Tuyệt thế nữ phụ - Trang 48

Chương 46: Ích kỷ và đáng thương

Yêu một người không quá khó nhưng để từ bỏ người mình yêu thì lại không dễ dàng

(Cố Minh Nguyệt)

– David đã bí mật gặp Đông Phượng Dung sao?

– Vâng thưa cha

– Không ngoài dự đoán, cuộc chiến này, không phải ta thắng, không phải Đông Phượng Dung hay Phong Tịnh và bất kể người nào thắng. Người duy nhất thắng được cuộc chiến này chính là con bé. Tiểu Nhu sẽ tự tay vô tâm hủy đi tất cả những gì bọn họ có và tạo dựng được

– Cha, người nỡ làm vậy với con bé sao? Dù sao nó cũng chỉ là một đứa bé đáng thương mà thôi, con bé không có lỗi

– Đúng, con bé không có lỗi, lỗi là do số phận của nó bị tước đoạt. Đáng thương sao? Vậy có ai đáng thương cho tiểu Tình hay không?

– Cha, người điên rồi, tiểu Tình đúng là bị người khác hãm hại và không một ai thương xót ngoài chúng ta nhưng tiểu Nhu thì khác. Con bé là cháu gái của cả cha và con, là công chúa đất nước này nhưng từ khi sinh ra cho đến lúc tiểu Tình ra đi thì con bé đã phải sống trong sự thương hại, sống trong đau đớn và bị người ta nhấn chìm trong địa ngục. Là con người nhưng không có quyền tự do, không có quyền sống hạnh phúc và được yêu thương. Tiểu Nhu con bé không sai, sai là do người đời quá vô tình nên đã tạo ra tính cách lãnh đạm hờ hững đó. Người hãy cứ suy ngẫm, con tuy là con trai của cha, là anh trai của tiểu Tình nhưng con còn là một người bác của con bé. Con có thể nghe lệnh của cha nhưng phải tùy thuộc là mệnh lệnh nào

Mộc Tử La lắc đầu, ông ngước mắt lên nhìn người đàn ông đã mang theo nếp nhăn do năm tháng và nỗi mất con, đầu đã bạc trắng không còn là mái tóc ngày trước. Ông hiểu, hiểu nỗi mất người thân đau đớn cỡ nào nhưng ông càng hiểu hơn không ai đau đớn bằng Phong Lam Nhu. Ngay từ đầu cô có cha mà như không có cha, có mái nhà mà như sống trong sự kìm hãm của nỗi tuyệt vọng, mang tiếng là tiểu thư của một nhà giàu có nhưng chẳng khác nào một tên khất cái, dung mạo tuyệt diễm nhưng đổi lại là những hành động ghen ghét hơn hết là một con người nhưng không khác gì một con búp bê mặc cho người ta giành giật muốn làm gì thì làm

So ra nỗi mất người thân thì không thể bằng Phong Lam Nhu vì cô mất mẹ từ sớm và cả vì cô có số phận bi đát như cô sinh ra, ông trời tạo cho cô vẻ đẹp không ai sánh bằng, tài năng không ai chối bỏ nhưng nỗi cô đơn và đau khổ cũng không ai bì kịp

Không khí căng thẳng giữa hai người lâm vào trầm mặc

Dương Hàn Minh ngồi trong chiếc xe sang trọng, tay cầm ly rượu đăm chiêu nhìn chất lỏng sóng sánh màu tím đỏ. Hắn đang nhớ về ngày đầu tiên hắn gặp Phong LAm Nhu. Cô là người đặc biệt khiến hắn rất ấn tượng, không phải vì dung mạo tuyệt tác của tạo hóa mà là cô không như cô gái khác khi thấy hắn lộ vẻ si mê, không phải là những kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh hơn càng không phải là người gan lớn đề phòng hắn, tham lam lợi lộc từ hắn mà là lạnh nhạt đánh giá, nhíu mày nhìn hắn như nhìn thấy một kẻ đáng khinh và là người khiến Đông Phượng Dung tình nguyện từ xa hèn nhát dõi theo cô mà không dám tiến gần

Hắn cười lạnh, ưu nhã đặt ly rượu xuống bàn. Chiếc xe như là quầy rượu mini, những chai rượu đắt tiền được xếp gọn gàng, ánh sáng nho nhói chói mắt từ bề mặt thủy tinh. Dương Hàn Minh cầm lên một khẩu súng mạ vàng, bên cạnh là còn một khẩu súng khác được mạc bạc. Trên thân súng được khắc một huy hiệu, tượng trưng cho quân và hậu

Dương HÀn Minh nhếch môi, những kẻ khác bảo bọc cô hay cố tình gây ra vết thương chồng chất lên người cô để cô tránh thoát nguy hiểm hay mọi âm mưu. Còn hắn sẽ dùng phương thức của hắn, dạy cô làm thế nào để tự bảo vệ bản thân, dạy cô thế nào là ngông cuồng và dạy cô thế nào là sức mạnh khiến người khác nể phục và sợ hãi

Tay nhuốm máu thì thế nào? Một con người khi được sinh ra vốn là người thiện lương nhưng vì phong ba bão táp của người người mang lại và cả vì sự tàn ác của kẻ khác đã bóp nát đi sự thiện lương ban đầu. Tay nhuốm máu chỉ vì muốn tồn tại, chỉ vì là cách thức sinh tồn ích kỷ

– Ngài sẽ chỉ cho cô ấy phải dùng đến bạo lực sao thưa thượng nghị sĩ?

– Đúng, chúng ta mềm lòng chính là chừa đường lui cho đối thủ, tạo ra một con đường chết cho bản thân. Vậy nên mềm lòng chính là điểm trí mạng

– Thượng nghị sĩ, kì thực còn nhiều cách, ngài dùng đến cách tiêu cực này là không nên

– Cậu không phải lo, tôi tự giải quyết, cô ấy sẽ chấp nhận thôi. Khu X kia sao rồi, hàng đã tới chưa?

– Đã xong thưa ngài. Vũ khí đã sẵn sàng, chỉ chờ ngài phát lệnh

– Đừng vội vàng, chưa đến lúc. Phong Tịnh ra tay thì tên Vương Dật HÀn kia sẽ phải điên lên mà tàn sát bừa bãi. Đến lúc đó hãy ra tay

– Vâng

– Cũng đừng quên bỏ ra 1 số vũ khí “hối lộ” tên quốc vương cáo già kia

“Ngài thượng nghị sĩ đáng kính, người ta dù gì cũng là vua và cũng là ông của thiếu phu nhân đó! So về độ cáo già thì ngài không kém đâu a~ Đều là cáo đã thành tinh hết rồi!”

– Cô ấy đã ngủ rồi sao?

– Vâng thưa thiếu gia, công chúa đã ngủ. Ngài có thể vào rồi

– Được, cô lui đi

– Cậu chủ có gì phân phó?

– Tôi có việc giao cho ông đây quản gia

– VÂng?

– Ông hãy điều tra những tai nạn giao thông những năm gần đây ở nước R thành phố Lam Nhu từng sống, những vụ tai nạn nạn nhân là nữ sinh. Điều tra thêm về Đông gia, Phong gia, những người nỏi danh trong y học gần đây và cả 2 người tên Cố Minh Nguyệt, Thượng Giang Luật

– Vâng