Vợ yêu của ông trùm Mafia » Trang 111

CHƯƠNG 111:KẾT CUỘC.

Đoàn Vũ Sơn ngỡ ngàng vì sự việc diễn ra trước mắt hắn, trong lòng liền hiện lên cảm giác may mắn.

“Cũng may, mình không ngoan cố đối đầu với Tần Gia Uy.

Hai vợ chồng này thật tàn nhẫn.”

Đoàn Vũ Sơn thầm nghĩ trong lòng, khi Tần Gia Uy tiếp cận hắn đưa ra đề nghị hai bên bắt tay nhau đối phó với Chung Hiểu Phong và Andrew, tuy trong lòng Đoàn Vũ Sơn không cam tâm, không cam tâm để Tần gia làm gia tộc đứng đầu trong giới Mafia.

Nhưng khi Tần Gia Uy nhìn hắn nói với ngữ khí ‘thuận ta thì sống nghịch ta thì chết’ Đoàn Vũ Sơn đã phải cam chịu, cam chịu rằng dù mình có độc ác đến đâu cũng sẽ không bằng Tần Gia Uy.

Tần Gia Uy là một người máu lạnh, với dã tâm thâm sâu khó lường, anh đã sắp xếp mọi việc từ trước để kẻ địch của mình, từ từ bước từng bước một vào cạm bẫy của anh.

Lúc đó Đoàn Vũ Sơn vẫn còn sự nghi vấn trong lòng, hắn từng hỏi qua Tần Gia Uy một câu.

“Tại sao ngươi lại muốn đuổi cùng giết tận Chung Hiểu Phong?.”

Tần Gia Uy thật bình thảnh nhìn Đoàn Vũ Sơn cười nói một cách thản nhiên.

“Vì hắn chính là người tiếp tay với Lưu Bảo Bình bắt cóc Vịnh Hi vào mười mấy năm về trước.”

Nếu Lưu Bảo Bình không có sự hổ trợ của Chung Hiểu Phong, với thế lực của ông ta vào thời bấy giờ ông ta sẽ không thể làm ra trò trống gì.

Nghe Tần Gia Uy nói vậy Đoàn Vũ Sơn mới hiểu ra ngọn ngành, tất cả mọi việc Tần Gia Uy làm đều phát sinh từ cô vợ của anh mà ra.

Tần Gia Uy đút hai tay vào túi quần tây của mình, đôi giày da bóng loáng cất từng bước đến trước mặt Chung Hiểu Phong.

Anh đứng từ trên nhìn xuống một Chung Hiểu Phong vô cùng bất lực nằm dưới mặt đất, dù trong ánh mắt khi nhìn Tần Gia Uy chứa đựng sự căm phẫn tột cùng nhưng hiện tại hắn không thể làm được gì cả, vì hắn đã bị trúng độc của Đường Vịnh Hi.

Một loại độc tuy không lấy mạng nhưng lại rút hết sức lực của hắn ta, toàn thân hắn hiện tại không thể nào nhúc nhích được dù chỉ là một cái nâng tay.

“Ngươi có biết ngươi đã thua ở đâu không?.”

Tần Gia Uy cất giọng đều đều nhìn Chung Hiểu Phong nói.

Nhìn thấy nét mặt ngẫm nghĩ của Chung Hiểu Phong, anh liền biết tới giờ phút này Chung Hiểu Phong vẫn chưa biết vấn đề phát sinh từ đâu.

Tần Gia Uy nhếch môi cười ta nói một cách thản nhiên.

“Là cái hộp màu trắng đựng máy nghe lén.

Ta đã đặt camera giám sát trong cái hộp.”

Tần Gia Uy nhướng mày nói nét mặt tuấn tú hiện lên sự hiếu kỳ muốn xem sự biến đổi trên gương mặt của Chung Hiểu Phong khi hắn biết được việc này.

Đúng như dự liệu của Tần Gia Uy, sắc mặt hung hăng của Chung Hiểu Phong tối sầm lại, hắn tức giận nghiến răng ken két, trong lòng hận bản thân của mình.

Hắn chỉ nghi ngờ Tần Gia Uy sẽ giở trò trong máy nghe lén, hắn có chết cũng không ngờ Tần Gia Uy lại đặt máy giám sát trong cái hộp mà hắn đã thuận tay quăng trên bàn làm việc của mình.

Đột nhiên Chung Hiểu Phong cười phá lên, hắn ngước khuôn mặt độc ác của mình lên nhìn ông trời.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ahhhhhhhhhhhh……..

Chung Hiểu Phong ơi Chung Hiểu Phong, mày đã thua rồi.”

Hắn vừa gào thét vừa nắm chặt bàn tay thành nắm đấm đập đập xuống mặt đất, dù những cú đấm của hắn ta không hề có chút sức lực nhưng hắn vẫn muốn dùng cách này để trút đi cơn giận trong lòng mình.

“Tần Gia Uy, tao không thua mày cái tao thua chính là Thiên thời địa lợi.

Tao không ngờ ở tận Trung Quốc này, cũng có thế lực của mày.”

Chung Hiểu Phong trợn trừng trợn trạo nhìn Tần Gia Uy nói, vừa dứt câu hắn liền mở miệng muốn cắn lưỡi tự vẫn, nhưng thật không ngờ hàm răng còn chưa chạm được lưỡi liền bị vật gì đó làm toàn thân hắn run rẩy, dẫy lộp độp dưới mặt đất.

Tất cả mọi người có mặt đều nhìn nhau trong vẻ ngơ ngác, họ không biết việc gì đang diễn ra, không một ai đụng vào người của Chung Hiểu Phong cả.

Lúc này Tần Gia Uy không nói gì, anh sải bước đến bên cạnh Đường Vịnh Hi ôm cô vào lòng.

“Em giỏi lắm.”

Vừa nói ra lời khen ngợi, bàn tay to lớn của Tần Gia Uy vừa xoa xoa cánh tay bị Chung Hiểu Phong làm bầm tím, trong ánh mắt của anh hiện lên tia xót xa.

“Anh mới là người giỏi nhất.”

Trong lòng Đường Vịnh Hi thật sự khâm phục sự trù hoạch của anh, cô ngước khuôn mặt kiều diễm của mình lên nhìn vào ánh mắt thâm tình của Tần Gia Uy cười một cách sáng lạng.

Tần Gia Vỹ đứng bên cạnh lắc đầu bội phục đôi vợ chồng này, trong tình cảnh gì mà hai người còn anh anh em em.

Trong lúc này Đoàn Vũ Sơn nhìn thấy có thứ gì đó từ trong túi quần tây của Chung Hiểu Phong bò ra khắp nơi trên cơ thể của hắn ta.

“Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh….”

Tiếng thét kinh hoàng của Chung Hiểu Phong vang lên, tay hắn không ngừng sờ soạng khắp nơi trên người muốn phủi đi những ký sinh trùng đang bò tán loạn không ngừng công kích thân thể của hắn.

Đoàn Vũ Sơn thất kinh trong lòng khi hắn nhìn kỹ, hắn phát hiện ra có mấy mươi ngàn con ký sinh trùng chui vào mắt mũi và lỗi tai của Chung Hiểu Phong, khi những con ký sinh trùng vừa chạm vào phần thịt liền điên cuồng tấn công ăn mòn da thịt chui vào bên trong thân thể của Chung Hiểu Phong.

Nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp này tất cả mọi người có mặt đều rùng mình kinh hãi, tòan thân bất giác toát mồ hôi lạnh.

Những người có mặt tại đây đều là những người đã từng trải qua sự sống và cái chết, nhưng không một ai từng nhìn thấy cách giết người kinh khủng như thế này.

Tầm mắt khó tin của Đoàn Vũ Sơn rời khỏi thân thể ghê tởm của Chung Hiểu Phong nhìn vào Đường Vịnh Hi,

Đoàn Vũ Sơn giựt mình khi hắn nhìn thấy Đường Vịnh Hi lúc này đang dịu dàng ở trong lồng ngực ấm áp của Tần Gia Uy, như cảnh tượng rùng rợn trước mặt này không liên quan gì đến cô cả.

Đoàn Vũ Sơn liền nhìn vào thuộc hạ của Đường Vịnh Hi, nhìn thấy ánh mắt sắc bén của bọn họ không hề giao động trước sự việc này, trong lòng hắn bất giác hiện lên cảm giác bất an.

“Cô đã làm gì với hắn ta?.”

Đoàn Vũ Sơn nhíu mày nhìn Đường Vịnh Hi hỏi, hắn thật không ngờ một người phụ nữ lại có thể ra tay tàn nhẫn đến như vậy.

Nghe Đoàn Vũ Sơn hỏi vậy, Đường Vịnh Hi từ trong lồng ngực của Tần Gia Uy từ từ ngước mặt lên nhìn hắn.

Một nụ cười tuyệt mỹ xuất hiện trên gương mặt diễm lệ của Đường Vịnh Hi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Kỳ thật nụ cười này của Đường Vịnh Hi là nụ cười xinh đẹp nhất mà hắn từng nhìn thấy qua. Nhưng Đoàn Vũ Sơn không hề rung động, ngược lại hắn có thể cảm giác được sự nguy hiểm đang tàng ẩn trong nụ cười này.

“Cái hộp vừa rồi tôi giao cho Chung Hiểu Phong, không phải là vi-rút Anthrax 001……”

Đường Vịnh Hi nói đến đay dừng một chút, nụ cười trên gương mặt lập tức trở nên rạng rỡ hơn, cặp mắt sắc bén liền nhìn vào những con ký sinh trùng.

“Thứ chứa đựng trong ống thuỷ tinh chính là ký sinh trùng Cochliomyia hominivorax, có hình dạng giống y như con giun, có thể ăn sâu vào cơ thể của con người.

Khi chúng đụng phải thịt hay chất lỏng, liền dùng nó làm thức ăn.

Chỉ trong tích tắc các con ký sinh trùng này sẽ ăn toàn bộ nội tạng và thịt trên cơ thể của con người.”

Nghe những lời Đường Vịnh Hi vừa nói ra, tất cả mọi người đều cảm giác buồn nôn, họ không ngờ Đường Vịnh Hi lại dùng những con vật ghê tởm như thế này để giết người.

Andrew nghe Đường Vịnh Hi nói vậy dù cặp mắt hắn không nhìn thấy gì nhưng trong lòng hắn thật sự cảm giác sợ hãi, không phải sợ hãi những con ký sinh trùng Cochliomyia hominivorax này, mà hắn thật sự sợ lòng dạ độc ác của Peace.

Đoàn Vũ Sơn nhìn Đường Vịnh Hi không bao lâu, khi hắn nhìn lại Chung Hiểu Phong, trong ánh mắt của hắn không thể che giấu được sự kinh hãi trong lòng.

Bây giờ cái hắn nhìn thấy chính là một thân thể không hoàn chỉnh, chỉ còn lại một bộ xương cùng với một vũng máu màu đỏ chói dưới mặt đất.

Tần Gia Vỹ, Nhật Trung và Sam luôn quan sát quá trình những con giun tàn phá thân thể của Chung Hiểu Phong, ba người nhìn nhau bằng ánh mắt khiếp đảm, trong lòng họ thầm nghĩ.

“Sau này dù chết cũng không nên đắc tội với chị dâu.”

“Nhật Trung, bắt bọn họ về Italy cho ta.”

Giọng nói trầm khàn của Tần Gia Uy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của ba người.

“Dạ, Lão Đại.”

Nhật Trung cung kính đáp, anh liền nhìn đám thuộc hạ ra lệnh cho họ áp giải bọn họ về tổng bộ.

Nhìn thấy mọi việc đã xử lý xong, Đoàn Vũ Sơn liền bước tới nhìn Tần Gia Uy nói.

“Tôi có chuyện cần giải quyết nên đi trước.”

Tần Gia Uy không nói gì chỉ gật đầu một cái, nhìn thấy Đoàn Vũ Sơn cùng đám thuộc hạ rời đi, Tần Gia Uy liền vươn tay choàng qua eo của Đường Vịnh Hi ôm cô sát vào lòng .

Hai người cất bước đến chiếc xe Jeep màu đen đậu cách đó không xa, quay trở về khách sạn The Palm nghỉ ngơi.

Tần Gia Uy biết bây giờ Đường Vịnh Hi rất mệt vì cô đã đi cả ngày từ Mỹ sang đến tận Trung Quốc này.

* Truyện đến đây đã kết thúc, nhưng còn phần ngoại truyện.

– Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi

– Tần Gia Vỹ và Thiết An Lâm

– Việt Vũ và Du Trinh Trinh