Tuyệt thế nữ phụ » Trang 16

CHƯƠNG 16: CỨU THOÁT

Cứu thoát

Tôi không mong gì nhiều, chỉ mong một điều đơn giản là em có một đời bình an hạnh phúc, chỉ cần em quay lại thì luôn có người chờ em. Dù cách xa cả nửa vòng Trái Đất hay cách nhau giữa thiên đường địa ngục tôi vẫn sẽ đến bên cạnh em mỗi khi em cần, người con gái tôi nguyện yêu cả đời kiếp này Phong Lam Nhu

(Đông Phượng Dung)

Phong Lam Nhu cảm thấy cả người ê ẩm lạnh buốt thấu xương, cô sau khi chìm trong bóng tối, dần khó nhọc tỉnh dậy, mọi thứ trước mắt từ mờ mờ ảo ảo hiện lên rõ ràng. Phong Lam Nhu cau mày, xung quanh chỉ toàn những bụi bặm, vài đồ vật bị đốt cháy, tối đen như mực chỉ duy nhất có ánh sáng yếu ớt là bóng đèn treo trần nhà. Phong Lam Nhu khó nhọc hít thở

Hình như nơi này là nhà hoang, bất chợt cánh cửa tồi tàn bật mở, vài ba tên bặm trợn bước vào, tiếng cười ghê rợn lại xấu xí vang lên. Phong Lam Nhu càng cau chặt mày

– Cô ta tỉnh rồi thưa đại ca

– Cô ta tỉnh?

– Vâng

Tên cầm đầu kinh ngạc, lại cũng mỉm cười càng làm người khác ghe tởm. Hắn ta đến gần cô, cúi đầu xuống đối diện với Phong Lam Nhu

– Xem ra tiện nhân này vô cùng xinh đẹp, còn đẹp hơn cả gấp ngàn lần cô ả tiểu thư kia

Hắn cùng đồng bọn cười dâm đãng

– Tiểu thư? Là ai?

Phong Lam Nhu yếu ớt nói

– Ngươi không cần biết. Bây giờ chỉ cần phục vụ thật tốt cho bổn đại gia ta. Yên tâm, bổn đại gia rất biết “săn sóc” người đẹp đến cả đời không thể quên

BÀn tay thô ráp của hắn ta dần tiến gần đến thì bỗng nhiên một cuộc điện thoại gọi tới, hắn ta dừng lại, giọng điệu không vui

– Là tên nào gọi?

Đọc FULL truyện tại đây

– Thưa đại ca, bên khu X hàng đang bị bọn cớm kiểm tra

– Cái gì? Con mẹ nó

Hắn ta tức giận quát lớn chói tai, lập tức cúp máy, lại không vui nhìn cô

– Rất muốn nếm thử cô em thế nào nhưng…

Phong Lam Nhu mơ hồ không nghe rõ hắn nói gì, hắn quay người bỏ đi, chỉ còn vài tên liếc mắt nhìn nhau rồi cầm lên thứ gì. Lúc sau cả căn nhà hoang nóng dần lên, Phong Lam Nhu khó chịu cố gắng nhận thức sự việc thì tất cả hiện ra trước mắt, ngọn lửa cháy hừng hực không ngừng lan ra khắp nơi, khói bụi mù mịt lan tỏa. Phong Lam Nhu ho dồn dập, từ từ cô không thể thở được

Nghĩ đến có lẽ cô sẽ chết tại đây, không một ai biết hay quan tâm đến cô như thế nào, dù không cam lòng chấm dứt nhưng cô cũng mỉm cười chấp nhận, số phận này cô gánh không nổi. Thì ra trước kia cô mạnh miệng thề rằng sẽ thay nguyên chủ thay đổi hết thảy, sẽ mang đến kết cục tốt đẹp cho cô ấy cùng với trí thông minh, tài năng và cả những việc cô biết trước trong tương lai nhưng giờ đây cô chợt nhận ra rằng cô không thể, vẫn là tự mình ảo tưởng mà không hề nhìn rõ được sự thật trước mắt

Hoàn cảnh hiện tại với ngọn lửa lớn thế này cùng tình trạng cơ thể thì Phong Lam Nhu không thể đứng dậy thì nói gì việc tìm cách thoát? Phong Lam Nhu không còn sức lực để mà thoát ra, cô rũ mắt, mọi thứ có lẽ kết thúc rồi. Cũng tốt, kết thúc cô sẽ không còn cảm thấy đau nữa, nỗi đau này của nguyên chủ cô thật không thể chịu nổi. Thật sự xin lỗi cô Phong Lam Nhu, có lẽ số mệnh của một nữ phụ sẽ không bao giờ thoát ra khỏi dây dưa bi ai thế này. Xin lỗi cô Phong Lam Nhu, tôi đã quá mệt mỏi.

Trước khi cô lâm vào bóng đêm, một thân đỏ rượu xuất hiện cùng với tiếng la gào lên khàn cả cổ họng. Cô chỉ biết cô dựa vào một lồng ngực rắn chắc, bao che mọi hiểm nguy, che chắn cho cô dưới đôi cánh sải dài của hắn và dư vị ấm áp phập phồng theo nhịp tim. Thì ra cảm giác được một người ôm là như thế này, đã bao lâu rồi cô không có cảm giác này? Dường như cô đã quên nó ra làm sao, như thế nào? Mọi thứ thật mới mẻ và xa lạ khiến nó mờ ảo không thể với tới. Ra đi như thế này cũng tốt, quá đủ rồi

====================

Một nam nhân vội vã ôm cô thoát khỏi biển lửa, những cây cột cháy rực ngả xuống sượt qua cánh tay hắn để lại một mảng bỏng lớn, khói mù mịt bao quanh cả căn nhà, mặc cho cơn đau rát từ tay, mặc cho bản thân sắp không thở nổi hắn vẫn chưa bao giờ buông tay người con gái trong lòng, vẫn ôm chặt lấy cô chạy thoát khỏi nơi này. Hắn mạo hiểm tính mạng lao vọt vào trong, cứu cô mà không cần biết về sau sẽ xảy ra chuyện gì. Điều hắn chỉ duy nhất cần biết đó là cô được an toàn, cứu cô khỏi đấy

Ôm chặt Phong Lam Nhu ra khỏi biển lửa, lúc này đây, tiếng còi inh ỏi của cảnh sát lao đến, tiếng xe cứu hỏa, xe cứu thương nhanh chóng rõ ràng, vô số người xuất hiện nhanh nhẹn dập tắt lửa, hai ba người mang cáng đến gần hắn

– Thưa ngài phải mau chóng đến bệnh viện, ngài cứ đặt cô ấy lên đây

Đông Phượng Dung cau mày, vẫn ôm cô vào bên trong xe của chính mình bay vút đi với tốc độ kinh hoàng

Chiếc xe vượt qua mọi đèn đỏ, cảnh sát nhận ra là xe của vị đại nhân nào cũng mắt nhắm mắt mở không đuổi theo. Đông Phượng Dung dừng trước bệnh viện lớn, hắn ôm cô chạy thẳng vào trong

– Người đâu? MAu cứu cô ấy, nhanh lên

Đông Phượng Dung lạnh giọng quát lớn, bác sĩ, y tá kinh ngạc

– CÓ tin tôi cho cả bệnh viện này trở thành nấm mồ không?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đông Phượng Dung gào lên, lập tức mọi người vội vàng đưa Phong Lam Nhu đưa vào phòng cấp cứu. Hắn nhịn không được lo lắng muốn lao vào thì bị y tá chặn lại

– Xin lỗi Đông thiếu, anh phải ở ngoài

– Cô ấy sẽ không sao chứ?

– Anh cứ tin chúng tôi

Gần 2giờ sau, y tá trở ra, cô ta nhìn thấy Đông Phượng Dung đang chờ đợi vừa thấy cô ta bước ra liền lao đến

– Cô ấy thế nào?

– Vị tiểu thư đó tình trạng rất yếu, cô bị sốt rất cao, lại còn ngộp khí cùng nhiều vết thương ngoài da nhưng không có gì đáng ngại

Cô ta nhẹ nhàng nói, liếc mắt nhìn đến trên vai hắn là vết bỏng lớn. Thật không ngờ cô ấy là ai mà có thể khiến một đại nhân vật hoàn hảo cao ngạo không coi ai vào mắt lại biến thành bộ dáng này. Đông Phượng Dung nghe thế thầm thở dài nhẹ nhõm, hắn như buông được tảng đá lớn ở trong lòng

– Thật may quá

– Đông thiếu, anh nên đi băng bó vết thương

– Được, nhớ phải nhanh lên đấy

———————–

CHap này t.g ngâm lâu r -.- định thu xong ms đăng nhưng thấy lưu lại chả làm được gì, thôi thì đăng vậy

*Trailer:

– Tôi xin em, cầu xin em đừng tự hành hạ bản thân mình như vậy nữa