Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 34

CHƯƠNG 34: ANH CHẤP NHẬN YÊU MỘT NỮ NHÂN LÒNG DẠ HIỂM ĐỘC

Vài ngày sau, khi Cố Hạo Thần đang ngồi làm việc, anh nhận được thông tin từ Bạch Phi Hằng mang tới.

“Lương thị phá sản, giờ đã bị thu mua, hơn nữa nợ nần chồng chất, mọi sự hợp tác bị hủy, nguyên nhân không rõ vì sao. Nhưng may là chúng ta chưa hợp tác với họ.”

Cố Hạo Thần cười nhạt, điều này sáng nay anh cũng vừa nghe qua, nhưng chưa biết tập đoàn nào thu mua Lương thị.

“Cậu có nghe qua về tập đoàn nào đã thu mua Lương thị không?”

Bạch Phi Hằng thở dài.

“Lạnh lùng và hiểm độc còn ai trong giới kinh doanh này nữa?”

Cố Hạo Thần giật mình, anh khóe môi nhếch lên.

“Là Triệu tổng Triệu Thế Vương?”

“Chính xác.”- Bạch Phi Hằng giơ ngón tay cái lên- “Ngoài cô ấy ra thì không còn ai cả, mọi người trong giới kinh doanh đều biết Triệu Thế Vương đã gây sức ép buộc các tập đoàn hủy bỏ hợp tác với Lương thị, để rồi thu mua Lương thị với cái giá bèo như mua mớ rau héo ngoài chợ.”

Bạch Phi Hằng có chút run.

“Cũng chẳng biết vì sao lại thế, Lương thị bất quá chỉ là một tập đoàn quy mô bình thường, chẳng giúp ích được gì cho Triệu Thế Vương, vả lại Lương thị chưa từng hợp tác với Triệu Thế Vương, hơn nữa cũng không có đoạt đi của Triệu Thế Vương cái gì, cũng chắc chắn không có gan chọc giận Triệu Thế Vương, nói chung chính là xưa nay không dám phạm. Vậy mà…”

Cố Hạo Thần che miệng cười. Triệu tổng Triệu Thế Vương quả là lòng dạ hiểm độc mà, nhưng… cũng không phải không có lí do.

Là cô đã ghen. Anh cười, cô đã vì anh mà ghen, ghen tới nỗi đang tâm phá hủy cả một tập đoàn chỉ trong vòng hai ngày.

Chuyện huyễn hoặc thế này, xưa nay đã từng xảy ra đâu?

Bạch Phi Hằng đi ra ngoài, để lại Cố Hạo Thần ngồi nhìn ngắm tấm ảnh chụp trộm Triệu Mạn Di lúc ngủ.

Cô có thể ác độc cũng được, nham hiểm cũng không sao, anh chấp nhận yêu một nữ nhân lòng dạ hiểm độc.

Không gian rộng rãi sang trọng của nhà hàng trở nên ngột ngạt với Triệu Mạn Di, đây không phải là điều cô muốn.

Chiều vừa ra khỏi nhà, Cố Thiên Tự đã đợi sẵn cô bên ngoài, anh muốn đưa cô đi uống cà phê. Mà cô lại không từ chối.

“Dạo này em sao vậy Di? Anh có cảm giác như em không muốn gặp anh.”- Cố Thiên Tự chạm vào tay cô. Anh chỉ sợ bây giờ ngay cả làm bạn cũng khó.

Triệu Mạn Di nhìn anh, là vẻ lạnh lùng nhìn anh, cô không ngờ anh có thể giả vờ hay như vậy.

“Không có mà, dạo này Triệu Thế Vương có nhiều việc, hơn nữa em còn đang trong việc vừa hợp tác vừa thu mua, nên rất bận.”

Cố Thiên Tự đã nguôi đi phần nào, anh mỉm cười vui vẻ với cô.

“Vậy tối nay em rảnh không? Anh mời em qua nhà anh ăn cơm.”

“Được.”- Triệu Mạn Di đồng ý. Dù sao gần một tuần này cô chưa gặp Cố Hạo Thần.

Cố Thiên Tự vui vẻ lái xe về Cố thị. Anh rất mong đến ngày này.

Triệu Mạn Di khóe môi nhếch lên, anh nghĩ cô sẽ chấp nhận lời giới thiệu mình là bạn gái anh với cha mẹ anh sao?

“Thiên Tự, em hi vọng cha mẹ anh sẽ không hiểu lầm về quan hệ của chúng ta.”

Cố Thiên Tự mỉm cười.

“Được rồi, Di, mọi thứ đều theo ý em.”

Triệu Mạn Di hài lòng ngồi lại ghế, nụ cười ma mị của cô vẫn chưa phai nơi khóe môi.

Tới Cố gia, Cố Thiên Tự dẫn Triệu Mạn Di vào bên trong, người đầu tiên Triệu Mạn Di nhìn thấy lại là Cố Hạo Thần.

Đọc FULL truyện tại đây

Anh ngồi trên sofa, mệt mỏi ngả ra sau, vì hậu quả của Triệu Mạn Di để lại cho anh là một cuộc hợp tác hụt với Lương thị, nên anh phải ra tay giải quyết bằng cách hợp tác với một tập đoàn khác cho đỡ mất công chuẩn bị kế hoạch.

Thấy có tiếng giày cao gót bước vào, Cố Hạo Thần mở mắt.

Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy Triệu Mạn Di, anh còn dụi mắt vài lần để nhìn cho rõ.

“Chào anh.”- Triệu Mạn Di gật đầu, khẽ mỉm cười. Mới chỉ gần một tuần chưa gặp mà cô đã thấy Cố Hạo Thần có phần gầy đi. Chợt hơi tự trách mình đã phá đi hợp tác của anh và Lương thị, nhưng cô vẫn hài lòng vì kết quả đạt được.

Cố Hạo Thần chưa kịp nói gì, đằng sau Triệu Mạn Di, Cố Thiên Tự đã tiến vào.

“Hạo Thần, đây là Triệu Mạn Di, như em đã gặp một lần trước rồi đấy.”

Cố Hạo Thần nheo mắt, cô đi cùng anh trai mình, anh thầm cười nhạo. Kết quả vẫn là trước mặt anh đây mà.

“Phải rồi, chào cô, hai người thật hạnh phúc. Chúc mừng.”- nói đoạn anh quay đi lên phòng. Để lại Cố Thiên Tự ngây ngốc giữa nhà.

Triệu Mạn Di đứng đó nhìn theo Cố Hạo Thần. Giờ cô đã hiểu, anh nghĩ cô vẫn yêu Cố Thiên Tự dù đã chấm dứt và giờ lại tới đây cùng anh ta.

Cô quay người.

“Cố Thiên Tự, em chợt nhớ ra hôm nay là ngày em phải về nhà có việc, hẹn anh khi khác.”

“Kìa, Di…”- Cố Thiên Tự ngơ ngác không hiểu vì sao. Sao cô lại trở nên như vậy? Rõ ràng khi nãy còn rất vui vẻ mà.

“Để anh đưa em về.”

“Không cần đâu.”- Triệu Mạn Di đi nhanh ra cửa, đi thẳng ra bên ngoài khu biệt thự, cô nhanh chóng bắt một chiếc taxi.

Khi taxi vừa đỗ xuống, cô chuẩn bị mở cửa thì một bàn tay nắm chặt tay cô.

Anh nhanh chóng giật cô lại, móc trong túi ra một xấp tiền đuổi tài xế đi. Chiếc taxi như được gắn động cơ tên lửa phóng nhanh như gió. Toàn bộ diễn ra trong chưa đầy mười giây.

Truyện được đăng tại đây

Triệu Mạn Di định thần lại thì đã thấy trong vòng tay của Cố Hạo Thần.

Cô giằng tay anh ra. Đẩy anh ra xa.

“Anh buông tôi ra, anh đi theo tôi làm gì?”- cô cao giọng- “không phải anh không mong tôi xuất hiện à? Tôi đi cho anh vui, không mừng sao?”

“Di, em nói gì vậy?”- Cố Hạo Thần mệt mỏi- “Anh xin lỗi, chỉ là…”

“Chỉ là sao?”- đường vắng, Triệu Mạn Di cũng nghe rõ những lời của mình lớn mức nào- “Anh cảm thấy sao? Trong khi gần một tuần chưa gặp anh, tôi muốn tới đây, và giờ thì anh nghĩ tôi đến đây là vì anh trai anh- kẻ đã phản bội tôi để cặp với những con điếm ở New York, và giờ khi về nước, anh ta vẫn không an phận mà cặp kè với ả thư kí của anh ta. Và giờ là anh… anh không tin tôi vì anh mới tới sao?”

Nói xong những lời này, Triệu Mạn Di thấy dường như suốt hai mươi hai năm qua chưa từng một lần cô tức giận như vậy.

Cô ẩn Cố Hạo Thần ra xa.

“Tránh xa tôi ra, anh về đi.”- cô trầm xuống, xoay người bước đi.

Cô không cần ai đó hứa hẹn với cô đủ điều, luôn miệng nói yêu cô trong khi vẫn âm thầm phản bội cô như Cố Thiên Tự, lại càng không cần một người không tin tưởng vào tình cảm của cô.

Cố Hạo Thần không làm cách nào bước đi được. Vì cô nói đúng, là anh không tin tưởng cô. Anh vẫn mặc định cô còn yêu Cố Thiên Tự mặc dù anh đã biết cô biết chuyện anh trai mình ở Mĩ.

Chẳng lẽ do cô chưa từng nói yêu anh, nên anh chưa tin tưởng cô sao?

Nhìn bóng dáng cô lẻ loi bước đi anh thật sự muốn tiến đến ôm lấy cô, nhưng vô ích, anh không biết phải đối mặt với cô ra sao nữa.

Triệu Mạn Di bắt chiếc taxi khác rồi về, bây giờ cô chỉ muốn uống rượu để quên đi những chuyện không vui. Chỉ còn cách đó.

Cho dù có là tổng giám đốc Triệu Thế Vương thì sao chứ? Cô vẫn là một người bình thường mà…