Vật hi sinh tu chân ký » Trang 48

Truyện được cập nhật mới nhất tại TruyenHay.com

Chương 34

Nửa đêm còn lại bình an vô sự, chung quanh được vảy chất lỏng khiến thú biến dị cấp thấp không dám tới gần, thú biến dị cão cấp cũng không phải cải trắng tùy ý có thể thấy được. Nửa đêm sau này, ánh mắt Vu Hạo Tĩnh luôn luôn dõi theo Trình Dung đang tựa vào trong lòng Trâu Bái. Ánh mắt Khang Tiểu Tĩnh lại luôn luôn dõi theo Vu Hạo Tĩnh sắc mặt âm trầm.

Sắc trời vừa sáng, Tư Huy liền gọi tất cả mọi người dậy, làm chút thức ăn nóng, sau lại dập tắt đống lửa, Tư Huy mới nói: “Tốt lắm, hiện tại mọi người tiếp tục khởi hành, phải tùy thời chú ý tình huống bốn phía.”

Mọi người tiếp tục chạy đi, mùa đông ngọn núi khắp nơi đều là cành, lá cây khô, bị dẫm nát dưới chân phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Mỗi người đều nâng cao tinh thần tập trung cao độ, tiếp tục đi về phía ngọn núi, càng đi vào sâu, cây cối lại càng cao lớn, cũng càng dày đặc, mọi người hành động càng thêm cẩn thận. Kết quả đi hết một ngày vẫn không gặp hai con sói biến dị kia, chỉ gặp mấy con thú biến dị cấp một, cùng một con thú biến dị cấp hai và hai thi thể còn khung xương, hẳn là dị năng giả trong căn cứ đến ngọn núi săn thú.

Lại qua một đêm ở trong núi, một ngày một đêm này Trình Dung đều không chút để ý tới Vu Hạo Tĩnh, Vu Hạo Tĩnh vốn định tìm cơ hội giải thích rõ ràng với Trình Dung, nề hà Khang Tiểu Tĩnh luôn một bộ hai mắt đẫm lệ rưng rưng đi theo sau lưng hắn.

Buổi sáng hừng đông mọi người lại ăn này nọ rồi bắt đầu tiếp tục tìm hải con sói biến dị kia, kết quả đến giữa trưa cái dụng cụ trong tay Chu Quang Minh mặc quân trang – cấp dưới của Tư Huy đột nhiên vang lên, Chu Quang Minh mở ra xem, thấy trên bản đồ có một chấm đỏ lóe lên, hắn vội báo cáo cho Tư Huy: “Thiếu giáo, tổ A đụng phải hai con sói biến dị kia, vị trí ở 25.3 độ vĩ Bắc, 123.3 độ kinh Đông, chúng ta chỉ cần……”

Tư Huy đánh gãy lời hắn, “Đừng nói điều vô ích, nhanh xác định lộ trình gần nhất đi, chúng ta phải chạy qua đó nhanh một chút!”

Chu Quang Minh gật đầu, cấp tốc nhập vào dụng cụ một đống số liệu, sau đó trên bản đồ ở màn hình liền xuất hiện một cái tơ hồng, “Thiếu giáo, chỉ cần đi dọc theo đường dẫn này là được……”

Chu Quang Minh là tốc độ biến dị, dẫn đường ở phía trước, người phía sau chỉ cần chạy theo.

Tổ A khoảng cách bọn họ không quá xa, mọi người chạy đường núi hết hai giờ là đến, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng dã thú gào thét lên, còn có tiếng kinh hô của các thành viên khác, cùng với giọng hô “Cố lên, thành viên tổ B sẽ tới nhanh thôi”.

Đợi đến khi mọi người chạy tới đuổi đích, sắc mặt đều có chút thay đổi, trước mặt bọn họ là hai cón sói biến dị lông màu thâm xám, một cọn hình thể biến dị, thân cao đầy đủ có tới hai thước, thân hình như núi nhỏ sừng sững không ngã. Một con sói biến dị khác chỉ lớn bằng cọn sói bình thường, đứng thẳng trên người một cọn sói biến dị, trong miệng phun hỏa cầu, có một người đàn ông không kịp tránh né, hỏa cầu lập tức đáp trên người hắn, cả người lập tức bị thiêu đốt, hắn bị đau lăn lộn đầy đất, thủy hệ dị năng giả vội vàng tiến lên giúp hắn dập tắt lửa.

Nhưng là lửa của hỏa hệ thú biến dị cấp ba thì đâu dễ để thủy hệ dị năng giả cấp hai có thể dập tắt. Mọi người chỉ đành trơ mắt ra nhìn dị năng giả kia bị hỏa thiêu thành bột phấn.

Sắc mặt mọi người đều có chút tái nhợt, thú biến dị hình thể bình thường phòng ngự rất biến thái, đao súng dị năng chỉ tạo thành thương hại rất nhỏ, hỏa hệ biến dị sói thích hợp viễn công, hai con thú biến dị này còn khó đối phó hơn so với tưởng tượng.

Tư Huy gắt gao nhìn hai con sói biến dị cách đó không xa, nhóm dị năng giả không dám động, hai con sói biến dị sói càng gắt gao nhìn chằm chằm nhóm dị năng giả.

Tư Huy cấp tốc huy động đầu óc nghĩ kế hoạch tác chiến tốt nhất, nghĩ nghĩ, hắn thấp giọng nói: “Hiện tại việc quàn trọng nhất là tách hai con sói biến dị ra để đối phó, nếu không ở khoảng cách xa như vậy đều thể tấn công làm chúng bị thương được, hiện tại cần phải có người tiến lên bức con hỏa hệ biến dị sói phải xuống khỏi con sói biến dị hình thể, nhiệm vụ này liền giao cho lực lượng biến dị giả. Vài người có lực lượng biến dị vọt tới trên người con sói biến dị hình thể, chỉ cần con sói hỏa hệ biến dị kia rời khỏi con sói biến dị hình thể là sẽ dễ dàng đối phó hơn.”

Tổ A đã có một người chết, ba người bị thương, hiện tại có sức chiến đấu chỉ còn lại có bốn mươi hai người. Toàn bộ trong đội ngũ trừ bỏ Tô Ngưng Mi còn có năm lực lượng biến dị giả cấp hai.

Mấy người tiến lên vài bước, Tô Ngưng Mi đã sớm rút đao võ sĩ bến hông ra, gắt gao nhìn chằm chằm hai con sói biến dị kía. Hai con sói biến dị tựa hồ có chút phát giác ý đồ của bọn họ, bất an đi qua đi lại tại chỗ. Bản thân Tô Ngưng Mi tốc độ cũng không chậm, nắm chặt võ sĩ đao, bất quá trong nháy mắt đã vọt tới dưới thân hai con biến dị, khoảng cách quá gần, con sói hỏa hệ biến dị không dám tùy tiện phun lửa, vội vàng xao động khiến con sói biến dị hình thể tru lên. Cón sói biến dị hình thể cúi đầu toan cắn Tô Ngưng Mi, vài người lực lượng biến dị ở dưới lập tức nhảy lên trên người con sói lớn, hi vọng có thể bức con sói hỏa hệ biến dị lui xuống. Con sói biến dị hình thể đã biết ý đồ của mấy người họ bèn vội vàng quay đầu táp tới vài người biến dị kia.

Tô Ngưng Mi nhân cơ hội này cấp tốc thoát ra nhảy lên lưng sói, dùng sức đánh tới con sói hỏa hệ biến dị đang tru lên kia. Sói hỏa hệ biến dị bất quá chỉ lớn bằng sói bình thường, bị Tô Ngưng Mi va chạm như vậy, lập tức lăn xuống từ trên người con sói hình thể biến dị, văng xa vài thước. Tư Huy thấy cơ hội đến lập tức hét lớn: “Toàn bộ đội viên thích hợp cận chiến đi công kích con hỏa hệ biến dị sói kia, những người còn lại dùng dị năng tấn công con sói biến dị hình thể……”

Hai con sói biến dị bị bắt phải tách ra, lại bị một đám biến dị giả vây quanh, căn bản không thể tiến lùi.

Tô Ngưng Mi xem như hệ cận chiến, đi theo vài người mặc quân trang cầm chủy thủ tốc độ dọa người đối phó con sói hỏa hệ biến dị kia. Mấy quân nhân này hẳn là Tư Huy tìm đến chuyên môn đối phó con sói hỏa hệ biến dị, tốc độ cực kỳ nhanh, thể năng cũng phi thường tốt, hơn nữa hẳn là biết võ thuật, thân pháp đều thật quỷ dị.

Hỏa hệ biến dị sói tuy là thú biến cấp ba, nhưng trước mắt hoàn toàn không có ưu thế tấn công từ xa, căn bản không dám phun lửa, rất nhanh con sói hỏa hệ biến dị này dưới sự vây công của mười mấy người mà đo đất.

Đọc FULL truyện tại đây

Bên kia, thú biến dị hình thể khó đối phó hơn một chút, đã có vài người bị thương.

Liền ngay lôi dị năng của Trình Dung, Trâu Bái cũng không gây ra thương tổn gì lớn cho nó. Có mấy dị năng giả đã bị hao hết tinh thần lực, lập tức thối lui đến một bên nắm chặt tinh hạch bổ sùng tinh thần lực trong cơ thể. Con sói hình thể biến dị này có phòng ngự rất biến thái, mọi người liên hợp tấn công một giờ, trên người nó bất quá chỉ có một ít miểng vết thương nhỏ.

Tô Ngưng Mi nắm chặt đao trong tay lại một lần nữa nhằm phía con sói biến dị, anh họ đã bị con sói biến dị này cào thương thối lui đến bên cạnh, cô phải nhanh chóng giải quyết con sói này rồi tẩy trừ miệng vết thương cho anh họ thật tốt. Nhảy một cái lên người sói biến dị, Tô Ngưng Mi nắm chặt đao đâm xuống đầu nó.

Đao võ sỉ bất quá chỉ phá một chút da của nó mà thôi, căn bản không có chút tính thương hại. Biến dị sói bắt đầu luống cuống chảy chung quanh, hi vọng có thể hất bay Tô Ngưng Mi trên người nó rơi xuống. Tô Ngưng Mi nắm chặt da lông trên người nó, tùy ý nó điên cuồng vung động, Tô Ngưng Mi đột nhiên nhớ tới cái gì, nếu đem linh khí rót vào bên trong đao, hệ số thương tổn có phải sẽ tăng?

Đợi biến dị sói rốt cục bình phục một ít, Tô Ngưng Mi nhanh chóng điều chỉnh linh khí trong cơ thể, đem toàn bộ lịnh khí trong cơ thể rót vào đầu đao, cắn răng một cái nắm đao đậm thẳng tới trên đầu sói biến dị. Sói biến dị tru lên thảm thiết, đầu đao đã đi vào mấy cm. Giờ phút này linh khí trong cơ thể Tô Ngưng Mi đã tiêu hao sạch sẽ, lập tức bị vắng rá khỏi thân sói biến dị, mắt thấy sẽ đụng vào một cây đại thụ gần đó, Tô Ngưng Mi chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm,bóng dáng lướt qua, chính mình bị người đón được.

Quay đầu vừa thấy, là người đàn ông của cặp đôi tình lữ cùng xe với cô mấy ngày hôm trước, Tô Ngưng Mi nhớ được hắn hình như tên là Khương Phi, cười với hắn, nói một câu cám ơn. Khương Phi cũng gật đầu với Tô Ngưng Mi, vẻ mặt có vài phần cô đơn, Tô Ngưng Mi biết bạn gái người này cũng bị sói biến dị cắn thương, hơn nữa vết thương cũng không nhẹ.

Giờ phút này Chu Dương cũng chạy tới, sốt ruột nói: “Tiểu Mi, em không sao chứ.”

Tô Ngưng Mi lắc đầu, “Tôi không sao, anh vẫn nên chạy đi giúp những người khác đi, chờ tôi khôi phục tinh thần lực trong cơ thể sẽ lập tức đi qua.”

Chu Dương gật đầu: “Vậy em cẩn thận chút.”

Tô Ngưng Mi thấy người ngoài đều đi hết, từ trong ba lô theo vào không gian tìm hai khối linh thạch xuất ra bổ sung linh khí trong cơ thể.

Sau khi linh khí trong cơ thể đã dư thừa, Tô Ngưng Mi lập tức gia nhập chiến đấu, lấy thủ pháp đồng dạng với lúc trước rót linh khí vào thân đao đâm vào miệng vết thương lúc nãy của sói biến dị sói, sói biến dị lập tức tru lên. Cứ lặp lại vài lần như thế, rốt cuộc sói biến dị ở trong tay Tô Ngưng Mi thở ra một hơi cuối cùng, ầm ầm ngã xuống đất. Linh khí trong cơ thể Tô Ngưng Mi cũng không còn, trên người càng là tinh bì lực tẫn, nhảy từ trên người sói biến dị xuống đất, lại bị người đàn ông tên Khương Phi kia tiếp được.

Truyện được đăng tại đây

Giờ phút này người trong đoàn đều nhẹ nhàng thở ra, đều mệt đến mức ngồi phịch tại chỗ nghỉ ngơi.

Bốn mươi sáu thức tỉnh giả, bốn người tử vong, bị thương mười mấy người bị thương. Tư Huy sai người lấy ra tinh hạch trỏng óc của hai con thú biến dị, sau đó cất tinh hạch thật cẩn thận. Sau đó đi tới cạnh Tô Ngưng Mi, dùng quân lễ chào cô: “Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành ít nhiều là nhờ Tô tiểu thư, Tô tiểu thư nếu không để ý thì con thú hình thể biến dị sẽ thuộc về cô, hơn nữa sau khi trở về căn cứ còn có thể được thưởng thêm cái khác.”

Đồ ăn trong không gian của Tô Ngưng Mi quá nhiều, cô nhìn con quái vật lớn nằm trến đất một cái, nói: “Còn thú biến dị này mang về căn cứ đưa vào căn tin đi cho mọi người thêm bữa đi.”

Tư Huy sửng sốt, cười nói: “Vậy đa tạ Tô tiểu thư.”

Hái cón thú biến dị thú trến đất được không gian dị năng giả Lí Kiến thu vào, Tư Huy hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ một giờ, lại cấp thuốc kháng khuẩn cho người bị thương. Tô Ngưng Mi cố không lên nghỉ ngơi, đi đến bên người anh họ Tô Hạo. Tô Hạo bị thú biến dị trảo bị thương ở cánh tay, cả cánh tay trông vô cùng thê thảm.

Từ trong ba lô lấy bình linh dịch pha loãng, Tô Ngưng Mi tẩy trừ miệng vết thương giúp Tô Hạo, lại băng bó giúp anh. Tô Hạo sắc mặt trắng bệch nói: “Em họ, cám ơn.”

Tô Ngưng Mi cười nói: “Anh họ, anh nghỉ ngơi đi, đợi lát nữa em sẽ gọi anh lên.”

Tô Hạo gật đầu, dựa vào một cây đại thụ nhắm mắt nghỉ ngơi. Tô Ngưng Mi quay đầu liền thấy bên cạnh cái người đàn ông tên Khương Phi đang ôm bạn gái mình, thương tâm muốn chết. Tô Ngưng Mi nhớ bạn gái hắn hình như tên là Vương Tuyết Nhi, một cô gái thật đáng yêu, giờ phút này đang vẻ mặt tái nhợt nằm trong lòng Khương Phi. Cô bị thương ở ngực, vị trí cạnh trái tim.

Tô Ngưng Mi nghĩ nghĩ, từ trong ba lô lấy bình nước đưa cho người àn ông còn đang thương tâm kia,“Cái này cho anh, anh đưa cô ấy đi rửa miệng vết thương, như vậy cơ hội cảm nhiễm cũng sẽ nhỏ đi, chờ trở về căn cứ đưa đi bệnh viện hẳn là sẽ không có chuyện gì.”

Truyện được cập nhật mới nhất tại TruyenHay.com