Vợ yêu của ông trùm Mafia - Trang 69

CHƯƠNG 69:KHÓI ĐỘC.

XIN LỖI CHỊ NGỦ GẬT NÊN ẤN NHẰM NÚT ĐĂNG CHƯƠNG 71.

Mai chị mới đăng chương 70.

* Chúc các em một cuối tuần vui vẻ, thứ hai chị mới đăng tiếp.

Nhớ vote và cmt thường xuyên cho chị nhe, chị sẽ cố gắng hết sức mình để trả lời cmt của các em.

Mong các em thông cảm nếu đôi khi chị miss cmt nào, không phải chị không để tâm đến cmt của các em mà vì quá nhiều cmt nên chị bị xót.

😍😍😍😍😍❤️❤️❤️

———————————————

Trong lúc này đột nhiên giọng nói khẩn trương của Doãn Kỳ vang lên.

“Cẩn thận, bảo vệ lão đại và chị……”

Lời nói của Doãn Kỳ còn chưa dứt câu từ đâu xông ra một đám người mang mặt nạ khí, trên tay cầm những khẩu súng lục vì trong tầng hầm chậc hẹp nên họ không thể dùng súng trường tấn công để tập kích bọn anh.

“Pằng….pằng…..pằng.”

Hai bên lập tức động thủ những tiếng súng vang lên liên tục, vì trong đường hầm kín đáo nên âm thanh súng bắn ra càng thêm vang dội hơn.

Sau một hồi tiếng súng là những tiếng đánh nhau quyết liệt, thuộc hạ của Tần Gia Uy nhanh chóng phản công.

Trần Linh Giang đứng bên cạnh trừ khử những kẻ muốn tiến tới gần Đường Vịnh Hi.

Lần này cô nhất định phải bảo vệ cho Đường Vịnh Hi, không để Chị dâu bị chút tổn thương gì để chuộc tội thay cho Sam.

“Pằng…………..pằng………pằng…..”

Tần Gia Uy phản ứng cực kỳ nhanh, anh dùng chân đạp lên bức tường lạnh lẽo phóng lên không trung, xoay người 360 độ để tránh những viên đạn màu bạc đang bay thẳng vào người anh.

Trong lúc người của Tần Gia Uy còn đang xoay trên không trung, anh đã nhanh tay rút ra khẩu súng được cất giấu ở thắt lưng hướng về phía của bọn họ không ngừng nã đạn.

Mỗi phát súng anh bắn ra đều chính xác trúng vào điểm yếu của kẻ địch.

Doãn Kỳ, Bạch Tử Long, Phi Dạ, Tề Phong, Đường Tam và Sam không biết vì sao bọn người này lại mang mặt nạ khí, nhưng không cần suy nghĩ chi để hại não, giết chết bọn họ trước rồi tính sau.

Sáu người lập tức xông tới tấn công những kẻ đang mang mặt nạ khí, Doãn Kỳ và thuộc hạ nhanh tay đoạt lấy mấy khẩu súng lục của bọn họ để làm dự bị, súng của anh và thuộc hạ vì đối phó với bọn người canh chưng ngoài cửa nên chỉ còn lại vài viên đạn.

Trần Linh Giang với khuôn mặt lạnh lùng ánh mắt sắc bén đứng chặn trước mặt của Đường Vịnh Hi để bảo vệ cô, đột nhiên giọng nói thận trọng của Đường Vịnh Hi vang lên từ phía sau.

“Cẩn thận!

Khói độc mau nín thở.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Đường Vịnh Hi đã nhanh chóng xô Trần Linh Giang ra, cô hành động nhanh như sấm xông tới kéo Tần Gia Uy sang một bên.

Tần Gia Uy vừa được Đường Vịnh Hi kéo qua một bên, đột nhiên một làn khói trắng phun ra từ bức tường trước mặt anh.

Chỉ trong tích tắc con đường hầm đã bao trùm bởi làn khói trắng dày đặc, cảnh tượng trước mắt trở nên mơ hồ làm cho tất cả mọi người không tài nào nhìn thấy được sự việc đang diễn ra trước mắt họ.

Đường Vịnh Hi cảm giác được một bàn tay cường tráng từ đâu vươn tới, chòang qua vòng eo nhỏ nhắn của cô kéo cô sát vào lòng.

Cho dù Đường Vịnh Hi không nhìn thấy người đang ôm cô là ai, nhưng cảm giác rắn chắc từ lồng ngực vạm vỡ cùng với mùi hương quen thuộc chỉ tìm thấy trên người của Tần Gia Uy làm Đường Vịnh Hi cảm giác an tâm vô cùng.

Không cho Đường Vịnh Hi có thời gian suy nghĩ Tần Gia Uy đã áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên đôi môi mềm mại của cô, truyền không khí trong miệng của anh vào trong khoang miệng cô.

Nụ hôn không hề chứa đựng dục vọng chỉ mang theo sự ngông cuồng bá đạo, nhưng lại làm trái tim của Đường Vịnh Hi thổn thức.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Gia Uy buông Đường Vịnh Hi ra, lúc này cô còn đang ngỡ ngàng với hành động đột ngột này của anh.

Tần Gia Uy xoay người lại ra quyền đánh tên thuộc hạ của Santos, lúc này không biết chết là gì muốn tấn công anh từ phía sau.

Sau khi đánh hắn tả tơi nằm dưới mặt đất, Tần Gia Uy khom người tháo cái mặt nạ khí trên mặt hắn ra, anh không quên đạp thêm một cú thật mạnh vào lồng ngực của hắn, làm hắn thổ huyết chết ngay lập tức.

Tần Gia Uy nhanh tay đeo mặt nạ khí vào cho Đường Vịnh Hi, cô nhìn thấy vậy liền chụp lấy bàn tay của anh nhìn anh lắc đầu.

Tần Gia Uy hiểu ý của cô, cô muốn anh đeo mặt nạ khí trước nhưng với tính tình ngạo mạn của anh dù anh biết đó là con đường chết anh cũng sẽ đeo mặt nạ khí cho cô trước, huống hồ gì nín thở một hai phút đối với anh chỉ là chuyện nhỏ không chết được.

Biết được tính tình ngang tàng của Tần Gia Uy Đường Vịnh Hi cũng không muốn dây dưa, càng kéo dài thời gian sẽ khiến tính mạng của anh càng thêm nguy hiểm.

Sau khi anh xác định Đường Vịnh Hi đã mang vào mặt nạ đàng hoàng, Tần Gia Uy mới yên tâm cùng thuộc hạ giải quyết đám người còn lại.

Chỉ trong tích tắc người của Tần Gia Uy đã thành công tiêu diệt toàn bộ bọn họ, tất cả mọi người cầm lấy mặt nạ khí mang vào.

Vừa đeo vào mặt nạ khí cảnh tượng trước mắt lập tức trở nên rõ rệt hơn.

Tần Gia Uy xoay người lại nhìn Đường Vịnh Hi lúc này đang đứng bên cạnh Trần Linh Giang, cho dù cô đang mang mặt nạ khí nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy được sát khí tỏa ra từ trong ánh mắt của cô.

Tần Gia Uy bước tới nắm lấy bàn tay lạnh tanh của Đường Vịnh Hi, nhìn cô bằng ánh mắt trấn an.

Anh muốn nói cho cô biết anh sẽ không tha cho đám người của Santos, không cần Tần Gia Uy phải nói gì cả chỉ cần cô nhìn vào ánh mắt thâm thuý của anh cô liền biết anh đang nghĩ gì.

Mọi người bước đi cẩn thận theo sau Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi.

Đi sâu vào trong, họ đụng phải một bức tường hiện đại khác với bên ngoài.

Trên bức tường là một bộ máy tối tân nhất dùng để khoá cửa, phương trình này dùng đến ba tầng lớp bảo mật để giữ an toàn, tránh có kẻ xâm nhập vào trong.

Tầng thứ nhất chính là mật mã, tầng thứ hai là nhận diện dấu vân tay và tầng thứ ba là nhận diện mắt, cũng là tầng được phòng vệ nghiêm ngặt nhất.

Tần Gia Uy không hề kinh ngạc với cánh cửa phòng thủ này, giống như anh đã biết trước họ sẽ phải đối đầu với sự cản trở bởi công nghệ tối tân này.

Anh buông tay Đường Vịnh Hi ra, thản nhiên bước tới đứng trước cánh cửa.

Tần Gia Uy thò tay vào trong túi áo vest lấy ra điện thoại di động của mình bấm một dẫy số, giọng nói uy nghiêm của Lôi Lạc Thiên vang lên.

“Gia Uy, cậu liên kết điện thoại với khoá cửa.”

Tần Gia Uy nghe vậy liền lấy ra một sợi dây USB nhỏ khoảng chừng một gang tay, bàn tay đeo găng tay thành thạo tháo ra bìa mặt của ổ khoá mật mã, một con chip điện tử và chỗ ghim usb được rất nhiều sợi dây điện nhỏ đủ màu nối liền với cái vùng phím số.

Anh cẩn thận ghim một đầu dây USB vào trong điện thoại, đầu còn lại anh đút vào ổ khoá mật mã.

Sau khi Tần Gia Uy xác định điện thoại và ổ khoá đã được liên kết với nhau anh liền lên tiếng.

“Thiên! Đã xong.”

Lúc này đột nhiên màn hình điện thoại sáng rực trên tay Tần Gia Uy trở nên tối đen, sau một hai giây những dòng chữ màu trắng nhỏ liên tục nhấp nháy trên màn hình.

Lôi Lạc Thiên đã thành công điều khiển chiếc điện thoại di động từ xa, anh đang cài đặt chương trình mở khoá.