại và ngạc nhiên của những người trong khu phố đi chơi Noel. Họ nhìn anh như một thằng khùng nghiện phim Hàn Quốc đứng trước cửa nhà với một bó hoa. Duy đã phải cười méo cả miệng để che đi sự ngượng ngùng và bẽ mặt với người khác. Anh thậm chí nổi cáu với một thằng nhóc tuổi teen đi xe đạp mà vẫn có cô bạn gái vắt vẻo sau lưng khi nó cố chế giễu anh có cả BMW mà vẫn đứng một mình. Bao nhiêu chuyện xảy ra trong ba tiếng đồng hồ đứng trước cửa nhà Tuệ Lâm cũng đủ làm Duy cảm thấy sức chịu đựng của mình đã đi đến giới hạn. Quyết định gọi điện thoại thêm một lần nữa, vẫn không có người bắt máy. Duy bực mình quăng cái điện thoại đi :

– Rồi rốt cuộc là đi đâu vậy ?

Duy quay phắt lại, Tuệ Lâm đang từ từ bước tới. Vẻ mặt khá buồn bã, cô cũng đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn anh. Tuệ Lâm hỏi :

– Anh làm gì ở đây thế ?

– Sao cô nói 7h cô về đến nhà ?

– Tôi có bạn. Đột xuất thôi !

– Vậy sao cô không nghe điện thoại của tôi ? Cô giỡn mặt đó hả ?

– Tôi không nghe thấy. Anh định nói gì với tôi thì phải cho tôi biết chứ ? Úp úp mở mở sao mà tôi biết được. Chờ tôi không được thì anh đi về đi.

– Thật không ngờ cô lại nói như vậy. 3 tiếng đồng hồ của tôi đổ sông đổ biển rồi. Có cô biết tôi định nói gì không?

Duy đang rống gân cổ lên mà cãi thì ở đâu Tiến Mạnh lại xông tới mặt hồn nhiên :

– Lâm, điện thoại em để quên trên xe anh nè !

Dường như Đoàn Duy đứng khuất sau khóm hoa làm Mạnh không thấy. Duy điên tiết quát lên :

– Người ta đã sắp đám cưới rồi mà cô còn bám dai như đỉa. Sao cô không biết tự trọng vậy ? Sao cô bám theo thằng Mạnh hoài vậy ?

– Đoàn Duy, bọn này chỉ đi chơi thôi. Có cả Khiết Nhã nữa mà. Bọn này sợ Lâm cô đơn…

– Bọn nào ? Tớ thấy chỉ mình cậu sợ thôi. Mà cậu đã cầu hôn Khiết Nhã sao quan tâm nhiều thế ? Cậu chơi tớ hết lần này tới lần khác !

– Đoàn Duy anh im đi ! Anh đến đây chờ đợi là quyền của anh, tôi đi chơi với ai thì người đó cũng phải đứng đây cùng tôi nghe anh miệt hạ và chửi mắng ư?

– Người ta là người, tôi cũng là người. Tôi cũng biết tức giận khi phải chờ đợi và được đáp lại kiểu này.

– Anh thất vọng thì anh trút giận lên người khác thế này ư ? Có quá đáng lắm không ?

Duy nhìn Tuệ Lâm uất ức mà không nói được gì thêm… Duy phá ra cười lớn :

– OK ! Được rồi ! Xem ra đêm Noel này chẳng còn gì để nói nữa. Thứ này cũng trở nên vô dụng rồi.

Duy vô tình vung mạnh bó hoa xinh đẹp xuống đất rồi giẫm nát nó và lạnh lùng nhìn Tuệ Lâm bỏ đi. Tuệ Lâm mắt cũng ướt nhòa, nhìn theo. Tiến Mạnh nói :

– Thôi em đừng buồn. Tính Duy là vậy đó !

– Em có biết anh ấy chờ đâu.

– Thôi bỏ đi. Nó nguôi giận mọi chuyện sẽ khác thôi. Em vào nhà đi ! Ngoài này lạnh lắm.

Sự chờ đợi làm người ta thiếu nhẫn nại dẫn đến những quyết định mất khôn, thiếu sáng suốt. Nhưng tình yêu nồng nàn và sức hút của sự đam mê làm họ không thể kiên trì chống chọi với những nghiệt ngã tên gọi là chờ đợi. Nếu sự chờ đợi được lòng nhẫn nại, quyết tâm và quyết định đúng đắn hơn. Đã không có cuộc chia tay đáng tiếc của Bảo Yến và Khoa Nam hay những lời chưa được nói từ anh chàng Đoàn Duy dành cho Tuệ Lâm.

Đêm Noel đôi khi sẽ khiến hai tâm hồn của một đôi trẻ nào đó trở nên ấm áp hơn trong đêm lạnh. Hoặc buốt giá hơn cho những tâm hồn gặp trắc trở với tình yêu, hoặc chưa vượt qua được rào cản của thử thách.