Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Trang 49

Chương 12 (tt)

Nhưng y không tính bỏ qua cho nàng dễ như vậy.

Hách Liên Dạ còn chưa thay xong quần áo thì một đám người đã chạy đến đây.

Không có mệnh lệnh của chủ tử nên bọn họ không dám xông loạn vào phòng ngủ của Hách Liên Dạ, nhưng qua cái lỗ to trên cửa sổ, mọi người trong sân đều nhìn rõ được Giang Ngư Ngư đang nghiêng đầu, tư thế có phần kỳ quái cứng đơ trên mặt đất, như bị người… điểm huyệt.

Mà Hà Nghiêm vẫn đang hoá đá trong sân, mọi người liền nghĩ hắn cũng bị điểm huyệt.

Thị vệ đi đầu cả kinh nên cũng bất chấp quy củ, vội vã chạy vào trong phòng.

“Đừng vào.” Giang Ngư Ngư tốt bụng ngăn hắn lại, âm thanh có vẻ đau thương: “Hiện tại Vương gia ngài ấy… quần áo không chỉnh tề.”

“…” Trong phòng, cánh tay đang mặc quần áo của Hách Liên Hạ hơi cứng lại một chút.

Trong sân, tâm mọi người đều nảy lên.

Quần áo không chỉnh tề… Chẳng lẽ Vương gia đã bị giở trò.

Giang Ngư Ngư nói rất đúng sự thật, chỉ là nàng chọn đúng chỗ “mấu chốt” mà nói, nghe không, chỉ là chọn đúng ý…

Giang Ngư Ngư rất vừa lòng với hiệu quả này, đối với người làm lỡ thời gian nàng ăn vặt, quyết không nương tay!

Hà Nghiêm đứng ở sân lấy lại tinh thần, nghiêm mặt: “Suy đoán lung tung cái gì! Võ công của Vương gia không phải các ngươi chưa từng thấy qua! Tất cả trở về hết cho ta! Bất luận đêm nay có nghe được cái gì cũng không cho phép nhắc đến!”

Sợ Giang Ngư Ngư lại nói ra câu nói kinh người khác, hắn vội vàng đuổi người đi.

Về phần chính mình… Hắn thật sự không chịu nổi không khí quỷ dị như thế này, hắn vẫn nên ở bên ngoài thì hơn.

Sau khi đuổi đám thị vệ đang nửa tin nửa ngờ đi, Hà Nghiêm cũng rời đi, bởi vì bị điểm huyệt nên Giang Ngư Ngư vẫn nghiêng đầu, nhìn cái sân không một bóng người.

“Tình cảnh này làm tôi không khỏi nhớ đến một câu thơ cổ.”

“Ồh? Không phải cô nói mình không biết chữ sao?”

“Đó là cách nói khiêm tốn, thật ra tôi còn là người rất có văn hoá!” Ánh mắt Giang Ngư Ngư chân thành nhìn y: “Vương gia có muốn nghe tôi nói ra câu thơ kia không?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Được, nói nghe chút.”

“Được, thơ cổ có câu  Bạn có kêu rách cổ họng cũng không có người đến cứu bạn!” Nói xong còn dùng ánh mắt ý vị thâm trường nhìn Hách Liên Dạ vừa đi tới hồ nước nóng.

“…” Khụ.

Vì suy nghĩ cho hình tượng nên Hách Liên Dạ bỏ qua ly trà vừa bưng lên, đè xuống xúc động muốn cười, nhưng trên khuôn mặt yêu nghiệt vẫn dịu dàng nghiêng đầu như trước, nhìn nụ cười yếu ớt ngược lại làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Một bàn tay của y đã sưng phù lên không khác gì cái bánh mỳ, không đau không ngứa, nhưng càng là loại độc như vậy thì lại càng đáng sợ.

Cũng chỉ là bị môi nàng chạm nhẹ một chút thôi mà đã có hiệu quả như này, bây giờ y càng tin tưởng câu nói “Thật ra tôi là một cao thủ dùng độc” là thật.

Khẽ nhấc bàn tay sưng phù lên: “Tiểu nha đầu, có phải cô nên hỏi chút gì không?”

“Ừ!” Nhìn cái tay kia một lúc lâu Giang Ngư Ngư mới lên tiếng đồng ý: “Buổi tối tôi muốn ăn chân giò hầm.”

Hách Liên Dạ tiếp tục làm bộ bình tĩnh nhịn cười, giọng nói có phần nguy hiểm: “Lúc nào cũng mang theo bên người loại độc lợi hại như vậy, tiểu nha đầu, có phải cô nên nói cho ta biết thân phận của cô hay không?”

Bình thường mà nói, người trúng độc hẳn phải kinh hoảng, để người hạ độc nhân cơ hội mà uy hiếp, nhưng hai người này một người bình tĩnh, một người tiếp tục giả vờ vô tội, không diễn theo kịch bản truyền thống.

“Trước kia tôi sống ở trong núi, có nhiều dã thú lắm nha! Nếu như gặp lợn rừng hay gấu chó gì gì đó thì có thể dùng loại độc này để phòng thân.”

Gấu chó… Lợn rừng…

Hai loài động vật này thử thách thần kinh của Hách Liên Dạ, nhưng y vẫn chưa trả lời thì Giang Ngư Ngư lại chán phải giả bộ làm cột nhà, đứng thẳng người lên, hoạt động cổ có chút cứng ngắc một chút.