Truyện ngắn

Truyện / Xin quay lại nhìn em

Xin quay lại nhìn em

Xin quay lại nhìn em

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hạnh

Xin lỗi vì đã không quay lại nhìn anh.

Cô ngồi cười nói với hai người trước mặt, một người là bạn thân, và người còn lại là người yêu của cô ấy.

Cô nhìn hai người họ ôm nhau, cười đùa thắm thiết, trong lòng không khỏi dấy lên sự ghen tị.

Chẳng ai biết, bộ mặt tươi cười của cô hiện tại là giả tạo và những lời bông đùa cô nói với họ là giả dối.

“ Này Trang, mai được nghỉ mày tính đi đâu chơi không?”

“ Không, mai nhà tao có việc.”

“ Thế à! Chán nhỉ.”

Cô nhìn cái My ngồi phía đối diện trưng bộ mặt buồn chán mà trong lòng thầm cười lạnh một tiếng. Bộ mặt này thật giả tạo quá! Nó làm cô phát chán lên được. Cô ta không phải đang muốn làm trò trước mặt người yêu mình sao.

Những suy nghĩ đó được cô chôn sâu trong lòng và không nói ra. Cô chỉ lẳng lặng đứng một bên nhìn người con trai ấy an ủi cái My làm nó vui. Cô nhìn nó làm bộ đáng yêu với anh, ngẩng khuôn mặt dễ thương của mình lên để làm nũng mà khó chịu vô cùng.

Cô ghét cái My, rất rất ghét nó! Dù rằng nó là bạn thân của cô.

Thích và ghét, hai giới hạn đó mong manh lắm, nhưng chúng lúc nào cũng sát lại với nhau. Ai có thể đảm bảo rằng ngày hôm nay tôi thích bạn thì ngày hôm sau sẽ không ghét bạn? Trang cũng vậy thôi, trước đây cô và My từng thân nhau như chị em ruột. Nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, một cử chỉ dịu dàng của ai kia mà cô với nó đã thành kẻ địch.

“Mình có chút việc bận. Mình về trước nhé!”.

“ Ơ, sao về sớm thế! Ngồi đây nói chuyện chút đã.” My vội nói.

“ Mình có việc thật mà! Cậu và anh Huy cứ nói chuyện đi. Mình đi đây.”

Cô hướng về phía Huy gật gật đầu thay cho lời chào, hai ánh mắt chạm nhau giúp cô dễ dàng nhận thấy cái nhìn đầy ẩn ý trong mắt anh. Cô đương nhiên cũng hiểu, nhưng lúc này chỉ có thể vờ đi như không thấy mà thôi.

Cô bước thật nhanh ra khỏi quán như thể trốn tránh thứ gì đó thật dơ bẩn. Họ khiến cô cảm thấy thật chướng mắt. Không nói cô cũng thừa biết cái My đang cố tình thị uy với cô rằng: “ Huy là của tao.” Nhưng thế thì đã sao ? Bất luận nó có làm trò gì thì nó vẫn là người đến sau, còn cô là người đến trước. Chỉ có điều Huy chọn nó mà không chọn cô.

“ Tít tít”, chuông báo tin nhắn điện thoại reo lên, Trang âm thầm lấy điện thoại từ túi quần bò ra xem. Trên đó hiển thị dãy số hết sức quen thuộc.

“ Em không sao chứ? Anh không nghĩ My lại gọi em ra.”

Cô cười lạnh, thật không nghĩ anh lại quan tâm tới cô như vậy.

“ Không sao, em quen rồi.”

“ Vậy mai vẫn chỗ cũ nhé!”

Câu trả lời không ngoài dự đoán của cô. Cô chẳng buồn nhắn tin lại mà lẳng lặng khóa máy ném vào túi xách. Thầm nghĩ chắc mình điên rồi mới đáp ứng ham muốn của anh ta đến tận bây giờ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

***

Vẫn căn phòng quen thuộc ấy, căn phòng rộng lớn bao quanh bởi bốn bức tường màu trắng. Đến chiếc giường lớn mà cô đang nằm trên đó cũng mang một máu trắng tinh.

Lần nào gặp mặt Trang và Duy cũng hẹn nhau tại căn hộ này. Trước đây khi còn yêu nhau anh đưa chìa khóa nhà cho cô giữ và thường xuyên bảo cô đến đây ở . Còn giờ cô là tình nhân của anh, là kẻ thứ ba chỉ nên lưu lại khi cần.

Tiếng cửa phòng ngủ bật mở, anh chậm rãi đi vào phòng tiến về phía cô.

Anh cao lớn, đẹp trai, là con nhà giàu. Anh là một người đàn ông hoàn hảo. Tiếc rằng anh không phải của cô. Với cô mà nói, giữa hai người chỉ còn quá khứ thôi.

Cô điềm nhiên như không nhìn anh. Nếu là ngày trước chắc hẳn cô sẽ hạnh phúc mà chạy đến ôm chầm lấy anh. Nhưng giờ đã khác trước, bộ mặt hờ hững này hợp với cô hơn.

“ Anh đến muộn thế?”

“ Ừ, anh đưa My về rồi mới đến đây.”

Trang im lặng không nói gì, đưa tay với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường nghịch nghịch. Câu trả lời này của anh cô vốn biết trước rồi.

Bất chợt từ phía sau truyền đến hơi ấm, hơi thở của anh phả vào cổ làm cô thấy nhột nhạt. Vòng tay rất đỗi quen thuộc ấy đang ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Có điều từ lâu nó đã không còn là của riêng cô nữa.

“ Em giận à?”

“ Có gì mà giận đây.”

“ Chuyện của anh với My ý.”

Chuyện giữa anh với nó đáng để cô bận tâm sao? Không phải cô không bận tâm mà từ lâu cô đã không buồn bận tâm đến rồi.

“ Nếu giận em đã giận