Yêu nữa được không » Trang 10

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 10 :

Đoàn Duy mở mắt ra, thì ra anh đã gục cả đêm ở trên bàn làm việc. Bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của bà Quế. Duy nhăn mặt :

– Mẹ tìm con chi sớm vậy ? Hôm nay con không tới công ty.

– Có rãnh tháp tùng mẹ đi shopping không ? Giờ đã là tân chủ tịch bận bịu tối mắt, không có cơ hội dắt con trai đi khoe với mấy bà bạn.

– Mẹ khoe con làm gì ?

– Mẹ tự hào mẹ có con trai giỏi, đẹp trai.

– Thôi mà mẹ.

– Thôi mà con. Mẹ chờ con ở dưới nhà nhé !

Duy xì một tiếng rồi đóng cửa phòng lại. Nghĩ thế nào thì cũng nên dành ngày chủ nhật cho gia đình. Thay quần áo bảnh bao, Duy lên tầng trên thắp cho ba vài nén nhang rồi bước sang phòng bà nội của anh. Bà bị tai biến, bị liệt và phải ngồi xe lăn, Duy cũng không biết vì sao từ ngày anh trở về, bà nội đã không còn nói chuyện với ai nữa. Dù hơi buồn nhưng không lúc nào Duy quên lên chào bà nội mỗi khi đi làm. Bà luôn dành cho Duy ánh mắt trìu mến dù không còn nói chuyện được nữa. Ngồi với bà nội, Duy nói :

– Bà ơi, hôm nay trời rất đẹp ! Lát nữa con đi chơi với mẹ. Con luôn muốn dành ngày nghỉ của con cho gia đình. Con cũng muốn đưa bà đi chơi.

Nắm nhẹ lấy tay bà, bà già cười nhạt nhưng điều đó cũng làm Duy cảm thấy vui :

– Con biết bà thương con nhất. Bà ơi, con muốn được nghe giọng nói của bà.

– Duy à ! Đi thôi con.

Mặt bà cụ như tái lại khi nghe tiếng của bà Quế. Duy cũng hơi ngạc nhiên, nhưng anh nhanh chóng cho qua rồi chào tạm biệt bà và lái xe đưa mẹ đi mua sắm. Lái xe đi dọc những cửa hàng đắt đỏ ở quận 1 bà cũng không thích. Tình cờ chiếc xe chạy ngang công ty M&N, được chú ý bởi thiết kế khá độc đáo của cao ốc này, Duy và bà Quế cùng nhau lên lầu. Bà Quế lựa chọn toàn những loại giày nhập đắt đỏ. Tuệ Lâm đang kiểm tra lại các loại giày và sắp xếp chúng theo thứ tự, mẫu mã. Đang lùi lùi lại tìm cỡ giày thích hợp thì chạm lưng với một người. Ngước lên nhìn, Tuệ Lâm nheo mắt :

– Lý Đoàn Duy !

– Lại là cô hả ?

– Anh lãng vãn ở mấy chỗ này làm gì ?

– Cô tới đây tìm giày để ném người nữa đó hả ?

– Tôi hỏi anh trước.

– Tôi hỏi trước.

Cả hai đang đôi co làm ồn cả một khu, bà Quế quay lại thì nhận ra cô nàng hôm nọ đưa cậu con trai về nhà. Bà hớn hở :

– Là cháu đó sao ? Tiểu công chúa !

– Ơ … Mẹ gọi cô ta là gì ?

– Con không thấy bạn của con xinh xắn như một công chúa à ?

Bà Quế khoác lấy tay Tuệ Lâm, cô nàng vẫn chưa hết ngạc nhiên còn Đoàn Duy thì trố mắt mà nhìn. Tuệ Lâm lễ phép :

– Chào cô ! Sao cô biết con làm việc ở đây ?

– Cô cũng mới biết đấy. Tình cờ cô ghé ngang chỗ này thôi. Vậy là con cũng đã có công việc à ?

– Con mới làm mấy ngày thôi ạ.

– Vậy là cô biết chỗ làm của con rồi nhé. Cô sẽ tìm con đi uống cà phê với cô.

– Mẹ à …

Đoàn Duy ngại ngùng kéo bà Quế lại rồi ghé sát vào tai :

– Cô ta không phải bạn gái của con.

– Không phải tất cũng phải. Mẹ thấy hai con đẹp đôi đấy !

– Mẹ à. Về thôi ! Tới giờ mẹ hẹn bạn của mẹ đánh golf rồi.

– Này này …

– Con biết. Mẹ lựa hết chứ gì. Ok ! Con thanh toán hết.

– Ơ nhưng mà …

– Mẹ ra xe trước chờ con. OK ?

Tuệ Lâm thanh toán và bỏ những đôi giày vào túi xách. Đoàn Duy đứng nhìn cô làm từng công việc, cô nàng nhăn mặt :

– Anh thôi cái nhìn đểu đó được không ? Lại muốn ăn tát tay à ?

– Không. Cô mặc quần jean mua ở đâu thế ?

– Sao ? Có đẹp không ? Tôi mua ở Milan trong kỳ nghỉ hè !

Duy cười hô hố rồi nói :

– Lương một tháng ở đây đủ mua vé khứ hồi đi Milan không ?

– Để làm gì ?

Anh chàng lại cười một nụ cười khó hiểu. Duy nói :

– Cô nên kiện cái hãng may quần jean này đi ! Dây kéo họ may lỏng lẻo quá !

Rồi anh chàng rút tấm thẻ thanh toán từ tay Tuệ Lâm bỏ đi. Tuệ Lâm nhìn xuống gượng đỏ cả mặt và chạy vào toilet. Duy không thể nhịn cười cho đến khi ra tận xe. Bà Quế hỏi :

– Con lại tranh thủ chọc ghẹo đó hả ?

– Không.

– Thế sao lại cười ?

Vừa dứt lời, hai mẹ con nghe một tiếng rầm. Duy mở cửa bước ra, một chiếc giày hiệu nằm trên mui xe, anh ngước lên nhìn. Gương mặt cau có của Tuệ Lâm ngước mặt ra nhìn ở cửa sổ tầng 4. Duy nhoẻn miệng cười, Tuệ Lâm hét to :

Đọc FULL truyện tại đây

– Lý Đoàn Duy ! Nhớ đấy !

– Đã kéo rồi đấy hả ?

Duy lại phải né vì tiếp tục chiếc giày khác bay xuống. Anh cẩn thận nhặt lại rồi bước vào xe. Bà Quế hỏi :

– Chuyện gì vậy ?

– Lí do con cười ấy mà.

Nói rồi và lái xe đi. Khiết Nhã trông thấy Tuệ Lâm đứng bên ngoài cửa sổ, cô nán lại và hỏi :

– Em có chuyện gì thế ?

– Em vừa mới quăng một đôi giày vào người em ghét.

– Em lại quăng giày hả ?

Khiết Nhã khẩn trương, mặt lộ rõ lo lắng. Tuệ Lâm lắc đầu :

– Chị yên tâm. Lần này là đôi giày của em.

– Rồi em lấy gì mà mang ?

– Khi em giận em chỉ biết lấy giày ra và quăng thật mạnh vào chỗ làm em giận. Em thường phải đi chân đất.

– Ôi trời ơi …

Khiết Nhã đang nói chuyện bỗng nhiên cô loạng choạng. Tuệ Lâm hốt hoảng đỡ Khiết Nhã vì suýt nữa cô đã ngã cầu thang :

– Chị Khiết Nhã, chị làm sao thế ?

– Không sao. Chị hơi chóng mặt. Chắc hôm qua chị thức khuya.

– Em đỡ chị về phòng nhé !

– Ừ. Cảm ơn em.

Đợi Tuệ Lâm ra khỏi phòng, Khiết Nhã mới vội vã lấy hộp thuốc trong túi xách ra và uống vội vài viên. Cảm giác lâng lâng chìm ảo đôi lúc, Khiết Nhã mới có thể nhìn kỹ lại không gian xung quanh một cách rõ nét. Mặt cô biến sắc hẳn, nhìn tấm ảnh trên bàn, ảnh cô và Tiến Mạnh ôm ấp nhau bên ly kem Fanny tình nhân. Khiết Nhã buồn bã gục xuống bàn, vai run run, nước mắt tuôn giàn giụa…

Đoàn Duy đi chơi với mẹ đến gần tối mới về, bà Quế đã say tới mức không còn đứng vững được. Duy đỡ bà vào phòng, bà Quế nhìn Duy rồi vuốt tóc, nựng hai má anh và nói lảm nhảm :

– Duy, con có biết con càng ngày càng đẹp trai không ?

– Dạ.

– Càng nhìn … Mẹ càng thấy … con có nét giống mẹ con…

– Nhiều người nói con giống ba mà.

– Ai mà chẳng nói vậy … Vì ba con … Là Lý Gia Đoàn… lời đó cốt chỉ nịnh ba của con.

Truyện được đăng tại đây

– Vậy mẹ nói con đẹp giống mẹ hả ?

– Ừ… Con có nhiều nét … giống … mẹ … mẹ của con …

Duy cũng có uống nhiều một chút, nhưng anh vẫn còn đủ một chút tỉnh táo để nghe bà Quế nói gì. Bà nói xong thì chìm hẳn vào giấc ngủ. Duy rời khỏi phòng mới nhớ lại :

– Mẹ của mình … thì chẳng phải làm mẹ sao ?

Rồi Duy cố nghĩ thêm một điều gì đó. Nhưng cơn say rượu lại ập đến làm Duy muốn về phòng thật nhanh và nằm ngủ. Anh chàng tặc lưỡi :

– Ai lại đi chấp nhất người say ! Mẹ say luôn nói nhảm mà.

Tuệ Lâm về tới nhà, Bảo Yến vừa dọn thức ăn lên bàn. Trông thấy đôi chân trần của Tuệ Lâm, Bảo Yến hỏi :

– Trời ơi ! Lại mất giày !

– Ừ.

– Ai là nạn nhân thế ?

– Lý Đoàn Duy.

– Cậu đã nói ghét anh ta. Sao cứ có chuyện với anh này hoài vậy hả ?

– Anh ta cứ ve vãn y như là đeo bám tớ. Cứ vài ngày không hẹn mà gặp. Anh ta lại xuất hiện trước mặt tớ.

– Hai người trông cũng đẹp đôi đó chứ !

– Cho tớ xin đi ! Tớ chẳng bao giờ nghĩ về loại đàn ông đó nhiều hơn 2 phút.

– Thì chỉ 3 phút trở lên thôi chứ gì.

– 3 phút trở lên hả ? … Có đó chứ !

Trông thấy ánh mắt hí hửng của Tuệ Lâm, Bảo Yến lật đật đứng dậy kéo cô nàng ra khỏi sofa :

– Đi lên phòng tắm rửa. Người cậu đầy mùi bụi đường. Để tối, vào giấc mơ hãy gặp anh Mạnh của cậu. Tớ đói bụng rồi !

Lạ thật, trên đời này sao lại có nhiều chuyện trùng hợp như thế. Giữa Đoàn Duy và Tuệ Lâm có phải chăng là có duyên ? Đi đến đâu cũng có cơ hội gặp nhau. Hay giữa Khiết Nhã và Tiến Mạnh là số phận, dù yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau vì một lí do mà một trong hai không thể nói. Một người khóc, một người đau cho một mối tình dang dở.

Chuông điện thoại reo…

Khiết Nhã thức giấc, thấy số máy điện thoại nhưng cô không bắt máy. Ở phía đầu dây bên kia, Tiến Mạnh nửa say nửa tỉnh không ngừng bầm recall. Miệng cũng lắp bắp hai ba câu :

– Trả lời anh đi ! Xin em !

Ôi ! Tình yêu …