Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 30

CHƯƠNG 30: NỮ VƯƠNG TRỪNG PHẠT (2)

Triệu Mạn Di thấy các thứ đã chuẩn bị đầy đủ, thân thể cũng khá hơn nhiều, cô mang đồ ra xe, lái xe hướng biệt thự riêng của Cố Hạo Thần.

Anh đang ngồi trong nhà, hai mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.

Hai tuần, không sai, chính là hai tuần không thấy cô, anh sắp điên lên rồi. Anh vẫn tìm mọi cách để liên lạc với cô, nhưng không thể. Cô vẫn bặt vô âm tín.

Đúng lúc đang chán nản, có tiếng chuông ngoài cửa.

Cố Hạo Thần uể oải đứng dậy, nếu là người lạ, anh sẽ không ngại mà táng cho người đó một cú.

Cạch.

Cố Hạo Thần sững người. Là cô- Triệu Mạn Di sao? Cô đã đi suốt hai tuần trời, làm khổ anh suy nghĩ đến điên rồi.

Anh ôm chầm lấy cô. Hai mắt anh cay cay, trong lòng cũng xót xa không chịu được, trái tim cũng quặn đau. Cô chính là khiến anh lo lắng chết được.

“Di, em có biết tôi sợ lắm không? Tôi sợ em sẽ đi đâu mất hoàn toàn rồi. Tôi sợ sẽ mất em…”

Giọng Cố Hạo Thần nghẹn lại, lúc này, anh ngửi thấy trên người cô mùi nước hoa ngọt ngào. Chưa bao giờ thấy cô dùng nước hoa, giờ lại thấy trên người cô, anh có điểm kì lạ.

Triệu Mạn Di trên môi nở nụ cười thâm sâu, thấy người anh hơi nóng lên, cô bắt đầu đẩy nhẹ anh ra một chút.

“Hai tuần vừa rồi em bận rất nhiều chuyện, nên không liên lạc với anh được. Không phải hôm nay em đã đến rồi sao?”

Nói đùa, hai tuần vừa rồi cô mà không đi suối nước nóng ngâm mình, ai dám khẳng định giờ cô có thể đứng ở đây? Hơn nữa, gặp được người kia, cô cũng nghĩ ra kế sách hay lắm.

Cô nhìn anh, tay còn lướt nhẹ trên vai anh, làm động tác quyến rũ ánh mắt anh.

Cố Hạo Thần thở ra, tại sao trong người anh thật kì quái, thật muốn cô.

Nhìn ánh mắt Cố Hạo Thần bắt đầu mờ mịt, Triệu Mạn Di ôm lấy anh.

“Thần, em rất nhớ anh, mình lên phòng đi.”

Tất nhiên Cố Hạo Thần sẽ không bỏ qua cơ hội này, anh cúi xuống bế bổng cô lên, hai người cùng lên phòng.

Mở cửa phòng, Cố Hạo Thần đặt Triệu Mạn Di xuống giường, anh chuẩn bị hôn lên môi cô, bỗng nhiên xung quanh một mảng tối sầm.

Triệu Mạn Di hài lòng nhìn kết quả đã đạt được, cô xuống xe mang các thứ lên. Hoàn thành tác phẩm của mình, Triệu Mạn Di lấy ra hai ly rượu đặt trên tủ.

Nhìn Cố Hạo Thần hai mắt vẫn nhắm nghiền, thật khó tin nổi anh lại dễ ngất đi như thế, thứ đồ kia quả là cực phẩm. Nhưng nhìn anh, cô thấy cũng thật đáng thương, anh gầy đi trông thấy, râu không cạo, da nhợt nhạt, thật giống như cái lần cô đi Hawaii về.

Nụ cười bên khóe môi càng sâu, Triệu Mạn Di thấy Cố Hạo Thần mở mắt, cô vẫn ngồi trên ghế cạnh giường quan sát anh.

Thật kì lạ, tại sao anh lại thấy buồn ngủ như thế chứ? Hình như anh vừa ngất đi thì phải, nhìn sang, Triệu Mạn Di đang ngồi trên ghế, nhìn anh.

Cố Hạo Thần hơi mỉm cười, anh ngồi dậy. Nhưng… tại sao kì lạ vậy? Tay chân anh… không thể cử động được.

“Di… em…”- Cố Hạo Thần nhìn Triệu Mạn Di, cô khoanh tay trước ngực. Ánh nhìn ghim thẳng vào anh.

Anh nhìn về phía chân tay của mình. Anh bị trói???

“Di… sao em lại trói tôi?”

“Thì ra anh cũng thật thông minh.”- cô đứng dậy, cầm ly rượu đỏ đi vòng quanh. Chậm rãi nói, âm thanh nhỏ nhưng lạnh đủ làm Cố Hạo Thần khẽ run.

“Cố Hạo Thần, anh còn nhớ cách đây hai tuần, anh hành hạ em thế nào chứ?”- cô nheo mắt như hồi tưởng- “Sau ngày đó, em tưởng mình không sống nổi.”

“Cả đêm, anh làm em suốt cả đêm đấy. Chân tay em mỏi mệt rã rời, cả người như đi thuê đi mượn. Em đã uống ba vỉ giảm đau nhưng vẫn không hiệu quả, thậm chí… hôm nay em vẫn còn đau lắm.”

Cô nhìn anh, nghiêng đầu, nhíu mày lại.

“Anh nói em nghĩ anh không được? Nên anh tức giận, vội vã muốn chứng minh cho em thấy à?”

Cố Hạo Thần mặt tái đi, cô sẽ không lợi dụng lúc này mà giết chết anh đấy chứ? Anh sau hôm đó cũng biết mình hành động vậy là hơi quá, nhưng anh không kiềm chế được.

“Cố Hạo Thần, hôm nay, em sẽ trả lại anh tất cả những gì anh đã làm với em. Và thêm vào đó, em sẽ cho anh biết đâu mới là thuốc kích dục thực sự.”

Cô lấy ly rượu trên bàn, tiến về phía anh.

Cố Hạo Thần lắc đầu, anh hơi mỉm cười.

“Di, em không thể bắt được anh uống thuốc kích dục.”

“Vậy sao?”- Triệu Mạn Di giương mắt- “Nhưng không vội, trước hết cùng em uống một ly rượu đã.”

Cô đặt miệng ly lên môi anh, hơi nghiêng, dòng rượu đỏ máu chảy ra.

“Ồ… không được rồi.”- Triệu Mạn Di lắc đầu- “Đành phải dùng cách nguyên thủy vậy.”

Nói đoạn cô nhấp một ngụm, rồi kề lên môi anh. Anh nghĩ trước hết tận hưởng đã, cũng hé miệng, rượu đỏ rất dễ mà chảy vào.

Không như Cố Hạo Thần nghĩ, Triệu Mạn Di sau khi đưa rượu vào miệng anh thì rời đi luôn. Cô nhìn anh chăm chú, xác định anh đã nuốt rượu, cô nở nụ cười gian mãnh.

Chẳng bao lâu, Cố Hạo Thần có cảm giác điều gì không ổn, loại rượu này hoàn toàn không giống loại anh hay uống. Chảy tới đâu cả người anh nóng ran tới đó.

Đọc FULL truyện tại đây

“Di…”- anh nhìn cô, mặt không biểu lộ cảm xúc-“Di, hãy nói với tôi rằng em không cho thuốc vào rượu.”

Triệu Mạn Di nhún vai không nói, nhưng cũng đủ để Cố Hạo Thần biết câu trả lời của cô.

“Di… em…”- Cố Hạo Thần quẫn bách, anh ngày đó điên rồi nên mới làm như vậy với cô.

“Cố Hạo Thần, em đã nói rồi, em bị bạn gài, nên mới không biết rõ mọi chuyện, giờ em đã khiến cậu ta sống dở chết dở, nên người như anh cũng đừng mong có hậu quả tốt hơn cậu ta.”- khẳng định được giờ này Dương Nhậm Vũ đang bán mạng ngoài sa mạc, Triệu Mạn Di hài lòng, đi tới bên tủ rót thêm một ly rượu cho mình, cô nở nụ cười với anh.

“Để hôm nay em sẽ phục vụ anh thật tốt.”

Bây giờ thì Cố Hạo Thần cũng đã hiểu được lí do tại sao Dương Nhậm Vũ phải đi uống gió sa mạc, anh trong lòng không khỏi một trận run. Liệu Triệu Mạn Di có để anh cứ thế này ra ngoài đường không?

Cô uống một chút rượu, ra đứng trước Cố Hạo Thần, cởi bỏ đồ trên người anh, rồi lại đứng dậy thoát đi toàn bộ quần áo trên người mình.

Cố Hạo Thần vì thuốc đã ngấm nên cả người sục sôi. Nhìn Triệu Mạn Di quyến rũ như vậy chỉ muốn xông lên chiếm giữ lấy cô, nhưng thấy mình bị kiềm lại bởi dây da và xích, anh chỉ biết nằm đó oán thán mình đã quá chủ quan.

“Đừng cố giật dây nữa, chúng sẽ khiến anh bị thương đấy.”- Triệu Mạn Di nhỏ giọng, cô cầm chai Bordeaux đã mở nút tiến đến chỗ anh.

Cố Hạo Thần giờ đã hiểu cô định làm gì, anh đang vô phương phản kháng, chỉ biết lắc đầu.

“Di… tôi biết lần đó tôi sai rồi. Nhưng giờ chúng ta có thể thỏa thuận mà.”

Triệu Mạn Di lắc đầu, ngón trỏ đưa lên xua xua.

“Không không không, em không thích thỏa thuận. Em chỉ chấp nhận hoặc thắng hoặc thua. Không bao giờ thỏa thuận.”

Cố Hạo Thần tưởng tượng quả này thì tiêu đời, cô chính là nghiêm túc như vậy.

Nghiêng chai rượu, màu rượu đỏ thẫm chảy xuống trên cổ Cố Hạo Thần, cô di chuyển tay xuống dưới, dòng rượu đỏ theo đó mà chảy xuống cơ ngực, cơ bụng của anh.

“Cố Hạo Thần, anh có biết bây giờ nhìn anh rất đẹp không?”- Triệu Mạn Di nói lại đúng lời mà anh đã nói với cô.

Cố Hạo Thần bị rượu lạnh làm cho bừng tỉnh, thuốc lại phát tác, anh phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh để nói với cô.

“Anh đã sai rồi, Di à… đừng như vậy, cởi trói cho anh đi.”

“Không, Cố Hạo Thần, anh đã trói em, nhớ chứ?”- cô áp sát ngực mình lên thân thể anh, ma sát trên xuống, bàn tay vươn xuống nắm lấy nơi đó của anh.

“A… Di… mau giúp anh…”- Cố Hạo Thần gầm nhẹ, anh đang rất cần cô. Thật sự rất cần.

“Anh à, nếu vậy chẳng phải rất lợi cho anh hay sao?”- cô khiêu mi, từ trên tủ lấy xuống một cây đinh nhỏ, nhưng phía trên lại là một hạt như viên bi nhỏ, bằng bạc, sáng bóng.

Cố Hạo Thần còn đang không hiểu, Triệu Mạn Di đã dùng nó đâm vào lỗ nhỏ trên đỉnh phân thân cực đại của anh.

Truyện được đăng tại đây

“Em… làm gì vậy.”- đau đớn xen lẫn khoái cảm lan khắp cơ thể, Cố Hạo Thần gầm lên.

“Yên tâm, đây là đồ chơi tình thú, chuyên dùng cho những ai thích SM, hoàn toàn không gây chết người.”- cô chính là khó khăn lắm mới gặp lại được người kia, không có được mấy thứ này mới là lạ.

Đồ chơi tình thú? SM? Cố Hạo Thần trợn mắt, cô muốn làm gì với anh đây?

“Em nghe nói một khi có thuốc kích dục, nam giới rất dễ xuất ra, nên em mua thêm thứ này, nó sẽ giúp anh bảo vệ được cái tôi to lớn trong anh.”- giọng cô đầy giễu cợt, nở nụ cười thâm sâu, hôm nay cô sẽ cho anh nếm đủ.

Cô cúi xuống, uống từng chút rượu trên cơ thể anh, ở mỗi nơi cô lại dừng lại một chút, đầu lưỡi vươn ra khơi gợi dục hỏa trong anh.

Cố Hạo Thần đổ mồ hôi ngày càng nhiều, anh sẽ sớm bị cô bức chết mất.

Triệu Mạn Di sau khi uống hết chỗ rượu trên người anh, cô nhổm dậy, dang chân ra ngồi lên bụng anh.

“Di… giúp tôi… tôi muốn em.”- Cố Hạo Thần giọng khàn đi vì dục vọng, thật muốn cô bỏ thứ chết tiệt kia ra khỏi anh.

Triệu Mạn Di lắc đầu tỏ ra khó khăn.

“Cố Hạo Thần, thực xin lỗi, vậy ngày đó anh có hỏi em là em có muốn hay không muốn không?”

“Tôi biết tôi sai rồi, em trừng phạt tôi thế nào cũng được, nhưng đừng làm thế này.”

“Làm thế này là làm thế nào?”- Triệu Mạn Di nghiêng đầu, cúi xuống áp lên người anh.

Cố Hạo Thần khó khăn cựa quậy người, đây chính là sự trừng phạt đáng sợ của cô sao? Quyến rũ anh, muốn anh dục hỏa đốt người nhưng lại không chịu cùng anh?

Triệu Mạn Di hôn lên môi anh, anh cũng nhiệt tình đáp lại, bây giờ chỉ còn cách còn nước còn tát, anh muốn cô dịu đi rồi nói cô sau. Nhưng thật khó.

Cố Hạo Thần cố gắng giằng tay khỏi dây da, cuối cùng trời không phụ lòng anh, dây da bên tay phải bị anh giằng cho đứt. Lúc này Triệu Mạn Di lại không để ý đến anh nên không biết.

Nghĩ ra một kế, anh cố tỏ ra khó chịu.

“Di… tôi khát nước.”

Nhìn mặt Cố Hạo Thần đỏ bừng, Triệu Mạn Di cũng thấy mình hơi quá, nhưng lần đó anh cũng không nghĩ cho cô.

“Chờ chút.”- Triệu Mạn Di đứng dậy, khoác tạm khăn lên người, cô quay đi, định bụng xuống dưới nhà lấy nước cho anh.

Còn Cố Hạo Thần ở trên phòng, ánh mắt anh phức tạp. Triệu Mạn Di, để xem tôi trừng trị em như thế nào.