Tuyệt thế nữ phụ » Trang 23

CHƯƠNG 22: CÔNG CHÚA TRỞ VỀ

Công chúa trở về

Bất kì ai cũng sẽ có ít nhất một vai trong một câu chuyện mang tên “Cuộc đời”. Nhưng trên thế giới này nếu có hàng tỉ người thì câu chuyện “Cuộc đời” cũng sẽ có hàng tỉ nhưng nội dung nó lại rất khác nhau. Một người sẽ là nhân vật phụ trong câu chuyện của người khác nhưng sẽ là nhân vật chính trong câu chuyện của bản thân. Chính vì vậy trong một câu chuyện nếu thiếu đi nhân vật phụ thì sẽ không thể làm nên một câu chuyện hoàn hảo nhưng thiếu nhân vật chính thì vĩnh viễn vẫn không có một câu chuyện tồn tại

Phong Lam Nhu lên xe cùng người đàn ông thần bí, cô im lặng hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Mọi cảnh vật đều lướt nhanh vô tình như chính con người ở thế giới này, chỉ có quyền thế địa vị mới có tư cách được yêu. Phong Lam Nhu bật cười, đúng là đại dương hay vũ trụ đều sẽ không bao giờ sâu như lòng người. Một nữ phụ vẫn sẽ mãi là nữ phụ dù cho có làm cách nào cũng không thể như nữ chính. Phong Lam Nhu chợt nghĩ nếu như sinh ra nguyên chủ mà là nữ chính thì sao nhỉ? Liệu bây giờ cô ấy sẽ hạnh phúc chứ? Được bên cạnh người mình yêu thương hơn cả mạng sống, có một mái ấm gia đình hạnh phúc, có một thân phận không ai khinh bỉ vậy sẽ hạnh phúc lắm đúng không?

Cô lại chợt nhớ về bản thân trước khi xuyên qua, dường như mọi điều cô có được thì nguyên chủ lại không có được. Ở một thế giới khác, cô được sinh ra trong một gia đình cha là nghệ sĩ dương cầm tài ba khắp nước, trên toàn thế giới cũng nổi danh, mẹ là người phụ nữ đơn giản dịu dàng là một giảng sư tại một trường đại học trong thành phố, cô có cha mẹ yêu thương hết mực, lớn lên trong sự êm đềm. Cha cô rất yêu thích và đam mê âm nhạc nên cô cũng được di chuyền qua. Khi cô dự cuộc thi về dương cầm và đoạt giải bằng chính sự đam mê và năng lực của bản thân sau mấy năm trời tập luyện, dần dần trong nhà là đầy ắp những giải thưởng lớn nhỏ khác nhau khiến bao người hâm mộ, bạn bè bao quanh lấy cô, họ cũng rất quý mến cô. Mọi điều đều vốn dĩ tốt đẹp như vậy cho đến khi cô xuyên đến đây trong sự sững sờ không thể tin nhưng tin hay không thì nó đã xảy ra trước mắt rồi

Khi xuyên qua thân thể của nguyên chủ, cô cứ nghĩ mọi việc đều sẽ như trong tiểu thuyết, cứ lần lượt diễn biến như thế nhưng mọi việc không thể ngờ tới. Trong trí nhớ của cô, những lần tra tấn đầy độc ác của bọn họ không ngừng tái diễn như ăn sâu vào trong não không thể nào quên được. Những lần tra tấn ấy không hề có trong tiểu thuyết, cũng có một số chuyện mà ngay cả tác giả cũng không biết đang diễn ra tại nơi này cũng như thân phận công chúa nước G không hề có trong tiểu thuyết. Ban đàu trong tiểu thuyết chỉ đề cập thoáng qua nước G, không có tình tiết nước G còn có một vị công chúa mất tích nhưng bây giờ lại xuất hiện khiến cô cũng ngỡ ngàng nhưng cũng chấp nhận

– Thưa công chúa, có người theo sau chúng ta

Phong Lam Nhu cau mày, qua gương, cô nhận ra đó là xe của Đông Phượng Dung, cô cười lạnh

– Cắt đuôi đi

– Vâng

– Đừng gọi tôi là công chúa, tôi không quen

Người đàn ông im lặng, lặng lẽ cắt đuôi Đông Phượng Dung đang theo sát phía sau

Đọc FULL truyện tại đây

Nửa ngày sau, Phong Lam Nhu cuối cùng cũng tới sân bay, cô theo sau người đàn ông. Hàng loạt những robot hàng không đều gập người cúi đầu chào xếp hàng chờ Phong Lam Nhu tới. Cô giật mình bất ngờ nhưng cũng dần bình tĩnh lại

Nước G quả thật vô cùng giàu có, là một trong những đế quốc phát triển mạnh nhất dưới sự cai trị của quốc vương hiện tại của họ. Việc có máy bay riêng dành cho công chúa, cho hoàng thất đều rất đơn giản

Phong Lam Nhu sau một hồi được sắp xếp lên máy bay tối tân hiện đại trở về nước G

Thế kỉ 31 có khác, bay chưa tới 4 tiếng đã đến nửa vòng trái đất. Phong Lam Nhu vừa bước xuống thì hai hàng robot hai bên cúi gập người đồng loạt nói. Phong LAm Nhu lạnh nhạt đi ngang qua tất cả thì một vị trung niên khoảng chừng ngoài 50 đến 60 tuổi, mái tóc bạc trắng mặc vest trắng sang trọng mỉm cười đầy từ ái. Đằng sau cũng là một vị trung niên nhưng trẻ hơn mặc vest đen nghiêm trang mỉm cười

Phong Lam Nhu vừa tới gần, người trung niên vest trắng ôm chầm lấy cô

– Chào mừng cháu gái trở về nhà. Ta là ông ngoại của con, cha của Mộc Vãn Tình đây

– Con đã đến

Phong Lam Nhu có thể cảm nhận được tình thương của ông dành cho cô nhiều đến thế nào. Cảm xúc bao lâu nay khi lần đầu gặp cháu gái sau mười mấy năm chưa gặp được bao giờ đã như tức nước vỡ bờ. Phong Lam Nhu mỉm cười ôm lấy ông

– Ông ngoại, con là Phong Lam Nhu đây

Người đằng sau khẽ ho nhẹ vài tiếng, quốc vương cũng buông tay bật cười vui vẻ

– Ta quên giới thiệu cho con biết ta tên Mộc Cung đây là bác con Mộc Tử La

– Con chào bác

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phong Lam Nhu mỉm cười

===============

– Tại sao laị vậy? Tất cả là tại sao? Chẳng phải anh và em cùng đứng trên đỉnh cao thì có thể tự do tự tại bên cạnh nhau suốt đời sao?

Đông Phượng Dung sau khi mất dấu Phong Lam Nhu, hắn chỉ biết ôm đầu nhốt mình trong phòng lầm bầm

Liệu hắn có biết rằng có một câu nói rất hợp với hoàn cảnh hiện tại của hắn: Có không giữ, mất đừng tìm

————————

Truyện Vượt Qua Thời Gian Yêu Anh Lần Nữa ấy, t.g đã quyết định tạm drop để khi nào truyện dài tầm 20 chap và có ý tưởng thì mới tiếp tục đăng được. Mà hiện tại truyện này, Nữ Phụ Thay Đổi á vẫn tiếp tục đều đều và sắp tới sẽ có truyện mới vì truyện này t.g viết khá lâu r mà cũng nhiều ý tưởng nữa nên đăng, truyện mới là cổ đại nữ phẫn nam trang á nha :)))))

Các nàng thông cảm, mấy ngày tết này t.g k có ở nhà nên đi sáng đến tối mới về mà hnay t.g chỉ có thể đăng 1 chap, mai lại đăng tiếp. Tuần sau có chap ms Nữ Phụ Thay Đổi. Lí do PLN xuyên qua sẽ từ từ tiết lộ

Cuối cùng là…

CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÉ!!!!!!!

*Trailer:

– Hủy hôn sao?