Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 41

CHƯƠNG 41: TRÓI BUỘC

Cố Hạo Thần nhìn tập thư vừa được gửi đến, quả đúng như anh dự đoán, sau lưng anh chắc chắn có người giở trò quỷ.

Người đó là ai đương nhiên chẳng cần suy nghĩ cũng biết, những hành động của anh ta có thể qua mắt được cha mẹ anh, nhưng sao có thể qua được mắt anh? Cha mẹ chính là vì không để ý và tin tưởng, còn anh thì từ cái ngày dự án phi trường A kia đã sớm biết, Cố Thiên Tự sẽ có ngày làm càn hơn nữa.

“Cố Hạo Thần, tôi nghĩ chuyện này cậu nên giải quyết một lần gọn luôn, không nên để dây dưa nữa.”- một người đàn ông trẻ tuổi, mang trong đôi mắt sự rét lạnh nói.

Cố Hạo Thần nhìn Nhật Viễn Phong, anh biết việc giải quyết là dễ dàng, thế nhưng anh lo ngại gia đình.

Cố Thiên Tự dù sao cũng là anh trai cùng cha khác mẹ của anh, anh không thể đuổi tận giết tuyệt. Anh không lo chuyện Triệu Mạn Di, bởi cô đã sớm chia tay anh ta, chỉ còn một rào cản duy nhất là gia đình.

Ngày trước, Lôi Nhân không đồng ý trợ giúp Cố Thiên Tự trong vụ phi trường, nhưng giờ, lại đang phần nào hợp tác với Cố Thiên Tự để đánh lại Cố thị.

Muốn đánh đổ Cố thị? Có là nằm mơ giữa ban ngày sao? Lôi Nhân là một tập đoàn lớn về dầu mỏ ở nước ngoài, về Đài Bắc tất nhiên vẫn là đứng sau Cố thị về sự lớn mạnh. Vậy mà dám cùng một tập đoàn nhỏ mới thành lập đối địch với Cố thị.

Cố Hạo Thần suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cuối cùng cũng nghĩ ra nguyên nhân Lôi Thiên Kình đối nghịch anh.

Triệu Mạn Di… xem ra tôi nên sớm trói em bên mình, tránh để cho em ban phát tình yêu khắp nơi.

Nhưng trói bằng cách nào đây? À hình như là có cách rồi…

Đáy mắt hiện lên tia lạnh lùng, chỉ còn cách đó, anh sẽ không đời nào để bất cứ ai mơ tưởng đến cô.

Lúc này, trong đầu Cố Hạo Thần chỉ còn tức tối chuyện Lôi Thiên Kình để ý Triệu Mạn Di, ngoài ra, chuyện Lôi Thiên Kình đối đầu với anh đã sớm quăng xuống ba mươi sáu tầng lầu.

Triệu Mạn Di đang nấu ăn chờ Cố Hạo Thần về, anh nói tối nay sẽ về sớm, cô cũng nhanh chóng giải quyết chuyện công ty qua điện thoại với Dương Nhậm Vũ một lúc, cũng biết được sắp tới Cố Hạo Thần sẽ phải sang Mĩ.

Chỉ là, anh sẽ không biết được điều đó.

Nấu ăn xong mọi thứ thì bên ngoài có tiếng mở cửa, tiếng chân bước đến sau cô. Rồi cô bị một vòng tay ấm áp vây lấy.

“Anh về mà em không ra đón sao?”

“Em sao mà phải ra đón?”- cô mặc kệ anh ôm, tay vẫn lau dọn quanh bếp, hôm nay cô làm cá nên phải lau sạch chút, bằng không ngày mai mùi sẽ vô cùng khó chịu.

Cố Hạo Thần vòng xuống ôm eo cô, ghé sát xuống vai cô hôn nhẹ.

“Ngoan nào, em đang dọn, anh đi thay quần áo rồi xuống ăn.”- người nào thật kì lạ, người cô đang đầy mùi dầu mỡ còn muốn ôm ấp cái gì?

Cố Hạo Thần không nói, cũng không cười, anh một tay cầm lấy tay cô, một tay đưa vào trong túi quần lấy ra một chiếc hộp nhỏ xinh bằng nhung đỏ.

Toàn bộ diễn ra thật yên lặng, anh mở chiếc hộp, lấy ra thứ bên trong đó và đeo vào ngón áp út trên tay trái của cô.

Đọc FULL truyện tại đây

Triệu Mạn Di trân trân nhìn theo chiếc nhẫn của anh đeo cho cô, như hạnh phúc từ từ rót vào lòng, trên môi cô nở nụ cười lúc nào cũng không hay.

Sau khi đeo xong chiếc nhẫn, anh cầm lấy tay cô, vẫn ở phía sau mà ôm lấy cô như vậy, nhẹ nhàng nói.

“Anh không biết phải nói với em ra sao, cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Anh cũng không biết hứa hẹn điều gì, cũng sợ một ngày nào đó làm em thất vọng nếu anh trót hứa mà không giữ lời. Anh chỉ biết cho đến hiện tại, khi trên tay em đã đeo chiếc nhẫn này, chính là… em bị anh trói buộc, mà anh… cũng sẽ không bao giờ quên em dù đến khi anh chết.”

Cố Hạo Thần chậm rãi nói, trong đầu anh bây giờ chỉ có nữ nhân trước mắt, cô vì anh mà làm mọi thứ nhưng không nói ra, cô cho anh cái cảm giác yêu, cảm giác thất bại khi đánh mất và hạnh phúc khi tìm lại được. Cô chiếm giữ trái tim anh, cô vì anh mà nói “Em yêu người yêu em”- những lời đó còn giá trị hơn ba chữ kia rất nhiều.

Triệu Mạn Di cảm thấy thật ấm áp, cũng thật hạnh phúc, cô biết tình cảm của anh dành cho cô cỡ nào lớn lao, cũng biết rằng cô sẽ mãi yêu anh, không quên được anh dù có thế nào đi nữa.

Tay trong tay với anh, cô không còn cảm thấy cô đơn như ngày trước, không còn cảm thấy cuộc sống này chỉ là khô khan ngày tới tập đoàn tối về nhà nữa.

Cô cảm thấy mình hạnh phúc thực sự.

“Em yêu anh, Cố Hạo Thần.”- cô quay lại, không cho anh cơ hội đáp lời, trực tiếp hôn lên môi anh, hai người trao cho nhau những gì tốt đẹp và yên bình nhất. Anh yêu cô, cô cũng vậy. Những lời anh muốn nghe nhất cô cũng đã nói, giờ họ chỉ đơn giản là yêu nhau, sẽ bên nhau, vậy thôi. Không cần biết mai sau ra sao, thời thế thay đổi hay giữa họ có biến cố, cả hai sẽ đều nhớ cái ngày hôm nay, ngày mà anh đi làm về liền vào bếp, ôm lấy cô đang lau dọn, trên người toàn mùi dầu mỡ, rồi luồn vào tay cô thứ trói buộc ngọt ngào, không ai có thể tách rời…

Sau ngày hạnh phúc ấy cũng là một chuỗi những căng thẳng của cả hai người.

Cố Hạo Thần phải sang Mĩ, chi nhánh bên đó có vấn đề, cần anh sang tiếp quản và chỉ đạo trong một thời gian.

Phải xa cô, anh cũng không muốn, thế nhưng muốn làm mọi cách để liên lạc với cô lại không được.

Truyện được đăng tại đây

Đi cùng anh là một trợ lý khác, không phải Bạch Phi Hằng. Anh cũng không có thời gian nào để liên lạc với mọi người bởi vì quá bận. Các hợp tác kéo đến liên miên, rồi giải quyết, rồi rắc rối giữa các cổ phần cổ đông, anh bận đến bù đầu, có đêm không thể ngủ được, chỉ biết xa cô cũng đã được hơn hai tuần. Ở đây, anh cũng không nghe được tin tức gì, cũng không có thời gian nghe, nên đã bỏ lỡ đi những chuyện quan trọng ở Đài Bắc.

“Triệu tổng, chúng tôi muốn hỏi, lí do tại sao cô lại không công bố thân phận thật của mình?”

“Triệu lão gia, trước đây chính ngài đã tuyên bố người chỉ đạo Triệu Thế Vương không phải là con gái ngài, vậy tại sao bây giờ thì sự thật lại ngược lại?”

“Tôi muốn hỏi, mối quan hệ của cô và tổng giám đốc Cố thị là thế nào?”

“Triệu tổng, đối với sự việc Cố tổng Cố thị tiết lộ thông tin thân phận của cô, cùng số liệu điều tra bên Mĩ của cô, cô có ý kiến gì?”

“…”

Vô số những lời nói đinh tai nhức óc vây xung quanh, vệ sĩ cùng người nhà chỉ biết bảo vệ cho Triệu Mạn Di ở giữa.

Cô đeo kính râm to bản che đến nửa mặt, trên người toát ra lãnh khí, cô biết kẻ đứng sau vụ này là ai. Cũng biết tiếp theo mình phải làm gì.

Một khi đã động đến cực hạn của cô, cô sẽ không biết thương xót bất kì ai.

“Cố Thiên Tự, anh cứ chờ xem.”- Triệu Mạn Di thầm nghĩ, còn riêng chuyện Cố Hạo Thần, cô sẽ biết cách giải quyết, cô sẽ không để cho bất cứ ai chia rẽ cô và anh. Bởi trên tay cô, là trói buộc của anh, mà anh cũng bị cô trói buộc, bởi một điều cô chưa từng nghĩ tới…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Buồn ngủ ghê…. Tối qua thức xem GOT7 đến 4h ms ngủ. Boo có nên ” vứt ” truyện ở đoạn này và đi ngủ hem nhỉ…. Nhưng Boo rất hay quên nha, cẩn thận bảo chiều đăng thành 2 hôm sau ms đăng… !!!
Ta rủa ông trời tại sao lại cho ta 2 sự lựa chọn khó khăn như vậy….. Ta rủa (×1 vạn lần)
《 Ông trời : * Hắt xì * con bé kia tại sao lại lôi ta vào đây, là do ngươi đấy chứ. Hừ… 》