Truyện Full

Truyện / Xin lỗi, người em yêu không phải là anh

Xin lỗi, người em yêu không phải là anh

Xin lỗi, người em yêu không phải là anh

Tác giả: butchivacucgom

Chương 1

– Á, chúng mày dám ăn trong lúc không có mặt bà hả…?- nó nhảy dựng lên khi vừa bước vào lớp thấy đám bạn đang ăn ngon lành chôm chôm.

– thôi đi má, dzô ăn lẹ, không thôi hết giờ- Cường vừa bỏ chôm chôm vào mồm vừa nói.

Nó chu mỏ, chộp bịch chôm chôm rồi chạy ào ra hành lang, đám bạn nó chưa kịp la lên cũng lật đật rượt theo. Màn rượt đuổi tiến hành tại khu vực tầng năm của trường học.

Vừa chạy, nó vừa bóc chôm chôm bỏ vào miệng, không quên nói to:

-tao phải ăn lại những gì đã mất, haha

-con khỉ, mày đứng lại

-trả bịch chôm chôm đây

-đứng lại, con kia

-chạy gì mà nhanh dzữ mày, ế quăng cho tao 1 trái.

Đám tụi nó chạy cứ vòng vòng quanh tầng năm, chen chúc nhau ở các cửa lớp, băng băng trước ánh nhìn ngạc nhiên của bao nhiêu người, và chỉ dừng lại khi bịch chôm chôm đã bị chúng nó chia nhau sạch sẽ.

Trở về lớp đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại, nó cười vang.

Tiết kinh tế lượng lặng lẽ trôi đi trong sự cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ của thần dân phía cuối lớp. Nhỏ Ngân cắm cuối với cuốn truyện trên tay, nhỏ Linh thì vừa bấm tin nhắn vừa cười mím chi( rất chi là ranh mà, nhắn tin với giai đây), nhỏ Chi đang đánh ca rô với thằng Cường, vợ chồng Kim- Duy thì chụm đầu bà 8, nó thì vội vàng che miệng… ngáp. Dãy bên kia đang chăm chú lắng nghe thầy với bộ mặt thảm chưa từng thấy. Tụi quỷ thà chết chứ nhất quyết không đầu hàng số phận đã được tiên đoán trước khi bước vào môn này là dân du lịch mà đi học toán thì chỉ có ngủ, nó xắn tay áo lên, mém quên áo ngắn tay, nhìn qua thằng Tuấn đang gật gà gật gù… ngủ, ẩn mình bằng tuyệt chiêu cắm cuốn sách trước mặt, dơ chân đạp mạnh 1 phát

-á, mẹ ơi cứu con…có… động đất- Tuấn rớt từ trên ghế xuống đất 1 cái bịch, và volume to hết cỡ khiến cả lớp đang im lìm cười sằng sặc.

Đám quỷ cũng cười bò lăn bò càng. Tuấn vội vàng ngồi lại, cúi đầu xin lỗi thầy, rồi quay sang nhìn nó nheo nheo mắt:

-giờ em muốn gì đây?

-Ai kêu mày ngủ?- nó thách thức

-Học chán bà cố, không ngủ làm khỉ gì!

-Ngủ thì úp mặt ngủ, làm bộ chăm chỉ- nó hăm he.

-Giờ chúng mày muốn gì?, để im cho tao đọc truyện- Ngân quay xuống càu nhàu

-Nếu như ngươi thành tâm muốn biết- nó cao giọng

-Thì bọn ta đây rất sẵn lòng- Tuấn cười nham hiểm

-Để ngăn chặn thế giới bị phá hoại- nó tiếp lời, đưa tay lên

-Để bảo vệ nền hòa bình của thế giới- Tuấn

-Chúng ta đại diện cho những nhân vật phản diện- nó quay sang Tuấn nháy mắt

-Đầy khả ái và ngây ngất lòng người- 2 đứa chúng nó dựa lưng vào nhau

-Ta là Nguyễn Bảo Nguyên- nó hếch mặt

-Ta là Ngô Quốc Tuấn

-Chúng ta là đội hỏa tiễn bảo vệ ngân hà

-Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng ta

-Meo meo- đám con Linh, Chi, Ngân, Cường cũng họa theo nhí nhố

Chứng kiến xong cảnh lên cơn của 2 đứa nó, đám bạn bật cười.

Hết giờ học, nó cưỡi con chiến mã martin @ về nhà, vừa đi nó vừa lẩm nhẩm hát

“Ánh sáng chói lóa xóa hết bóng tối quanh đây

Bạn ơi cùng tôi hát lên nào, cháy lên nào

Bao nhiêu con tim tan theo tan theo tiếng ca

Đừng ngồi yên trong những góc tối

Và đừng ngại ngùng hãy bước đến cùng tôi

Hãy đến vỗ tay theo nhịp trống vang

Nhảy múa lắc lư cho đời đắm say

Dáng ai lướt qua bao chàng ngất ngây

Và hôm nay ta sẽ cùng sáng như ngàn sao trên trời cao

Khát khao bao mơ ước

Nghìn đam mê hòa cùng tiếng hát”

Chạy xe đoạn đường chung cư chầm chậm, tiếng thắng kít của xe trước cửa siêu thị làm mọi người chú ý, nó dựng xe, chui ngay đến tủ kem, chọn ngay 1 merino đậu đỏ, cho que kem lạnh vào mồm, nó mỉm cười gật đầu chào bác chủ siêu thị

– Học về đó hả Nguyên ?

-Dạ.

Chọn nhanh cho buổi cơm chiều, rời siêu thị nó dắt xe vào bãi, rồi chui tọt vào thang máy, bấm nút và bắt đầu cuối xuống, nhắm mắt. Ding-tiếng chuông báo hiệu cửa mở, nó ngẩng lên và bước ra khỏi thang máy, sau 2’ loay hoay với mớ đồ rồi cũng vào được nhà. Thả vội túi đồ, quẳng balo lên sopha rồi vớ lấy remote bấm ngay Disney Channel, rồi lại chạy ra mở cửa ban công, gió chạy ào ra, hít căng lồng ngực cái không khí trong lành ở tầng 13 rồi quay vào với đống thức ăn, nó nhún vai.

-Xem nào, bây giờ gọt bí nấu canh trước rồi chiên trứng và xào rau muống- nó ngó đồng hồ- 6 giờ kém 10, chắc cũng gần về tới, phải nhanh tay mới được.

……

-Anh về rồi

-ối mẹ ơi ! – tiếng Bin làm nó giật cả mình, đưa tay ôm tim.

-Ơ cái con nhóc này, người đâu yếu bóng vía- Bin vừa nói, vừa quăng cặp táp lên sopha, vớ lấy remote chuyển sang Starsport .

-Anh lại chuyển kênh rồi, trả lại Disney cho em- nó cáu nhặn xị lên, vừa nói vừa dọn mâm cơm

-Suốt ngày Disney, lớn rồi- Bin trừng mắt nhìn nó

-Suốt ngày bóng đá, già rồi- Nó không chịu thua, hất cằm nhìn Bin

-Tin anh cóc đầu em không ?- Bin chồm về phía nó

-Đừng tưởng anh à ngon nhé, tin em cho anh nhịn không- nó hơn thua

-Á, con nhóc này nay ngon ha, anh đi ăn ngoài- Bin toan đứng dậy

-Đi đâu thì đi, nhưng vẫn trả em tiền cơm nhá- nó cười đểu

-Vậy thôi, không đi- Bin cười cầu hòa, đỡ chén cơm từ tay nó.

-Í ẹ, trừng mặn quá- Bin vừa nhai vừa nhăn mặt

Thấy vậy nó vội vàng gắp 1 miếng trứng ăn thử, nhai nhai, nuốt, nheo mắt nhìn Bin

-Có mặn đâu?

-Mặn chằn

-Không ăn thì nhịn- nó chu mỏ.

Bin nhìn nó cười ranh mãnh.

Ngày nào hai người cũng chiến tranh nho nhỏ, mỗi lần như thế nó luôn tìm cách hơn thua với Bin, và bao giờ nó cũng chiến thắng vì Bin luôn nhường nó.

Ăn cơm xong, nó đủng đỉnh ngồi coi thời sự trong khi Bin loay hoay rửa chén.

-Nấm, đi tắm đi, rồi anh còn tắm

-Yes sir- nó phi vào phòng, lấy đồ rồi chạy như bay vào nhà tắm

-Coi chừng trơn- Bin nhắc nó

Vừa tắm, nó vừa hát, nó thích cái cảm giác âm thanh vang vang trong nhà tắm, giống như là 1 ca sỹ, cảm nhận rõ nét tiếng hát của chính mình, vẽ ra khung cảnh nên thơ nào đó cho phù hợp với bài hát.

Đọc FULL truyện tại đây

“Tình yêu như cơn gió mát yêu chi để rồi lệ rơi héo hắt,

Người tình ơi mất nhau sao đành.

Mùa xuân đơm hoa kết trái đam mê miệt mài em đâu có thấy,

Tình rời xa, giữa lối trăng hoa.

Hỡi bao kỷ niệm ấu thơ gọi tình về trong thương nhớ

Ngân trên phím tơ những câu ca mộng mơ”

Bước ra khỏi phòng với mái tóc còn nhỏ nước, nhìn Bin nháy mắt ngụ í tới lượt anh, rồi đi ra ban công, nó ít khi lau khô tóc, chỉ trừ khi tắm đêm hoặc phải đi đâu đó liền, thói quen của nó là tắm xong ra ban công ngắm phố xa và để gió làm khô tóc.

Phóng tầm mắt ra phía sông Sài Gòn, gió thổi mát rượi, phía bên kia đường nhà hàng vi cá khách khứa tấp nập. Giờ này xe container đã được phép vào thành phố, những chiếc xe tải tranh nhau chạy cuốn theo bụi đường mù mịt. Phía dưới sân ô tô đậu san sát nhau, lũ trẻ con chạy nhảy dưới sự quan sát của bố mẹ.

-Hù- Bin bất ngờ chạm vai nó từ phía sau

Giật mình, nó đưa tay ôm ngực không quên lườm Bin

-Hôm nay sao nhiều ghê, đẹp thật- Bin ngước lên trời, tránh ánh nhìn của nó

-Nay tức cảnh tình si nữa hả- nó chặn họng

Bin cóc đầu nó.

-Tính chơi anh hả

-Không dám, chỉ móc anh thui- nó vừa xoa đầu vừa nói

-Coi chừng đó

-Xì, anh cứ ăn hiếp em đi, mai mốt rồi biết tay em

-Hehe, tính méc chị dâu hả- Bin nháy mắt tinh nghịch

-Không thèm, anh sắp ế tới nơi, bày đặt- nó chu mỏ, hất mặt về hướng khác

-Anh đây đẹp trai lai láng, gái theo đếm không hết, sao mà ế được, chẳng qua anh chưa ngó cô nào thui- Bin đắt thắng

-Nghe muốn ói quá, ọe ọe

-Chết, có thai rùi hả? tối nào anh cũng ở phòng mình mà- Bin cười vang

-Anh đi chết đi- nó đánh Bin 1 cái rõ đau

-Ái, đau anh, em đừng manh động, coi chừng đau con- Bin vẫn không tha

-Đi đập đầu vô gối chết đi, em đây hàng chưa bóc tem đâu nhá

-Haha, tem Trung Quốc

-Hàng Việt Nam chất lượng cao, anh đi chết đi

-Anh mà chết có người khóc à

-Ò, ba má anh

-Còn nữa!

-Con kiki nhà anh- nó quay lưng đi vào phòng- thui không bà 8 với anh nữa, đi học bài

-Thua anh rồi, haha- Bin đi sau lưng nó châm chọc

Quay lại nhìn Bin, nó nhếch môi, Bin hơi lùi lại, dơ chân dẫm 1 phát vào chân Bin rồi chạy biến vào phòng khóa cửa

-Ái, con nhóc này, tí nữa ra đây chết với anh.

-Còn lâu nhá- Nó hét to, ngồi vào bàn học.

Nó -1 con bé ngang bướng, tính khí như con trai, xử lý mọi việc theo lý trí, học hành khá ổn. Từ bé đến lớn lúc nó nhìn ra con gái nhất là khi học cấp 3, nhìn còn chút dịu dáng với tà áo dài. Nhưng bản tính năng động, phá phách, chạy nhảy, không ít lần nó cột tà áo dài đá cầu, trèo lên bàn và sẵn sàng thực hiện 1 pha rượt đuổi những thằng bạn chạy khắp hành lang khối.

Vốn là 1 đứa có chiều cao khiêm tốn 1m55, tròn người, luôn mặc quần túi hộp áo pull, đội mũ lưỡi trai, đeo ba lô trên vai, nó mà đứng giữ sân trường cấp 3 thì nhìn như 1 cây nấm, chính vì thế biệt danh Nấm của nó ra đời.

Truyện được đăng tại đây

Ngày khai giảng năm học lớp 10, trường vinh danh các anh chị thủ khoa khóa trên, nó nhìn nét mặt rạng ngời của họ, tự hứa với lòng trước trời xanh bao la rằng ta đây cũng phải là 1 sinh viên đại học, vì thế suốt 3 năm nó chăm chỉ, cần mẫn như 1 chú ong thợ vùi đầu vào bài vở. Tuy nhiên vẫn chưa có 1 cuộc chơi nào thiếu nó cả, từ đá banh tranh chức vô địch trường đến thi karaoke của khối, thậm chí cái bé tí tẹo là tranh nhau giải bài hóa với đám con trai.

Ngày có kết quả thi đại học, nó mừng vui vì mục đích phấn đấu của nó đã thành công viên mãng. Chưa hết hân hoan thì nghe mẹ báo hung tin rằng nó sẽ phải vào Sài Gòn sống cùng 1 ông anh con bạn của mẹ. Thế là bao dự định ấp ủ sống thời sinh viên tự do cùng chúng bạn đã bị mẹ nó đập bẹp không thương tiếc.

Vẫn còn nhớ như in cái ngày nó chân ướt chân ráo vào thành phố, đụng phải Bin ta đây.

Hắn- 1 người cao 1m78, khuôn mặt luôn tạo ấn tượng khá tốt trong mắt người lớn tuổi, đeo kính, hay cười và nói năng lịch sự.

Với kinh nghiệm đầy mình 4 năm lăn lộn đất Sài Gòn và vừa bào vệ thành công luận án tốt nghiệp chuyên ngành công nghệ thông tin, hắn ta được sự tin tưởng tuyệt đối của 2 bà mẹ là lo lắng, chăm sóc, bảo ban em nó học tập.

-Có Bin thì cô cũng đỡ lo rồi, có gì cháu cứ chỉ bảo cho em nó nhé- mẹ nó dặn dò

-Dạ, cô yên tâm, cháu sẽ coi chừng em Nguyên- Bin vừa nói vừa cất túi đồ vào ngăn tủ trên dãy ghế.

-Mẹ cứ làm như con còn nhỏ- nó xị mặt

-Nghe lời anh Bin, nó mà hư cháu cứ gọi cho cô- mẹ nó nghiêm nghị

Vẫy tay chào tạm biệt mẹ cho tới khi rời khỏi bến, tự nhiên nước mắt nó muốn ứa ra, nhưng lý trí mách bảo nó không được yếu đuối, vì nó còn phải sống và học tập tới 4 năm nữa, nếu nó khóc nghĩa là nó tự đặt 1 dấu cảm cho cuộc đời, tình cảm cũng tốt, nhưng phải can đảm với sự thật.

-Nấm, về thôi- Bin gọi nó khi thấy nó cứ đứng nhìn mãi khi xe đã khuất dạng.

-Em tên Nguyên- Nguyễn Bảo Nguyên, ai cho anh kêu em là Nấm- nó lườm

-Haha, anh cũng tên Nguyên- Nguyễn Đăng Nguyên, chả lẽ kêu Nguyên, hóa ra anh kêu anh à?!- Bin châm chọc.

-Anh được lắm, đồ Bin già- nó tức mình bỏ ra xe để lại sau lưng nụ cười khoái chí của Bin.

Về đến nhà, nó chui ngay vào phòng- vốn dĩ là cái phòng học của Bin nhưng giờ đây đã được chủ nhân nhượng lại- lấy giấy bút, suy nghĩ và viết. 10’ sau nó mở cửa ra phòng khách, đặt tờ giấy lên bàn nhìn Bin với bộ mặt vô cùng nghiêm túc so với tính cách của nó. Thấy Bin vẫn không hề chú ý, nó hắng dọng:

-Anh Bin, anh đọc đi, đấy là phân công việc nhà

Bin lúc này mới nhìn sang nó, bỏ remote xuống và cấm tờ giấy

“ Nhiệm Vụ Bất Khả Thi

Bin:

-Rửa chén hằng ngày

-Lau nhà vào chủ nhật

-Đi siêu thị mua đồ vào cuối tuần

Bảo Nguyên:

-Nấu ăn hằng ngày

-Chà nhà vệ sinh vào cuối tuần

-Tưới cây hằng ngày

-Quét nhà hằng ngày”

Đọc xong tờ giấy, Bin ta cười như chưa bao giờ được cười. Nó ngạc nhiên trước thái độ của Bin

-Anh bị gì vậy? lên cơn hả?

-Ơ cái con nhóc này, nhà anh hay nhà em hả, mà Nấm thì cứ để Nấm…- Bin nhìn nó tính quái

-Em là Bảo Nguyên- nó cự lại

-Thế ai gọi anh là Bin, thì cũng phải là Nấm- Bin đáp trả

-Em chia thế còn muốn gì nữa, anh đi làm, em đi học về nấu cơm rồi thì anh phải rửa chén, còn nhà thì phải vệ sinh chứ gì, không lẽ anh để nhà dơ rồi bạn anh qua chơi xấu mặt anh chứ ai- nó cương lại, nhất quyết không thua

-Rồi, cứ thỏa thuận vậy đi, nhưng phải sửa lại là Nấm.

-Anh!- nó nhịn trước cái vẻ mặt khoái chí của Bin, cũng chỉ vì nó muốn ổn thỏa.

Và cuộc sống cứ thế trôi đi trong 2 năm qua, nó và Bin luôn thực hiện đúng với tờ cam kết.