Yêu nữa được không » Trang 18

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 18:

– Con trai mẹ ế tới nỗi phải nhờ mẹ đi mời giúp à ?

– Mẹ chỉ muốn giúp con thôi. Con tìm đâu ra bạn nhảy hôm sinh nhật mẹ.

– Cũng không cần thiết phải là Tuệ Lâm.

– Duy à…Mẹ con ta có vẻ xa cách sau chuyện đó.

– Là mẹ nghĩ vậy thôi. Con không có. Con rất bận. Chào mẹ.

Duy đóng chặt cửa phòng và khóa trong rồi mở nhạc thật to. Mọi chuyện ở công ty vẫn diễn ra bình thường, có vẻ như lần Duy nổi cáu hôm nọ đã làm ông Trần Kiên ý tứ hơn. Bởi mọi kiểm soát bây giờ Duy không giao cho ai hết ngoài anh. Có nhiều lúc, Duy cảm thấy những cô vợ dắt những đứa con tíu tít đến đón cha ở công ty buổi chiều làm anh cảm thấy thèm thuồng. Không giống tuýp đàn ông hiện đại, Duy cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện lập gia đình, không phải là mới đây nhưng chuyện yêu đương trục trặc khiến Duy chán nản muốn dẹp hết mọi suy nghĩ về chuyện này. Dẫu có yêu say đắm thì cất bước ra đi trong chốc lát cũng chẳng có gì là lạ. Một Phương Thy là quá đủ để Duy chán nản với đường tình, cộng thêm một Tuệ Lâm hờ hững nên Duy cũng muốn quay phắt lại với tình yêu. Mấy ngày nay Duy bị bệnh nên ngày thứ sáu hôm nay anh quyết định không tới công ty để nghỉ ngơi, một phần vì ngày mai đã là sinh nhật của bà Quế, hôm nay Duy cũng không muốn đi làm cho lắm. Duy lấy cái hộp mà đã đem từ Đà Lạt về, anh giở ra xem thử, đó là tài liệu về cái chết bí ẩn của một ca sĩ phòng trà, Duy nhìn kỹ thử ngày tháng, anh khá ngạc nhiên, chỉ cách ngày sinh của anh vài ngày thôi. Chính xác là 8 ngày. Tờ báo cũ này còn đưa tin, người phụ nữ đã tự tử ngay trong phòng riêng của mình tại căn nhà ở Đà Lạt. Nhưng đó không phải là điều mà Duy chú ý, điều Duy chú ý chính là cuốn nhật ký của bà Hoàng Lan để lại. Duy lật ra từng trang từng trang, bà viết chữ rất đẹp. Rồi anh bắt đầu lật những trang đầu tiên :

– “Từ khi quen anh, em bắt đầu viết nhật kí, nhưng em không có thói quen này anh à. Thế mà từ giờ em lại quyết định nhất định mỗi ngày phải viết một trang. Anh biết gì không, hôm nay em biết được một tin hết sức vui mừng đấy…Em nhất định phải để anh biết tin này ngay lần sau anh đến thăm em…”

Duy nhăn mặt :

– Lẽ nào ba mình yêu thương tình nhân đến thế ? Vậy vị trí của mẹ là ở đâu …

Rồi Duy lại tiếp tục đọc :

– “Em rất vui khi anh nói anh sắp trở thành cha. Nhưng… vợ anh cũng đang có thai. Anh à, có thực sự như vậy không? Em phải chờ đến khi mang bụng bầu hơn 4 tháng anh mới trở lại nơi này và nói với em những lời lẽ đó. Sao em không được biết sớm hơn ?Sao vậy anh? Anh sẽ có một lúc 2 đứa con. Rồi con của chúng ta sẽ như thế nào đây? Em yêu anh. Và em cũng rất buồn, vì em rất muốn trách anh. Nhưng em nhìn lại mình và tự hỏi, em lấy đâu ra tư cách đó…”.

Duy lại mừng thầm :

– Mừng vì ba đã chọn mẹ.

– Duy, con dậy chưa đấy ?

– Rồi ạ !

Duy gấp nhanh cuốn nhật ký lại và bỏ xuống gầm giường và mở cửa phòng. Bà Quế mỉm cười nhìn Duy rồi nói :

– Con đã chuẩn bị gì chưa ?

– Chuẩn bị cái gì ?

– Ngày mai là sinh nhật lần thứ 52 của mẹ. Lẽ nào con không thấy háo hức à ?

– Háo hức cái gì đây ? Được nhận quà hả ? Con gần 30 rồi mẹ ơi !

– Không. Ý mẹ là con không tranh thủ dịp này khoe bạn gái sao ?

Duy lắc đầu :

– Con không nghĩ tới việc đó hiện tại đâu.

– Mẹ đã chuyển thiệp mời tới nhà Tuệ Lâm.

– Mẹ làm thật hả ?

– Cái gì mà thật với giả ? Mẹ rất thích cô gái này. Mẹ ưng ý cô ấy làm vợ con.

– Mẹ thôi cái trò gán ghép ấy đi. Con gái người ta không phải mẹ thích là ok đâu. Mẹ rãnh rỗi quá rồi đấy !

– Tùy con. Ngày mai đừng làm mẹ bẽ mặt. Ngày mai Tuệ Lâm sẽ đến đấy !

– Phiền phức quá đi !

Duy thay quần áo và đi ra ngoài. Ở bệnh viện, Tiến Mạnh luôn luôn ở bên cạnh Khiết Nhã và ngày đêm động viên, khuyến khích cô đồng ý làm phẫu thuật. Dù anh không trực tiếp nói ra điều đó nhưng lúc nào anh cũng muốn làm Khiết Nhã vui. Nhưng mắt cô đã bắt đầu yếu dần, thường xuyên rơi vào tình trạng choáng và không thấy đường một lúc. Biết không còn nhiều thời gian, mỗi lần mở mắt ra, những lần Tiến Mạnh thở dài trằn trọc bên giường bệnh thỉnh thoảng nắm lấy tay cô thì thầm điều gì đó làm Nhã cảm thấy động lòng. Hôm nay, Tiến Mạnh đến với Khiết Nhã và nói :

– Anh phải đi công tác ở Sing. Những 2 tuần lễ… Và anh muốn đưa em theo.

– Em vẫn đang dưỡng bệnh tốt. Em nghĩ không nên…

– Nhưng Nhã à, anh không muốn đi đâu mà không có em bên cạnh. Như thế anh cũng sẽ chẳng làm được gì đâu.

– Chỉ nửa tháng thôi mà. Trong nửa tháng đó, ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho em. Thế là được rồi !

– Em không được khỏe… Anh muốn sẵn dịp này qua bên đó …

– Anh không tin Khải An có thể chăm sóc em tốt cho tới khi anh quay về à ?

– Chuyện này thì …

– Anh yên tâm. Tôi làm được mà.

Đặt hai tay âu yếm Tiến Mạnh, Khiết Nhã nói :

– Anh hứa đi !

– Hứa chuyện gì ?

– Nếu trong hai tuần anh không gọi điện, check mail, online tìm em thì sau 14 ngày anh trở về, em sẽ cho anh bất ngờ. Một bất ngờ lớn !

– Là gì thế ?

– Đã gọi là bất ngờ thì anh nghĩ em nói cho anh biết à ?

Mạnh mỉm cười :

– Bí mật với anh vậy sao em yêu ?

– Đừng năn nỉ em. Nhất định không cho anh biết đâu.

– OK ! Anh hứa. Nhưng em biết rằng anh sẽ rất nhớ em.

– Nhưng em tin anh sẽ vì điều bất ngờ ấy mà chịu được. Nửa tháng thôi mà.

– OK ! OK ! Anh hứa.

Cả hai nhìn nhau híp mí cười, Nhã hỏi :

– Chừng nào anh đi ?

– Sáng chủ nhật. Vì tối thứ 7 là sinh nhật của mẹ Duy.

– Vậy à … Chọn cho em một món quà tặng cô Quế nhé !

– Được rồi. Thôi, bây giờ là đến lúc em phải nghỉ ngơi để chuẩn bị kiểm tra thị giác đấy.

– Nhanh thế à …

– Anh về công ty. Tan việc lại đến nhé !

– Chào anh !

– Hôn anh đi nào, cưng !

Nhã đưa ánh mắt tinh nghịch liếc nhìn Tiến Mạnh rồi khẽ đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy. Mạnh phấn khởi bước đi và rời khỏi phòng. Khải An đứng bên ngoài chỉ nhoẻn cười một nụ cười thán phục và âm thầm rút lui, từ bỏ ý định cưa cẩm bệnh nhân xinh đẹp nhất của anh từ trước tới nay…

Tối thứ 7, Tuệ Lâm phờ phạc hẳn và cô nằm bẹp dí trên giường 2 ngày nay vì bị sốt. Trông Lâm vẫn chưa được khỏe cho lắm, nhưng cô không muốn thất hứa nên cũng nhờ Bảo Yến make-up và tút lại trông cũng không tới nỗi nào. Theo như lời Bảo Yến là trông đã khác “cái dung nhan của kẻ vừa khỏi sốt”, Lâm hôm nay mặc đầm dài màu xám hở hoàn toàn phần lưng và được che một lớp mỏng ở phía trước, trong khêu gợi và quyến rũ cực kỳ. Bảo Yến nói :

– Trông cậu đẹp tuyệt vời !

– Tớ chẳng thích đến đó.

– Vì không muốn giáp mặt với hoàng tử đẹp trai đó à ?

– Lý Đoàn Duy mà đẹp trai ư ? Tớ chưa bao giờ hình dung về hắn nhiều hơn 2 phút.

– Câu đó cũ rồi. Nè, xe đã tới rồi kìa !

– Ừ. Thôi tớ đi !

Nói thế nào Đoàn Duy cũng không chịu tới rước nên bà Quế đành sai tài xế đến đón cô. Hôm nay Trần Kiên cũng có mặt, làm sao có thể thiếu được, nhưng vấn đề là ông ta đi sát cạnh bà Quế chẳng giữ chút ý tứ nào làm Duy phát ngấy. Anh chỉ trốn ra một góc ngồi uống rượu, thỉnh thoảng lại xã giao vài câu với đối tác làm ăn…

– Hey, cậu làm gì ở đây vậy hả ?

– Ủa … Mạnh ! Sao nói đi Sing ?

– Sáng mai. Làm sao có thể không tới sinh nhật cô Quế được. Chúc mừng cô nhé !

Bà Quế lộng lẫy trong bộ đầm đen và sợi dây chuyền bạch kim sáng chói tiến lại nhận món quà từ tay Tiến Mạnh. Nhận một cái ôm thân mật, Mạnh nói :

– Khiết Nhã không tới được…

– Cô biết. Tình hình sức khỏe của nó sao rồi ?

– Cũng có tiến triển.

– Nói cô hối thúc nó mau hết bệnh để đám cưới hai đứa cô có thể dự nha. Trễ quá thì cô bận cưới dâu cho con trai cô đấy !

– Mẹ này …

Duy gắt lên. Mạnh nhe răng cười :

– Lộ tẩy rồi nhé ! Ai vậy Duy ?

– Ai mà biết mẹ tớ nói nhảm đấy mà.

– Con không biết bạn gái nó thật à. Xinh lắm ! Cô hài lòng lắm. Kia kìa ! Tới rồi !

Duy định bước vào trong thì thấy mọi người đứng gần anh đang hướng mắt về phía cửa mắt chữ A mồm chữ O. Anh nghĩ là một chiếc xe sang trọng nào đó vừa đỗ xịch trước nhà làm quà cho bà Quế hay đại loại một thiết kế độc quyền của một NTK châu Âu mang tới. Nhưng không, những tiếng xì xầm làm anh phải nán lại :

– Cô ấy đẹp thật !

– Trông như một siêu sao điện ảnh vậy…

– Nhân vật nào thế ?

– Không biết nữa. Nhưng nhất định phải lấy số điện thoại của cô ấy ngay đêm nay.

Tuệ Lâm xuất hiện như đây là buổi tiệc của chính cô. Lộng lẫy, kiêu sa là những từ có thể diễn tả cô trong lúc này đây. Duy cũng ngẩng ngơ nhìn đến mê mệt, bà Quế mừng rỡ :

– Con rất đẹp !

– Chúc cô sinh nhật vui vẻ.

– Ngoan lắm.

Tuệ Lâm nhìn Tiến Mạnh, gật đầu chào anh. Mạnh hỏi :

– Em chính là người con gái đó sao ?

– Ý anh là gì ?

– Cô Quế nói hôm nay bạn gái Đoàn Duy sẽ xuất hiện. Sắp bắt đầu tiệc rồi, có lẽ em là vị khách nữ cuối cùng.

– Em có thể là vị khách nữ cuối cùng. Nhưng em không phải là bạn gái anh ta.

Duy bước tới định chào hỏi nhưng Tuệ Lâm đã khiêu khích một câu rồi bỏ đi. Tiến Mạnh bật cười :

– Đúng người rồi !

– Đừng chọc tớ nữa. Ý của mẹ thôi !

– Dám phủ nhận cậu không nhìn mê đắm cô nàng ?

– Nhìn gái đẹp không phải là một cái tội.

– Vậy cậu thừa nhận có chú ý tới sắc đẹp của Tuệ Lâm.

– Ai cũng nhận ra. Đâu riêng tớ. Cậu không có chắc ?

– Ừ thì tớ và mọi người chỉ nhìn bằng con mắt của sự cuốn hút. Nhưng ánh mắt của cậu nhìn Tuệ Lâm lúc nãy là ánh mắt bị mê hoặc.

– Cậu lôi thôi quá đi !

Vào nhập tiệc, dĩ nhiên Duy và Lâm ngồi sát bên nhau theo sự sắp đặt của bà Quế. Đảo mắt xung quanh sao Duy không thấy Trần Kiên, anh hỏi :

– Mẹ, chú Kiên đâu ?

– Chú ấy có việc.

Tuệ Lâm thỉnh thoảng lại chạm khuỷu tay của Duy. Anh quay sang nhìn Tuệ Lâm kỹ hơn một chút, Duy mỉa mai :

– Định đến đây để mồi chài ai mà ăn mặc dữ dội thế ?

Tuệ Lâm bình thản nhấp một chút rượu vang :

– Một ông già 60 tuổi hoặc tên nào đó có chùm râu dê đểu cán nhất ở đây.

– Thật không ?

– Anh cũng thừa biết lúc say tôi thích chơi trò gì mà.

– Trò gì ?

– Là cởi áo khoe ngực đấy.

Đọc FULL truyện tại đây

Duy tròn mắt. Tuệ Lâm nói :

– Vì vậy tôi đang cố chuốt rượu thật say, sau đó tôi sẽ nói tôi là bạn gái anh. Rồi làm cả mẹ của anh mất mặt … Nghĩ tới đó đã thấy thích !

– Huỳnh Tuệ Lâm … Cô …

Duy đứng bật dậy làm cả bàn tiệc chú ý đến anh, Tuệ Lâm chỉ nhoẻn cười đắc chí ra vẻ nghiêm trọng :

– Sao vậy anh …

– Đừng … Đừng uống nhiều !

Mọi người thở phào nhìn Duy, bà Quế hài lòng :

– Biết lo cho bạn gái thế là tốt.

Duy ngồi xuống và bóp chặt lấy tay Lâm và ghé vào tai cô :

– Tôi đã hai lần có thể làm nhục cô. Tối bữa nay liệu hồn, cô mà say thì tôi không nhịn tới lần thứ ba đâu. Thôi cái trò vớ vẩn ấy đi !

Cô nàng bình thản tiếp tục buổi tiệc. Ăn uống xong xuôi, khiêu vũ bắt đầu. Kéo Tuệ Lâm ra sàn nhảy mà không cần đến ý kiến của cô, Duy nói :

– Đóng kịch cho tốt vào !

– Buông tôi ra. Tôi không muốn nhảy !

Có vẻ như căn bệnh vừa mới khỏi vẫn làm Lâm cảm thấy mệt bởi ánh đèn chớp tắt liên tục cộng với việc đã dùng một lượng rượu khá nhiều. Duy vẫn không cho Tuệ Lâm rồi khỏi anh mà còn kéo cô sát vào người, cảm nhận được hơi thở của Duy từ sau gáy, Lâm thấy tim mình đập thình thịch. Duy hỏi :

– Sao cô luôn tỏ ra ghét tôi vậy hả ?

– Thì anh đừng có làm mọi việc để tôi thêm ghét anh.

– Tôi đã làm gì cô đâu ?

– Anh đã, đang và luôn luôn làm. Việc tốt nhất anh có thể làm bây giờ là buông tôi ra đi !

– Bản nhạc đang bắt đầu mà em yêu.

– Anh gọi tôi là gì thế ?

– Gần 100 khách mời lớn nhỏ ngày hôm nay, chẳng ai có khái niệm gì về cô ngoài việc cô là kiều nữ xinh đẹp sánh bước bên Tân chủ tịch tập đoàn thực phẩm Lý Đoàn.

– Oách quá nhỉ !

– Mỉa mai đó hả ?

Tuệ Lâm thấy mọi thứ trở nên huyền ảo, đầu cô bắt đầu xoay cuồng. Duy lại cất tiếng nói ngọt ngào, êm nhẹ bên tai :

– Cô dùng loại nước hoa gì thế ?

– No.5

– Trông cô hôm nay không tươi tắn như mọi hôm.

– Anh nhận ra điều đó hả ?

– Vì cô trông già hơn.

– Vậy thì cứ dính chặt lấy tôi làm gì. Buông ra đi !

– Em đừng đẩy. Càng đẩy thì tôi sẽ càng siết chặt em đấy ! Có tin không ?

Quả thực càng dùng sức đẩy ra thì Tuệ Lâm lại càng bị Duy ghì chặt hơn. Cô thả lỏng mềm nhũn người cố gắng lê những bước chân nặng nề chờ kết thúc bản nhạc. Duy nói :

– Tôi sẽ không buông em ra cho đến hết bản nhạc này… Bởi vì đêm nay … Em rất đẹp !

Đó là lần thứ hai Tuệ Lâm nghe được lời nói dịu dàng từ Đoàn Duy. Sau lần ôm chặt cô xoa dịu nỗi đau quá khứ. Lâm cảm thấy khó thở, nhưng cô rất mệt và chỉ im lặng. Đến khi có những tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên thì cũng là lúc Lâm kiệt sức thật sự, cô ngất đi trong vòng tay của Duy…

– Tuệ Lâm ! Tuệ Lâm … Nói gì đi chứ ! Tuệ Lâm … Tuệ Lâm à …

– Đưa nó vào phòng đi con.

– Thôi khỏi mẹ ạ. Ở nhà hôm nay ồn lắm, con đưa cô ấy vào bệnh viện.

– Vậy nhanh lên nhé !

Những lời nói thấp thoáng Tuệ Lâm nghe được trong lúc nửa mê nửa tỉnh. Cô rơi vào tình trạng mê man suốt cả đêm hôm ấy. Và trong những lần lim dim mở mắt, bên cạnh cô lúc nào cũng là một hình ảnh mờ mờ ảo ảo một bóng dáng đứng trầm tư bên cửa sổ và thoáng lại có cảnh tượng một gương mặt lo âu túc trực bên cạnh cô. Nhưng Lâm rất mệt và sau mỗi lần như vậy cô lại thiếp đi…

– Tuệ Lâm sao rồi con ?

– Không sao đâu mẹ. Chỉ là bị sốt thôi !

– Thế đã tỉnh chưa ?

– Chưa đâu ạ ! Nhưng tình trạng sức khỏe thì ổn.

Nhận được tin nhắn, Duy về nhà thay quần áo rồi đến sân quần vợt. Biết rõ chỗ nào có mẹ mình thì nơi đó không thể thiếu Trần Kiên. Cảm thấy mọi chuyện không bình thường, Duy cố làm ra vẻ tự nhiên. Anh giấu nhẹm bà Quế kết quả xét nghiệm của Tuệ Lâm. Rằng cô bị trúng độc chứ không đơn giản chỉ ngất đi vì sốt. Anh đưa ánh nhìn nghi ngờ cho Trần Kiên và đáp lại là nụ cười đắc chí của ông. Duy hỏi :

– Chú Kiên, sao tối hôm trước chú vắng mặt còn hôm nay thì lại có mặt sớm vậy ?

– Bù lại cho mẹ con thôi. Chú vẫn chưa đưa quà mà !

– Thật vậy sao ?

Tiếng chuông điện thoại reo, bà Quế đi khuất một góc nghe điện thoại. Vừa canh khuất tầm mắt của mẹ, Duy đã lao tới như một con hổ đói sắp vồ xé mồi quật ngã ông Kiên xuống, anh giận dữ xách áo ông lên :

– Nói cho tôi biết, có phải trò đó của ông không hả ?

– Duy, con phải bình tĩnh. Chuyện gì vậy ?

– Đóng kịch gì ? Chú không biết.

– Chuyện cô gái đêm qua đi cạnh tôi không đơn thuần chỉ là ngất đi. Cô ta bị trúng độc ! Là ông ! Tôi biết chắc là ông.

Trần Kiên chỉ nhếch mép cười rồi xô Duy ra và ngồi dậy :

– A, chú nhớ rồi. Có lẽ con phải nên thưa nhà hàng nơi đặt thức ăn. Thời buổi hiện tại, không cẩn thận thì dễ mang họa thật con nhỉ ?

– Vậy ông thừa nhận là chính ông ? Đồ khốn. Tại sao vậy hả ?

– Chú không thừa nhận gì cả. Chú chỉ cảnh báo con thôi. Có bí mật gì nhưng cũng để đối phương biết điểm yếu của mình.

– Không cần biết ông giả vờ giỏi cỡ nào. Tôi nhìn rõ con người của ông rồi. Nói cho ông biết, cấm ông tới gần Huỳnh Tuệ Lâm, nếu không thì không yên với tôi đâu. Nghe chưa hả ?

– Sao ? Xù lông nhím rồi sao ? Đừng ngu mà cố tỏ ra nguy hiểm, con trai ạ ! Con khá sắc bén so với ông bố ngu ngốc của con…

Truyện được đăng tại đây

Sửa lại vai áo cho Duy rồi bảo :

– Nhưng con vẫn quá nai tơ so với những người như chú.

– Hai chú cháu đang làm gì thế ? Đây không phải là nơi đấu võ đài đâu nhé !

Giọng bà Quế vui vẻ, Duy quay mặt đi chỗ khác. Ông Kiên đứng dậy bật cười :

– Thằng Duy lớn quá rồi ! Trò chơi đấu vật ngày xưa giờ anh là người thua cuộc.

– Anh xem con trai của em đã ra dáng người chuẩn bị lập gia đình chưa nào ?

– Mẹ, con có việc gấp ở công ty. Thôi con không đánh banh nữa nha !

– Sao vậy con …

– Thôi con đi nha mẹ !

Duy bỏ đi. Còn tại bệnh viện, sau gần 15 tiếng hôn mê, cuối cùng thì Tuệ Lâm cũng đã tỉnh lại. Cô mở mắt ra, ánh sáng chói chang đập vào mắt cô. Bên khung cửa sổ vẫn là một người đang đứng đút tay vào túi quần, trông không giống người trước. Lâm thều thào :

– Ai vậy ?

Lâm tròn xoe mắt khi người đó quay lại và đập vào mắt cô đó chính là ánh mắt cau có của Huỳnh Khoa Nam, ông anh trai của Lâm …

– Anh hai… Sao lại là anh ?

— Chứ em muốn ai ? Nếu Bảo Yến không báo tin cho anh thì tới giờ này anh cứ nghĩ em đã hoàn tất bài luận cho học kỳ thứ nhất tại đại học New York rồi. Tại sao anh lại tin em nhỉ ?

– Bảo Yến đâu rồi ?

– Không ai rãnh rỗi mà chăm sóc em. Người ta đã đến trường rồi.

– Anh về khi nào ?

– Anh vừa xuống máy bay cách đây 40 phút.

– Tại sao em lại ở đây vậy ?

– Không cần quan tâm chuyện đó.. Bây giờ anh sẽ gọi bác sĩ kiểm tra cho em, nếu tình trạng của em đã ổn định thì em phải quay về Mỹ ngay cùng anh trong thời gian sớm nhất.

– Em không về. Em là người Việt Nam, sao lại bắt em ở cái chốn đó ?

– Em nhìn lại mình đi ! Cả cái nước Việt Nam này không có đứa con gái nào như em đâu. Mà em ngoài cái vẻ ngoài ra thì em chẳng có gì liên quan đến đất nước này, em mang quốc tịch Mỹ, em sinh ra và lớn lên ở Mỹ và quan trọng em đang làm mọi thứ rối tung lên vì em chẳng hiểu gì về nơi này. Không nói nhiều ! Không được cãi anh hai !

– Anh mới là người nói nhiều đấy ! Anh đi chỗ khác đi ! Em qua 18 tuổi lâu rồi, em không nằm trong quyền kiểm soát của anh nữa đâu.

– Cái con nhỏ này !

Cả hai đang cãi nhau inh ỏi thì có tiếng đẩy cửa vào, Tuệ Lâm lại trông thấy Đoàn Duy. Duy nhìn Tuệ Lâm rồi vui hẳn :

– Tỉnh rồi đấy à !

– Anh là ai thế ?

Duy quay lại nhìn Khoa Nam, rồi Duy hỏi :

– Anh ta là ai ?

– Anh trai của tôi.

Duy nhìn Khoa Nam rồi gật đầu :

– Chào.

– Chào. Anh là gì của nó ?

– Bạn.

– Chỉ đơn thuần là bạn.

– Phải.

– Không phải bạn trai ?

– Ừ. Không.

Tuệ Lâm đay nghiến nhìn Duy, Khoa Nam phải nghe điện thoại nên bỏ ra ngoài. Duy nhăn nhó với cái nhéo đau điếng Lâm dành cho anh …

– Cô điên à ?

– Sao anh không gật đầu nói anh là bạn trai của tôi vậy hả ?

– Để làm gì ?

– Anh tôi sẽ bắt tôi về Mỹ. Và tôi không muốn.

– Cô không nói trước làm sao tôi biết ?

– Vậy tôi có được báo trước tôi phải xuất hiện trước buổi tiệc với tư cách là bạn gái của Tân chủ tịch gì gì đó không ?

– Việc đó không nằm trong tầm kiểm soát của tôi.

– Anh thật vô dụng. Anh chẳng có ích đối với bất cứ ai bên cạnh anh.

– Cô nói cái gì thế hả ? Điên à ?

– Tôi không có nói sai đâu. Anh như khúc gỗ không hề biết đối phương nghĩ gì và đang cần gì. Anh cũng chẳng có biểu hiện gì để người ta có thiện cảm với anh. Đi chỗ khác đi ! Đừng làm tôi thêm ghét anh nữa. Đồ vô tích sự !

– Đuổi nhé ! Nhớ đấy ! Cóc cần.

– Ừ. Đuổi đấy ! Đi đi !

Tại sao con người lại thất thường đến như vậy ? Rõ ràng rất quan tâm đến nhau và mong chờ nhau nhưng lại gặp nhau thì y như rằng nước sông không hòa nước giếng. Giữa họ còn một bức tường vô hình nào đó mà cả hai đều không biết làm cách nào để gỡ bỏ…

Nhưng nếu bỏ được rồi, có phải họ sẽ luôn quan tâm nhau, nghĩ cho nhau và yêu nhau thắm thiết, đượm nồng nếu thực sự là một đôi có duyên nợ không ? Giống như thế này …

– Rất tốt ! Sức khỏe của cô Nhã đủ làm phẫu thuật rồi.

– Vậy anh chuẩn bị cho tôi trong thời gian sớm nhất nhé ! Tôi cần thời gian hồi phục để còn có thể tạo bất ngờ như lời đã hứa với anh Mạnh.

– Điều gì làm cô thay đổi quyết định nhanh như vậy ?

– Không biết nữa. Có lẽ đó là tình yêu và sự chân thành anh ấy dành cho tôi.

Khi yêu, đang yêu và đã yêu. Con người luôn cháy hết mình cho thứ tình cảm mãnh liệt đó. Nó đủ sức mạnh bứt phá bất cứ loại rào cản nào.