Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 44

CHƯƠNG 44: BIẾN CỐ (HẠ)

Chap này là mình tặng riêng cho pạn BlackCat93 nhé….. Bạn đoán đúng tình tiết rùi đóa….. Chúc mừng. * nhảy vòng quanh tung bông tung hoa *

Vào bệnh viện, Triệu Mạn Di khuôn mặt thất thần, đôi mắt tựa như đau đớn tới cực điểm. Trong đầu cô chỉ có đúng một suy nghĩ: “Cố Hạo Thần bị tai nạn, người cô yêu bị tai nạn.”

Nhìn Cố Hạo Thần nằm trên giường, sắc mặt trắng bệnh, trên người toàn những máu, ướt đẫm ga trải giường. các bác sĩ vẫn đang tất bật cấp cứu, vài vị bác sĩ nhìn thấy cô, liền nhận ra ngay chính là vị nữ tổng Triệu Thế Vương lạnh lùng đáng sợ trong truyền thuyết vừa lộ diện cách đây hơn một tuần. Cô cũng chính là người có mối quan hệ với nam nhân trên giường bệnh mà họ đang dốc hết lòng cứu chữa.

Dù sao bệnh nhân vừa sơ cứu qua tạm thời phải để nghỉ ngơi một chút, họ lánh ra cho Triệu Mạn Di vào.

Người nhà Cố Hạo Thần biết anh bị tai nạn cũng nhanh chóng vào xem thực hư, đến nơi thì thấy Triệu Mạn Di rất bình tĩnh ngồi xuống ghế bên cạnh giường.

Cô đưa tay vuốt lên đôi môi cùng làn da lạnh toát dính đầy máu, nghiêng đầu ngắm nhìn người đàn ông mình yêu. Cô chậm rãi nói.

“Thần, anh từng hỏi em tại sao em lại ít cười, chưa từng một lần nói yêu anh. Anh biết không, em rất hay cười, nhưng anh không biết rằng mỗi khi anh quay đi, mỗi khi em rúc đầu vào ngực anh, mỗi khi em thức dậy sớm hơn anh hay mỗi khi anh nấu ăn, em sẽ đều mỉm cười, vì em hạnh phúc.

Em hạnh phúc vì có người vì em mà làm những chuyện không đáng làm, vì em mà nấu ăn, cùng em trải qua những ngày bình thường nhất.

Và em hạnh phúc nhất bởi vì đó là anh- người em yêu.

Tại sao em chưa một lần nói yêu anh? Bởi vì em từng mất niềm tin vào thứ lời nói giả dối này. Em từng bị phản bội, người đó nói yêu em nhưng lại âm thầm làm những chuyện sai trái sau lưng em.

Nhưng bây giờ sẽ không như vậy nữa. Bởi vì anh giúp em một lần nữa tin tưởng vào tình yêu.

Em yêu anh, Cố Hạo Thần.

Em đã tự hứa với bản thân, nếu một ngày nào đó anh gặp nguy hiểm đến tính mạng, em sẽ đi theo anh. Nhưng Cố Hạo Thần, giờ em xin lỗi, em không thể thực hiện điều đó. Bởi vì em còn phải lo cho con của chúng ta…

Em có thai rồi, Cố Hạo Thần.”

Nói xong, khuôn mặt Triệu Mạn Di đã đầm đìa nước mắt, tim cô đau lắm. Nó đau gấp vạn lần những lần hai người giận dỗi. Cô như cảm nhận được sự đau đớn của anh, từ sâu thẳm trái tim mình.

Ánh mắt vô hồn, song, khóe môi cô lại cong lên nở nụ cười.

“Em có thai rồi, anh được làm cha rồi, em không muốn con mình sinh ra không có cha, không muốn nó chỉ thấy cha nó qua ảnh. Em muốn chúng ta là một gia đình hạnh phúc, sáng sớm cùng đi dạo trong công viên, em biết khi thấy thằng bé đó, anh rất mong muốn có một gia đình phải không? Anh mau tỉnh dậy, mau mở mắt ra nhìn em đi…”- Giọng cô nghẹn lại, nước mắt chảy từng hàng dài- “Anh phải về với em, nếu không, đừng trách sau khi sinh con, em sẽ đến với anh. Anh không nỡ đúng không?”

Cô bật cười, nước mắt vẫn tràn ra, nắm thật chặt tay anh. Nếu thật sự anh không tỉnh lại nữa, cô sẽ theo anh, mặc cho mọi thứ sót lại trên cuộc đời này.

Bởi vì cô yêu anh, yêu anh nhiều lắm.

Bên ngoài, cha mẹ Cố Hạo Thần chỉ biết ôm lấy nhau, Cố phu nhân gục vào ngực chồng khóc rống lên, cha mẹ Triệu Mạn Di cũng không kìm được nước mắt.

Bạch Phi Hằng hai tay ôm mặt, tại sao lại có ngày này, rõ ràng họ yêu nhau như vậy, sao ông trời nỡ bất công với họ như thế?

Dương Nhậm Vũ cũng chưa từng thấy một Triệu Mạn Di như thế, cô đau khổ, cô bi thương, cô khóc, những giọt nước mắt kia như biến cô thành một người hoàn toàn khác, cũng là phép hóa giải làm mất đi sự lạnh lùng của con người cô.

Triệu Mạn Di vẫn rơi nước mắt, cô thủy chung nắm lấy tay Cố Hạo Thần, giọng cô lạc đi.

“Em rất thích một đôi nhẫn cưới, em muốn một ngày nào đó chúng ta có thể trao cho nhau, em sẽ ngày ngày nói yêu anh, ngày ngày cười với anh.”- cô nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên đôi môi đầy máu của Cố Hạo Thần, khẽ thì thầm.

“Em yêu anh.”

Khi cô cảm thấy sức mình như cạn kiệt thì cũng là lúc điện tâm đồ vang lên những tiếng tút báo hiệu nhịp tim đã dần hồi phục.

Các bác sĩ cùng y tá vội vã đi vào, Triệu Mạn Di ngây ngốc đứng dậy, thu hồi lại vẻ mặt cũ. Cô bước ra bên ngoài.

Đọc FULL truyện tại đây

Không nói không rằng, cô bước đi như cái xác không hồn. Cố Hạo Thần- anh đã nghe thấy lời em nói sao?

Cô ngẩng đầu lên, hướng cha mẹ mình cùng cha mẹ Cố Hạo Thần.

“Con xin phép ra đây một lát.”

Mọi người cùng gật đầu, ai ai đều biết, những chuyện cô làm ra sẽ là thế nào.

Mọi thông tin cô đã cho Diêu Giai Mẫn công bố, giao toàn bộ chứng cứ cho cảnh sát, mọi chuyện được sáng tỏ.

Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, Triệu Mạn Di đã cho tung ra toàn bộ bằng chứng, và mời được nhân chứng từ Mĩ sang.

Sự thật được phơi bày, Cố lão gia cũng khó giữ được bình tĩnh.

Thứ nhất, Cố Thiên Tự không phải là con của ông và tình nhân trước, mà thực chất, là con của tình nhân trước và một người đàn ông khác. Người tình nhân đó trước khi ốm chết đã mua chuộc một bác sĩ để cho ra kết quả Cố Thiên Tự là con của Cố lão gia.

Thứ hai, Cố Thiên Tự lợi dụng là chủ tập đoàn Tân Cố thị đã tạo ra một số công ty ma lừa đảo. Sau đó, cấu kết với Lệ Kim, gây bất lợi cho Cố Hạo Thần nhưng không thành.

Thứ ba, Cố Thiên Tự không biết chuyện anh ta không phải là con ông, mà chỉ biết, chính ông là người năm xưa bỏ rơi mẹ anh ta để đến với người phụ nữ khác và lừa tiền của mẹ anh ta, gây dựng nên Cố thị.

Thật sự chẳng ai có thể ngờ được mọi chuyện lại như vậy.

Cố Thiên Tự cũng biết, lần này chỉ sợ không ai có thể cứu được anh.

Cố Thiên Tự bị cảnh sát bắt giữ để điều tra. Còn người bác sĩ năm xưa bị mua chuộc cũng tới làm chứng. Thậm chí, Triệu Mạn Di còn đưa ra được xét nghiệm chính xác của Cố Thiên Tự và Cố lão gia.

Mọi chuyện được xử lý nhanh gọn. Chỉ là Triệu Mạn Di không dễ dàng buông nhanh như vậy.

Truyện được đăng tại đây

Người đàn ông thần sắc mệt mỏi ngồi trong phòng lấy lời khai, ánh mắt vô hồn như không có sự sống, nữ nhân trước mặt anh thật gần nhưng lại như cách xa hàng vạn dặm.

Cũng như cô từng nói khoảng cách bốn năm dường như bốn thế kỉ.

“Anh đã bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay chưa?”

“Chưa bao giờ.”- Cố Thiên Tự lắc đầu, mệt mỏi xoa hai bên thái dương.

“Em không nghĩ chúng ta sẽ có ngày hôm nay. Nhưng anh hiếu thắng quá Cố Thiên Tự ạ.

Em biết anh chỉ là bị người ta giật dây, nhưng sao anh có thể ngây thơ như vậy? Anh nghĩ em là ai?”

Triệu Mạn Di khoanh tay trước ngực, cô thở dài.

“Năm xưa có lẽ do chúng ta đã quá sai rồi.”- cô nhìn anh- “Em đã từng muốn đợi ở anh một lời nói thật, hay chí ít, là anh hãy dừng lại việc phản bội em.”

Cô đột nhiên thấy chán nản thực sự, cũng không muốn ở nơi u ám này nữa. Cô đứng dậy, quay người bước đi.

“Chúng ta sẽ đợi quyết định cuối cùng của tòa án.”

Giờ cô chỉ muốn đến nơi có anh, bất kể là nơi nào, đó cũng là chốn bình yên cho cô.