Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn: Nương tử, nàng phải biết nghe lời - Trang 14

Chương 3 (tt)

“Phụ trách hầu hạ Vương gia.”

Đây là đang kéo thù hận đến cho nàng sao? Biết nàng có thể tiếp xúc gần gũi với Tĩnh Vương gia, nhìn ánh mắt của những nha hoàn này, giống như là hận không thể xé nàng ra.

Giang Ngư Ngư không sợ, vẫn là vẻ mặt thật thà chất phác đi theo các nàng vào bên trong.

Nhưng cái câu đơn giản “hầu hạ Vương gia” này, lại khiến cho không khí ở Tây Uyển hoàn toàn thay đổi, ánh mắt ghen ghét của đám nha hoàn sắp biến thành màu đỏ.

Các nàng đều là nha hoàn thiếp thân của thiên kim mỗi nhà, ỷ vào sự dung túng của chủ tử cho nên ngày thường ở trong phủ của mình thường xuyên bắt nạt những hạ nhân hiền lành.

Cho nên nhìn thấy Giang Ngư Ngư “đơn thuần hiền lành”, mấy người đảo mắt nghĩ ra phương pháp chỉnh nàng.

“Phỉ Thúy tỷ tỷ, khăn thêu này của tỷ nhìn đẹp thật nha.” Nha hoàn áo phấn bên tay phải Giang Ngư Ngư đột nhiên lên tiếng, còn làm bộ đưa tay qua sờ, giống như muốn cầm cái khăn thêu kia qua cẩn thận xem xét một chút.

Trước đó đám nha hoàn này đều là vì chủ tử của mình cho nên nhìn nhau không thuận mắt, nhưng bây giờ Giang Ngư Ngư đã trở thành kẻ địch trong mắt các nàng.

Nha hoàn tên Phỉ Thúy lập tức hiểu ý, trên mặt hung ác, kết hợp với dùng sức kéo khăn thêu kia về, “Cô mau buông tay ra, ta có nói muốn để cho cô mượn nhìn sao!”

Nha hoàn cãi nhau là chuyện rất bình thường, bởi vì nguyên nhân là Hách Liên Dạ nên Hà Nghiêm cảm thấy nữ nhân mạnh mẽ như hổ, vì thế vừa nghe thấy tiếng cãi nhau liền nhức đầu mà đi nhanh vài bước, không muốn nghe thấy tiếng ồn ào do các nàng gây ra.

Hà thúc lớn tuổi, không chịu nổi nhiều mùi hương trộn cùng một chỗ cho nên liên tục đi trước đám người bọn họ.

Vì thế hiện tại, không ai có thể che chở cho Giang Ngư Ngư.

Tay của hai nha hoàn trong lúc cù cưa cù nhằng trước người Giang Ngư Ngư, đột nhiên có một người “không cẩn thận” đánh về phía Giang Ngư Ngư.

“Ôi chao, cẩn thận!” Có người “hảo tâm” nhắc nhở, bảy tám đôi tay đưa qua dường như muốn giúp đỡ Giang Ngư Ngư.

Chỉ là phương hướng dùng lực của tay không đồng nhất, thúc đẩy nhốn nháo gần như muốn đẩy Giang Ngư Ngư xuống hồ.

Kỹ xảo biểu diễn không tệ.

Giang Ngư Ngư có chút vui mừng mà suy nghĩ, xem ra ở cổ đại, không có ti vi cũng không cần lo lắng không có trò để xem.

Chỉ là… Bây giờ là đầu mùa xuân, bọn họ đang đứng ở trên cầu, dưới cầu chính là hồ nước lạnh như băng, đừng nói là không biết bơi lội, cho dù là người biết bơi ngã xuống, với y phục vừa dày vừa nặng hút đầy nước hồ cũng phải phí rất nhiều sức lực mới có thể bơi lên được, khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, sau khi lên bờ nhất định sẽ bị bệnh nặng một trận.

Điều kiện chữa bệnh ở cổ đại không được tốt như ở hiện đại, nàng chỉ là một nha hoàn bình thường chắc hẳn sẽ không mời được thầy thuốc tốt, nếu như vận khí không tốt, cũng có thể lưu lại bệnh căn suốt đời.

Nếu như vừa rơi xuống nước liền bị đông lạnh đến rút gân, vậy cũng có thể sẽ không lên bờ được…

Chỉ vì một người đàn ông mới gặp nhau không đến vài phút và không có bất kỳ liên quan gì, thế nhưng đã xuống tay ác như vậy.

Thật sự là không thể theo đuổi nhân sinh ~~~

Tiếc nuối mà lắc lắc đầu, ánh mắt của Giang Ngư Ngư vẫn cực kỳ đơn thuần dời về phía bên trái nửa bước, tiếp tục khẽ lắc mình, nhẹ nhàng mà buông ra tiếng thở dài.

… Người đâu?

Đám nha hoàn sửng sốt, tay muốn đẩy người xuống hồ cũng cứng đơ, nhưng ngay sau đó lại không thể ngờ được mà nhìn Giang Ngư Ngư đứng ở bên cạnh các nàng nhưng không bị các nàng bắt lấy.

Tại sao nàng… Không phải ban nãy…

Vẫn không kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra, Giang Ngư Ngư lại thở dài một tiếng, giống như rất buồn rầu nói, “Các cô nhiều người, tôi không biết nên tuyển thế nào, như vậy đi, chúng ta chơi một trò chơi, người nào thắng được tôi thì sau này sẽ đi hầu hạ Vương gia.”

“Ôi chao, Tiểu Cửu, cô đừng nói lung tung, chúng tôi làm sao có tư cách đi hầu hạ Vương gia!” Lập tức liền có người phản bác, nhưng nói thì nói như vậy, tuy nhiên ánh mắt đều lay động.