Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Trang 63

Chương 16. Hình như Vương gia ăn dấm chua

Khoảng cách quá xa nên nhìn không rõ ràng, nhưng thứ đó có lẽ là sợi dây chuyền, sợi tơ màu đỏ được người đàn ông kia quấn ở đầu ngón tay, một bông tai Phỉ Thúy đung đưa qua lại theo bước chân của hắn ta, bay vút ở trong không trung.

Ánh mặt trời chiếu rọi xuống, bông tai kia càng lúc càng xanh biếc lóng lánh, khiến cho cảnh tượng này nhìn rất sinh động.

Trang sức kia người đàn ông đó tuyệt đối sẽ không mang, có lẽ là vừa mới mua, muốn tặng cho người khác.

“Vương… Cửu cô nương.”

Rất thần kỳ, ban nãy Hà Nghiêm vẫn cứ khăng khăng gọi nàng là Vương phi vậy mà lại sửa miệng, hơn nữa còn đè thấp âm thanh, giống như sợ người ta nghe thấy vậy.

Thu hồi tầm mắt, lại liếc nhìn phản ứng kỳ quặc của Hà Nghiêm một cái, hiện tại Giang Ngư Ngư càng muốn biết người đàn ông kia là ai rồi.

Chỉ là tình hình trước mắt, người này hiển nhiên có quan hệ không ít với Hách Liên Dạ, về sau nhất định sẽ có cơ hội gặp lại

Lúc nào cũng quay đầu lại thật sự khiến người ta mệt mỏi, huống hồ bọn họ cũng cần phải rẽ qua đường khác, Giang Ngư Ngư không tiếp tục bát quái ngoái đầu lại nhìn nữa, đi theo Hà Nghiêm chuyển qua con đường khác.

Nàng không có nội lực, đương nhiên không có năng lực mắt thấy sáu đường tai nghe tám hướng, cho nên nàng không biết, trong tích tắc nàng xoay người, dường như nhận ra được cái gì đó, người đàn ông vẫn luôn cúi đầu ở nơi xa đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phương hướng của nàng.

“Hà Nghiêm, người đó là ai vậy?”

Hà Nghiêm không úp úp mở mở mà trả lời, chỉ là giọng điệu có chút cổ quái, “Đó là Thái tử gia đương triều.”

“À….” Thì ra là anh em của Hách Liên Dạ, tám phần là tranh giành quyền vị trong hoàng tộc, dẫn đến anh em trong nhà cãi cọ nhau.

Giang Ngư Ngư đối với tiết mục này không hứng thú nhiều lắm cho nên không hỏi nữa, ban nãy còn đối với người đàn ông kia có chút tò mò giờ thì đã hết sạch sẽ.

Thấy nàng không hỏi nữa, Hà Nghiêm tựa hồ thở phào một hơi, muốn nhắc nhở nàng một câu nhưng lại vẫn không mở miệng được.

Đi dạo cả buổi sáng ngày hôm đó, Giang Ngư Ngư thu hoạch rất phong phú, lúc hồi phủ, trong tay nàng và Hà Nghiêm cầm một đống dược liệu.

Chỉ là những dược liệu này, có một phần là mua ở trong hiệu thuốc, có một phần là “cỏ dại” không ai muốn nàng hái ở ven đường. Hà Nghiêm không biết nàng muốn làm gì, dù sao vị này cũng chính là Vương phi tương lai mà chủ tử nhà hắn lựa chọn, tuy hắn cảm thấy chuyện này rất huyền ảo, nhưng chủ tử cũng là do nàng hầu hạ, đối với mệnh lệnh của nàng không có chút dị nghị.

Lúc hồi phủ, vẫn chưa tới thời gian dùng bữa trưa.

Chỉ là trong thời gian chờ đợi đó, cũng không đủ để cho nàng nấu chế dược liệu, cho nên đem mấy thứ đó để ở trong phòng, Giang Ngư Ngư lại xuất môn lần nữa, đi tìm Bạch tiên sinh.

Ngày hôm qua lúc bơi qua hồ sâu kia, nàng nhìn thấy trên đại môn màu đỏ có một ổ khóa hình dáng kỳ quái, xem ra không phải là đồ vật bình thường, nếu lấy không được chìa khóa, nàng muốn biết phải có năng lực như thế nào mới có thể mở được nó.

Cổ đại không có Bách Khoa, nàng liền đi tìm Bạch tiên sinh học thức uyên bác, có thể hướng dẫn tra cứu tương tự với nhà sách, muốn nhờ hắn giới thiệu một vài quyển sách về phương diện này

Bạch tiên sinh có dáng vẻ của người đọc sách tiêu chuẩn, lịch sự nho nhã, nhất cử nhất động đều khách khí giữ lễ.

Nhưng khi nghe thấy tiếng đập cửa đi mở cửa, nhìn thấy người tới là Giang Ngư Ngư, hắn lại cả kinh suýt nữa thì nhảy dựng lên.

“Vương, Vương phi?”

‘Lẹt xẹt lẹt xẹt’ lủi về phía sau thật xa, sau khi chính hắn hiểu được hành động này quá luống cuống thì xấu hổ ho khan hai tiếng, nhưng hắn vẫn không dám trở lại chỗ cũ.

“Vương, Vương phi, Vương gia đợi người cả buổi sáng, tại, tại sao người…”

Hắn oan quá!

Đã từng có nhiều ngày, hắn phát hiện Vương gia đặc biệt thích nhìn hắn, lúc thỉnh thoảng gặp ở trên đường, lúc nào Vương gia cũng ném ánh mắt có ẩn ý sâu xa về phía hắn.

Lúc ấy hắn còn tưởng rằng Vương gia là đang suy nghĩ chuyện quan trọng, trong lúc vô ý ánh mắt rơi vào trên người hắn, cũng không coi là quan trọng, thẳng đến buổi sáng hôm nay ——

Vương gia thích Cửu cô nương?

Tiếp tục suy nghĩ về ánh mắt “yêu mến” mấy ngày nay của Vương gia… Mẹ ơi, không phải là vì hắn dẫn Cửu cô nương đi tham quan Vương phủ mà chọc cho Vương gia ghen tị đấy chứ.

Ai có thể ngờ được, vị Vương gia vừa có mỹ mạo lại mạnh mẽ đến mức trời giận người oán kia của bọn họ, kỳ thật là một thùng dấm chua chứ?

Nhưng lời “rất bất kính” này, Bạch tiên sinh chỉ dám nói thầm ở trong lòng chứ không dám nói ra ngoài miệng.

Giang Ngư Ngư không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng hắn bị lễ pháp trói buộc, cực kỳ kiêng kị chuyện nam nữ đơn độc chung phòng.

Cho nên nàng cũng không vào cửa, chỉ đứng ở trong sân muốn nói rõ mục đích mình đến đây tìm hắn.

Nhưng nơi Bạch tiên sinh lùi về phía sau là bên cạnh cửa sổ, dư quang khóe mắt tức khắc nhìn thấy tổng quản Hà thúc dẫn theo một đội người đang đi dọc theo đường mòn.

Vòng qua đường mòn, không phải là đi qua cửa phòng của hắn sao?

Bạch tiên sinh hoảng sợ, nghĩ đến không biết thùng dấm chua của Hách Liên Dạ có lớn hay không. Hắn không làm tặc cũng chột dạ, vội vàng nhảy tới trước cửa kéo Giang Ngư Ngư vào trong phòng, “Mau vào mau vào!” Để cho Hà thúc thấy, vậy thì nguy rồi!

Biết Bạch tiên sinh là người thành thật, cho nên Giang Ngư Ngư cũng không phản kháng, hoàn toàn mù mịt bị hắn kéo vào phòng.

Đóng chặt cửa phòng, Bạch tiên sinh xui xẻo còn chưa kịp thở phào một hơi thì lại nghe thấy giọng của Hà thúc, “Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh có ở đây không?”

Cứu mạng với ——

Bạch tiên sinh thầm đấm ngực giậm chân, tay chân cũng không dám nhàn rỗi, vội vàng kéo Giang Ngư Ngư muốn nhét nàng vào trong tủ quần áo.

“…” Lúc này Giang Ngư Ngư có điểm minh bạch, chỉ là không nói lời nào, nàng cũng không phải là làm chuyện gì ám muội…

Nhưng cổ nhân nhiều quy của, mà trước kia Bạch tiên sinh cũng giúp nàng rất nhiều việc, hiện tại thấy hắn khẩn trương như vậy, nàng cũng phối hợp một phen!

Tuy đã chui vào trong tủ quần áo nhưng đối thoại ở bên ngoài lại nghe rất rõ ràng, cực kỳ khéo léo chính là, mục đích của Hà thúc và nàng giống nhau, đều là tới muốn nhờ Bạch tiên sinh giới thiệu sách.

Mà thể loại giới thiệu, thực ra là giới thiệu kiểu dáng phục sức của Nguyệt Loan quốc.

Hà thúc muốn thiết kế y phục cho mình? Thật là thích chưng diện.

Giang Ngư Ngư ở trong tủ quần áo nghe rất say sưa, nhưng ngay sau đó, nàng chợt nghe thấy tiếng ván gỗ nứt rất nhỏ, nhỏ đến vô cùng không có duyên.

Không phải chứ…

Tủ quần áo của Bạch tiên sinh là loạn có phân ngăn, hiện tại nàng đang ôm chân cuộn người ở trong ngăn lớn nhất.

Ngăn này là dùng để đặt chăn đệm, cho dù chăn dầy cũng sẽ không quá nặng, cho nên khả năng chịu lực của tấm gỗ này….

Đột nhiên phải chịu đựng trọng lượng nặng hơn mười mấy cân, tấm ván gỗ liền “rắc rắc”, “rắc rắc” mà liên tục vang lên.

“Tiếng gì vậy?” Hà thúc cảnh giác ngẩng đầu lên, trong tủ quần áo có người?

Bạch tiên sinh vẫn chưa kịp viện cớ, đột nhiên một tiếng “rắc rắc” lại vang lên, sau đó… “ầm ầm”!

Tấm ván nứt ra làm hại cả tủ quần áo đều tan tác, cũng may Giang Ngư Ngư phản ứng nhưng nên không ngã trên mặt đất, nhưng trên đầu lại bị một tấm ván đập xuống

“Vương phi!”

Giang Ngư Ngư không nói gì mà chỉ xoa xoa đầu có hơi choáng quáng, tầm mắt mơ hồ lại nhìn thấy sắc mặt Bạch tiên sinh tái mét, vẻ mặt hoảng sợ lui về phía sau.

Xong rồi xong rồi, lần này thật sự nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch!

Bạch tiên sinh càng nghĩ càng sợ, không ngừng lui về phía sau, lập tức sắp va vào bình hoa lớn ở phía sau.

“Phía sau có bình hoa!” Giang Ngư Ngư vội vàng nhắc nhở hắn, nhìn bộ dáng hốt hoảng Bạch tiên sinh, liền muốn kéo người về.

Bởi vì quá khiếp sợ với phương thức Giang Ngư Ngư xuất hiện, Hà thúc vẫn có chút phản ứng không kịp. Thấy Giang Ngư Ngư muốn chuyển động, ông liền theo bản năng muốn đỡ lấy nàng, miễn cho nàng sau khi choáng váng đầu lại đứng không vững, đụng tới đụng lui.