Yêu giả cưới thật » Trang 219

Chương 158: Yếm mất tích. (Phần 1)

Editor: Nguyen Hien.

Hai năm qua ở thành phố Duật Phong mới xây một trường mẫu giáo cao cấp giữa trung tâm thành phố, đồ dùng dạy học và trang thiết bị vô cùng hiện đại.

Hầu như những bé nào được đưa đến đây đều thuộc con nhà giàu có, nơi đây chính là một ổ vàng mới xuất hiện.

Trẻ sơ sinh từ 0-3 tuổi, được nhận dạy sớm rất là quan trọng. Rất nhiều ba mẹ không muốn con cái của họ thua ở vạch xuất phát cho nên ngày càng ganh đua nhau, các lớp huấn luyện với giá cao ngất ngưởng ngày càng nhiều.

Đồng Niệm cũng không muốn ganh đua so sánh cái gì, chỉ cảm giác mỗi ngày Yếm cùng cô nói chuyện, ít tiếp xúc với mọi người ở thế giới bên ngoài, với tính cách của cô nàng về sau sẽ có nhiều bất lợi. Mặc dù cô nàng còn nhỏ, nhưng thường hay giả vờ khóc rống, tính tình như vậy quả thật không tốt.

Cái này làm cho cô nhức đầu, nếu sao này cô nàng này lớn lên, chỉ sợ có nhiều tật xấu.

Lúc An Nhã giới thiệu trường mẫu giáo này cho cô, Đồng Niệm đã tìm hiểu rõ. Thời gian trước có nhiều chuyện xảy ra, không có thời gian rãnh rỗi tìm hiểu dẫn bé tới đây. Hiện tại Tiểu Bảo cũng học ở đây, cũng có anh em bầu bạn.

Tiểu Bảo đã học ở đây một thời gian, lớn hơn Yếm một tuổi, lại đang ở giai đoạn mẫn cảm. Chủ yếu là học liên quan đến giao tiếp, An Nhã dẫn con trai đến đây, đã có cô giáo sớm đứng chờ ở bên ngoài.

Đồng Niệm lần đầu tiên mang Yếm đến đây, trước tiên ở lầu dưới điền vào giấy thông tin, sau đó mới ôm Yếm lên lầu. Yếm đã gần được 5 tháng, cực kỳ nhạy cảm trong việc vận động, chủ yếu dạy bé phối hợp các hoạt động sao cho hài hòa là được.

Đi tới lầu 2, trong môi trường rộng rãi làm cho người ta cảm thấy mới mẻ. Cô giáo dẫn Tiểu Bảo vào phòng học, cùng với những bạn nhỏ khác ngồi vào bên trong ghế nhỏ nghe cô giáo kể chuyện.

“Tiểu Bảo ngoan ngoãn nha, mẹ chờ con ở bên ngoài.” An Hân chỉnh sửa lại quần áo ngay ngắn cho con trai, rồi mỉm cười đi ra ngoài.

Bỏi vì Yếm lần đầu tới đây, cho nên được quan tâm chăm sóc đặc biệt, hôm nay có cô giáo riêng chăm sóc cho Yếm cũng là vì trước nhất muốn cho Yếm làm quen với hoàn cảnh này một chút, sợ Yếm sẽ khóc rống.

Cửa phòng học hơi mờ, Đồng Niệm đứng ở ngoài cửa, thấy Yếm nằm trên tấm nệm dày, quơ cánh tay cánh chân nhỏ để cho cô giáo xoa bóp cho mình, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Yếm rất thích cười, cô giáo vừa xoa bóp cơ thể của Yếm, vừa cùng Yếm nói gì đó, chỉ thấy Yếm cười khanh khách, rất có mặt mũi.

Cô giáo quay đầu nhìn ra ngoài cửa, nhìn thấy Đồng Niệm đứng sau cửa kính làm bằng thủy tinh, không khỏi gật đầu cười một cái, sử dụng ánh mắt muốn nói cho cô biết, hãy yên tâm, bé rất ngoan và biết nghe lời.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhìn thấy Yếm bắt chước theo động tác của cô giáo, Đồng Niệm mím môi cười cười. Mặc dù người nhà chăm sóc đứa bé rất cẩn thận, nhưng kiến thức và tính chuyên nghiệp vẫn không bằng cô giáo ở trường, đưa bé đến đây học tập, để bé được tốt hơn.

Quay đầu nhìn phòng học đối diện, Đồng Niệm cất bước đi tới, nhìn thấy Tiểu Bảo ngồi bên trong, không khỏi cười nói: “Chị dâu, Tiểu Bảo chúng ta là đẹp trai nhất.”

“Ừ.” An Hân nhếch môi cười, ánh mắt tràn ngập vẻ hài lòng. Trong thời gian chăm sóc Tiểu Bảo, cái loại tình mẫu tử do trời sinh dường như có sự thay đổi, dù sao Tiểu Bảo cùng với cô cũng có huyết thống, bây giờ đối với đứa bé, cô toàn tâm toàn ý yêu thương.

Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, An Hân cúi đầu, đáy mắt thoáng qua vẻ bất an. Chử Tuấn bảo cô dẫn người tới nơi này, cũng không nói là muốn làm gì, đến cuối cùng là hắn muốn làm cái gì cơ chứ?

Giờ học khoảng tầm 40 phút, An Hân cùng Đồng Niệm ngồi ở trên sofa, lúc này cũng có vài vị phu nhân giàu có, đều tụ tập tại một chỗ nói chuyện phiếm.

Trong miệng các quý bà câu nào thốt ra cũng là tiền tài và địa vị. Họ so về tướng mạo, so về gia thế, tài lực, chồng mình, và dĩ nhiên cũng muốn so với đứa bé.

Chỉ là mọi người đang nhạo báng thế nào, hiển nhiên cũng không so được với nhà họ Lăng. Cái loại im lặng này dù có ghen tỵ nói không nên lời cũng không hiện ra mặt.

Đồng Niệm không thích giao thiệp với những người đó, hiển nhiên tránh xa ra. An Hân cũng không tiện bỏ Đồng Niệm lại, liền cứng ngắc ngồi cạnh cô, chỉ là thỉnh thoảng nhìn đồng hồ đeo tay.

Truyện được đăng tại đây

Rốt cuộc Chử Tuấn đang giở trò quỷ gì chứ? Còn mười phút nữa là tan học, hắn muốn lấy được người, cuối cùng là muốn thế nào?

Cửa phòng học đối diện mở ra, Tiểu Bảo đang khóc sụt sùi được cô giáo dẫn ra, An Hân sợ hết hồn, lập tức chạy tới: “Tiểu Bảo, sao vậy?”

Cô giáo nhẹ nhàng mỉm cười, nói: “Tiểu Bảo muốn đi vệ sinh, nhưng không muốn cho cô giáo đi cùng.”

“Ha ha…” An Hân thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lên lau nước mắt cho cậu, cười nói: “Không khóc, mẹ dẫn con đi.”

Xoay người, An Hân nhìn về phía Đồng Niệm, nói: “Niệm Niệm, em ở đây

Đang tải nội dung ảnh