Yêu giả cưới thật - Trang 89

Chương 78: Khôi phục trí nhớ (Phần 2)

Editor: Nguyen Hien.

Giơ tay lên điều chỉnh đèn ngủ trên đầu giường, anh lẳng lặng nhìn dung nhan của cô lúc cô ngủ say, đôi mắt thâm thúy yên lặng như biển, khiến cho người ta nhìn trộm.

Trằn trọc trở mình cả đêm, Đồng Niệm hé mở mắt, trước mắt còn chưa kịp tản đi hình ảnh kia, để cho trán cô rỉ ra một lớp mồ hôi lạnh. Cô thở dốc một hơi, quay đầu nhìn về người bên cạnh, nơi đó trống không.

Vén chăn lên, cô đi chân không tới bên cửa sổ, đôi mắt nhìn chằm chằm từng gợn sóng lăn tăn ở bể bơi trong hoa viên, hàng lông mày thanh tú nhíu chặt hồi lâu cũng không giãn ra.

Tan ca đêm, Phương Phương ngồi lên xe buýt, vội vã đi về nhà. Thời điểm đi ngang qua tiệm bánh bao, cô ghé mua bánh bao hấp mà con trai thích nhất, xách đem về nhà.

Cô làm ở xưởng may quần áo, mỗi tuần có hai buổi tối làm ca đêm, con trai không ai chăm sóc, trước khi ra cửa cô thu xếp mọi thứ cho con trai xong, để cho nó ngủ một mình ở nhà.

Đi về phía trước mấy bước, Phương Phương thấy trước mặt có đám người vây quanh, cô đi vào trong đám người, lại thấy cách đó không xa có lửa cháy lên. Nơi bốc cháy chính là vị trí ngôi nhà nhỏ của cô.

Hai mắt co rúc lại kịch liệt, Phương Phương xách theo bánh bao hấp chạy nhanh về nhà.

Hàng xóm thấy cô trở về, vội vàng đưa tay kéo lấy cô, không để cho cô chạy vào đám cháy. Lửa quá lớn, cả ngôi nhà đều bao vây ở trong đám lửa, căn bản không thể dập tắt lửa, chỉ có thể trơ mắt nhìn hỏa hoạn cắn nuốt sạch sẽ.

“Các người buông tôi ra, con tôi vẫn còn ở bên trong đó!”

Phương Phương mặt xám như tro tàn, nổi điên muốn xông vào, mọi người đồng loạt thở dài, nhưng không thể ra sức giúp đỡ.

Tiếng khóc bi thương thê thảm không nở nhìn, Phương Phương đỏ hai mắt, đột nhiên đẩy mọi người ra, nhấc chân chạy vào, lại bị người khác kéo lại, kéo cô đến nơi an toàn.

Lúc này trong đám người chui ra một đứa bé, nó nhìn thấy lửa cháy trước mắt, lập tức khóc rống lên.

Nghe được tiếng khóc của con, Phương Phương không dám tin quay đầu, lấy tay kéo con trai lại, “Tiểu Bảo, con không có chuyện gì chứ?”

Tiểu Bảo thấy mẹ, lập tức ngừng khóc, từ trong ngực cô ngẩng đầu lên, nghẹn ngào nói: “Mẹ, nhà cháy rồi sao?”

Phương Phương vô cùng vui mừng, cúi đầu hôn lên mặt con một cái, nức nở nói: “Con đã đi đâu vậy?”

Tiểu Bảo mở hai tay, bên trong có năm đồng tiền, nó nhỏ giọng nói: “Con đói bụng, muốn đi mua bánh bao ăn.”

Mọi người nhìn thấy đứa bé bình an vô sự, ai nấy cũng đều thở phào nhẹ nhõm, lúc này tiền tài cũng không bằng tính mạng của người thân.

Phương Phương dùng sức ôm con trai vào trong ngực, hai cánh tay còn run rẩy, cô nhìn lửa đốt cháy cả ngôi nhà, trên mặt biến đổi.

Sau khi lửa được dập tắt, cả ngôi nhà bị đốt cháy hầu như không còn gì, nguyên nhân lửa bốc cháy không rõ, còn cần điều tra. Phương Phương nhìn mảnh phế tích kia, hốc mắt đỏ một chút, cô dắt tay của con trai đi tới buồng điện thoại công cộng, cẩn thận lấy ra tấm danh thiếp kia, nhập số gọi đi.

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, Phương Phương thở dài, cắn rắn nói: “Tiên sinh, tôi nguyện ý nói ra sự thật.”

Cầm điện thoại trong tay, Lăng Cận Dương khẽ nhếch môi, trên mặt chứa đựng một chút ý cười.

“Thế nào, đối phương có hành động rồi sao?” Mục Duy hàm mơ hồ nghe được nội dung cuộc điện thoại, cau mày hỏi anh.

Lăng Cận Dương mím môi cười, hai chân bắt chéo ngồi ở trên ghế xoay, ánh mắt nghiêm túc: “Không kìm chế được kích động, mới thử dò xét cô ta một cái, hỏa hoạn hù dọa cô ta không ít! Bất quá như vậy cũng tốt, ngược lại bớt đi không ít thời gian.”

Mục Duy hàm hiểu ý gật đầu, theo phân phó của anh, đi an bài những chuyện khác.

Ngồi yên lặng cả buổi trưa, phụ tá Trương thấy tinh thần Đồng Niệm không tốt lắm, cũng không có nói chuyện nhiều, bà gấp thêm sủi cảo cho cô, muốn cô ăn nhiều một chút.

Đồng Niệm cúi đầu ăn sủi cảo, cũng không có nhúc nhích. Mùi vị không phải cô thích, nên khi ăn không có chút khẩu vị gì.

“Cô muốn ăn canh không?” Phụ tá Trương hỏi cô, quan sát cẩn thận nét mặt cô.

Đồng Niệm cảm giác biểu hiện của mình quá mức rõ ràng, vội vàng cười nói, khéo léo gật đầu một cái, “Muốn.”

Phụ tá Trương đứng lên, đi đến phòng bếp múc cho cô một chén canh, Đồng Niệm tiện tay nhận lấy, nhưng chén canh quá nóng, trong nháy mắt cô buông ra, chén nghiêng một cái, nước canh nóng hổi đổ lên mu bàn tay cô.

“A!”

Phụ tá Trương sợ hết hồn, thấy trên mu bàn tay cô có một mảnh đỏ hồng, vội vàng kéo cô đến phòng bếp, đặt tay cô vào nước lạnh.

Ước chừng khoảng 5 phút, phụ tá Trương kéo tay cô nhìn một chút, chỉ thấy bàn tay sưng đỏ bị rộp da.

“Ôi, cái này không thể được, phải đi bệnh viện.” Phụ tá Trương xoay người chạy lên phòng ngủ, lấy tiền và cầm áo khoát.

Đồng Niệm muốn nói cho bà biết là không cần đi bệnh viện, nhưng mu bàn tay rất đau, cô cắn môi, không nói lời nào.

Hôm nay không phải là ngày điều trị tâm lý, cho nên cũng không có xe dự bị. Phụ tá Trương cho cô mặc quần áo tử tế, liền dẫn cô ra ngoài tiểu khu, từ đầu đường gọi một chiếc taxi chạy thẳng đến bệnh viện.

Trên đường đến bệnh viện, Đồng Niệm cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch. Phụ tá Trương sốt ruột, lấy điện thoại gọi cho Lăng Cận Dương nhưng không gọi được.

Sau khi đi đến bệnh viện, phụ tá Trương nhanh chóng đi lấy số thứ tự, dẫn theo Đồng Niệm đi lên khoa da liễu trên lầu 2. May mắn là kiểm tra không có gì đáng lo ngại, cũng không cần nằm viện, chỉ cần lấy chút thuốc bôi da, bôi đúng giờ là được.

Đi tới lầu một lấy thuốc, trước mặt có rất nhiều người, phụ tá Trương bảo Đồng Niệm ngồi ở ghế đợi, dặn cô không đi lung tung, sau đó bà đi xếp hàng lấy thuốc.

Đọc FULL truyện tại đây

Sau khi mu bàn tay thoa thuốc, cảm giác phồng da dần dần biến mất. Đồng Niệm ngồi ở trong ghế, quét mắt nhìn đoàn người xếp hàng thật dài, nhàm chán bĩu môi.

Đột nhiên dưới chân bay tới một máy bay giấy màu trắng. Có một bé trai chạy tới bên này, vội vã nhặt máy bay về.

Đồng Niệm mỉm cười, khom lưng nhặt máy bay lên, ánh mắt của cô quét qua có chút sững sờ. Mặc dù máy bay giấy là vật rất bình thường, nhưng loại gấp đặc biệt này cũng không thường thấy.

Khi còn bé, mỗi lần cô khóc nhè, Lăng Cận Dương sẽ gấp cho cô một chiếc, dụ dỗ cô chơi. Anh gấp máy bay giấy, bình thường kiểu dáng không giống nhau, có thể bay vừa cao vừa thẳng.

“Chị gái.” Tiểu Bảo chạy đến trước mặt cô, đưa ngón tay chỉ máy bay giấy, “Đây là máy bay của em.”

Đồng Niệm phục hồi tinh thần lại, đưa máy bay cho cậu bé, nhìn thấy nó nhảy nhót chạy đi, cô không kiềm được đứng lên đuổi theo nó. Theo nó đi đến lầu ba khu bệnh viện, cô ngẩng đầu lên bắt gặp dòng chữ bệnh về máu.

Đứa bé một đường chạy đi vào phòng bệnh, Đồng Niệm ngớ ngẩn, nghĩ thầm tại sao mình đi đến đây? Cô mím môi cười cười, đang muốn xoay người rời đi, nhưng không nghĩ nhìn thấy từ phòng bệnh đi ra một bóng người, thoáng chốc cả kinh, theo bản năng núp ở phía sau bồn hoa cao lớn.

“Lăng tiên sinh, tôi nhất định sẽ làm theo lời của ngài nói!”

Lăng cận Dương khẽ gật đầu, quét mắt nhìn bé trai bên người cô, giơ tay lên xoa xoa đầu của nó, nói: “Các người ở đây rất an toàn.”

Từ góc độ của Đồng Niệm nhìn sang, có thể thấy rõ ràng gương mặt của người phụ nữ kia, mặc dù chỉ gặp qua có một lần, nhưng ấn tượng kia quá mức khắc sâu, đến nay cô vẫn còn nhớ.

Đó là trong linh đường của Vi Kỳ Hạo, cô nhìn thấy vẻ mặt áy náy của người phụ nữ này, từng tiếng nói xin lỗi, vì chồng cô say rượu lái xe mà gây tai nạn làm tử vong người khác.

Đồng Niệm không nói tiếng nào âm thầm bỏ đi, bước nhanh trở lại lầu 1, lúc này phụ tá Trương đi lấy thuốc tới, thấy cô vẫn ngồi chỗ cũ, vội vàng dẫn cô rời khỏi bệnh viện, thuê xe trở lại biệt thự.

Sau khi trở lại biệt thự, Đồng Niệm vẫn luôn ở trong phòng ngủ, cô lấy cớ tách khỏi phụ tá Trương, đi tới thư phòng.

Đẩy cửa thư phòng ra, cô đi đến bàn đọc sách, cầm điện thoại lên cô muốn nhập số điện thoại nhưng ngón tay dừng lại. Cô do dự đặt điện thoại xuống, rời khỏi thư phòng không để lại dấu vết.
Nhận được điện thoại của phụ tá Trương, Lăng Cận Dương rất nhanh chạy về biệt thự, anh đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Đồng Niệm ngồi trên sofa bĩu môi, bộ dáng tội nghiệp.

Đưa tay ôm cô vào trong lòng, Lăng Cận Dương nhìn chằm chằm mu bàn tay cô hồi lâu, trầm mặt hỏi cô: “Có đau hay không?”

Đồng Niệm gật đầu một cái, đưa tay tới môi anh, ủy khuất nói: “Đau.”

Bị bộ dáng nũng nịu của cô chọc cười, Lăng Cận Dương cúi dầu hôn lên trán cô một cái, trên khóe môi ý cười dịu dàng.

“Anh trai.” Đồng Niệm vùi ở trong ngực anh, tiễn đồng đen nhánh chớp chớp, “Em muốn gặp dì.”

Lăng Cận Dương không có nghi ngờ gì, cười gật đầu một cái nói: “Được, anh sẽ nói dì đến thăm em.” Kể từ khi cô trị liệu, Nguyễn Nghiên có đến thăm cô hai lần, cho nên anh hoàn toàn không có suy nghĩ nhiều.

Ngày hôm sau, Lăng Cận Dương cố ý dậy sớm đi đón Nguyễn Nghiên, để cho bà ở nhà cùng với họ.

Nguyễn Nghiên nhìn thấy Đồng Niệm khôi phục rất tốt, trong lòng cũng rất vui mừng, đã lâu không gặp, dĩ nhiên là muốn nhìn thấy cô. Lôi cô đến ngồi trên ghế sofa, hỏi lung tung này nọ, Đồng Niệm vẫn giữ y nguyên bộ dáng cũ, có thể trả lời một vài câu đơn giản.

Phụ tá Trương chuẩn bị xong cơm trưa, kêu mọi người dùng cơm. Nguyễn Nghiên đứng lên, kéo Đồng Niệm đi đến phòng ăn.

Chợt trong lòng bàn tay bà bị nhét vào một thứ, bà hồ nghi nhìn về phía người bên cạnh, lại thấy Đồng Niệm nhìn bà nháy mắt ra dấu.

Lúc này Lăng Cận Dương từ trên lầu đi xuống, cười nắm lấy tay Đồng Niệm, dẫn cô đi phòng ăn.

Nguyễn Nghiên sửng sốt một chút, lấy tờ giấy trong lòng bàn tay bỏ vào túi.

Dùng qua cơm trưa không lâu, Nguyễn Nghiên nói còn phải trở về dạy học, rất nhanh rời khỏi biệt thự. Lăng Cận Dương thoa thuốc trên mu bàn tay Đồng Niệm xong, cũng chạy đến công ty.

Trong biệt thự chỉ còn lại Đồng Niệm và phụ tá Trương.

Trên sofa rộng rãi trong phòng khách, Đồng Niệm đặt một ly nước trước mặt, cô lấy từ trong túi ra một viên thuốc màu trắng, sau khi suy nghĩ một chút, bẻ đôi viên thuốc ra, chỉ bỏ phân nữa vào trong ly, bọt khí sủi lên, nửa viên thuốc rất nhanh hòa tan vào nước, không nhìn ra bất cứ dấu vết gì.

Nhìn phụ tá Trương bận rộn trong phòng bếp, Đồng Niệm bưng ly nước đi tới, mỉm cười đưa ly nước cho bà.

“Cho bác sao?” Phụ tá Trương thấy cô đưa chén nước cho bà, vẻ mặt vui mừng.

Đồng Niệm dùng sức gật đầu một cái, trong mắt vẻ mặt chân thành tha thiết.

Phụ tá Trương mỉm cười cầm ly nước uống, sau khi dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, liền dẫn cô trở lại phòng ngủ, để cho cô ngủ trưa.

Sau đó, phụ tá Trương trở lại phòng ngủ của bà.

Ước chừng khoảng nửa tiếng, Đồng Niệm vén chăn xuống giường, đi tới gian phòng đối diện, cô khẽ cúi người xuống, lấy tay đẩy trên người phụ tá Trương đang ngủ say một cái, “Bác gái.”

Nhìn thấy bà ngủ rất say, Đồng Niệm tìm chìa khóa cửa chính, xoay người trở lại phòng ngủ, sau khi mặc áo khoác vào, nhanh chóng rời khỏi biệt thự.

Đồng Niệm gọi xe taxi, bảo cho tài xế địa chỉ, xe chạy đi theo hướng cô bảo, vội vã rời đi.