Yêu nữa được không » Trang 19

Chap 19:

Ngày hôm sau, Tuệ Lâm rời khỏi bệnh viện. Anh chàng Khoa Nam nhìn gương mặt khó đăm đăm ẩn sau cặp mắt kính dày cộm, Bảo Yến thì lủi thủi xách túi đồ đi theo :

– Nghe lời anh cậu đi ! Về Mỹ đi !

– Cậu không cho tớ ở nhà cậu thì thôi, nói thẳng, tớ sẽ dọn đi nơi khác chứ tại sao lại thông báo cho anh trai tớ biết chứ.

– Tớ lỡ lời thôi.

– Lỡ là lỡ thế nào ?

– Tớ đang nói chuyện với anh Nam bằng Yahoo, thình lình lại có điện thoại của anh Duy. Tớ hét toáng lên và mọi việc mới đổ vỡ… Không cố ý thật mà !

– Nguyên nhân sâu xa lại là cái tên Lý Đoàn Duy ! Tức thật !

– Bây giờ có tại ai thì anh và em cũng phải về Mỹ. Anh không để em long bong nữa.

– Em không về. Nhất định không về.

– Anh không có thời gian đâu Lâm.

– Ai cần anh đâu.

– Anh sẽ từ em đấy !

– Tùy anh.

Khoa Nam bực dọc bỏ ra ngoài, Tuệ Lâm nằm yên trong phòng. Lúc này Tiến Mạnh vẫn chưa về còn Đoàn Duy thì đã bị cô mắng té tát nên chẳng ai có thể giúp cô ra khỏi nhà. Bảo Yến thì năn nỉ :

– Thôi mà anh Nam, hay là để cậu ấy ở đây cũng được. Tuệ Lâm không như trước kia nữa đâu !

– Thình lình một ngày em thông báo với anh em gái anh đang ở cạnh em, còn bị trúng độc nữa. Thử hỏi anh làm sao có thể không điên ? Nó là đứa em gái anh yêu thương nhất.

– Em biết… Nhưng …

– Em biết vậy mà còn giấu anh gần 3 tháng trời kể từ ngày nó về đây. Em xem anh như thằng khùng vậy hả ? Em có biết …

– Đủ rồi, anh im đi ! Tuệ Lâm là em gái anh, còn em là gì của anh hả ? Anh xem em là cái gì ? Bảo mẫu của Tuệ Lâm hả ? Cậu ấy mất tích thì mắng em, xảy ra chuyện thì trách em. Anh có giỏi thì quản thúc đứa em gái của anh đi. Anh xem thường em vừa phải thôi. Vậy mà em cũng đã tin đủ lời hứa hẹn của anh, rồi em có gì ? … Vô bổ thật !

Lúc đó Tuệ Lâm vừa bước xuống nhà định đi lấy gì đó bỏ bụng, tình cờ nghe cuộc đối thoại giữa hai người. Tuệ Lâm ngạc nhiên, tròn mắt nhìn cả hai. Nam bực dọc :

– Có gì mà nhìn. Đi chỗ khác !

– Ra là vậy. Hiểu hết rồi ! Bảo Yến và anh hai …

– Tuệ Lâm, không phải. Tớ và anh cậu không có gì hết.

Bảo Yến giật tay ra khỏi bàn tay Khoa Nam, mắt cô ướt nhòe. Nam nóng nảy :

– Ok ! Là em nói đấy nhé ! Không phải là anh phủ nhận và anh cũng không xem thường em. Vấn đề là em không tin tình cảm của anh. Mà nếu yêu nhau mà không tìm được chìa khóa tin tưởng dành cho nhau thì anh cũng không thiết tha gì với tình yêu này nữa.

– Anh có bao giờ thiết tha với nó ?

– Em thích nói gì thì tùy. Anh không quan tâm !

Đến lúc này Tuệ Lâm mới chứng kiến cảnh Bảo Yến khóc và đẩy Khoa Nam ra khỏi nhà. Dĩ nhiên cô nàng thừa hiểu anh trai mình có tính tự ái cao hơn chiều cao 1m81 của anh ta rất nhiều, dù thực sự không muốn như vậy nhưng Khoa Nam vẫn bỏ ra khỏi nhà và bực tức nói lời chia tay với Bảo Yến. Tuệ Lâm hỏi :

– Cậu và anh tớ … từ khi nào vậy ?

– Bọn tớ đã bí mật yêu nhau từ những tháng cuối cùng tớ ở Mỹ.

– Kéo dài đã 2 năm rồi sao ?

– Ừ. Dù về Việt Nam nhưng tớ và anh ấy vẫn liên lạc, anh ấy hứa hẹn đủ điều. Thế mà tớ cũng tin. Nhưng dần dần tớ cảm thấy sự lạnh nhạt từ anh trai cậu.

– Bảo Yến, anh Nam không phải vậy đâu. Cậu cũng thừa biết anh ấy có tính tự ái mà.

– Vậy ai có lỗi thì anh ấy cũng có quyền trút lên đầu tớ sao ?

– Thôi mà. Dám cá anh Nam sẽ trở lại làm hòa với cậu nhanh thôi.

– Tớ không rãnh nghĩ tới chuyện đó. Thôi tớ ra ngoài có tí việc. Chào cậu !

– Yến … Yến …

Tuệ Lâm thở dài, cô bạn đã bỏ đi. Lâm cũng có phiền muộn cho riêng mình cơ mà, cô đâu muốn quay về Mỹ, đồng ý ở nơi đó Lâm có gia đình được lo lắng, chăm sóc và yêu thương, nhưng cô lại không thích, cô thích sống tự do hơn. Nghĩ tới, Lâm lại thấy tức tối Lý Đoàn Duy sao không hiểu ý cô đang muốn giúp hôm ở bệnh viện. Từ bé đến giờ, cô nàng chưa hình dung ra người nào cô ghét nhiều mà nhận lại cái ghét đó nhiều như vậy. Cũng chẳng có tên con trai nào ăn thua đủ với cô kiểu đó. Nghĩ tới cái tên Duy luôn đem lại cho Lâm cảm giác bực tức và khó chịu. Nhìn trong TV, một cảnh mưa đang rơi, Lâm lại nhớ đến tối hôm ấy, lúc Duy kéo Lâm vào lòng. Lần đầu tiên lòng cô có cảm giác ấm lại sau những đau thương mất đi người yêu. Hay lần cõng cô đi một đoạn rất dài và chính tay ướm thử đôi giày xinh xắn, Lâm vẫn cất giữ nó chứ không đi thường xuyên. Đâu phải Duy không có điểm tốt, ít ra, ngoài cái bản tính nói năng cộc lóc thì Duy vẫn là một chàng trai ga-lăng và sẵn sàng ra tay nghĩa hiệp lúc cần thiết. Cầm điện thoại trên tay, rồi lại thở dài đặt xuống. Cô định gọi cho Lý Đoàn Duy, nhưng chẳng biết phải nói gì với anh…

– Ủa ? Mẹ chưa ngủ sao ?

– Chào con !

– Mẹ làm gì ở đây thế ?

– Ngồi một mình thôi mà. Sao con về sớm vậy ?

– Ở công ty mãi cũng chán. Con luôn hoàn thành công việc sớm hơn thời gian mà mẹ.

– Con mẹ giỏi.

– Con thì đang nghĩ mẹ chờ con.

– Đoán hay đó, con trai !

– Có chuyện gì thế ?

Bà Quế mỉm cười nhìn cậu con trai rồi nói :

– Con đưa mẹ đi thăm Tuệ Lâm nhé !

– Cô ta đã khỏi từ lâu rồi.

– Nhưng vì đãi tiệc tại nhà mình …

– Mấy vụ đó con lo hết rồi. Có trách móc gì thì con cũng chịu hết rồi. Thôi nhắc tới loại con gái đó con đã phát ngấy tận cổ. Mẹ đừng nhắc nữa !

Duy làm một tràng rồi bỏ đi. Thực sự đâu phải vậy, anh chàng cũng lo nghĩ cho Tuệ Lâm lắm chứ. Cũng thầm tự trách mình tại sao lại không hiểu ý cô nhanh hơn. Vì có người cũng không muốn Tuệ Lâm bị bắt về Mỹ thật sự. Giờ có muốn giúp thì cũng chẳng được. Đã thẳng thừng từ chối, Duy tặc lưỡi bực dọc. Cái cảm giác cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống thật là khó chịu. Đêm nay ngoài trời đẹp thật, Duy nằm suy nghĩ một chút, rồi anh lại nhớ tới quyển nhật kí đầu giường của bà Hoàng Lan, Duy lại lấy ra đọc :

– “ Em không biết có nên tin anh hay không nữa? Nhưng em đang rất cô đơn. Em biết em chỉ là bóng hồng không được chấp nhận nhưng em biết em rất yêu anh, và anh cũng dành cho em tình cảm đủ để em giữ vững niềm tin. Con mình rất ngoan, em mong đó sẽ là con trai. Em muốn con chúng ta có được trí óc tài hoa của anh cũng như có một tình yêu thương rộng lớn anh dành cho mọi người…

Và em cũng biết rằng, ở miền Nam, vợ anh cũng đang bụng mang dạ chửa. Em không muốn làm anh khó xử ! Thật lòng mà nói, anh chịu nhìn nhận đứa con này. Em đã mãn nguyện lắm rồi anh à !”

Đọc FULL truyện tại đây

– “Ngày tháng dần trôi, thấm thoát bụng em đã lớn hơn nhiều. Trước lúc anh rời khỏi Đà Lạt, em hạnh phúc biết bao khi anh đặt tay lên bụng em và thì thầm điều gì đó rất nhỏ với con chúng ta. Em không biết khi nào anh mới quay lại, nhưng lời nói “trước khi con chào đời!” cũng làm em mong đợi lắm.”

Đang đọc ngon lành thì đột nhiên có một vài trang bị xé toạc, Duy không hiểu tại sao nhật kí lại có những trang bị xé. Nhìn kỹ lại thì quyển đã bị xé gần phân nửa, lật đến trang sau thì đã gần đến đoạn cuối :

– “Tại sao lại có người muốn giết đứa con của chúng ta vậy anh? Anh đã bẵng đi không đến Đà Lạt gần 3 tháng nay. Ngày em sinh nở đã cận kề, em phải làm sao để cho anh biết, em đã phải nhận thư nặc danh sặc mùi chết chóc. Anh ơi, cứu con chúng ta ! Anh Đoàn, anh ở đâu ?”

– “Anh vẫn chưa tìm được anh… Nhưng … em biết là ai anh ạ. Đó là vợ anh ! Vợ anh đã biết mọi chuyện. Em sợ lắm! Em không nói với ba. Anh Đoàn, làm sao để em tìm được anh. Anh có biết con của anh rất ngoan không? Nhưng mạng sống của nó bị đe dọa đấy, anh à, em thà để họ giết em. Còn hơn là … Ôi em không dám nghĩ tới cái điều đó!”

– “Em phải trốn đi! Vợ anh bắt em phải giết con mình. Nếu không cô ta sẽ ra tay. Em quá yêu con ! Ngay từ đầu em đã biết mối quan hệ của chúng ta là sai lầm, nhưng em không hối hận. Sự biến mất đột ngột của anh làm em từ lo lắng trở nên giận dữ. Rốt cuộc thì anh đang ở đâu vậy hả? Em sẽ ra đi ! Em sẽ cố đi tìm anh!”

Dù vẫn còn vài trang nhưng Duy không muốn đọc tiếp. Anh đã rất giận bà Quế tại sao lại có những cư xử với tình địch như vậy. Đàn ông không chung thủy là sai, nhưng Duy tin cũng phải có lí do gì ba của anh mới làm như vậy. Tại sao bà Quế lại muốn giết sinh mạng vô tội kia? Chẳng lẽ vì mớ gia tài này? Duy rất buồn vì mình có một người mẹ như vậy. Đồng ý là phụ nữ nào chẳng hay ghen, nhưng ghen thì cũng ở mức vừa vừa phải phải thôi. Hay có lẽ vì Duy là đàn ông nên mới nghĩ như vậy. Vừa nghĩ vừa uống, mọi bữa Duy có thói quen uống một ly rượu cho dễ ngủ, hôm nay vừa uống vừa suy nghĩ, nhìn lại thì rượu đã cạn tới đáy chai mà vẫn chưa muốn nhắm mắt lại. Duy lên phòng thờ của ông Đoàn, thắp vài nén hương, Duy nhìn đăm đăm vào di ảnh của ông Đoàn, hít một hơi thật sâu rồi nói một mình :

– Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra giữa hai người phụ nữ của ba vậy? Có phải mẹ đã làm gì người đó không? … Con cũng không biết tại sao con lại tò mò cái chuyện vớ vẩn này… Nhưng con muốn biết. Vì cái chết của ba, và vì cả người phụ nữ này nữa… Càng ngày con càng không hiểu mẹ là người như thế nào… Con mệt mỏi với trách nhiệm này. Con mệt mỏi vì con là con trai của mẹ, ba ơi !

Duy đứng đó thêm một lúc rồi vớ lấy cái áo khoác và ra ngoài. Anh không muốn ở nhà vào ban đêm, cô đơn và trống rỗng. Duy lái xe đi khắp nơi, rồi anh lại dừng trước cửa nhà Bảo Yến, nơi Tuệ Lâm đang ở. Tuệ Lâm vừa đánh răng, chuẩn bị đi ngủ, cô đóng cửa sổ lại thì thấy chiếc xe đậu bên đường quen quen. Mặc thêm áo khoác vào, Tuệ Lâm bước xuống và ra xem thử. Đúng là Đoàn Duy rồi, nhưng không hiểu sau hôm nay anh lại tới đây tìm cô. Thấy gục trên vô-lăng, Tuệ Lâm gõ cửa sổ :

– Sao anh lại ở đây?

– Ở đây hồi nào ?

Duy ngó xung quanh rồi nhoẻn cười :

– Hứng thú đi dạo với tôi một lúc không?

– Không.

– Thật chứ ?

– Thật.

– Vậy cô xuống đây làm gì ?

– Tôi thắc mắc một người như anh đến đây làm gì vào lúc 11 giờ đêm.

– Cô nghĩ sao ?

– Không nghĩ gì hết.

Duy nhếch mép cười, mở cửa xe và nhoài người sang kéo tay Tuệ Lâm vào xe và lái đi thật nhanh. Tuệ Lâm nhăn mặt :

– Cái này gọi là bắt cóc đấy !

– Ừ. Thì bắt cóc. Nhưng sáng hãy báo cảnh sát !

Có vẻ như Duy rất hứng thú với những bờ sông. Lần này là anh tìm đến một bến sông khác, không nhộn nhịp cho lắm, nhưng có những chỗ ngồi rất thú vị. Gió hiu hiu khá lạnh, cũng cận kề Noel còn gì. Ngồi một lúc thật lâu mà cả hai vẫn im lặng, Duy phá vỡ không gian đó :

– Tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại lái xe đến nhà cô.

– Anh cho rằng đó là một sai lầm à ?

Truyện được đăng tại đây

– Không …

Duy chậm rãi :

– Một quyết định đúng đắn !

– Đúng đắn ! Dư thừa thật !

– Cô có bao giờ nghĩ tốt cho tôi một điều, nói ra cái gì thì cũng y như vậy thôi.

– Vì anh có bao giờ làm điều gì tốt trước tôi đâu mà phải buộc tôi có cái suy nghĩ điên rồ đó ?

– Cô cũng cho là cô đang nghĩ suy điên rồ hả ?

– Sao lúc nào anh cũng tìm đến tôi khi người đã nồng nặc mùi rượu ?

– Cô cũng đừng quên, đây chỉ mới là lần đầu tiên tôi tìm đến cô mà cô đang trong trạng thái tỉnh táo.

– Cái gì anh cũng nói được. Anh chẳng dịu dàng với con gái chút nào !

Duy giận dữ :

– Quá yêu, quá dịu dàng để làm gì? Rồi tôi cũng bị bỏ. Thế thì thà keo kiệt, bủn xỉn còn hơn. Tôi có tội lệ gì mà phải bị bỏ rơi như vậy ? Cô ta bỏ đi để lại cho tôi một cái hộp, tôi không cần mở cũng biết đó là những gì tôi tặng. Ai cũng nhìn bề ngoài rồi nói tôi là một kẻ trăng hoa, sát gái. Ai cũng cho rằng tôi là kẻ có rất nhiều tình yêu, nhưng thực chất tôi chưa có một thứ tình cảm nào ra hồn trong lòng cả.

Duy uất ức nói, Tuệ Lâm rất bất ngờ trước những lời nói như vậy từ một anh chàng mà cô cho là mắc căn bệnh tự phụ nặng nề. Đôi khi người tự phụ cũng có nỗi niềm riêng. Đột ngột, Duy quay sang nhìn Tuệ Lâm, đặt một tay lên má cô xoay nhẹ lại đối mặt với anh. Duy nhẹ nhàng :

– Cảm ơn !

– Vì cái gì ?

– Nếu em không chịu lên xe. Tôi cũng không biết tìm ai để giải quyết những khó chịu trong lòng. Chỉ có thể là em thôi !

– Anh say rồi !

– Ừ. Tôi đã say. Và tôi biết trong lúc này tôi mới có thể nói với em một điều.

– Anh cứ nói.

Duy im lặng một chút rồi nói :

– Nếu em nói trước với tôi một tiếng, chắc chắn tôi sẽ giúp … Vì chính tôi cũng không muốn … Không muốn … Đột ngột không thấy em xuất hiện nữa … Như một thói quen rồi !

Lâm im lặng nhìn Duy bằng ánh mắt rất sâu, Duy càng xích lại gần Tuệ Lâm hơn. Mũi hai người sắp chạm vào nhau, tim Tuệ Lâm đập thình thịch. Cô cũng nhắm mắt lại và trông chờ một điều gì đó từ Duy. Nhưng chờ mãi, chẳng thấy điều đó xuất hiện. Mở mắt ra thì anh đã gục lên vai cô và ngáy ngủ. Lâm thở dài đặt nhẹ Duy xuống và cho anh mượn cặp đùi thon làm gối nằm…Lâm cũng tựa vào bờ tường, khẽ nhắm mắt lại…

– “Mày là tên đại ngốc, Đoàn Duy ạ! Lẽ ra đã có cơ hội tốt như vậy … Thế mà lại…Sao mày lại trở nên nhát thế?”

– “Tại sao mình lại mong chờ một điều gì đó… đại loại giống như nụ hôn từ Lý Đoàn Duy trong khoảnh khắc đó? Mình thích anh ta chăng?”

Mí mắt đã khép lại, nhưng chưa chắc gì hai tâm hồn đó đã thực sự đi vào giấc ngủ, chìm sâu vào nhiều mộng đẹp của đêm.Lại thêm một lần cặp đôi oan gia bên nhau, bên bờ sông, dưới làn gió lành lạnh. Điều mà cả hai đều quả quyết không bao giờ xảy ra một lần nữa.

Mà lòng người nào ai hay, ai biết trước đâu chữ “ngờ”!