Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 45

CHƯƠNG 45: KẾT THÚC ~ HOÀN HẢO 1 TÌNH YÊU

Triệu Mạn Di ngồi lặng lẽ bên giường bệnh, ánh nắng bên ngoài hắt đến chói mắt cô cũng chẳng buồn đi ra để đóng lại. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt tay anh không buông, từ khi ở viện cảnh sát trở về, cô không màng đến ăn uống, cũng chẳng nói năng gì với ai.

Cô chỉ chờ anh tỉnh lại.

“Cố Hạo Thần, anh sẽ tỉnh dậy chứ?”- cô lẩm bẩm, vén mái tóc của anh cho gọn gàng, nhìn gương mặt của anh, cô đau đến xé lòng.

Cô vẫn mong mình được gánh dùm anh sự đau đớn ấy. Trên đầu cột băng vải, bác sĩ nói vẫn đang hôn mê. Còn chưa xác định trước được điều gì.

Mọi người ở bên ngoài, cũng không muốn đi vào làm phiền hai người. Chỉ là một lát sau là giờ tối, mẹ Triệu mang cháo vào cho Triệu Mạn Di, giờ trong bụng cô còn có đứa bé, nếu không ăn, chỉ sợ sẽ không tốt.

Bà bước đến ngồi cạnh Triệu Mạn Di, nhìn con gái sắc mặt mệt mỏi như người mất hồn, bàn tay thủy chung nắm tay người yêu.

“Di, con phải ăn rồi.”- bà mở cặp lồng, mùi thơm nhạt tỏa ra.

Triệu Mạn Di lắc đầu, cô giờ chỉ nghĩ tới chừng nào anh sẽ tỉnh? Chừng nào anh sẽ đáp lại lời yêu của cô.

“Con phải ăn chứ, giờ con phải ăn cho đứa bé nữa.”

Sau một hồi động viên của mẹ, cô cũng chịu ăn một chút. Bên ngoài mọi người nhìn mà lòng xót xa. Cha mẹ Cố Hạo Thần cũng không ngờ người yêu của con trai lại là tổng giám đốc của Triệu Thế Vương. Cũng không ngờ sau sự lạnh lùng mọi người thường nói, cô lại có một vẻ yếu đuối đến không ngờ.

Sau khi ăn xong, Triệu Mạn Di vẫn thẫn thờ ngồi trên ghế, nhìn chăm chú Cố Hạo Thần.

Lẽ ra giờ anh phải tỉnh rồi chứ? Bác sĩ nói anh sẽ sớm tỉnh dậy thôi mà…

Một giọt nước mắt lại rơi, thẫm ướt trên áo.

Dương Nhậm Vũ nói Cố Hạo Thần đã biết chuyện cô là tổng giám đốc Triệu Thế Vương từ rất lâu rồi, nhưng anh không nói ra, vì anh muốn cô là một người con gái bình thường khi bên cạnh anh. Hai người sẽ cùng trải qua những ngày tháng bình dị mà hạnh phúc.

Anh vì cô mà làm ra không gian lãng mạn mừng cô tới ở chung và tròn một tháng ở chung. Anh chưa từng yêu, chưa từng biết lãng mạn, chỉ là tìm hiểu qua vài phương tiện để cho cô thấy ý tốt của anh.

Anh đối với mọi người thì lạnh lùng, chỉ riêng với cô là bày ra một mặt trẻ con, dù cô làm gì cũng được, miễn là đừng rời xa anh.

Anh lo lắng khi cô nói hai người kết thúc, anh sợ cái kết thúc mà cô nói chính là chấm dứt mọi chuyện, nên đã cuồng dã xâm chiếm cô, mặc cho cô bị thương. Nhưng sau đó, anh vô cùng hối hận. Và tất cả, cũng chỉ vì anh yêu cô.

Cô chưa một lần nói yêu anh, khiến anh rất buồn và nhiều khi không tin tưởng vào thứ tình cảm giữa hai người. Nhưng chỉ vì một câu “Em yêu người yêu em” cũng làm anh hạnh phúc đến bao nhiêu ngày.

Vậy giờ cô có thể nói yêu anh mãi, lúc nào cũng có thể.

Chỉ cần anh tỉnh lại.

“Ưm…”- tay Cố Hạo Thần khẽ động, Triệu Mạn Di nương ánh mắt nhìn lên, mắt anh đang nhíu vào, dường như sắp tỉnh.

Cô vui mừng, nhanh chóng ấn chuông trên đầu giường gọi bác sĩ và y tá. Chẳng lâu sau, họ nhanh chóng đi vào, công tác kiểm tra sức khỏe cho anh.

“Triệu tổng, anh ấy đã dần hồi phục rồi. Cô không nên lo lắng nữa.”- bác sĩ Trần nói với cô. Người phụ nữ này cũng thật phi thường đi, trông anh đến cả một ngày, cũng không cần ai trợ giúp.

Triệu Mạn Di cười nhẹ, ngồi xuống ghế.

“Em biết anh sẽ nghe thấy lời em nói mà…”

Sau một loạt hành động cấp cứu của các bác sĩ và y tá, Cố Hạo Thần cũng có thể nghỉ ngơi. Triệu Mạn Di ngồi cạnh anh, chờ anh tỉnh dậy một lần nữa.

Qua một đêm, cô dậy từ rất sớm, thật ngoài dự kiến, cô thấy anh đang mở mắt nhìn cô, môi nhếch lên nụ cười. Giọng nói anh yếu ớt.

“Anh biết em sẽ không bỏ rơi anh đâu mà…”

Triệu Mạn Di vỡ òa vì hạnh phúc, cô bật cười, rất nhanh ôm lấy anh nhưng cũng cẩn thận không động tới vết thương.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô biết anh nghe thấy cô, cô biết anh sẽ tỉnh lại, cô biết anh sẽ cùng cô làm lại từ đầu. Quan trọng hơn, cô biết bọn họ chính thức thuộc về nhau…

Sau đó khỏi nói cũng biết, hai bên gia đình tất bật vào thăm Cố Hạo Thần, mẹ Triệu nấu rất nhiều món ngon và bổ dưỡng cho cả hai người.

Mọi chuyện về Cố Thiên Tự cũng được Cố lão gia kể lại cho anh. Mọi chuyện anh đều biết.

Chỉ duy nhất một chuyện, Triệu Mạn Di vẫn giấu anh.

Không phải cô không muốn nói. Mà là cô mong chờ một khởi điểm tốt đẹp hơn.

“Di… bao giờ em định đồng ý kết hôn với anh?”- Cố Hạo Thần đang ăn, bỗng hỏi cô như vậy. Trải qua vài ngày tĩnh dưỡng, sức khỏe Cố Hạo Thần cũng đỡ hơn nhiều.

Triệu Mạn Di thấy anh đột nhiên hỏi một câu như vậy, không khỏi nghĩ liệu có phải đầu óc anh có vấn đề không?

Tuy vậy, cô vẫn tự nhiên mà trả lời.

“Chừng nào em mua được đôi nhẫn em thích, lúc đó chúng ta kết hôn.”

Mọi người xung quanh một mảng trầm mặc. Ông bà cha mẹ của cả hai bên đang tề tựu đầy đủ, lại cả hai trợ lý ngày đêm gánh vác công việc của hai người. Cùng vài cặp đôi có thể xem như bạn bè của hai người đang ở đủ cả phòng bệnh chăm sóc đạc biệt này. Mà hai người họ có thể thảo luận thứ chủ đề quan trọng bằng giọng thản nhiên như thế.

Quả nhiên Cố Hạo Thần “đạo cao một thước” thì Triệu Mạn Di “ma cao một trượng”. Chẳng ai kém ai.

“Vậy hôm nào chúng ta đi mua nhẫn?”- Cố Hạo Thần lại đột nhiên hỏi, ngẩng mặt khỏi bát cháo thơm mùi thuốc bắc.

“Bao giờ anh có thể đi được thì chúng ta đi.”- Triệu Mạn Di tiếp lời.

Đến lúc hai người nhận ra thì xung quanh đã chẳng còn ai nữa.

“Cố Hạo Thần, anh chính là cố ý nói như vậy để đuổi mọi người hả?”- Triệu Mạn Di nhàn nhạt, gọt quả táo đỏ rồi để lên đĩa.

Truyện được đăng tại đây

“Không có nha, anh chỉ là nghĩ ra thì phải hỏi, chứ đâu có ý định gì?”- nói đùa, nếu anh nói là cố ý, cô không phải sẽ trực tiếp đi khỏi đây đi.

Khi mở mắt tỉnh dậy, anh đã thấy thật hạnh phúc, bởi cô không có bỏ anh mà đi, cô cũng đã nói là muốn sang Mĩ để tìm anh, khiến anh thấy mình là người hạnh phúc nhất.

Bất chợt nắm lấy tay cô, mà một tay kia vẫn đang cầm thìa cháo, Cố Hạo Thần nhỏ giọng.

“Vậy Triệu Mạn Di, em đồng ý lấy anh chứ.”

Triệu Mạn Di trên tay là con dao, một tay lại bị anh nắm lấy.

“Cố Hạo Thần, anh xác định?”- cô trong lòng hạnh phúc, anh cầu hôn cô. Đó là điều mà cô mong chờ. Nhưng ở cái tư thế này…

Cố Hạo Thần không để ý nhiều, anh gật đầu, làm Triệu Mạn Di bất đắc dĩ mỉm cười.

“Em đồng ý…”

Có lẽ ngày anh lồng chiếc nhẫn kia vào tay cô đã đáng nhớ, thì lần cầu hôn này so với lần đó còn đáng nhớ gấp vạn lần.

Anh ngồi trên giường bệnh, cô ngồi trên ghế. Tay cầm tay, mà tay kia của anh cầm thìa cháo, tay này của cô cầm một con dao gọt hoa quả, nhìn từ phía bên ngoài chẳng thấy có lấy một chút lãng mạn. Thế nhưng, đối với hai người, đó lại là một sự hoàn hảo cho một tình yêu…

Có lẽ như vậy, cũng là cái kết tốt đẹp cho một hạnh phúc viên mãn…

——————————————————————-
* nhảy tưng tưng , tung bông tung hoa * Yé… cả nhà ơi kết oy đó… chỉ còn 10 chap ngoại nữa thui là hoàn rùi nha. M.n ngóng nhá^^