Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 8

CHAP 8: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI…

Triệu Mạn Di thấy mình thật hồ đồ, từng này tuổi vẫn không biết tự chăm sóc mình.

Thấy cơ thể thoáng khỏe hơn, lại ngâm mình trong bồn tắm, kết quả là đồng nghiệp tên Ốm lại viếng thăm.

Thực mệt mỏi.

Đang nằm trên sofa, cô không còn hơi sức nấu nướng cái gì cả, vốn định gọi thức ăn sẵn, nhưng chưa kịp gọi thì bên ngoài có tiếng chuông.

Cố ngồi dậy, ra cửa, cánh tay thon thả vặn khóa. Cửa mở, bóng người bên ngoài chặn đường cô.

“Em đã đi đâu?”- thanh âm lạnh lùng vang lên, như nén cực điểm sự nóng giận của mình.

Triệu Mạn Di khỏi nhìn cũng biết đó là ai, cô cứ ngỏ cửa như vậy, quay vào, cũng không còn sức nói nữa.

Vừa quay đi được vài giây, Cố Hạo Thần đi nhanh tới kéo cô vào lòng. Anh thật không thể chịu được cô nữa, cô cứ phải vô tình như vậy mới được sao?

“Tôi đã tìm em, nhưng… kì thật không biết em ở nơi nào.”- giọng anh nghẹn ngào, anh không thể tin nổi mình lại dễ dàng mất bình tĩnh như thế. Gọi điện thoại cho cô không được, gọi cho Dương Nhậm Vũ thì anh ta nói không biết cô đi đâu. Anh thậm chí suýt nữa xông thẳng tới Triệu gia hỏi cho ra lẽ, nhưng nghĩ bí mật thanh danh của cô chưa ai biết nên lại thôi.

Anh biết cô là người khó nắm bắt, nhưng cũng không ngờ cô lại vô tình như vậy. Nghĩ tới tờ giấy lần trước cô để lại ở nhà anh, anh lại có cảm giác vui vẻ. Chỉ một chữ “yêu” phía cuối cũng làm anh cao hứng tới ngày nào cũng cười.

Tuy vậy, những lần sau anh gọi điện cho cô, cô lại không có vẻ gì là cao hứng, thậm chí còn chủ động kết thúc cuộc gọi. Anh cứ nghĩ do cô ngượng ngùng, hoặc công việc cô bề bộn. Không ngờ, cô lại đi đâu tận hơn hai tuần.

Hôm nay, anh lại tới đây với hi vọng gặp cô, nhưng không ngờ cô chẳng nói câu nào mà quay đi, để anh đứng ngoài cửa, vào hay ra tùy anh. Anh không chịu được mới ôm cô lại.

Cảm giác ấm áp bao bọc quanh mình, Triệu Mạn Di trái lại cảm thấy khó chịu, cô đang không khỏe, có hay không sẽ ảnh hưởng tới anh. Cô khẽ đẩy anh ra.

“Anh tới có chuyện gì không?”- giọng cô lạc đi, người khẽ run khiến Cố Hạo Thần cảm thấy ngay cô đang không ổn.

Anh tiến đến đứng trước mặt cô.

Đọc FULL truyện tại đây

“Di, em sao vậy? Không khỏe sao?”- sắc mặt cùng giọng nói anh tràn đầy sự lo lắng. Hai tuần không gặp, anh lại thấy cô như gầy đi.

Ôm lấy người cô lần nữa, lần này, Cố Hạo Thần sững sờ.

“Người em thật lạnh… còn nữa, sao trán em nóng thế này?”

Triệu Mạn Di đảo mắt khinh thường. Cô là bị ốm được không? Mà cô bị ốm chứ anh ta bị ốm đâu mà cuống cái quái gì?

Cố Hạo Thần chẳng cần hỏi ý kiến của Triệu Mạn Di, trực tiếp bế cô lên phòng, đặt cô xuống giường, anh đã thấy sẵn trên bàn có vài vỉ thuốc, bóc lấy vài viên theo tờ đơn bên cạnh, lại hối hả chạy đi lấy nước cho cô.

Sau khi ép Triệu Mạn Di uống thuốc xong, Cố Hạo Thần cũng không kịp hỏi cô điều gì, để cho cô nghỉ ngơi, anh lấy ghế ngồi xuống bên cạnh.

Ngắm nhìn nữ nhân khiến mình tâm tư đảo lộn, Cố Hạo Thần rất giận cô, giận vì cô đi mà không giữ liên lạc, nhưng cũng giận mình, là anh tùy thời giận mà không biết cô đang bị ốm.

Vuốt lên mái tóc, lại đặt nhẹ xuống trán cô một nụ hôn. Người con gái này, khó nắm bắt đến vậy sao?

Truyện được đăng tại đây

Nhìn đồng hồ, giờ cũng đã hơn tám giờ tối, hẳn là cô chưa có ăn gì, anh liền xuống bếp nấu một nồi cháo.

Cố Hạo Thần vừa đi khỏi một lúc thì Triệu Mạn Di tỉnh. Cô không biết mình có phải đang mơ không. Nếu không mơ thì sao trên trán lại có cảm giác ấm áp chân thực đến vậy?

Là anh đã đến nên cô an tâm ngủ sao?

Cố Hạo Thần, anh đừng tốt với em như vậy, em là một người thủ đoạn, anh biết không?

Triệu Mạn Di nhắm mắt lại khổ sở. Sau chuyến đi vừa rồi, những chuyện cô xác nhận được như đặt một dấu chấm hết cho quan hệ của bọn họ.

Cô không thể hủy hoại Tân Cố thị và sau đó đến với Cố Hạo Thần được. Nó như thể chặt ngọn mà giữ lại gốc. Cố Hạo Thần sẽ nghĩ cô là người thế nào?

Quan hệ của bọn họ, nhất định là không có kết quả.

Triệu Mạn Di nhắm nghiền mắt, cô… phải chấm dứt chuyện này.