Vợ yêu của ông trùm Mafia » Trang 58

CHƯƠNG 58:BẠCH TỬ LONG VÀ PHI DẠ.

Tất cả mọi người đều lần lượt bước xuống xe, cung kính đứng sau lưng Tần Gia Uy.

Tần Gia Uy với dáng người cao lớn uy nghiêm đứng đút hai tay vào túi quần tây của mình, ánh mặt trời giữa trưa chiếu thẳng xuống dáng người mạnh mẽ của anh, tạo ra cái bóng dài dưới mặt đất càng tôn lên khí thế oai hùng trên người anh.

Tần Gia Uy với khuôn mặt vô cảm xúc ngẩn cao đầu nhìn lên bầu trời mênh mông, giống như đang chờ đợi thứ gì đó chuẩn bị từ trên trời giáng xuống.

Đường Vịnh Hi đứng bên cạnh nhìn theo hướng ánh mắt của Tần Gia Uy, cặp mắt hơi nheo lại vì không thích nghi với ánh sáng chói chang rọi thẳng vào mắt cô.

Tay cô bất giác đưa ra trước mặt để che lại ánh sáng mặt trời, lúc này tuy cô không nhìn rõ tình hình phía trước nhưng những tiếng động lớn phát ra từ hàng loạt chiếc máy bay quân sự càng lúc càng tiến đến gần bọn họ hơn.

Lúc này những cây sồi bên cây đột nhiên lung lay chuyển động một cách điên cuồng, vì bị ảnh hưởng bởi mấy cánh quạt đang xoay chuyển với tốc độ khiếp người của bốn chiếc máy bay quân sự.

Luồn gió mạnh xoáy tung lên cát bụi dưới mặt đắt cùng tiếng vù vù của gió tạo thành bởi cánh hoạt làm thân thể mảnh mai của Đường Vịnh Hi muốn cuốn theo cơn gió.

Một thân hình cao lớn vạm vỡ không biết từ lúc nào đã áp sát vào người cô, bảo bọc cô trong vòng tay cường tráng.

Tần Gia Uy ôm cô thật chặt, chặt đến nổi cô không thể nào cử động được.

Sau khi máy bay đã an tòan đáp xuống khu đất trống trước mặt bọn họ, không gian chung quanh lập tức trở lại sự bình lặng của vừa rồi.

Lúc này Đường Vịnh Hi mới nhìn kỹ những người lần luợt buớc xuống mấy chiếc mấy bay quân sự vĩ đại đó.

Bạch Tử Long và Phi Dạ cùng với mười mấy tên thuộc hạ bước xuống từ bốn chiếc máy bay.

Họ thành thạo đem những dụng cụ quân đội đặt xuống mặt đất, đối với những người bình thường khi nhìn thấy mấy thứ này họ chắc chắn không biết đó là gì.

Nhưng chỉ cần Đường Vịnh Hi nhìn sơ qua một cái, cô liền biết ngay những thứ đó là gì, nào là lều vải, lương thực được chế biến đặc biệt để dùng trong thời gian dài cho binh lính khi xuất trận, nào là máy móc kiểm tra vi-rút nào là vũ khí tối tân nhất đều được thuộc hạ của Tần Gia Uy cẩn thận chuyển xuống từ mấy chiếc máy bay.

Trong lòng Đường Vịnh Hi hơi sửng sốt với sự chuẩn bị của Tần Gia Uy.

Anh đã toan tính mọi việc trước khi đến Hy Lạp lần này.

“Chẳng lẽ mục đích thật sự của chuyến đi Hy Lạp này, không phải vì lô hàng của Bang Bạch Hổ mà là vì vi-rút Anthrax 001 sao?.”

Trong lúc Đường Vịnh Hi ngẫm nghĩ về chuyện này, thuộc hạ của Bạch Tử Long và Phi Dạ đã thành thạo lắp ráp xông mấy cái lều và chuẩn bị đem dụng cụ cần thiết đặt vào bên trong.

Bạch Tử Long và Phi Dạ bước tới trước mặt của Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi cung kính chào hỏi.

Đọc FULL truyện tại đây

“Tần Lão Đại, tòan bộ dụng cụ cần thiết đã chuyển hết đến đây.”

Vì chuyện lần này không đơn giản nên Lôi Lạc Thiên đã cho Mạnh Hùng và Nam Liệt biết về kế hoạch của Tần Gia Uy.

Nam Liệt liền phái Bạch Tử Long và Phi Dạ sang Hy Lạp để giúp Tần Gia Uy một tay.

Dù sao hai người cũng đã được huấn luyện để sinh tồn và chiến đấu trong những khu rừng rùng rợn như thế này.

Nam Liệt đã liên lạc với Tần Gia Uy bảo anh xem Bạch Tử Long và Phi Dạ như thuộc hạ của mình, dù có chết họ cũng sẽ phục tùng mệnh lệnh của anh.

Đường Vịnh Hi hơi ngây người, cô nghi ngờ chẳng lẽ không chỉ Tần Gia Uy, ngay cả Nam Liệt, Mạnh Hùng và Lôi Lạc Thiên cũng muốn cướp lấy vi-rút Anthrex 001 này.

“Lần này thật khó đối phó.”

Đường Vịnh Hi vươn tay day day huyệt thái dương của mình, trong lòng đang rối ren lên.

Cục diện bây giờ càng lúc càng lộn xộn hơn, cô đứng ngay chính giữa một bên đối phó với đám người của Santos và Nga, bên còn lại là Tần Gia Uy, Mạnh Hùng, Lôi Lạc Thiên và Nam Liệt, chưa nói đến tên nội gián của quốc gia.

Trong lúc Đường Vịnh Hi đang chìm vào suy nghĩ của riêng mình, đột nhiên giọng nói lạnh như băng của Tần Gia Uy vang lên.

“Đêm nay chúng ta nghỉ ngơi tại đây, sáng sớm ngày mai chúng ta bắt đầu tiến vào phạm vi của Santos.”

Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh lùng nhìn thuộc hạ đưa ra mệnh lệnh, bây giờ trời đã sụp tối họ không thể mạo hiểm tiến vào khu rừng không rõ địa hình, để cho an toàn sáng ngày mai sẽ là thời điểm thích hợp nhất.

Đừng nói chi đến bọn người của Santos, chỉ cần nghĩ đến những con dã thú đang ẩn mình trong bóng đêm chờ thời cơ để vồ lấy con mồi của mình, cũng đã đủ khiến người nghe rùng mình sởn gáy.

Nói xong Tần Gia Uy thản nhiên ôm eo của Đường Vịnh Hi bước vào trong túp lều vải đầu tiên.

Bước vào lều Đường Vịnh Hi hơi ngỡ ngàng với cảnh trước mắt.

Cô không ngờ Bạch Tử Long và Phi Dạ lại tỉ mỉ như vậy, ngay chính liều đặt một cái bàn xếp, hai cái ghế bên cạnh là một cái giường đôi.

Thật ra những thứ này đều do đích thân Tần Gia Uy cho người chuẩn bị.

Lúc trước khi anh đi xa hành động Trần Linh Giang là người lo lắng mọi thứ cho anh, nào là y phục thức ăn cho đến nơi nghỉ ngơi đều do đích thân Trần Linh Giang chuẩn bị, nhưng lúc trước Tần Gia Uy chỉ căn dặn cô sắp xếp qua loa, không giống lần này cầu kỳ như vậy.

Đường Vịnh Hi ở trong lồng ngực ấm áp của Tần Gia Uy, ngước mặt lên nhìn anh nói với giọng khó tin.

“Anh đi đến đây nghỉ mát hay sao, lại mang theo nhiều thứ đến như vậy?.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Mỗi khi cô ra ngoài hành động, nếu gặp trường hợp giống như hôm này, cô sẽ tìm đại một góc cây lớn ngồi dựa lưng đợi trời sáng, chứ không giống như anh chuẩn bị nơi nghỉ ngơi tử tế như thế này.

Tần Gia Uy nhếch môi lên cười nhẹ, anh cúi xuống hôn lên trán cô đáp.

“Là vì em.”

Ba chữ thật đơn giản như lại làm trái tim Đường Vịnh Hi tan chảy.

“Anh cho người chuẩn bị những thứ này là vì cô?.”

Đường Vịnh Hi ngây người trong giây lát, đầu còn đang tiêu hoá lời nói của anh, không ngờ lúc này Tần Gia Uy đã đứng trước mặt cô.

“Em đã mệt mau thay đồ chuẩn bị dùng buổi tối.”

Vừa nói Tần Gia Uy vừa đưa ra trước mặt của Đường Vịnh Hi một bộ đồ mới.

Đường Vịnh Hi kinh ngạc nhìn xuống bộ đồ trên tay anh, rồi lập tức ngước mặt lên nhìn thẳng vào ánh mắt thăm sâu của Tần Gia Uy.

Tần Gia Uy nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của cô, con ngươi đen nhánh bất giác hiện lên ý cười, bàn tay nâng lên xoa đầu cô một cách dịu dàng.

“Ngoan thay đồ đi.”

Nhìn thấy ánh mắt thúc giục của anh, Đường Vịnh Hi vươn tay ngoan ngoãn cầm lấy bộ đồ đi về phía sau.

Đường Vịnh Hi đảo mắt nhìn một vòng chung quanh căn phòng, cô không tìm ra một chỗ khuất để thay y phục.

Tần Gia Uy nhìn thấy Đường Vịnh Hi với nét mặt băn khoăn đứng yên tại chỗ.

“Sao em không thay đồ?.”

Đường Vịnh Hi đỏ bừng cả mặt, cụp mắt nhìn xuống mặt đất, giọng nói khe khẽ vang lên.

“Anh ở đây làm sao em thay đồ được.”

Cho dù hai người đã có quan hệ với nhau, nhưng cô vẫn chưa quen với việc thay đồ trước mặt anh.