Tướng phủ đích nữ – Phần 2 » Trang 45

Chương 70: Phái một kỹ nữ tới hòa thân

Trong động đá vôi nhiệt độ càng cao, tiếng nỉ non, càng rõ ràng, bọn thị vệ đều là nam tử, cho là nhìn thấy thích khách, đều vọt vào, nhìn thấy một màn này, không biết phải làm sao!

Bên mật sinh, Sở Ngạo Sương thân là công chúa Sở quốc, da mềm mại, bọn thị vệ chưa từng nhìn thấy thân thể xinh đẹp như vậy, không khỏi nhìn chằm chằm , da thịt trắng như tuyết, bắp đùi thon dài, đứng thẳng mượt mà, làm cho người ta nhìn không rời mắt, thậm chí, còn chảy máu mũi!

Nhìn vẻ mặt mọi người, phi tần đứng ở một bên đều là người từng trải, thấy sao lại không hiểu ánh mắt nóng bỏng của mọi người, nếu ngày thường họ tất nhiên vui lòng đứng ở một bên nhìn đùa giỡn, nhưng hôm nay động không coi là rộng rãi, phi tần luôn có chút ảo giác, giống như có ánh mắt bẩn thỉu như có như không nhìn mọi người, Sở Ngạo Sương rốt cuộc là người của Hoàng thất, nàng xảy ra chuyện như vậy, phi tần cũng cảm thấy trên mặt không ánh sáng, nhưng ba người dường như quyên mất chính mình!

“A!” Phi tần đột nhiên kêu lớn một tiếng, chỉ thấy nam tử kia đột nhiên lật lên, đặt Sở Ngạo Sương cùng Thượng Quan Lạc ở phía dưới, hắn không một mảnh vải, trong chốc lát, khiến thân thể chính mình bại lộ trước mặt người, phi tần không khỏi đỏ mặt mắc cỡ, họ đều là người của Hoàng đế, chưa từng nhìn qua thân thể nam tử khác, huống chi họ cũng không dám!

“Còn không mau đánh thức bọn họ!” Ngô Quý Nhân cười lạnh một tiếng, mặc dù nàng cũng không phải không xấu hổ nhìn bọn họ, nhưng đại sự, cần gì phải quan tâm nhiều như vậy!

“Dạ!” Vu Đức Hải đáp một tiếng, lúc này mới phản ứng lại, cho người múc nước, dội lên người bọn họ, tuy nói là đại bất kính, nhưng dù sao cũng không thể để các nàng trước mặt mọi người trình diễn xuân cung đồ, chẳng qua ở trong lòng Đức Hải không nắm chắc, Hoàng thất xảy ra chuyện lớn như vậy, hôm nay nhìn thấy không biết có người nào có thể sống sót, mắt Vu Đức Hải lạnh lùng, đầu nghĩ tới một biện pháp có thể tự cứu!

Ồn ào một tiếng, tuy nói suối nước ôn hòa, nhưng đột nhiên bị dội lên ba người làm cho người ta không khỏi rùng mình một cái, cho dù vẩy vào bên bờ hoa đoạt cũng bị tách ra, động tác ba người dừng lại, khôi phục tỉnh táo !

“Người nào?” Giọng nói Sở Ngạo Sương cao lên, trong giọng nói không giấu được tức giận, thần trí nàng như mới trên mây, bị người kéo xuống, vô cùng tức giận, tuy nói Sở Ngạo Sương không hẳn khôi phục lý trí hoàn toàn, nhưng thân có khí phách Sở quốc, đã thấm từ bên trong!

Ồn ào, vừa một tiếng, những thị vệ dội xong, nhanh dạt sang một bên!

Sở Ngạo Sương chợt hít vào một hơi, rốt cuộc bị dội khó chịu, mắt chợt mở ra, “A!” Sở Ngạo Sương nhìn thấy trước mắt của nàng đột nhiên có một gương mặt phóng đại, vậy không phải cái gì, nhưng này rõ ràng là nam tử, “Ngươi là ai?” Sở Ngạo Sương nói xong, liền đẩy nam tử sang một bên!

Thân thể nam tử mềm nhũn, bị Sở Ngạo Sương đẩy tới bên người Thượng Quan Lạc, “Hắt xì!” Thượng Quan Lạc bị lạnh, không khỏi hắt hơi một cái, đột nhiên cảm thấy thân thể rất nặng, hình như bị đè không thở nổi, nàng hơi mở mắt, “Ca ca?” Thượng Quan Lạc nhìn mặt mũi quen thuộc kia, không khỏi kêu một tiếng, trong đầu vẫn là một mảng vẩn đục, chưa kịp phản ứng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì!

Sở Ngạo Sương nghe giọng của Thượng Quan Lạc, nhìn lên, mới phát hiện, hiện tại, ba người họ đều đang lõa thể, pằng! Sở Ngạo Sương không hề nghĩ ngợi, tát Thượng Quan Tầm một cái, âm thanh vô cùng vang!

Nếu nói Thượng Quan Tầm mới vừa rồi còn có chút mơ hồ, lần này đã hoàn toàn tỉnh táo, hắn nhíu mày thật chặt, mắt nhìn chằm chằm Sở Ngạo Sương, như sắp phun ra lửa, ở trên đời này, không có nữ tử nào dám đối động thủ với hắn, Nạp Lan Tĩnh là người thứ nhất, Sở Ngạo Sương chính là người thứ hai!

“Hừ, Bác Hàn Vương phi thật sự thật có nhã hứng!” Ngô Quý Nhân không muốn nhìn ba người ngươi tranh ta đấu, hôm nay danh tiết Sở Ngạo Sương đã hủy, cho dù Đại Dung vì cho Sở quốc một cái công đạo không xử tử Sở Ngạo Sương, cuộc sống của nàng về sau tất nhiên trôi qua không suôn sẻ gì, Ngô Quý Nhân đột nhiên có chút mong đợi, nàng thật muốn biết Tam Hoàng cao cao tại thượng giám quốc, nếu biết mình bị cho đội nón xanh, sẽ có phản ứng gì, nếu bị người trong thiên hạ biết được, sẽ có phản ứng gì?

“A!” Sở Ngạo Sương ngày thường tỉnh táo, mới vừa bị kinh sợ, ngược lại không chú ý bên cạnh vẫn có người, nàng nghe giọng của Ngô Quý Nhân, hơi ngẩng đầu, lại phát hiện xung quanh đèn dầu sáng rỡ, đứng đầy, nàng theo bản năng che ngực, nhưng lại phát hiện căn bản không có tác dụng gì!

Vội vàng cầm quần áo tùy tiện khoác lên, Thượng Quan Lạc cũng hốt hoảng che trên người, chỉ là nhìn y phục kia xốc xếch ném xuống đất, hơn nữa í đã dính ướt không ít, có thể thấy được mới vừa kịch liệt ra sao, Thượng Quan Lạc đưa lưng về phía mọi người, tay run lợi hại, thân thể bị nhiều người nhìn như vậy, tuy nói trong ngày thường nàng rất bá đạo, nhưng không có một chút chủ ý!

Thượng Quan Tầm cầm quần áo khoác lên người, nhưng ánh mắt xuyên thấu qua mọi người lạnh lùng nhìn Nạp Lan Tĩnh, mặt Nạp Lan Tĩnh thản nhiên nhìn Thượng Quan Tầm, chuyện này muốn trách thì trách huynh muội bọn họ không tốt bụng, muội muội nhiều lần hại mình, muội nợ huynh trả, mình cũng không cảm thấy không đúng!

“Đem bắt hắn lại!” Vu Đức Hải nhìn bọn họ mặc quần áo xong, vội vàng ra lệnh thị vệ bắt Thượng Quan Tầm lại, Sở Ngạo Sương hiện tại là Vương phi, hắn không có tư cách làm gì nàng , nhưng Thượng Quan Tầm không giống, Vu Đức Hải sẽ không quan tâm nhiều như vậy!

“Hừ!” Thượng Quan Tầm cười lạnh một tiếng, đám thị vệ hắn thật sự không để vào mắt, tuy nói hắn tranh đấu với Nguyệt Nhất bị thương, đối phó những người này cũng dư dả, hắn cười lạnh đứng dậy, nhìn bọn thị vệ đi đến gần, vốn định phát chưởng dùng lực, lại phát hiện hắn căn bản không có sức, mới vừa rồi? Thượng Quan Tầm có thể ở trên thương trường lâu như vậy, tự nhiên cũng có lợi hại, ánh mắt của hắn quét qua đất đầy đóa hoa, giống như đã hiểu ra cái gì!

Bọn thị vệ cũng mặc kệ hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhanh chóng bắt Thượng Quan Tầm, trói hai tay sau lưng, không để cho hắn lộn xộn, kéo Thượng Quan Tầm ra ngoài!

“Ca!” Thượng Quan Lạc rơi vào trường hợp này, cho dù thời điểm nàng hãm hại Nạp Lan Tĩnh, chẳng qua chịu một ít uy hiếp cùng xem thường thôi, hôm nay nhìn thị vệ kia dao găm sáng loáng, còn mang Thượng Quan Tầm theo, nàng lập tức không có người hỗ trợ, phải biết Thượng Quan tầm công phu lợi hại như vậy, ở trong lòng của nàng Thượng Quan Tầm như thể thần linh vậy.

“Ca?” Ngô Quý Nhân hơi cao giọng, “Thì ra đây cũng là huynh trưởng Thượng Quan cô nương, chúng tacũng nhớ lại ngày nào Thượng Quan cô nương nói có tẩu tẩu ở kinh thành, hôm nay chúng ta cũng không phải không tin, không nghĩ tẩu tẩu xem ra cũng không phải là Tiêu Dao Vương phi, mà là Bác Hàn Vương phi!” Ngô Quý Nhân há có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy nhục mạ sở Ngạo Sương, huống chi Tam hoàng tử đối đầu Tứ hoàng tử, ở trong lòng của nàng, nhục nhã sở Ngạo Sương tựa như nhục nhã Tam hoàng tử !

Đọc FULL truyện tại đây

“Ngươi!” Trong lòng Thượng Quan Lạc liền sợ, như bị người nhục nhã vậy, cho dù tức giận, nhưng nhất thời không thể phản bác, nàng giơ cánh tay lên, tức giận khiến cả người phát run, vừa động, phát hiện giữa hai chân đau dữ dội, nước mắt của nàng liền không nhịn được chảy ra ngoài, không có biện pháp gì!

Sở Ngạo Sương tức giận, mặt trắng bệch, hôm nay đừng nói là bị người chiếm thân thể, cho dù chỉ là nhiều người nhìn thấy thân thể, Đại Dung quyết sẽ không dung công chúa hòa thân như nàng, hơn nữa sau chuyện này, Đại Dung sẽ không tha cho nàng, Sở quốc cũng sẽ không tha cho nàng, tránh cho Sở quốc mất mặt!

“Nếu chuyện đã tra rõ, tất cả giải tán đi, ngày mai còn làm phiền Vu đại nhân chi tiết bẩm báo thái hậu nương nương!” Hiện tại Nạp Lan Tĩnh là người có phẩm vị cao nhất, nhẹ nhàng xoa mi tâm, nhưng cũng không giống Ngô Quý Nhân bỏ đá xuống giếng!

Đối với Nạp Lan Tĩnh, Vu Đức Hải đã tiếp xúc qua mấy lần, đối với nàng vẫn có tâm lý kính sợ, vội vàng gật đầu đồng ý!

“Đứng lại!” Mắt nhìn tất cả mọi người muốn rời đi, Sở Ngạo Sương cũng không kịp nghĩ gì, nếu mình cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì, cũng không sợ bộc lộ ra mục đích của mình tới, “Nạp Lan Tĩnh đây đều là ngươi quỷ kế, nữ nhân rắn rết!” Giọng Sở Ngạo Sương vô cùng cao, khắp cả động, tràn đầy giọng oán hận của nàng!

“Hả? Đây cũng là thú vị?” Nạp Lan Tĩnh khẽ mỉm cười, mang theo một tia hứng thú, nhưng cũng không ngăn trở Sở Ngạo Sương nói tiếp!

“Vốn bổn chính ở trong viện tử của ngươi, làm sao có thể chạy đến chỗ này, rõ ràng chính là ngươi tính kế!” Tay Sở Ngạo Sương chỉ hạ đầu hoa, cũng thật châm chọc, nàng vốn muốn lợi dụng mùi thơm để hãm hại Nạp Lan Tĩnh, lại không nghĩ rằng sẽ dùng ở trên người của nàng, nàng chợt nhìn hoa đóa đá vừa ngã, nàng chính là nhìnnày đóa hoa đều biến thành mặt của Nạp Lan Tĩnh, như có như không cười nhạo nàng!

Nụ cười Nạp Lan Tĩnh càng sâu, “Bổn vương phi còn tưởng rằng Bác Hàn Vương phi yêu thích !” Nạp Lan Tĩnh nhàn nhạt nói một câu, cũng khiến phi tần bên cạnh không khỏi cười khẽ một tiếng, Nạp Lan Tĩnh nói chuyện làm cho người ta suy nghĩ sâu xa, cũng không biết ý tứ trong lời nàng nói, là đất đầy đóa hoa là sở Ngạo Sương yêu thích, hoặc bại lộ ở trước mặt người, hơn hoặc là Sở Ngạo Sương chỉ thích ba người cùng nhau!

Sở Ngạo Sương nghe tiếng cười mọi người, sắc mặt càng thêm khó chịu, giống như nàng đứng ở chỗ này, chính là để cho người nhục nhã !

“Chỉ là!” Nạp Lan Tĩnh cúi thấp đầu, trên mặt lộ ra một tia không hiểu, “Bác Hàn Vương phi rốt cuộc là công chúa Sở quốc, đi tới Đại Dung không coi là lâu, sao có thể hiểu biết rộng rãi, điều này cũng thôi đi, trong sân bổn vương phi có lời gì, đều biết!” Nạp Lan Tĩnh hơi nhíu mày, cũng làm cho người ta không khỏi hoài nghi, công chúa, một nước so với mình còn hiểu quốc gia của mình hơn, bên trong đến tột cùng ẩn giấu thứ gì!

“Ngươi, ta chỉ là trong lúc rãnh rỗi, mới nhìn thấy!” Trên mặt Sở Ngạo Sương quẫn bách, không thể nói Phụ hoàng ta đã sớm thèm thuồng đối với Đại Dung, ở Đại Dung an bài không ít mật thám, nàng tự nhiên biết, hay hoặc là hoa này căn bản là nàng sai người đặt ở sân Nạp Lan Tĩn!

Ngược lại Thượng Quan Lạc sau lưng Sở Ngạo Sương không nói được lời nào, cúi thấp đầu, nắm tay thật chặt, Thượng Quan Tầm là nàng cố ý dẫn tới, vì cùng liên thủ với Sở Ngạo Sương đối phó Nạp Lan Tĩnh, hiện tại xảy ra chuyện, Thượng Quan Tầm cũng bị bắt, nàng càng hốt hoảng!

“Đã như vậy, làm phiền Vu đại nhân giúp một tay tra rõ, hoa này bổn vương phi chưa nhìn thấy qua!” Sở Ngạo Sương nhất định chính là lộ nghi ngờ, viện nàng cách viện Nạp Lan Tĩnh xa như vậy, làm sao có thể trong lúc vô tình nhìn thấy, hơn nữa động mặc dù cách bọn họ rất gần, nhưng cửa động vô cùng bí mật, nếu không phải người có lòng, ai có thể tìm đến, rõ ràng chính là Sở Ngạo Sương nói bậy, Nạp Lan Tĩnh cho người đi thăm dò, thật nói rõ tâm của Nạp Lan Tĩnh !

Vu Đức Hải để cho người nhanh đi nhìn một chút, hắn cũng sẽ không thiên vị, hoa đóa nếu Sở Ngạo Sương nói là trong sân, như vậy, hắn liền phái người đến sân viện Nạp Lan Tĩnh, viện Sở Ngạo Sương cùng Thượng Quan Lạc cũng nhìn một chút, ai cũng đừng nghĩ thoát!

Vận Ninh mỉm cười gật đầu, trước kia Nạp Lan Tĩnh ra chiêu, luôn ít đi mấy phần sắc bén, hôm nay sợ là Nạp Lan Tĩnh còn có hậu chiêu đối phó Sở Ngạo Sương, nếu không sao dám dễ dàng để ngừoi đi thăm dò, chỉ là đáy lòng Vận Ninh rốt cuộc vẫn có chút lo lắng Nạp Lan Tĩnh, sợ nàng làm mình bị thương!

Trong lòng Sở Ngạo Sương có một dự cảm xấu, nhưng lời nói đã xuất, không cách nào thu hồi, người Nạp Lan Tĩnh mang tới, đều trúng hoa độc của mình, hành động tất nhiên cũng không lưu loát, hơn nữa thời gian ngắn như vậy, nàng tất nhiên sẽ lộ dấu vết đấy!

“Khởi bẩm các vị nương nương, Vu đại nhân, sân viện Tiêu Dao Vương phi đóa hoa vẫn còn hoàn hảo, ngược lại trong viện Bác Hàn Vương phi, đóa hoa hoàn toàn không có!” Chỉ chốc lát thị vệ liền trở lại, đem cảnh mình thấy nói ra hết.

“Làm sao có thể?” Thân thể Sở Ngạo Sương không khỏi lui một bước, động tác Nạp Lan Tĩnh làm sao nhanh như vậy, nàng không tin, nàng không tin chuyện này không thể vãn hồi!

Nạp Lan Tĩnh lạnh lùng nhìn sắc mặt hốt hoảng của Sở Ngạo Sương, nàng có thể đem đóa hoa này chuyển vào trong viện mình, mình tự nhiên có bản lãnh đưa đóa hoa của các nàng toàn bộ đổi đi, hơn nữa, hiện tại thị vệ bị chuyện Sở Ngạo Sương hấp dẫn tới bên này, mình càng có cơ hội!

“Hơn nữa!” Thị vệ kia ấp a ấp úng hình như còn có lời gì muốn nói, Vu Đức Hải có chút phiền não xích một câu, để cho hắn nói thẳng, “Hơn nữa, chúng ta lúc đi vào, lớn tiếng chút, hình như kinh động đến người trong nhà, chỉ thấy từ giữa nhà có một nam tử mặc áo hồng tung người nhảy ra, chúng ta không phòng bị, để hắn đào thoát, chờ đi vào phòng, lại phát hiện trên đất hình như giữ lại quần lót người kia, có thể bởi vì nam tử mặc áo hồng vừa mới tỉnh lại, không còn kịp mặc quần áo!” Thị vệ nói xong, nhìn Vu Đức Hải sắc mặt trầm xuống, nhanh nhắm miệng lại, chỉ là lời này cũng nói rõ ràng!

Thị vệ kia nói xong, sau lưng liền có nhân tướng trình quần lót lên, nhìn bộ dáng kia, chắc chắn là quần lót nam tử không thể nghi ngờ!

Ánh mắt của mọi người nhìn Sở Ngạo Sương liền thay đổi, không ngờ khẩu vị của nàng thật lớn, không trách được chủ động đòi đến tới đây cầu phúc vì Hoàng đế, thì ra là có tư tâm, mới vừa trong phòng cùng người hô mưa gọi gió, trong chốc lát liền cùng người khác quấn lấy, còn tới tam nhân hành, hôm nay thật đúng là khiến mọi người mở rộng tầm mắt!

“Nói bậy, ngươi nói láo, nói, Nạp Lan Tĩnh cho ngươi chỗ tốt gì, để cho ngươi giúp nàng như vậy!” Sở Ngạo Sương không khỏi hoảng hồn, nàng sắp xếp người kêu có thích khách, nhưng lại không có an bài nam tử mặc áo hồng, hôm nay nàng có nhảy sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nạp Lan Tĩnh cười lạnh một tiếng, Nguyệt Nhất đối phó mình, mình dĩ nhiên muốn đưa hắn lễ vật, chỉ là bởi vì thân phận đặc biệt của Nguyệt Nhất, không thể lộ ở trước mặt mọi người, “Bác Hàn Vương phi nói thật buồn cười, động này là ngươi tìm được, Thượng Quan tiểu thư cũng là ngươi tìm thấy, nghĩ đến huynh trưởng của nàng nhận biết ngươi, hơn nữa ngươi không ngừng nói bên trong viện, làm thành bổn vương phi thiết kế ngươi, quả nhiên là buồn cười!” Nạp Lan Tĩnh từng câu ép sát, khiến Sở Ngạo Sương không còn lời để phản bác, chỉ có thể trừng mắt, trong lòng thì càng thêm rối loạn!

“Vu đại nhân, đem tiện phụ mất nết này đi, ngày mai giao cho Thái hậu nương nương xử trí!” Nạp Lan Tĩnh liếc Sở Ngạo Sương một cái, giọng nàng lạnh lẽo, trực tiếp ra lệnh Vu Đức Hải!

“Nạp Lan Tĩnh ta ngươi đều là Vương phi, ngươi không có tư cách đối với ta như vậy!” Sở Ngạo Sương nhìn thị vệ kia không ngừng hướng về phía nàng dựa vào , nàng cắn răng thật chặt, tuy nhiên vẫn không có chút sức nào, chỉ có thể hận nhìn chằm chằm Nạp Lan Tĩnh, từng bước một lui về phía sau, nàng là quả quyết không cho phép thị vệ hạ tiện này chạm vào thân thể nàng!

“Hừ, ngươi thân là con dâu Hoàng thất, cũng không thủ nữ tắc, làm mặt mũi Hoàng gia bị tổn hại, loại người như ngươi bất luận kẻ nào gặp được là giết, huống chi trong sạch ngươi đã hủy, như thế nào xứng làm còn dâu Hoàng gia!” Nạp Lan Tĩnh khinh thường cười một tiếng, hôm nay nàng ở trong mắt mọi người cũng chỉ là kẻ ai cũng có thể làm chồng, hạ tiện bại hoại, làm sao có thể cùng mình đánh đồng!

“Ngươi…ngươi buông ta ra, ta là công chúa Sở quốc, các ngươi không thể đối với ta như vậy!” Thị vệ kia bắt được Sở Ngạo Sương, Sở Ngạo Sương không thể động đậy, chỉ có thể hô to ra tiếng, nhưng càng là như thế này, lòng của nàng càng chuyện tuyệt vọng, cái loại cảm giác mặc người chém giết, càng rõ ràng!

“Sở quốc công chúa?” Giọng Nạp Lan Tĩnh càng thêm khinh thường, “Bổn vương phi vẫn còn muốn biết, Sở quốc rốt cuộc có ý định gì, thế nhưng phái một kỹ nữ tới hòa thân!” Lời Nạp Lan Tĩnh không thể bảo là không độc, Sở Ngạo Sương từ nhỏ được người tôn kính, làm sao chịu được!

“Nạp Lan Tĩnh ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, nhất định không!” Mắt Sở Ngạo Sương đầy ý hận, Nạp Lan Tĩnh trước mặt mọi người nói nàng như vậy, so Hoàng đế hôm đó sai người nghiệm thân nàng còn khiến nàng cảm thấy sỉ nhục hơn!

“Vương phi!” Thượng Quan Lạc nhìn sở Ngạo Sương cũng bị mang đi, không khỏi hô to một tiếng, thân thể càng thêm bất lực run rẩy!

“Ngươi giữ lại càng không được, ban cho cái chết!” Nạp Lan Tĩnh lạnh lùng liếc mắt nhìn Thượng Quan Lạc, giọng nàng rất nhẹ, nhưng không dấu được sát khí bên trong.

“Không…không nên giết ta!” Không đợi bọn thị vệ đi tới, Thượng Quan Lạc liền sợ rống to lên, “Thượng Quan Tầm cũng không phải là ca ca ruột của ta, chúng ta là hôn thê, hơn nữa thời gian ta tiến cung dài như vậy nhưng chưa bao giờ cùng Tam hoàng tử vợ chồng chi thực, Bác Hàn Vương phi mặc dù đồng ý cho làm ta trắc phi, nhưng Bình Chiêu Nghi nương nương vẫn không cho phép, ta bây giờ ngay cả thiếp đều không phải, các ngươi cũng kêu ta Thượng Quan cô nương, ta cùng với vị hôn phu của mình như vậy, các ngươi không thể đem ta đi!” Thượng Quan Lạc nhắm mắt lại, cũng không quản người khác có thể nghe rõ hay không, nói ra ngoài!

Nạp Lan Tĩnh phất tay áo, làm cho người dạt sang một bên, Thượng Quan Lạc ngược lại không tâm cơ, hù dọa một cái liền nói ra, không trách được mình lần đầu tiên nhìn quan hệ Thượng Quan Lạc cùng Thượng Quan Tầm là lạ, “Đã như vậy, dẫn nàng đi xuống, chờ ngày mai đều giao cho Thái hậu nương nương xử trí!” Nạp Lan Tĩnh phất tay áo, Thái hậu là một ý định khó, có lẽ có thể từ miệng Thượng Quan Lạc, hỏi ra cái gì có lợi!

Chuyện này kết thúc, mọi người đều tản đi, Nạp Lan Tĩnh hơi vuốt vuốt mi tâm, sắc trời cũng ám, Thu Nguyệt cũng trở lại rồi, dĩ nhiên có thể giúp mình, chỉ là mình có thể thần không biết quỷ không hay xử lý chuyện này, hay là muốn dựa vào hắn, nghĩ đến hắn Nạp Lan Tĩnh lại cảm thấy nhức đầu, đoán chừng vào lúc này lại mất hứng!

Khi đến sân, Nạp Lan Tĩnh để Lưu Thúy cùng Thu Nguyệt dạt sang một bên, tự mình đẩy cửa đi vào, bên trong ánh nến có chút u ám, nhưng ám cũng không che giấu được dung nhan lạnh lẽo người nọ!

“Ít!” Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng mở miệng, vốn định trước làm hắn vui lòng, không ngờ Nhị hoàng tử đột nhiên đứng lên, ôm Nạp Lan Tĩnh vào trong ngực, thật chặt, “Tĩnh nhi, ngươi nên đem ta như thế nào!” Giọng hắn trầm thấp, mặc dù chuyện này hắn tới đúng lúc, nhưng trong lòng không khỏi sợ!

“Cái này hôm nay cũng không đáng ngại không đúng ?” Đôi tay Nạp Lan Tĩnh vòng quanh hông của Nhị hoàng tử, nháy mắt một cái nháy mắt, trong giọng mang theo mấy phần lấy lòng!

“Ngươi, ta nên như thế nào!” Nhị hoàng tử nhìn bộ dáng này của nàng, lại không bỏ được nửa câu trước, chỉ có thể không ngừng than thở, có lúc hắn thật muốn giam Nạp Lan Tĩnh lại, không để nàng ra ngoài nữa!

“Bẩm báo chủ tử, chuyện đã tra được!” Này Nạp Lan Tĩnh cùng Nhị hoàng tử đang nói, dưới cửa sổ liền nghe thấy giọng Tiêu Dạ bên ngoài, sắc mặt Nhị hoàng tử hơi biến đổi, khôi phục bộ dáng trước, mang theo vài phần tà mị, để Tiêu Dạ vào!

Chuyện này Nạp Lan Tĩnh hoài nghi có người ở sau lưng trợ giúp Sở Ngạo Sương, Nhị hoàng tử liền sai người tra hoa đến tột cùng là từ đâu tới, Tiêu Dạ cuối cùng tìm được một bức tranh chân dung, có hòa thượng nhìn thấy, nói hôm đó chính là nữ tử này sai người mang tới!

“Đây là!” Nạp Lan Tĩnh nhìn người trong tranh cau mày, chỉ thấy một vị phụ nhân vóc người nhỏ nhắn, trên mặt còn mang theo cái khăn che mặt, nhìn không ra bộ mặt thật, không khỏi hỏi thăm Nhị hoàng tử, nhưng chân mày Nhị hoàng tử cũng nhíu lại, người lạ mặt vô cùng, nhưng lại hoảng hốt ở nơi nào từng nhìn thấy qua!

Hai người thật sự không thể tưởng được, định liền thu bức họa, rốt cuộc ngày mai còn trong có chuyện, Nạp Lan Tĩnh không yên lòng, còn cố ý hỏi thăm Nhị hoàng tửmột lần nữa, lấy được câu trả lời khẳng định, nàng mới an tâm ngủ!

Sáng sớm ngày thứ hai, các vị phi tần lại muốn tới trên đại điện dâng hương cầu phúc, chỉ là hôm nay dĩ nhiên không có Sở Ngạo Sương, mọi người dâng hương xong, liền cùng nhau đi dẫn túi cá phúc, coi như là mình cũng cầu xin cá bình an!

“Vị nương nương này xin dừng bước!” Đột nhiên, một lão hòa thượng ngăn đường Vận Ninh, mắt của hắn dù mở, nhưng chỉ còn lại màu trắng, không có con ngươi màu đen, nhưng cố tình, nhiều người như vậy, hắn lại ngăn cản Vận Ninh!