Truyện Full

Truyện / Yêu không giới hạn

Yêu không giới hạn

Yêu không giới hạn

Yêu không giới hạn

Tác giả: Windy

Chàng trai là một con quỷ, một con quỷ lạnh lùng, tàn nhẫn và đáng sợ. Ánh mắt anh luôn chứa đầy những tia sắc lạnh mà bất cứ ai khi nhìn vào cũng phải run người nhưng đâu đó trong ánh mắt kia là nơi một nỗi đau đớn được giấu kín…

Tôi đã sợ, rất sợ và dường như bị ám ảnh, thế mà tôi lại yêu anh, yêu một con quỷ lạnh lùng, yêu một người chỉ gây cho tôi những tổn thương…Không phải là định mệnh, không phải là sự sắp đặt của ông trời hay sự an bày của chúa…mà là hai trái tim vốn cùng một nhịp đập đã hướng anh và tôi lại với nhau, để cuộc đời tôi biến thành một món ăn đa vị, khó nuốt, để tôi biết rằng : ”Yêu thương không bao giờ có giới hạn”…

Chương 1

Một buổi sáng đẹp trời tại một ngôi nhà nhỏ hai tầng mặc trên mình lớp áo màu trắng tinh khôi của mây trời, tuy đã cũ nhưng ngôi nhà nhỏ đó lại mang cho người ta một cảm giác ấm áp đến lạ thường. Bao quanh nó không phải là một vườn hoa đầy màu sắc trong truyện cổ tích mà là một vườn xoài sai trĩu quả, đâu đó còn thấy một vườn rau tươi tốt. Không khí thật yên tĩnh như chỉ nghe thấy tiếng chim hót líu lo và tiếng lá xì xào cho đến khi…

Kính koong……

– Tới liền đây. Ai đấy ạ?- Một giọng nói trong trẻo cất lên từ phía tầng trên.

….5 phút sau….

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa……Gia Hân cầm tờ giấy trên tay, vừa nhảy vừa la, vui như vừa trúng số.

Chẳng qua là vì cô bé vừa nhận được thông báo từ học viện Bingel bảo rằng cô đã vinh dự nhận được học bỗng toàn phần dành cho những học sinh xuất sắc nhất và bắt đầu từ thứ hai tuần sau có thể chính thức nhập học. Đây quả thực là một niềm vui lớn đối với cô bé Gia Hân vì học viện Bingel là học viện nổi tiếng nhất nước với trình độ giảng dạy và học tập vô cùng xuất sắc.Học viên trong trường nếu không phải là thần đồng với chỉ số IQ cao ngất ngưỡng thì cũng là con cái của nhà quý tộc. Được vào học ở đó là mơ ước từ rất lâu của Gia Hân, tuy gia đình cô bé cũng khá giả, bố là giám đốc của một công ty về xây dựng có uy tín nhưng để cho cô vào học ở học viện là một chuyện khó. Vì vậy để thực hiện được ước mơ của mình cô bé đã ra sức học tập cộng thêm trí thông minh trời cho cuối cùng hôm nay ước mơ vào học viện cũng trở thành sự thật.

Cô bé khóa cửa cẩn thận rối chạy ùa lên phòng, vừa chạy vừa ngân nga giai điệu bài hát “Haru Haru” của Big Bang – bài hát này là bài mà Gia Hân thích nhất. Nhớ lại lần đầu tiên xem MV bài hát này cô bé đã cảm động đến khóc, buồn thay cho nhân vật nữ chính Minyoung vì bị bệnh ung thư nên dối lòng chia tay với người yêu…Nhưng hôm nay, cô bé hát bài hát đó với giọng vui tươi, hí hửng.

Đọc FULL truyện tại đây

Vừa chạy lên phòng cô bé đã chộp ngay điện thoại bấm số 1 ( số điện thoại bố Gia Hân đó mà ), áp tai vào điện thoại mà nụ cười vẫn không tắt thậm chí còn tươi hơn lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

Đầu dây bê kia bắt máy, còn chưa kịp nói câu “Alo” thì Gia Hân đã hào hứng cất giọng:

– Bố à, con giành được học bỗng của học viện rồi này. Bố ngạc nhiên lắm phải không? Bố thấy co gái bố có giỏi không? Bố phải thưởng cho con đấy nhé!-Giọng cô bé la oai oải trong điện như không thể kìm chế niềm vui của bản thân.

Ông Triệu Hoàng ( bố Gia Hân ấy ạ ) đúng là cảm thấy hơi bất ngờ nhưng không phải vì tin vui của con gái mà vì thái độ kì lạ của cô bé. Phải nói là Triệu Gia Hân hiên giờ hoàn toàn khác hẳn với hình tượng đứa con gái yếu đuối, ăn nói nhỏ nhẹ của ông. Ông không ngờ Gia Hân lại vui đến như vậy, nếu biết thì ông đã cố gắng lo liệu để đứa con gái duy nhất vào học viện danh tiếng đó. Nhưng bây giờ thì thật sự không cần thiết.

– Ôi con gái bố vui quá làm mất cả hình tượng thục nữ rồi kìa! -Vừa nói ông vừa cười hà hà làm cho cô con gái bé bỏng ở đầu dây bên này phải gượng đỏ cả mặt.

– Ơ…vậy bố không ngạc nhiên sao ạ? – Gia Hân giận dỗi đáp.

– Kìa con bé này. Bố không ngạc nhiên vì bố biết con gái bố giỏi lắm, bố biết con nhất định sẽ giành được học bỗng đó mà

– Vậy à? Chiều nay bố về phải không? Con với bố đi ăn mừng nhé.

– Xin lỗi con gái, bố có việc đột xuất không thể về như dự định được. Bố xin lỗi, bố sẽ mua quà cho con. Ở nhà ngoan nhé!- Ông Triệu nhẹ nhàng nói, giọng pha chút nuối tiếc, buồn bã.

– Vâng con biết rồi ạ!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đầu dây bên kia đã có dấu hiệu ngắt kết nối nhưng tay Gia Hân vẫn cầm khư khư điện thoại áp vào tai. Một lúc sau, khẽ thở dài, cô bé tắt điện thoại. Không biết từ bao giờ nụ cười hồn nhiên lúc nãy của cô bé đã biến mất thay vào đó là một gương mặt đượm buồn. Cô bé muốn nói chuyện với bố nhiêu hơn nữa vì đã lâu rồi không được nhìn thấy bố, cô bé nhớ bố, nhớ nhiều lắm. Bố cô đi công tác cùng gần một tháng nay, thỉnh thoảng cũng có gọi về hỏi thăm cô, cô bé rất muốn có bố ở bên cạnh để chia sẻ niềm vui này nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho cô cơ hội.

Những chuyến công tác dài hạn của bố đã không còn lạ lẫm với Gia Hân. Yếu đuối, dễ bị tổn thương nhưng từ nhỏ cô bé đã học được cách chôn chặt và giấu kín nỗi đau. Năm Gia Hân 4 tuổi, mẹ cô bỏ bố con cô và rời khỏi mái ấm này, do còn quá nhỏ nên Gia Hân không hề biết nguyên do, bố cô cũng không bao giờ nói cho cô biết. Lúc ấy, trong tâm hồn thơ dại của cô bé 4 tuổi chỉ biết người mẹ luôn yêu thương cô đang dần rời xa cô, cô bé vẫn còn nhớ lúc ấy mẹ cô đã khóc rất nhiều, bà không hề muốn rời xa Gia Hân. Cô bé đã gào khóc và gọi mẹ trong vô vọng nhưng mẹ cô không hề quay lại bà đã bỏ cô mà đi, mãi mãi. Một thời gian sau, cô bé Gia Hân cũng có thể chấp nhận được sự thật nhưng trong trái tim nhỏ bé ấy vẫn hằn sâu một vết thương không bao giờ lành.Bố cô thì lao đầu vào công việc, một phần vì muốn cho cô con gái nhỏ một cuộc sống tốt nhất, một phần cũng vì muốn quên đi nỗi đau thương về người vợ. Vốn thiếu thốn tình thương gia đình nhưng Gia Hân lại là một cô bé rất hiểu chuyện, cô bé vừa cố gắng học tập, vừa giúp bố công việc nhà lại rất hiếu thảo với ông. Gia hân hiểu bố mình, ông đã bị tổn thương rất nhiều nên dù ông có ít quan tâm tới mình Gia Hân vẫn coi ông là người cha tuyệt vời nhất. Cô bé cũng không hề oán giận mẹ mình, cô biết mẹ có lí do để rời khỏi cô và bố bởi lúc ra đi mẹ đã khóc rất nhiều, bà rất yêu Gia Hân, yêu bố và cả gia đình này nữa. Có nhiều lần Gia Hân hỏi bố về chuyện của mẹ nhưng ông chỉ bảo vì bố mẹ không hợp nhau nên chia tay. Nhưng Gia Hân không tin vào điều đó, cô nhìn thấy nỗi đau buồn trong ánh mắt của ông. Vì sợ ông buồn nên Gia Hân cũng không bao giờ đề cập đến chuyện đó, cô biết mẹ có nỗi khổ nhưng lại không thể nào nói ra…Cô rất nhớ mẹ, nhớ từ nụ cười đến ánh mắt mẹ khi nhìn cô nhưng cô lại không thể tìm mẹ mà chỉ biết ngồi một mình nhìn gương mặt mẹ trong ảnh mà nó chuyện một mình. Tấm ảnh của mẹ luôn được cô cất giữ cẩn thận và bí mật, cô sợ khi bố nhìn thấy ông sẽ thêm đau lòng.

*****

Quay lại với hiện tại, gương mặt vui tươi lại xuất hiện bởi Gia Hân đang chia sẻ niềm vui của mình với chúng bạn thân. Sau một hồi bàn tán, cuối cùng cả nhóm bạn quyết định sẽ đến quán cũ mở tiệc chúc mừng chiến thắng của Gia Hân,cũng là tiệc chia tay của Gia Hân với các bạn vì tuần sau cô sẽ rời xa ngôi trường Trung học, chính thức là học viên của học viện Bingel.

Khoác trên người bộ váy trắng cụt tay, trong tủ quần áo của Gia Hân chiếm đa số vẫn là váy, không phải Gia Hân điệu đà đâu, tất cả đều do bố cô mua tặng vì theo ông, người con gái đẹp phải là một thục nữ đoan trang thùy mị ( Tg: Ôi trời ơi cái ông già này thời buổi nào rồi mà còn đoan trang thùy mị…). Vậy là từ nhỏ, Gia Hân của chúng ta đãđược giáo dục để trở thành một đứa con gái thùy mị đấy các bạn ạ. Không phấn son má hồng cũng không mang giày cao gót, Gia Hân trông như một thiên sứ vậy. Cô bé không có được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như Thúy Kiều nhưng cô bé lạ mang một vẻ đẹp thuần khiết, hồn nhiên như cái tuổi 17( bẻ gãy sừng trâu ).

Do địa điểm khá gần nhà nên Gia Hân quyết định cuốc bộ. Bước ra khỏi nhà, vừa đi cô bé vừa miên man đeo đuổi những suy nghĩ riêng của mình……….

…..Binh….Binh….Bốp…….

…….Aaaaaaaaaaa…..

Tiếng đánh nhau cùng tiếng la thất thanh đau đớn của một người con trai làm Cắt ngang dòng suy nghĩ của Gia Hân. Theo bản tính, Gia Hân tò mò đưa mắt nhìn về phía con hẻm nhỏ-nơi phát ra những âm thanh đó……

Trong con hẻm nhỏ ấy, Gia Hân thấy một đám thanh niên mặt mày hung hăng, bặm trợn đang bao vây một người con trai đánh túi bụi…Vẫn còn một người đang đứng tựa lưng vào tường, dửng dưng như đang xem trò vui, hình như người đó là đại ca của bọn thanh niên đang đánh người Gia Hân nghĩ vậy. Đang định quay bước đi vì nghĩ không liên quan tới mình thì tiếng la đau đớn lại một lần nữa vang lên như ngăn cản bước chân của Gia Hân. Tiếng la đau đớn và thảm khóc khiến Gia Hân không thể làm ngơ, cô bé vốn là người tốt bụng nên đâu thể gặp người bị nạn mà vô tâm bước đi. Vậy là Gia Hân quyết định bước vào con hẻm đó, nhưng cô bé đâu biết rằng quyết định lần này của cô bé đã là cuộc đời xoay chuyển một vòng lớn…………