Truyện ngắn

Truyện / Xin quay lại nhìn em

Xin quay lại nhìn em

Xin quay lại nhìn em

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hạnh

Xin lỗi vì đã không quay lại nhìn anh.

Cô ngồi cười nói với hai người trước mặt, một người là bạn thân, và người còn lại là người yêu của cô ấy.

Cô nhìn hai người họ ôm nhau, cười đùa thắm thiết, trong lòng không khỏi dấy lên sự ghen tị.

Chẳng ai biết, bộ mặt tươi cười của cô hiện tại là giả tạo và những lời bông đùa cô nói với họ là giả dối.

“ Này Trang, mai được nghỉ mày tính đi đâu chơi không?”

“ Không, mai nhà tao có việc.”

“ Thế à! Chán nhỉ.”

Cô nhìn cái My ngồi phía đối diện trưng bộ mặt buồn chán mà trong lòng thầm cười lạnh một tiếng. Bộ mặt này thật giả tạo quá! Nó làm cô phát chán lên được. Cô ta không phải đang muốn làm trò trước mặt người yêu mình sao.

Những suy nghĩ đó được cô chôn sâu trong lòng và không nói ra. Cô chỉ lẳng lặng đứng một bên nhìn người con trai ấy an ủi cái My làm nó vui. Cô nhìn nó làm bộ đáng yêu với anh, ngẩng khuôn mặt dễ thương của mình lên để làm nũng mà khó chịu vô cùng.

Cô ghét cái My, rất rất ghét nó! Dù rằng nó là bạn thân của cô.

Thích và ghét, hai giới hạn đó mong manh lắm, nhưng chúng lúc nào cũng sát lại với nhau. Ai có thể đảm bảo rằng ngày hôm nay tôi thích bạn thì ngày hôm sau sẽ không ghét bạn? Trang cũng vậy thôi, trước đây cô và My từng thân nhau như chị em ruột. Nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, một cử chỉ dịu dàng của ai kia mà cô với nó đã thành kẻ địch.

“Mình có chút việc bận. Mình về trước nhé!”.

“ Ơ, sao về sớm thế! Ngồi đây nói chuyện chút đã.” My vội nói.

“ Mình có việc thật mà! Cậu và anh Huy cứ nói chuyện đi. Mình đi đây.”

Cô hướng về phía Huy gật gật đầu thay cho lời chào, hai ánh mắt chạm nhau giúp cô dễ dàng nhận thấy cái nhìn đầy ẩn ý trong mắt anh. Cô đương nhiên cũng hiểu, nhưng lúc này chỉ có thể vờ đi như không thấy mà thôi.

Cô bước thật nhanh ra khỏi quán như thể trốn tránh thứ gì đó thật dơ bẩn. Họ khiến cô cảm thấy thật chướng mắt. Không nói cô cũng thừa biết cái My đang cố tình thị uy với cô rằng: “ Huy là của tao.” Nhưng thế thì đã sao ? Bất luận nó có làm trò gì thì nó vẫn là người đến sau, còn cô là người đến trước. Chỉ có điều Huy chọn nó mà không chọn cô.

“ Tít tít”, chuông báo tin nhắn điện thoại reo lên, Trang âm thầm lấy điện thoại từ túi quần bò ra xem. Trên đó hiển thị dãy số hết sức quen thuộc.

“ Em không sao chứ? Anh không nghĩ My lại gọi em ra.”

Cô cười lạnh, thật không nghĩ anh lại quan tâm tới cô như vậy.

“ Không sao, em quen rồi.”

“ Vậy mai vẫn chỗ cũ nhé!”

Câu trả lời không ngoài dự đoán của cô. Cô chẳng buồn nhắn tin lại mà lẳng lặng khóa máy ném vào túi xách. Thầm nghĩ chắc mình điên rồi mới đáp ứng ham muốn của anh ta đến tận bây giờ.

***

Vẫn căn phòng quen thuộc ấy, căn phòng rộng lớn bao quanh bởi bốn bức tường màu trắng. Đến chiếc giường lớn mà cô đang nằm trên đó cũng mang một máu trắng tinh.

Lần nào gặp mặt Trang và Duy cũng hẹn nhau tại căn hộ này. Trước đây khi còn yêu nhau anh đưa chìa khóa nhà cho cô giữ và thường xuyên bảo cô đến đây ở . Còn giờ cô là tình nhân của anh, là kẻ thứ ba chỉ nên lưu lại khi cần.

Tiếng cửa phòng ngủ bật mở, anh chậm rãi đi vào phòng tiến về phía cô.

Anh cao lớn, đẹp trai, là con nhà giàu. Anh là một người đàn ông hoàn hảo. Tiếc rằng anh không phải của cô. Với cô mà nói, giữa hai người chỉ còn quá khứ thôi.

Cô điềm nhiên như không nhìn anh. Nếu là ngày trước chắc hẳn cô sẽ hạnh phúc mà chạy đến ôm chầm lấy anh. Nhưng giờ đã khác trước, bộ mặt hờ hững này hợp với cô hơn.

“ Anh đến muộn thế?”

Đọc FULL truyện tại đây

“ Ừ, anh đưa My về rồi mới đến đây.”

Trang im lặng không nói gì, đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường nghịch nghịch. Câu trả lời này của anh cô vốn biết trước rồi.

Bất chợt từ phía sau truyền đến hơi ấm, hơi thở của anh phả vào cổ làm cô thấy nhột nhạt. Vòng tay rất đỗi quen thuộc ấy đang ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Có điều từ lâu nó đã không còn là của riêng cô nữa.

“ Em giận à?”

“ Có gì mà giận đây.”

“ Chuyện của anh với My ý.”

Chuyện giữa anh với nó đáng để cô bận tâm sao? Không phải cô không bận tâm mà từ lâu cô đã không buồn bận tâm đến rồi.

“ Nếu giận em đã giận từ một năm trước chứ không đợi đến bây giờ.”

Lời vừa dứt, cả người cô liền bị đè xuống, đôi môi nóng bỏng của Duy áp chặt lên môi cô. Anh hôn cô ngấu nghiến như thể muốn ăn tươi nuốt sống, nụ hôn của anh mang đầy mùi vị chiếm hữu.

Cảm giác ấy thấm dần vào tâm can, bất giác cô nhớ tới nụ hôn dịu dàng, ấm áp hồi trước hai người trao nhau. Nhưng đó là anh của ngày trước khi yêu duy nhất có mình cô. Còn hiện tại cô chỉ là món đồ để anh thỏa mãn dục vọng của mình.

Cô y như một con rối mặc cho anh điều khiển, xoay quanh anh và làm theo mong muốn của anh không chút cảm giác. Là cô buồn chán đến mức vô cảm hay do cô đã hết yêu anh ? Cô không biết. Nhưng cô đoán có lẽ do mình buồn chán mà thôi. Vì nếu hết yêu thì hà cớ gì cô lại ở bên anh đến giờ này.

//

Cô luôn là người tỉnh dậy và bỏ đi trước anh. Cô sợ cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, vì thế cô luôn là người đi trước.

Cô mặc vội quần áo rồi lẳng lặng rời đi khi trời mới hửng sáng. Cô cố gắng lê tấm thân mỏi mệt mà đi. Đi đâu cô không biết, cô cứ đi, đi mãi cho đến khi nào tìm được điểm dừng. Mà điểm dừng ở đâu? Bao giờ cô mới tìm được nó? Cô không biết. Vì ai bảo cô làm cái bóng cho người ta.

Một cái bóng thì làm gì có tự do, nó chỉ có thể đi theo sau bản thể không ngừng. Cho dù nó muốn đi trước cũng không thể, vì nó không rực rỡ được như bản thể. Nó chỉ xuất hiện khi có ánh sáng thật lớn hắt vào mà thôi.

Cô lắc đầu cười cười, càng nghĩ càng thấy mình giống cái bóng của My thật. Còn anh là ánh sáng mà cô chờ đợi được hắt vào.

Đúng là ngu ngốc! Ấy vậy mà cô vẫn đâm đầu vào đấy.

Rồi cô chợt nhớ tới một người. Người ấy luôn đi theo sau cô, ở bên cô những lúc cô cần. Người ấy cũng giống cô, tình nguyện đi làm cái bóng cho người khác.

Lấy điện thoại từ trong túi sách, không cần tra danh bạ cô liền tù tì bấm ngay một dãy số từ lâu đã ăn sâu vào tâm trí. Tiếng nhạc chờ vang vọng: “ Anh yêu em, anh mãi chờ em. Đừng lo em nhé! Vì anh luôn ở bên em…”

“ Alo?”

Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng ngái ngủ của người ấy. Giọng anh khàn khàn, ngữ điệu nghe có chút mệt mỏi. Cô có thể tưởng tượng ra điệu bộ của anh lúc này thế nào.

“ Tùng à! Em Trang đây.”

“ Oái! Trang à. Có chuyện gì thế?”

Cô nghe giọng anh hấp tấp không kiềm được mà khẽ cười thành tiếng.

“ Đi ăn sáng không? Em đói quá! Anh đưa em đi ăn đi.”

“ Đi, đi chứ! Em đang ở đâu?”

“ Khu tập thể mới ở Trung Hòa Nhân Chính.”

“ Ok. Mười lăm phút nữa anh có mặt.”

Nói rồi anh dập máy cái rụp. Trước phản ứng của Tùng cô chỉ có thể lắc đầu cười bất lực. Anh lúc nào cũng vậy, luôn quan tâm và nuông chiều cô một cách thái quá. Từ trước đến nay cô chưa thấy anh phản đối cô bất kì chuyện gì cả. Mọi ý muốn của cô anh đều chấp nhận và ủng hộ.

Anh tốt vậy mà cô chưa một lần ngoảnh đầu nhìn anh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cô một mình đứng trên đường đợi Tùng đến. Trời sáng dần, đường phố đông đúc người đi lại hơn. Từ đằng xa cô bỗng thấy bóng dáng ai đó thật quen thuộc.

Phải công nhận một điều anh trông hết sức bình thường. Nếu đem anh ra so sánh với Duy đảm bảo hai người họ cách xa nhau một trời một vực. Thứ duy nhất anh hơn Duy có lẽ là tình yêu anh dành cho cô.

Chiếc xe waves dừng lại trước mặt, người con trai mặc áo phông rộng, quần bò ngồi trên đó đang tươi cười hớn hở nhìn cô: “ Em đợi lâu chưa?”

Cô lắc đầu: “ Anh đi nhanh thật đấy.”

“ Không nhanh để người đẹp chờ thì mang tội chết.” Anh cười cười đưa mũ bảo hiểm cho cô, ý bảo cô lên xe.

“ Em muốn ăn gì?”

“ Ừm, cháo đi. Em muốn ăn cháo gà.”

Nói rồi cô vòng tay ôm lấy eo anh hết sức tự nhiên. Chiếc xe chạy bon bon trên đường phố Hà Nội buổi sớm, không khí thoáng mát khiến con người ta thoải mái lạ thường, cô tham lam tận hưởng hơi ấm từ anh.

//

“ Tại sao anh lại thích em?”.

Ngồi trong quán cà phê, cô xoay nhẹ cái thìa trong tách nâu nóng của mình. Ánh nhìn cô chăm chú vào thìa cà phê sữa màu nâu, hết nâng lên lại đổ xuống, tò mò hỏi anh.

“ Thích là thích. Thích còn cần có lý do cơ à.”

“ Làm cái bóng cho người ta anh không thấy mệt sao?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhếch môi nở nụ cười hờ hững.

“ Em không thấy mệt thì anh sao mệt được.”

Cô nghe thấy trong câu trả lời có ý châm trọc. Cô không vui nhưng cũng chẳng giận dữ trước câu nói ấy. Vì cô và anh giống nhau đều tình nguyện làm cái bóng cho người ta.

“ Ngược lại, anh cảm thấy như hiện tại cũng tốt.”

Cô sững người lại. Tốt! Làm cái bóng theo sau người ta thì có gì tốt. Cô đây thì phát ngán khi phải làm cái bóng rồi.

“ Có gì mà tốt chứ.”

“ Không phải ít nhất vẫn được ở bên người mình yêu à.”

Cô có thể thấy được nụ cười đượm buồn của anh. Anh không nhìn cô nữa mà cúi đầu nhìn tách cà phê đen trước mặt mình.

Thời gian qua, anh vì cô mà cố gắng làm bao nhiêu chuyện, trong khi bản thân không hề nhận được hồi đáp. Có phải cô quá tham lam không khi chỉ biết nhận mà không biết cho đi. Trong khi con người sống phải biết đến hai từ cho và nhận. Nghĩ đến đây cô không khỏi tự cười nhạo chính mình ngu ngốc. So ra thì cô còn ngốc hơn anh khi đồ tốt lù lù ngay trước mặt như vậy mà không cầm lấy.

“ Nên dừng lại đi thôi. Em không đáng đâu.”

“ Ơ hay, cái đấy thì liên quan gì đến chuyện này. Anh không bận tâm thì thôi em bận tâm làm gì.”

Cô thở dài, hai năm rồi mà anh vẫn cố chấp như vậy. Từng ấy thời gian cô cố chấp với thứ tình cảm kia kéo theo anh cũng cố chấp như thế. Anh đợi cô suốt ba năm, trước cả lúc cô và Duy yêu nhau cho đến giờ vẫn không dừng.

Bất giác cô cảm thấy thật áy náy và nhận ra bản thân mình là đứa con gái xấu xa đến mức nào.

“ Tại sao anh lại thích làm cái bóng của người ta?”

“ Thì là thích… thế thôi.”

Câu hỏi ấy rõ ràng là một câu hỏi vu vơ cô đặt ra cho anh, vậy mà anh đáp lại cô bằng một thái độ hết sức nghiêm túc mặc dù câu trả lời ấy đơn giản là vì thích.