Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Tương Quý phi truyện

Tương Quý phi truyện

Tương Quý phi truyện

Tương Quý phi truyện

Tác giả: Tô Tiểu Lương

Nguồn: Wattpad.
Converter: Anrea96 & yellow072009.
Edit: HueKhanh92.

TIẾT TỬ

Trong hoàng cung nguy nga lộng lẫy này lại có một toà cung điện vắng vẻ vô cùng khiến nó trở nên khác biệt. Trong sân viện cỏ mọc thành bụi, nửa ngày cũng không thấy một bóng người qua lại. Đại điện lại càng giống như một nhà lao với tường vây quanh và cửa lớn đều bị những bản gỗ to niêm phong bên ngoài, phía trong điện thì tối sầm.

Trong đại điện lớn như vậy, giường chiếu bàn ghế vẫn đầy đủ. Dựa vào cạnh bàn bên cửa sổ là một thân ảnh màu đen, cứ ngồi đó không hề nhúc nhích, khiến người ta lầm tưởng đó chỉ là một pho tượng.

Một lúc lâu sau, nghe được xa xa truyền tới mơ hồ tiếng động lớn ồn ào, thân ảnh kia mới động đậy đầu một chút , ngoài điện truyền đến một loạt tiếng bước chân, ngay sau đó đại điện vang lên một thanh âm sắc nhọn: “Quý phi nương nương tấn chức Hoàng quý phi, hoàng thượng mệnh nô tài đưa tới rượu và thức ăn, mời điện hạ cùng ăn mừng.”

Hộp đựng thức ăn được luồn qua ô cửa nhỏ đặc chế đi vào , mãi đến khi tiếng bước chân kia biến mất, trong điện bỗng nhiên vang lên một trận tiếng xích sắt rầm rầm , nhờ ánh trăng rọi qua cửa mới nhìn rõ người nọ dưới chân quấn đầy xích.

Cùng lúc đó là sự náo nhiệt vô thường ở Chiêu Dương cung, người trên dưới toàn cung đều ở đây vì sáng nay hoàng thượng đã hạ xuống thánh chỉ , quý phi nương nương vinh sủng không suy của bọn họ tấn chức thành Hoàng quý phi. Bên trong Chiêu Dương điện , Tương Như Nhân một thân hoa phục, có chút mệt mỏi híp mắt tựa ở mềm tháp trên, sau lưng Thanh Đông thay nàng xoa bóp vai.
Nàng tấn phong, một đạo thánh chỉ khiến nàng chịu sự chú ý của biết bao nhiêu người , về điểm này tâm tư thật đúng là không chút nào ẩn dấu, xung quanh nàng cho tới bây giờ đều là như thế chịu sự chú ý mà chưa hề ít chút nào.

Một cung nhân vội vã đi đến, sau khi hướng phía nàng hành lễ thì ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói vài câu, Tương Như Nhân cũng không có bao nhiêu phản ứng, chậm rãi mở mắt ra, đợi được cung nhân rời đi nàng mới ngồi thẳng dậy , chỉ có bàn tay dưới tay áo ngầm nắm chặt tiết lộ một ít tâm tình của nàng. Không đợi nàng có cảm tưởng gì, ngoài phòng đã có tiếng truyền đến, “Hoàng thượng giá lâm.”

Tương Như Nhân lập tức đứng dậy, thu hồi tất cả tâm tình trên mặt , lộ ra một cái bộ dáng thong dong, cười yếu ớt nhìn thân ảnh từ cửa chậm rãi đi tới, khuất thân hành lễ, “Nô tì thỉnh an hoàng thượng.” . . .

CHƯƠNG 1: TƯƠNG GIA TIỂU THƯ

Ba mươi năm trước, tháng tư năm một trăm bốn mươi bảy, bên trong nhà chính Tương công phủ, trong một cái sân không nhỏ , lúc này đứng không ít người, bọn họ đều nhìn nha hoàn kia ra vào gian phòng, bên trong thỉnh thoảng truyền đến một tiếng kêu đau.
Đứng cạnh một lão nhân đã ngoài năm mươi là hai đứa bé tuổi không lớn lắm , đứa nhỏ hai tuổi, đứa lớn cũng chỉ mới bốn tuổi.

Tương Cảnh Nhạc mới hai tuổi nghe bên trong trong phòng truyền tới tiếng la đau đớn của mẫu thân , lôi kéo bàn tay nhỏ bé của ca ca mà không khỏi căng thẳng, Tương Cảnh Trí cúi đầu nhìn hắn một cái, trên mặt cũng tràn đầy lo lắng.
“Ca ca, mẫu thân đau đau.” Tương Cảnh Nhạc nói còn chưa được trôi chảy, một bên nhũ mẫu nhìn thoáng qua Tương lão gia tử, đem hai người con trai dẫn tới bên cạnh mình.

Này đã kéo dài hơn nữa ngày, sắc mặt của mọi người cũng không còn được xem là tốt, nhất là Tương gia tộc trưởng Tương Kế Nghiệp, theo lý thuyết đây là thai thứ ba của thê tử , hẳn là thuận lợi một ít, nhưng thời gian này so với sinh lão đại thời gian còn lâu hơn.

Tương Kế Nghiệp nhìn thoáng qua phòng sinh, đối một bên Tương lão gia tử nói rằng, “Phụ thân, nếu không hiện tại người đi sương phòng nghỉ ngơi một chút.”
Tương Kế Nghiệp nói như vậy, sau lưng một vị phụ nhân cũng mở miệng nói, “Đúng vậy phụ thân, ngài đứng ở nơi này không ít thời gian, nếu không đi sương phòng nghỉ ngơi một chút, chờ đại tẩu sinh trở lại xem cũng không trễ.”

Nói tới nói lui, vẫn không ai dám tiến lên dìu hắn, Tương lão gia tử đưa tay ý bảo bọn họ không cần nói, ánh mắt rơi vào trên người nhũ mẫu bên cạnh Tương Cảnh Nhạc thân thể đã hơi phát run nói: “Đem bọn họ mang đi nhà kề.”

Không bao lâu, trong phòng sinh truyền đến một tiếng hô cực lực lớn, cắt đứt thanh âm bồi tiếp tận lực của bà đỡ , trên mặt mọi người một trận mừng rỡ, một lát sau, cửa mở. Bà đỡ ôm một tã lót đi ra, Tương lão gia tử dẫn đầu đi tới, hài tử sinh ra vào ban ngày, tinh thần đầu hết sức tốt, tựa hồ là tã lót này còn thấy không thoải mái, sau khi thấy ánh sáng còn quay mặt vùi vào trong tã lót.

“Chúc mừng Tương lão gia tử, chúc mừng tương quốc công, là một thiên kim.” Bà đỡ đã từng đỡ đẻ nhiều như vậy, bất luận là nam hay nữ, nói đều có thứ tự , hầu như các nhà đều giống nhau, nếu thấy là nam mới có thể vui vẻ, nhưng ở chỗ này, nàng lại không gặp được phản ứng đồng dạng.

Tương lão gia tử vừa nghe là nữ nhi, thần sắc nghiêm nghị nhất thời thư giãn, trực tiếp từ trong tay bà đỡ nhận lấy hài tử kia, trung kỳ mười phần nói một tiếng, “Tốt!” Tiếp theo nở nụ cười.

Đứa nhỏ trong lòng phảng phất cảm thụ được niềm vui sướng này, ngáp một tiếng, híp mắt tự cố đi ngủ, Tương lão gia tử gương mặt vừa lòng, ngẩng đầu liếc bầu trời một cái, lại xem này đầy sân xuân sắc, gió mát phất qua, thấm vào ruột gan, “Nàng đã bảo như nhân.” . . .

Tương Như Nhân sinh ra tuyệt đối là oanh động Tương gia, tại đây giữa một đại gia nghiệp như Tương gia , sinh nhi tử lại chẳng có gì lạ, sinh nữ nhi mới là tinh quý, nhất là nữ nhi từ trong bụng Thiệu thị sinh ra, Tương gia đích trưởng tôn nữ.

Thiệu thị gả cho Tương Kế Nghiệp ngay cả sinh hai đứa con trai đều không khiến Tương lão gia tử vừa lòng, thời gian mang thai thứ ba bản thân nghi ngờ lo sợ bất an, may là hài tử này tính tình thật ra an đạm, nhưng lại so với lời nói của thái y sinh muộn vài ngày khiến nàng một phen lo lắng. Tuy nhiên sau khi biết là một nữ nhi, Thiệu thị nghĩ, đời này xem như là viên mãn.

Ngày ấy sau khi sinh ra liền được Tương lão gia tử đặt ngay cho cái tên, Tương Như Nhân ba chữ này, rõ ràng tôn quý mà những hài tử còn lại của Tương gia đều không có.

Tương lão gia tử vì nàng mà xây dựng Tạ Thủy các làm nơi ở cho nàng , phía sau hồ nội phủ Tương gia, trước ba tuổi nàng được nuôi ở bên mẫu thân Thiệu thị, lúc ba tuổi, nàng dời đến Tạ Thủy các, bắt đầu tiếp thu sự dạy dỗ từ chính Tương lão gia tử.

Tương Như Nhân tỉnh tỉnh mê mê không rõ vì sao các ca ca là năm tuổi mới đi vào trong sách đường học bài, nàng lại ba tuổi đã ở một mình, ngoại trừ học bài ở ngoài, còn muốn đi theo tổ phụ học này gì đó nghe không hiểu.

Tương lão gia tử luôn ôm cho nàng đứng ở bên cạnh bệ cửa sổ , chỉ vào đầy sân cảnh trí hỏi nàng, “Như Nhân, ngươi thích viện này không?”

Tương Như Nhân gật đầu, tay nhỏ bé vịn khung cửa sổ tử, sợ bản thân sẽ ngã xuống, “Thích.”

“Ra khỏi viện này là nơi nào ngươi có biết hay không?” Tương lão gia tử hướng dẫn từng bước, Tương Như Nhân vịn chặt phía dưới, quay đầu lại nhìn hắn, trầm tiếng nói, “Là Tương gia, tổ phụ.”

“Như vậy ra khỏi Tương gia là nơi nào, Như Nhân biết không?”
“Là Lâm An thành.”

“Giữa Lâm An thành có một tòa cung điện lớn, Như Nhân biết là nơi nào không?”
“Là hoàng cung, tổ phụ.”

” Sở học tất cả hôm nay thậm chí sau này của Như Nhân , cũng là vì đi đến chỗ đó.” Tương lão gia tử cúi đầu nhìn nàng, Tương Như Nhân ba tuổi làm sao có thể đem hai điều này liên hệ tới, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, trong đôi mắt to tròn trịa hiện lên thoáng qua một nét nghi hoặc, nửa ngày phát sinh một tiếng “A?”

Tương lão gia tử đem nàng ôm xuống đến trên bàn sách, mở hé ra đại địa đồ, “Không biết cũng không sao, từ từ rồi ngươi sẽ minh bạch thôi. ” . . .

Thời gian trôi nhanh, đảo mắt năm năm, trước đây cái kia béo đô đô tiểu cô nương, đã cao hơn rất nhiều, bỏ đi non nớt khi còn bé , dù còn tính trẻ con trên mặt, lại có thoáng qua một nét thành thục ổn trọng mà không phải là cái tuổi này nên có.

Lúc này Tương công phủ đang hết sức náo nhiệt, bởi vì ngày mai, phi tử xuất thân từ Tương gia vào cung – thân cô cô của Tương Như Nhân – Tấn phi sẽ về nhà thăm người thân.

Tương Như Nhân đi qua hành lang gấp khúc, nhìn nha hoàn trong viện vội vàng gắn hoa lên ngọn cây , vùng xung quanh lông mày cau lại, hỏi nha hoàn sau lưng, “Ai phân phó gắn những thứ này? ”

Cùng đứng sau lưng nàng, một nha hoàn khác ôn nhu đáp, “Là Nhị phu nhân phân phó, nói là hôm nay hoa chưa nở hết, làm giảm bớt không khí vui mừng.”
Tương Như Nhân nhìn những chùm hoa không đứng đắn trên ngọn cây , không nhẹ không nặng đánh giá, “Vẽ rắn thêm chân, rút lui.”
Dứt lời nàng liền trực tiếp đi qua hành lang gấp khúc không nhìn nữa, nha hoàn Tử Yên lúc trước nói chuyện quay sang hai tên nha hoàn sau lưng phân phó vài câu, bước nhanh đi theo.

Tương Như Nhân đối với thưởng thức của Nhị thẩm thật sự là không dám gật bừa, hôm nay chính trực tháng ba, cũng không phải cái gì mùa đông khắc nghiệt, trát hoa gì lên nữa, đã là một vườn xuân sắc đều đủ thấm người.

Đi ngang qua một vườn hoa nhỏ, Tương Như Nhân đi tới sân của mẫu thân Thiệu thị , Thiệu thị vội vàng phân phó hai người mụ mụ đi kiểm tra còn có cái gì chưa chuẩn bị xong, thấy nàng tiến đến, trên mặt lộ ra nét thương yêu, ngoắc nàng đến bên cạnh mình.
Tương Như Nhân đầu tiên là quy quy củ củ hành lễ, tiếp theo có chút làm nũng ngồi xuống bên người Thiệu thị, “Mẫu thân.”
Thiệu thị thương yêu sờ sờ mặt nàng, theo lý thuyết nữ nhi sẽ ngây ngốc ở bên cạnh mình hàng ngày chắc là so với nhi tử phải nhiều hơn, nhưng đối với nàng, nhìn thấy hai người tiểu tử thì quá nhiều so với nhìn thấy nữ nhi này, từ khi nàng sinh ra bắt đầu liền nhất định là một cái không bình thường, Thiệu thị mặc dù đau lòng, lại không có cách nào đi chống cự.
Đây là trách nhiệm của nữ tử Tương gia!

“Ta nghe nói ngươi ở bên trong sách đường mắng cho Nhị muội ngươi phát khóc.” Cũng chỉ có ở bên cạnh mình, nữ nhi mới có thể toát ra một ít biểu hiện hài tử nên có, Thiệu thị kéo nàng, nhẹ nhàng vỗ bả vai của nàng, “Nhị thẩm ngươi vào sáng sớm đã nói với ta.”

Tương Như Nhân miệng hừ một tiếng, “Ta làm cái gì muốn mắng nàng, nói đúng với nàng vài câu thì không chịu nổi, ngồi ở đó vừa khóc lại gây, còn không biết xấu hổ cáo trạng.” Chỉ nhỏ hơn nàng một tuổi, còn không bằng tam đường muội.
Thiệu thị nghe ý tứ này của nữ nhi thì thở dài, hài tử do đệ muội nuôi dạy ra, không phải là nàng nói nghe không tốt , đều là sẽ chơi đùa, “Ngươi làm tỷ tỷ, nhường nàng một chút .”

Nói đến thật đúng là vận khí không tốt, Tương gia Nhị phu nhân Lý thị sau khi Tương Như Nhân sinh ra liền sinh ra cả ba đều là nữ nhi, cứ hai năm một không dừng, trưởng nữ chỉ so với Tương Như Nhân nhỏ hơn một tuổi, dù cùng là Tương gia đích tiểu thư, này đối đãi lại kém rất nhiều, cũng khó trách Lý thị tâm lý không ổn, Tương Tâm Tuệ lớn bảy tuổi tâm lý cũng không ổn.

“Nhường?” Tương Như Nhân từ trong lòng Thiệu thị giãy, nói ra một câu không phù hợp tuổi , “Vậy cũng phải xem nàng thức thời hay không, được một tấc lại muốn tiến một thước ta cần gì phải nhịn.”

Chính là phần này thành thục của con ngược lại làm cho Thiệu thị có chút lo lắng, người ta đều chờ đợi hài tử trưởng thành sớm một ít, sau này đến nhà chồng mới có thể mọi việc đều thuận lợi, trôi qua tốt, nhưng Thiệu thị lại hy vọng nữ nhi không phải như thế thành thục, hài tử này cho tới bây giờ học gì đó, so với hai người ca ca của nàng còn nhiều hơn, để một hài tử tám tuổi đi chịu gánh nặng như vậy, Thiệu thị không đành lòng.
“Ngày mai cô cô ngươi trở về, cũng không thể như thế nói vô lễ, trong cung nhiều quy củ, cô cô ngươi trở về một chuyến, này trưởng bối nhìn người cũng nhiều.” Thiệu thị lại dặn dò nàng một ít, Tương Như Nhân vi quyệt dưới miệng, nửa làm nũng bất mãn nói, “Mẫu thân nói như ta vô lễ lắm ấy.”
Thiệu thị nhéo nhéo lỗ mũi của nàng, “Được rồi, đi tìm đại ca ngươi đi, ta đây còn có việc phải bận rộn.”

Từ trong viện Thiệu thị đi ra, Tương Như Nhân suy nghĩ một chút rồi quyết định đi tìm nhị ca, đại ca gần nhất cũng rất bận rộn, theo phụ thân học sự vụ trong tộc, nói sao cũng chẳng thể có thời gian rảnh.
Vang lên bên tai tiếng nhắc nhở của nha hoàn phía sau , “Tiểu thư, nhị tiểu thư tới rồi.”
Tương Như Nhân ngẩng đầu, Tương Tâm Tuệ mang theo hai tên nha hoàn đang hướng phía nàng đi tới, Tương Tâm Tuệ cũng nhìn thấy Tương Như Nhân, khóe miệng hơi giơ lên thoáng qua một cái ngạo nghễ, định không chào hỏi trực tiếp đến Tương Như Nhân bên cạnh mà đi qua, sau lưng nha hoàn lại nhỏ tiếng nhắc nhở nàng một câu, “Tiểu thư, là tiểu thư.”
Tương Tâm Tuệ xinh đẹp mắt xếch nhất thời trừng lên, nhìn nha hoàn cúi đầu mới vừa muốn mở miệng mắng, Tương Như Nhân chạy tới trước mặt nàng, khẽ cúi đầu nhìn so với nàng lùn một chút Tương Tâm Tuệ, mang trên mặt ung dung cười.
Nha hoàn sau lưng Tương Tâm Tuệ vội hô “tiểu thư”, Tương Tâm Tuệ lúc này mới bất đắc dĩ kêu một tiếng tỷ tỷ.
Thẳng đến khi Tương Như Nhân đi xa, Tương Tâm Tuệ mới giận nhìn hai tên nha hoàn, “Ai cho các ngươi kêu? Ta cho phép các ngươi hô sao? ”
Nha hoàn kia thân thể khẽ run nhưng vẫn lấy hết dũng khí khuyên nhủ, “Tiểu thư, lão gia bảo ngài phải đối tiểu thư khách khí một ít.” Tương Tâm Tuệ như là bị đạp vào đuôi một cái đau đớn , nhất thời tức giận mặt đỏ lên, hung hăng trợn mắt liếc tên nha hoàn, “Đừng tưởng rằng ngươi là phụ thân sai khiến xuống ta cũng không dám bắt ngươi thế nào, hừ!” Nói xong, giẫm chân bước nhanh đi xa, hai tên nha hoàn hai mặt nhìn nhau một chút, rất nhanh đi theo.
Rất xa Tương Như Nhân nghe tiếng nàng hung hăng trách cứ , trên mặt cũng không biểu tình gì, xoay người dẫn người đi hướng sân viện Tương Cảnh Nhạc . . .

Sáng sớm hôm sau, cách một canh giờ trước thời điểm Tấn phi hồi phủ thăm người thân , trên dưới Tương phủ đã nghiêm chỉnh mà đợi, sáng sớm Tương Như Nhân sau khi tắm rửa đổi lại một thân quần áo mới, váy phấn hồng khỏa trên lưng còn hệ xinh đẹp ti mang, nha hoàn Thanh Thu treo lại bên hông nàng ngọc bội tượng trưng cho thân phận do Tương lão gia tử đưa , sau lưng mụ mụ chải cho nàng kiểu tóc song bình kế, phát vòng hơi lớn hơn,rủ xuống, chen vào hai đóa nhung trâm hoa xinh đẹp .
Một hồi, bộ dáng Tương Như Nhân xinh đẹp động lòng người liền bày ra ở trước mặt các nàng, Thanh Thu khen, “Tiểu thư thật xinh đẹp.”
Tương Như Nhân khóe miệng hơi giơ lên, nhìn qua bản thân bên trong gương đồng, “Đi thôi.”

Giờ Tỵ, bên ngoài Tương công phủ náo nhiệt, đường phố bị xua tan người đi đường, trái phải hai bên đều là quan binh đứng, phía trước mấy cung nhân đi tới , phía sau mới là tám người mang cỗ kiệu, cạnh kiệu lại đi tới tám cung nữ, phía sau cỗ kiệu là mấy người mang cái rương , xa xa nhìn sang, đội ngũ rất dài.

Đến cửa Tương công phủ, cỗ kiệu hạ xuống đất, có cung nhân tiến lên, Tương lão gia tử bọn họ đã sớm nghênh ở tại cửa, không chờ người trong kiệu đi ra, Tề gia ở cửa đi đầu quỳ xuống, Tương Như Nhân cùng Tương Tâm Tuệ các nàng đứng ở một chỗ, vừa nhìn người trước mặt quỳ, một bên Tử Yên cũng đỡ nàng quỳ xuống, bốn phía an tĩnh một mảnh, chỉ nghe thấy cung nhân nói, nửa ngày, Tương lão gia tử trở về vài câu, cung nhân thối lui đến cạnh kiệu.

Tất cả mọi người cúi đầu, bên trong kiệu vươn ra một bàn tay thon thả , trên ngón tay mang theo nhẫn ngọc lục bảo , trên cổ tay lại lộ ra một vòng tay bích thấu.
Cung nhân đưa tay ra đỡ lấy bàn tay kia, một cung nhân vén mành, một phi tử chừng ba mươi tuổi mặc cung trang đi ra.
Dưới ánh mặt trời sáng rỡ, trên đầu nàng ấy kim sức chiếu lấp lánh, bên trong dung nhan tinh xảo hiện lên vẻ không màng danh lợi, nàng mỉm cười nhìn mọi người đang quỳ, mở miệng nói, “Đứng lên đi.”
Tương lão gia tử sau khi dẫn đầu tạ ơn, Tương Kế Nghiệp đỡ phụ thân từ từ đứng lên, Tương Như Nhân các nàng lúc này mới đứng lên theo, không đợi nàng nhìn tỉ mỉ, mọi người để cho ra, cung nhân liền đi vào che chắn trước mặt các nàng, Tấn phi khoát lên tay một công công, đi từ từ vào Tương gia.
Chỉ là này lúc ban đầu lần đầu tiên liền hao phí không ít thời gian, chờ Tấn phi vào đến tiền thính, đại bộ phận người tất cả giải tán, Tương Như Nhân các nàng theo vào tiền thính, chờ Tấn phi ở phía trên ngồi xuống vị trí chủ tọa, mấy người cung nhân đứng ở bên người của nàng, Tương lão gia tử dẫn đầu quỳ lạy lần thứ hai.

Bên tai Tương Như Nhân bay tới lời Tương Tâm Tuệ nhỏ giọng oán giận, “Không phải là cô cô sao, vì sao còn muốn quỳ nhiều lần như vậy.” Tương Như Nhân nhìn nàng một cái, tuy rằng không hiểu, nhưng nàng biết, những thứ này đều là quy củ mẫu thân đã nói.
Sau khi đứng lên được ban ngồi, trong sảnh người già trẻ lần lượt ngồi xuống, Tấn phi nhìn người cả phòng, cảm khái một câu, “Nhiều năm chưa từng trở lại rồi, những hài tử này bản cung lại đều không nhận biết.”