Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 22

CHƯƠNG 22: ANH NHỚ EM

Dựa vào xe, ánh mắt Cố Hạo Thần buồn bã nhìn vào căn biệt thự lộng lẫy của Triệu Mạn Di.

Mới tuần trước, anh và cô còn vui vẻ, hôm sau làm xong việc anh lập tức tới biệt thự của cô. Không thấy cô, anh gọi điện cô cũng không nghe, gọi cho Dương Nhậm Vũ thì anh ta nói cô đã đi ra nước ngoài.

Lại đi rồi. Anh cười khổ, phải thế nào mới nắm chắc được cô đây? Lần trước cô đã đi hơn nửa tháng, lần này cô cũng đi đến hơn một tuần rồi. Ngày nào anh cũng gọi cho cô, ngày nào cũng đến đây đợi với hi vọng cô sẽ sớm về.

Anh từng nghĩ tới chuyện ra nước ngoài tìm cô, nhưng biết đi đâu đây?

Nhìn lên bầu trời xanh trên đầu, cô như một cơn gió, đến rồi lại nhanh phiêu tán vào không khí, cô ở nơi nào anh không thể biết, cũng không có cơ hội được biết.

“Rốt cục thì tôi là gì trong trái tim em đây?”- Cố Hạo Thần hét lên, nhưng đáp lại anh chỉ có căn biệt thự lạnh lẽo sừng sững trước mặt.

Gió ngày một lạnh, gần hết thu, đông sắp sang rồi. Mùa lạnh lẽo trong năm sắp tới.

Mùa đông lạnh lẽo là thế, nhưng có lạnh như trái tim của cô không?

Cố Hạo Thần thất vọng vòng lên cửa xe, mở cửa rồi sập mạnh vào trong.

Anh ngả người ra ghế, nhìn sang ghế bên cạnh. Chiếc xe này anh mới mua và cũng chỉ dành để chở cô. Hôm ấy hai người cùng nhau đi mua sắm, rồi hôm sau lại cùng nhau đi chơi.

Ngày đó sao anh ấy ấm áp mà hôm nay lại thấy lạnh lẽo vậy?

Khởi động xe, đạp ga hết cỡ. Anh không muốn ở lại nơi này nữa, nó chỉ làm anh nhớ cô và thất vọng với chính mình. Anh đường đường Cố thị tổng giám đốc, vậy mà một người con gái lại không thể nắm lấy bên mình.

Ở Mĩ suốt một tuần, rốt cục Triệu Mạn Di đã tra ra tất cả. Tìm được người kia, và thuyết phục được người đó lúc nào cần ra mặt sẽ ra mặt.

Cô chuẩn bị mọi thứ để trở về Đài Bắc, và cũng nghĩ nên gọi một cuộc điện thoại cho tiểu ai oán kia (=)))

Hơn tuần nay cứ nhìn thấy điện thoại là cô thấy nó phát sáng, chỉ là một người gọi, cũng làm cô nở nụ cười đến cả ngày, thế nhưng, cô thủy chung không nhấc máy.

Nếu anh có tình cảm với cô, một tuần chẳng lẽ không đợi được?

Bật điện thoại, bấm đến dãy số kia, cô nghe một âm thanh mệt mỏi.

“Di…”- anh thấy cô gọi cho mình, thực sự rất vui, nhưng vì một lí do khiến anh cười không nổi.

Anh… thế nhưng bị ốm.

Triệu Mạn Di thấy giọng anh kì lạ, nhíu đôi mày thanh tú, cô trầm giọng.

“Anh sao vậy?”

Cố Hạo Thần mắt nhắm nghiền, giọng khàn khàn.

“Tôi ốm.”

“Đã uống thuốc chưa?”

Cố Hạo Thần cười khổ sở.

“Chưa. Cho dù có uống cũng chắc không có tác dụng.”

Triệu Mạn Di im lặng, anh là làm sao vậy? không chú ý tới sức khỏe của chính mình sao?

“Tôi nhớ em.”- nói xong câu này, Cố Hạo Thần thấy tâm tình thật thoải mái, anh rất nhớ cô, suốt hơn tuần nay không lúc nào anh thôi nghĩ tới cô. Cho dù bao nhiêu dự án, anh cũng chỉ hoàn thành nhanh cho đủ, không còn tâm trạng làm bất cứ chuyện gì.

Triệu Mạn Di vì một câu nói này của anh mà tim như thắt lại, anh ốm, mà cô thì… cũng không có gọi điện thường xuyên. Là cô đã tính toán sai? Hay vì cô nghĩ ai cũng có thể dửng dưng với người mình có tình cảm?

“Chờ em.”- Triệu Mạn Di nhanh chóng cúp máy, gọi tới một số máy khác.

Và thế là chẳng cần biết ở bên kia Trái Đất đang là nửa đêm, Triệu Mạn Di hùng hồn tuyên bố cho Dương Nhậm Vũ đang ôm vợ điều phi cơ cá nhân tới đón, rồi chính anh cũng phải ra sân bay đón cô. Khiến anh muốn lao từ trên ban công phòng ngủ của hai vợ chồng xuống.

Mà cô, cũng không lo thanh danh của mình bị báo chí làm lộ.

Cô đã sớm chuẩn bị tinh thần rồi.

Đọc FULL truyện tại đây

Ngồi trên phi cơ, Triệu Mạn Di không ngừng gọi điện cho Lâm Kính, bác sĩ của bệnh viện gia đình cô.

“Giờ tôi lập tức tới đó.”

Nhận được đáp án mong muốn, Triệu Mạn Di tắt máy, Dương Nhậm Vũ đã đợi cô ở phi trường.

Chẳng biết mất bao lâu, lúc cô xuống máy bay cũng đã là năm rưỡi sáng, nhìn Dương Nhậm Vũ khoác chiếc áo khoác dày cộp mà cô muốn phát ngốt, cô lòng dạ đang như lửa đốt, cũng chẳng để ý đến mình có bị phóng viên chụp lén hay không, một mạch lên xe rồi phóng thẳng tới biệt thự của Cố Hạo Thần.

Dương Nhậm Vũ cũng tức thời không hỏi nữa, anh đã biết cô ở Mĩ làm gì, giờ trực tiếp tới gặp Cố Hạo Thần, chắc chắn là việc quan trọng.

Nếu anh biết cô đến chỗ Cố Hạo Thần vì chuyện lo lắng anh ta bị ốm, nhất định Dương Nhậm Vũ sẽ không ngần ngại mà lao thẳng xe xuống vực.

Đến biệt thự riêng của Cố Hạo Thần, tuy Triệu Mạn Di chưa đến bao giờ, nhưng cô có quên mất một điều ở đây an ninh cực kì tốt.

Nhưng có một điều Triệu Mạn Di không hiểu là chỉ cần vài câu nói của Dương Nhậm Vũ là họ có thể thành công đi vào tiểu khu đó.

Thực kì lạ.

Lâm Kính đợi hai người ở dưới, Dương Nhậm Vũ lại chỉ cần vài thao tác nhỏ có thể mở được cửa của nhà Cố Hạo Thần.

“Dương Nhậm Vũ, anh trước kia từng là kẻ trộm sao?”- Triệu Mạn Di nghi hoặc nhìn anh.

Dương Nhậm Vũ chỉ nhún vai.

“Không quan trọng, quan trọng là giờ đây cô cần gặp anh ta không phải sao?”

Triệu Mạn Di cùng Lâm Kính đi lên tầng, Dương Nhậm Vũ thì đi về ngay sau đó. Cô biết hành động của mình hiện giờ chính là xâm nhập trái pháp luật, cũng đang suy nghĩ nếu Cố Hạo Thần hỏi sẽ phải giải thích thế nào.

Vào một căn phòng đoán là của Cố Hạo Thần, cô nhẹ nhàng mở cửa.

Anh đang nằm trên đó, da nhợt nhạt, lông mày nhíu chặt, mồ hôi chảy ra đầm đìa.

“Thần…”- Triệu Mạn Di xót xa sờ lên khuôn mặt anh. Anh gầy đi thấy rõ mặc dù mới chỉ có một tuần, cô gọi Lâm Kính vào khám cho anh.

Truyện được đăng tại đây

Sau một hồi khám xét mặc dù Cố Hạo Thần vẫn đang ngủ, Lâm Kính vừa viết đơn vừa nói.

“Anh ấy bị cảm lạnh, suy nhược cơ thể, lại không chịu ăn uống nên đang thiếu chất. Tôi mang sẵn theo vài loại thuốc, cô cho anh ấy uống đúng bữa là được.”

Nói rồi Lâm Kính quay trở về, Triệu Mạn Di tiễn anh xuống dưới rồi lại nhanh chóng lên với Cố Hạo Thần.

Cô lấy khăn dấp nước rồi đắp cho anh, thỉnh thoảng lại vò lại khăn. Nhìn anh nhợt nhạt nằm trên giường, cô thấy thật căm ghét bản thân mình.

Sao cô có thể vô tâm đến như vậy? Cô định tỏ ra vô tâm với anh đến mức nào nữa? Chẳng lẽ cô không thể làm một nữ nhân bình thường khi ở bên anh sao?

Hay là nói, cô không phải người phụ nữ thích hợp với anh?

Cố Hạo Thần tưởng mình đang mơ, anh thấy Triệu Mạn Di đang ngồi lau những giọt mồ hôi trên trán anh, nhìn anh mà buồn bã.

“Di… là em?”

Anh cất tiếng thều thào không ra hơi, nhưng Triệu Mạn Di vẫn có thể nghe thấy, cô gật đầu, hơi mỉm cười với anh.

Về chuyện làm sao Triệu Mạn Di ở đây, Cố Hạo Thần không muốn quan tâm, chỉ cần cô đang ở bên anh là được rồi.

Triệu Mạn Di tiến đến hôn lên môi anh, cô chủ động dùng lưỡi nhỏ tách đôi môi đang nóng rực của anh.

Anh nhớ cô, cũng nhiệt tình đáp lại, nhưng chẳng lâu sau, anh vội quay đi.

“Di, anh đang bệnh.”- quay lại nhìn cô đang chăm chú nhìn anh- “Em sẽ bị lây mất.”

“Em bị lây, anh sẽ khỏe lại.”

Cô nhìn anh, cô không cười nữa, mà thay vào đó là vẻ buồn bã, yêu thương vô hạn.

Có lẽ, chỉ cần có những lời như vậy, cả hai con tim đã tự động tan chảy.