Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 9

CHAP 9: TỨC GIẬN

Không thể khống chế cảm giác đói ở bụng, Triệu Mạn Di chậm rãi ngồi dậy, lông mày nhíu lại vì khó chịu. Người cô đau đớn ê ẩm, động một ngón tay còn khó.

Cố Hạo Thần vừa bê bát cháo tới cửa thì thấy Triệu Mạn Di một thân khổ sở ngồi dậy.

“Di, em tỉnh…”- anh chạy vội đến, đặt bát cháo lên bàn rồi đỡ cô dậy.

“Ngoan, anh nấu cháo xong rồi, giờ anh sẽ cho em ăn. Ăn xong ngủ một giấc là tốt rồi.”

Triệu Mạn Di cũng không muốn cãi lại, cô sẽ từ từ nói cho anh. Chính vì vậy mà bát cháo rất ngon không nhanh không chậm đã được cô hấp thụ hết.

Mùi vị rất không tệ.

Nhìn Triệu Mạn Di ăn ngon lành, Cố Hạo Thần cũng cảm thấy vui vẻ, phiến môi vì sốt cao mà đỏ rực, ánh mắt mơ hồ phủ nước mắt vì mệt mỏi, cả thân hình cô như một khối lửa nóng, da thịt hồng hào, anh khẽ chạm lên má cô, nhiệt độ tuy giảm nhưng vẫn đỏ như vậy.

Cố Hạo Thần chợt thấy cơ thể nóng bừng. Này là sao? Cô đang ốm, anh không thể có cái suy nghĩ đó.

Nhẹ nhàng đến cạnh Triệu Mạn Di, Cố Hạo Thần hôn lên phiến môi đỏ rực. Ừm… thật ấm áp.

Triệu Mạn Di khổ sở thở dài, khẽ đẩy anh ra xa mình một chút. Cô nhẹ giọng.

“Hạo Thần… mình… kết thúc những chuyện này đi.”

Không gian thật yên lặng, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng thở của cả hai người, có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của cô.

Nói xong điều này, Triệu Mạn Di cũng vô cùng khổ sở, cô không thể cứ dây dưa với anh mãi, điều này rất không công bằng với anh.

Cố Hạo Thần thấy mình như điên rồi. Anh quay sang ôm lấy cô, bàn tay thô lỗ ẩn cô nằm xuống. Hai mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào cô. Anh gầm lên.

“Tôi không cho phép.”

Anh không muốn cô nói ra những lời đó, không hề muốn một chút nào. Anh tuy không biết tình cảm của mình với cô đã đến mức độ nào, nhưng từ miệng cô, anh không cho phép cô nói kết thúc.

Triệu Mạn Di khổ sở, cô chỉ biết nhắm mắt lại, với hi vọng đây sẽ là giấc mơ đáng sợ nhất của cô trong hơn hai mươi hai năm qua. Và cũng hi vọng đây là lần cuối của hai người.

Cố Hạo Thần dang tay xé rách chiếc váy ngủ mỏng manh của cô, thân hình tuyệt mĩ hiện lên dưới ánh đèn, cũng tự tay cởi đi kiện quần áo trên người.

“Tôi không cho phép em.”

Đầu óc anh trống rỗng, chỉ có thể nghĩ được một điều, lúc này chỉ có điên cuồng chiếm giữ cô bên người mới là tốt nhất.

Bàn tay xoa bóp bầu ngực căng tròn, Cố Hạo Thần cúi xuống hôn mạnh mẽ lên môi cô, đến khi thấy vị sắt nhàn nhạt mới buông ra, môi cô bị anh cắn đến chảy máu, nước mắt vẫn chảy. Cố Hạo Thần lại hôn lên mắt cô. Tay kia không yên phận mò xuống phía dưới. Chạm lên nơi tư mật đầy bí ẩn.

Ngón tay mạnh mẽ đi vào, Triệu Mạn Di cảm thấy trướng đến phát đau, cô kiều mị rên rỉ.

“Thần, xin anh… đừng như vậy.”

Đọc FULL truyện tại đây

Cố Hạo Thần không để ý bất cứ điều gì, ngón tay liên tục kích thích nơi đó của cô. Xuân tình chậm rãi tiết ra, anh thâm nhập xâu hơn. Cúi người xuống, anh hôn lên bụng Triệu Mạn Di rồi thấp dần xuống dưới, Triệu Mạn Di khó chịu cựa mình. Anh… anh lại đi hôn nơi đó của cô.

“Em xin anh… A…”- Triệu Mạn Di cao giọng rên rỉ.

Anh vừa dùng tay vừa dùng miệng kích thích cô tiết ra xuân tình nóng bỏng, lại dùng tay cởi ra chướng ngại cuối cùng dưới hạ thân.

Anh muốn cô, rất muốn cô. Hơn hai tuần qua anh nhớ cô đến điên rồi.

Khi thấy cô đã chuẩn bị tốt, anh rút tay ra, kéo hai chân cô sang hai bên, ôm eo cô kéo về phía mình, một lần đi sâu hết vào trong cô.

“A… Thần… dừng lại, em không muốn… Đừng mà…”- Cô đau đớn kêu lên, cơ thể cô không khỏe, anh lại còn như vậy, sao cô có thể chịu được?

Bên trong cô nóng rực, càng làm Cố Hạo Thần thêm kích thích, anh mạnh mẽ ra vào trong cô, cảm giác khi nghĩ tới cô ở bên anh trai mình thật khó chịu, anh càng xâm chiếm cô mạnh hơn, bất chấp cô khóc lóc kêu van.

Hai bàn tay không ngừng xoa bóp bầu ngực, cô dùng tay ngăn lại thì bị anh dùng tay trái nắm lấy cả hai tay cô đưa lên đỉnh đầu, ngực cô vì thế mà càng kiêu ngạo ưỡn lên, anh ra vào càng nhanh, ngực cô lại càng lên xuống theo nhịp, vào mắt Cố Hạo Thần như đổ thêm dầu vào lửa, anh cúi xuống tha hồ gặm cắn. Cô đau đớn muốn đẩy ra nhưng tay đã bị giữ lại, chân cũng không thể làm gì hơn là quấn lấy anh.

Chợt Cố Hạo Thần thấy bên dưới có chút kì lạ, anh nhìn xuống.

Là máu, anh đã làm cô bị thương sao?

Cố Hạo Thần lập tức dừng động tác, thương xót mà hôn lên hàng nước mắt đang chảy dài của cô. Nhưng cứ nghĩ đến lời nói của cô mà anh thêm đau lòng. Trái tim như bị ai bóp nghẹn lại.

Ánh mắt thêm lạnh lùng tàn nhẫn. Anh lại tiếp tục ra vào trong cơ thể cô, cô thật quá nóng, cảm giác này khiến anh không muốn rời ra.

Truyện được đăng tại đây

Triệu Mạn Di đau đớn nhưng cũng dần mất đi, thay vào đó là cảm giác tê dại, cô vô thức quấn chặt lấy thắt lưng anh, đôi tay vùng khỏi tay anh đưa lên ôm lấy cổ anh mà kéo xuống.

Cố Hạo Thần thấy cô như thỏa hiệp thì nhẹ nhàng một chút. Nhưng cô kẹp anh quá chặt, giờ muốn động cũng khó nữa.

“Di, thả lỏng ra một chút.”- giọng Cố Hạo Thần khàn đi vì dục vọng, hai bàn tay không ngừng rong ruổi trên cơ thể cô, làm người cô đã nóng lại càng đỏ lên, da thịt hồng lên từng mảng.

Không gian ngập đậm hương vị tình dục, tiếng gầm nhẹ, tiếng rên rỉ kiều mị. Cố Hạo Thần thấy Triệu Mạn Di quyến rũ gấp vạn những cô gái luôn tự cho mình là mĩ nữ. Cô chỉ cần một cái liếc mắt, một nụ hôn nhẹ hay chỉ cần một chữ cũng khơi gợi lên toàn bộ dục vọng nguyên thủy nơi anh.

“Di… tôi sớm bị em bức điên mất.”- anh vẫn mạnh mẽ như vậy, vẫn cuồng dã xâm phạm cô. Cúi xuống hôn lên hình xăm trên ngực cô.

Triệu Mạn Di bị kích tình dồn ép quá lớn, tử cung một trận co rút lên đỉnh, bức Cố Hạo Thần phóng ra bên trong cô.

Triệu Mạn Di mệt mỏi rã rời, còn Cố Hạo Thần thì không. Mới đây mà bắt anh nghỉ ngơi bên cạnh cô sao? Nằm mơ, cho dù cô bị ốm cũng không có đãi ngộ đặc biệt.

Nâng người Triệu Mạn Di dậy, cô mệt mỏi chỉ biết làm theo anh, chống hai tay xuống, bờ lưng trần thon thả đập vào mắt Cố Hạo Thần. anh đi vào cô từ phía sau, xuân tình không ngừng chảy ra từ nơi tư mật, Cố Hạo Thần có thể dễ dàng đi vào.

“A…”- Triệu Mạn Di ê ẩm, đầu óc không thanh tỉnh, lại khó chịu như vậy, một chữ không nói nên lời, đành để mặc Cố Hạo Thần.

Cố Hạo Thần tiếp tục chiếm giữ cô, gặm cắn trên người cô không biết bao nhiêu lần, tạo ra những nốt đỏ tím.

Anh cứ tiếp tục làm, lần này đến lần khác thẳng đến khi cô mất đi ý thức, anh mới nằm xuống cạnh cô.

“Di, phải làm thế nào em mới thôi ý định ở bên Cố Thiên Tự?”- Cố Hạo Thần khổ sở nhắm mắt, cô cứ như vậy, anh phải làm sao đây?