Tuyệt thế nữ phụ - Trang 28

CHƯƠNG 27: MẤT TRÍ

Mất trí

Người đã bất nhân thì ta bất nghĩa

Xin người đừng trách ta

Vì người là người mở đầu tất cả

Mọi đau khổ là do người bắt đầu

(Dương Hàn Minh)

Mộc Vinh David ôm lấy Phong Lam Nhu vội vã xông vào phòng ngủ của cô, cẩn thận đặt cô trên giường. Những người hầu cả kinh, lo lắng gọi ngay bác sĩ

– Công chúa, công chúa!!

Mộc Vinh David nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt không nhịn được sự hoảng loạn sợ hãi, anh ta không biết tại sao trong lòng mình lại có ý nghĩ này. Cũng phải, một kẻ ngày ngày chỉ ra chiến trận, biên giới, đi từng quốc gia thì còn tâm trí gì biết đến chuyện khác?

Bác sĩ cùng một vài người khác rất nhanh có mặt. Đừng đùa, nếu bọn họ chậm trễ không chừng sẽ có chuyện xảy ra. Vị bác sĩ nữ trung niên nghiêm mặt cau mày quan sát sắc mặt Phong Lam Nhu, bà ta lập tức tái mặt, vội vã mời Mộc Vinh David tạm thời rời đi

Mộc Vinh David một thân y phục ban đầu phẳng phiu nghiêm trang tuấn tú thì giờ đã ướt như chuột lột, người hầu bước tới, cúi thấp đầu nói giọng cung kính

– Thưa ngài, xin ngài hãy quay trở về thay đồ

Mộc Vinh David giật mình, gật đầu, anh ta xoay người trở về dinh thự của Mộc tướng quân, đồng thời còn có vài lần không nhịn được ngoái đầu nhìn lại

3 giờ sau, vị bác sĩ bước ra, khuôn mặt tựa hồ mệt mỏi còn có thấp thỏm lo âu. Mộc Cung cùng Mộc Tử La nghe tin cùng cả kinh chạy tới chờ đợi, khi thấy vị bác sĩ bước ra, thể hiện uy nghiêm của người quyền thế

– Con bé sao rồi?

– Thưa ngài… Công chúa đã tỉnh…

Nữ bác sĩ còn chưa dứt lời, Mộc Vinh David đã nóng ruột đi vào

Phong Lam Nhu vừa tỉnh dậy, sắc mặt tái nhợt, cô ngẩn người nhìn lên trần nhà xa hoa. Mộc Vinh David đi tới bên cạnh giường cô, dịu dàng như gió xuân, ôn hòa như nước hỏi cô

– Phong Lam NNhu em cảm thấy thế nào rồi?

Mộc Vinh David quan sát sắc mặt cô ngoại trừ trắng bệch và dải băng quanh đầu ra thì không còn gì đáng lo ngại. Phong Lam Nhu ngồi dậy, nghiêng đầu xa lạ nhìn anh ta, cô khẽ cau mày

– Anh là ai?

Phong Lam Nhu đột nhiên hỏi một câu khiến cho mọi người sững sờ. Cô chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn quanh

– Oa nơi này thực đẹp nha!! Tiểu Nhu chưa bao giờ thấy nơi nào đẹp đến như vậy

Mộc Vinh David như chết chân tại chỗ, cả người không thể cử động được. Mộc Cung thấy một màn này thì cau mày quay người trầm mặc nhìn vị bác sĩ. Bà thở dài

– Xin ngài hãy thứ lỗi cho thần, tuy công chúa đã vượt qua được nguy hiểm nhưng sẽ bị mất một đoạn trí nhớ. Đoạn trí nhớ này nói dài không dài, ngắn không ngắn, công chúa bây giờ giống như đứa trẻ lên 10. Khi cô ấy té xuống ao hồ, đầu va vào tảng đá cảnh lực không nhẹ nhưng cũng may không đến nỗi sẽ chết. CHấn thương này đã ảnh hưởng đến não bộ của cô ấy nên mới xảy ra việc này

Đọc FULL truyện tại đây

– Như đứa trẻ 10 tuổi?

Mộc Cung kinh ngạc, vậy chẳng phải mọi thứ sẽ quên hết ư?

– VÂng thưa ngài, nhưng ngàu đừng lo, cô ấy có thể nhớ lại nếu như có kỷ niệm gì trong quá khứ

– Được rồi, cô lui đi nhưng phải giữ miệng đấy

Mộc Tử La gật đầu phất tay, vị bác sĩ cúi người lui đi

– CHuyện này thật sự rất nghiêm trọng

Mộc Tử La cau mày trầm tư, Mộc Cung khẽ lắc đầu

– Con bé thật đáng thương, Mộc Vinh, con hãy chăm sóc cho con bé

– Vâng

Mộc Vinh David gật nhẹ đầu đầy cung kính. Phong LAm Nhu ngồi trên giường cắn móng tay, hết nhìn người này lại nhìn người khác ngây ngây ngô ngô. Mộc Vinh David thấy được bộ dạng cô như thế này đau lòng không thôi, anh ta thở dài

– Tại sao lại như vậy chứ?

Trong lòng anh ta cảm thấy có lỗi rất nhiều, nếu anh ta kịp thời kéo cô thì đã không có chuyện như hiện tại. Phong LAm Nhu cảm nhận được ánh mắt ấm áp của anh, cô ngẩng đầu mỉm cười rạng rỡ. Mộc Vinh David ngây người, cô chưa nở nụ cười với anh a, đây là lần đầu tiên anh thấy được nụ cười như ngày hôm nay của cô. Mộc Vinh David cũng mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh giường nắm lấy tay cô

– LAm Nhu, tôi từ giờ sẽ bảo vệ cô

Phong Lam Nhu thẫn thờ nhìn tay anh cùng cô đang nắm chặt nhau, cô bất ngờ ôm chầm lấy anh

– Lam Nhu sẽ mãi ở bên cạnh anh a

Mộc Vinh David bị cô ôm bất ngờ có chút ngượng nhưng anh ta ôm lấy vai cô, vuốt mái tóc dài óng ả của cô, từ trong lòng lặng lẽ luôn nhớ mãi câu nói này của cô

– Ừ

.

Đông PHượng Dung sau khi ngất đi, hắn được bác sĩ tư gia của Đông gia khẩn cấp kiểm tra, ông ta thở dài

– Không sao rồi, ngài ấy chỉ bị đau dạ dày, vì lâu lắm không ăn mà còn uống rượu nên dẫn tới tình trạng này. Chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày, ăn cháo loãng là được

Đông Phượng Dung nằm trên giường, sắc mặt xanh xao, người gầy hẳn đi một vòng. Các trưởng lão lo lắng nhìn nhau

– Xem ra phải đi xin lỗi nước G bọn họ rồi

CÁc trưởng lão nhất tề gật đầu lâm vào trầm mặc

—————————-

*Trailer:

– Hàn ca ca, ca nhìn xem, đẹp không?