Yêu bà xã lạnh lùng » Trang 14

CHƯƠNG 14: EM VÀ LÀN SÓNG TRÊN HỒ

Nhìn tài liệu xong, Cố Hạo Thần tức giận đập lên mặt bàn, ly cà phê vì rung động mà sóng ra mặt bàn chút ít.

Cố Thiên Tự lại dám làm những chuyện như vậy, là do anh từ đầu đã quá chủ quan, hay tại Triệu Mạn Di luôn để ý tới anh đây?

Anh biết mình trách lầm cô, cô chính là muốn giúp anh, vậy mà anh tự nghĩ cô vì Cố Thiên Tự mà muốn anh bỏ đi hợp tác này. Hai tay ôm lấy đầu, Triệu Mạn Di đối với anh là sao? Cô có yêu anh không? Hay chỉ vì cô muốn thỏa sức vui đùa trước khi chính thức đến với Cố Thiên Tự?

Nhưng ngày đó, anh đã nghe rõ ràng, cô nói Cố Thiên Tự là kẻ dối trá.

Vậy là cô đã biết chuyện Cố Thiên Tự làm sau lưng cô sao? Nhưng vì lí do gì mà cô lại lựa chọn im lặng? Hay vì cô quá yêu anh ta?

Từ trước tới nay, chưa bao giờ anh gặp phải chuyện khó khăn thế này. Anh gặp một người không coi trọng anh, lúc bên nhau thì tùy anh xử trí, để anh làm chủ mọi thứ, nhưng khi có người thứ ba xuất hiện, cô lập tức thành bộ dáng không quen không biết anh. Vậy là sao?

Trăm mối thắc mắc không ngừng bủa vây Cố Hạo Thần, anh biết mình thích Triệu Mạn Di, anh muốn ngày ngày thấy cô cười hạnh phúc với anh, muốn cô ngày ngày nghe điện thoại của anh, rồi hai người gặp gỡ, đi chơi như những người bình thường.

Chưa bao giờ anh mong ước có một cuộc sống bình thường như thế. Nếu cô là một cô gái bình thường, thậm chí là yếu đuối thì tốt rồi, anh sẽ cột cô thật chặt bên mình mà sủng. Nhưng cô lại là người khó nắm bắt, cô mạnh mẽ, kiên cường. Cô mưu mô, giảo hoạt, sắc sảo đến dọa người.

Cô sẽ không phải là một cô gái nhu nhược, cũng sẽ không bao giờ tình nguyện làm một cô gái nhu nhược ở bên cạnh anh.

Anh phải làm gì mới có được trái tim cô đây?

“Ngồi đi.”- Triệu Mạn Di giơ tay về phía đối diện, nhìn Cố Thiên Tự mỉm cười, nhưng nụ cười này không mang lấy một sắc thái vui vẻ.

Cố Thiên Tự thấy Triệu Mạn Di hẹn mình ra ngoài thì vô cùng mừng, bởi không chừng cô nhớ anh, cô đã suy nghĩ và quyết định giúp anh dự án với Âu Dương thị. Và anh cũng muốn đây là cơ hội để bồi đắp tình cảm giữa hai người.

Vốn nghĩ là như vậy, nhưng khi tới đây, vẻ mặt của Triệu Mạn Di lạnh khiến anh cười không nổi.

“Di…”- Cố Thiên Tự ngập ngừng- “Anh rất nhớ em.”

Triệu Mạn Di mi không động gọi thêm một tách cà phê cho anh.

Hai người ngồi một lúc, Cố Thiên Tự muốn mở lời cũng khó, cô từ lúc anh tới chỉ nói đúng một câu, sau đó vừa uống cà phê, vừa nhìn ra bên ngoài.

Đang định gọi, Triệu Mạn Di bất chợt mở lời.

“Anh còn nhớ nơi này không?”

Cố Thiên Tự nhìn cô, ánh mắt cô không hiểu sao chợt lóe lên tia buồn bã, anh nói.

“Tất nhiên nhớ, nơi đây, chính cái bàn này là chỗ hẹn hò đầu tiên của chúng ta.”

Nhớ tới ngày đó, hai người không khỏi hoài niệm, một cỗ thời gian vui vẻ, không ồn ào như bây giờ, cô còn là học sinh và anh còn là sinh viên đại học. Suy nghĩ chỉ là ngày mai sẽ học bài gì, sẽ tham gia hoạt động nào của trường, nhưng bây giờ, cứ mỗi sáng thức dậy, họ lại nghĩ về tập đoàn, về kinh doanh, nghĩ đến những hợp tác chỉ cần một chữ kí có thể định đoạt được số phận bao nhiêu nhân viên.

“Có phải chúng ta đã quá già không?”- Triệu Mạn Di dựa ra sau ghế, khẽ thở dài.

Cố Thiên Tự bật cười.

“Di, em vẫn không biết đùa như trước, em mới có hai mươi hai tuổi thôi được không?”

“Vậy mà em thấy khoảng cách từ đó đến nay như đã mấy thế kỉ.”- cô nhìn lên phía trên, quán cà phê này vẫn không thay đổi so với bốn năm trước, chỉ có điều, chậu hoa cẩm tú cầu trước kia ở gần bàn bọn họ đã được chuyển về phía bên trái.

“Em không biết câu một ngày không thấy như cách tam thu sao? Chúng ta chính là xa nhau quá lâu mà thôi.”- Cố Thiên Tự thấy ẩn ý trong lời nói của Triệu Mạn Di, anh cười với cô, tay nắm lấy tay cô.

Triệu Mạn Di rút tay lại, nhìn thẳng Cố Thiên Tự.

“Cố Thiên Tự, chúng ta chia tay đi.”

Cố Thiên Tự không tin vào tai mình, tuy thái độ của Triệu Mạn Di cũng khiến anh ý thức được, nhưng không ngờ cô lại nói ra lời chia tay dễ dàng như vậy.

Đọc FULL truyện tại đây

Cố Thiên Tự bật cười, anh hơi ghé về phía cô.

“Di, em chính là đang nói đùa phải không?”

Đến nước này Triệu Mạn Di cũng không muốn dây dưa lằng nhằng nữa.

“Em thấy chuyện của chúng ta đến giờ là quá đủ rồi. Cũng không có thêm chút cảm giác nào khiến em thay đổi quyết định nữa.”

Nhìn anh mặt thất thần, Triệu Mạn Di trái lại có điểm cảm thấy buồn cười, anh thất vọng sao?

Cô đứng dậy, cầm túi xách đi qua anh. Trước khi đi qua, cô còn nói.

“Cố Thiên Tự, em không đưa ra lí do hợp lí, chắc hẳn anh không hài lòng, nhưng một lúc nào đó, anh nhất định sẽ biết.”

Xong cô đi thẳng, ra bên ngoài, xe đã đợi sẵn, cô sẽ trở về nhà.

Triệu Mạn Di mệt mỏi nằm trên giường, cô nhớ đến Cố Hạo Thần. Từ hôm dự tiệc ở Âu Dương thị đến nay cũng đã một tuần, hai tuần nữa Âu Dương thị sẽ công bố tập đoàn trúng gói thầu làm dự án phi trường.

Cô mong rằng anh sẽ nghe cô, chỉ cần vậy, cô đã thấy công sức mình bỏ ra là đáng.

Cung Dương Á Miên từng trách cô yêu sao không nắm lấy? Cô chưa từng thừa nhận cô yêu Cố Hạo Thần. Chỉ là sau khi nói ra điều đó, trái tim cô như bị ai bóp lại, thật khó thở.

Cô xót xa, nhưng là vì điều gì chứ? Cô làm tất cả không phải cũng một phần vì anh hay sao? Cô chấm dứt với Cố Thiên Tự, cũng là để cho tâm tĩnh lại, cũng để suy nghĩ nghiêm túc chuyện với Cố Hạo Thần.

Cô đối với anh là gì? Cô cảm thấy thoải mái khi bên anh, anh là người đàn ông đầu tiên của cô, nếu cái đêm đầu đó, người đàn ông kia tới, mà anh cũng không đi nhầm phòng, không phải họ chỉ mãi mãi là hai đường thẳng song song vĩnh viễn không chạm nhau hay sao?

Quan hệ của họ, chính xác là được gói gọn trong hai chữ “trùng hợp”

Vậy sao cô lại có cảm giác với anh? Giống như cô thường nhớ tới nụ cười của anh, nhớ tới sự ôn nhu chăm sóc của anh khi cô ốm?

Truyện được đăng tại đây

Triệu Mạn Di ngồi dậy, thật đau đầu, một chút cũng không muốn nhớ tới nữa. Cô có hay không nên đi dạo một chút?

Mặt hồ gợn những làn sóng xanh, Triệu Mạn Di bước những bước chậm về phía trước.

Nơi đây vào lúc này đối với cô mà nói không phải một nơi tuyệt vời như thiên đường, cũng không phải một nơi ồn ào đến không chịu được, nó chỉ đơn giản là một vỉa đường nhỏ quanh một cái hồ nước khá rộng.

Không gian yên tĩnh, cô đứng tựa vào thành quây ven hồ, nhìn xuống dưới, gió thu về thoảng qua khiến cô có chút lạnh. Trời sẩm tối, cô lại bước tiếp chầm chậm về phía trước.

Váy trắng nhẹ nhàng, trên vai điểm một vài bông hoa đỏ rực, tóc xoăn dài xõa ngang lưng, mỗi lần gió thoảng qua là một lần tóc cô khẽ lay động theo gió.

Ánh mắt nhìn về phía xa mà buồn bã. Cô đã chính thức chấm dứt với Cố Thiên Tự. Giờ đây cô có thể đường đường chính chính đến với Cố Hạo Thần, nhưng sao cô vẫn thấy không đành? Phải chăng vẫn là do kế hoạch đó?

Lặng lẽ nhớ đến anh, có phải một thói quen không?

Anh đã theo cô từ rất lâu, nhìn bóng dáng lẻ loi, cô đơn của cô, anh cũng không dám tiến tới kéo cô lại.

Là anh không đủ dũng cảm sao? Hay vì anh không biết tình cảm cô dành cho anh ở mức độ nào, nên không dám tiến đến?

Nhìn cô buồn bã như vậy, giống như cái ngày cô từ Âu Dương gia bỏ về, anh thấy ánh mắt cô chất chứa bi thương đến kì lạ.

Cô buồn, nhưng về điều gì? Cô buồn về chuyện bị Cố Thiên Tự phản bội? Hay buồn vì anh hiểu lầm cô?

Cố Hạo Thần nhìn về phía hồ nước. Nhìn mặt hồ tĩnh lặng, ai biết phía bên dưới là những con sóng ngầm không ngừng xô vào nhau. Phải chăng đó như phản ánh tâm trạng của cô?