Tướng phủ đích nữ – Phần 2 - Trang 15

Chương 44: Tiến cung, Sở Ngạo Sương ước hẹn

Edit: Yêu tà

“Nương!” Tiếp theo là giọng nói run rẩy của Mạnh Vi truyền đến, đó là tiếng khóc tê tâm liệt phế, giống như là bi thương phát ra từ nội tâm, Nạp Lan Tĩnh dừng lại bước chân, nàng dường như có thể cảm nhận được đạo ánh mắt nhìn mình chằm chằm vô cùng oán hận!

Nhưng như thế thì sao chứ, bước chân của Nạp Lan Tĩnh cũng chỉ dừng lại một chút, liền đi ra ngoài, trên môi của nàng luôn mang theo một tia lãnh ý, đây rốt cuộc là phủ Hữu tướng của nàng ta tự tìm, mình còn chưa có ý đối phó Mạnh Vi, nàng ngược lại lại gây bất lợi cho mình trước, mình dĩ nhiên sẽ phản kích, giết người thì đền mạng, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa!

Mục đích lần này của Nạp Lan Tĩnh vốn là Vu thị, dù sao Hữu tướng ở trong triều mấy năm, Hoàng thượng không có khả năng bởi vì một cái tội thần mà giết ông ta, mà Mạnh Vi lại vừa được Hoàng thượng thân phong là Thái Tử Phi, nàng tự nhiên cũng sẽ không chết dễ dàng, thay vì phí công một phen, còn không bằng chọn cho chính mình một chuyện đủ khả năng !

Nhìn Vu thị vừa chết, Hữu tướng cùng Mạnh Vi vẻ mặt bi thống, Bình Thượng Thư bọn họ cũng không nói cái gì, liền đều lặng lẽ lui xuống, hiện tại dường như chuyện Nạp Lan Diệp Hoa đến tột cùng có thể lật lại bản án hay không cũng không có quan trọng như vậy! Chờ bọn hắn đi ra ngoài, bởi vì cửa lớn Hữu tướng phủ đã hỏng rồi, bọn gia đinh mau chóng chạy ra canh giữ ở cửa, để ngừa dân chúng vây quanh ở một bên thừa dịp chạy loạn đi vào!

“Tĩnh nhi!” Nạp Lan tĩnh dẫn theo Thu Nguyệt, hướng xe ngựa của mình ở bên cạnh đi tới, lại nghe thấy Tam hoàng tử gọi Nạp Lan Tĩnh một tiếng!

Nạp Lan Tĩnh không khỏi nhíu mày một cái, dưới đáy lòng nàng là không muốn có nhiều tiếp xúc cùng Tam hoàng tử, nhưng chung quy vẫn quay đầu lại, hơi nhíu mày, trong giọng nói mang theo một chút xa cách, “Không biết Tam hoàng tử còn có gì phân phó?”

“Ta!” Tam hoàng tử nhìn vào trong ánh mắt của Nạp Lan Tĩnh, giống như nàng đang nhìn một người xa lạ, muốn nói một lời, lại giống như mắc ở trong cổ họng, thoáng qua một chút khó chịu, “Tay nàng bẩn, lau một chút đi!” Tam hoàng tử hít thật sâu một hơi, từ trong ống tay áo của hắn lấy ra một chiếc khắn con sạch sẽ, đưa cho Nạp Lan Tĩnh! (cả đoạn này ta chém theo đại ý. Her her)

Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng nhíu mày một cái, ý tứ của Tam hoàng tử nàng tự nhiên là hiểu được, nàng vừa rồi chạm vào quần áo của Vu thị, chẳng được bao lâu bà ta liền đã chết, trong dân gian có cách nói, chạm qua đồ của người chết, sẽ xui xẻo, tay dơ bẩn, lau một chút coi như là an ủi trong lòng, chỉ là Nạp Lan Tĩnh cũng không nghĩ nhận lấy, tuy rằng khăn con không coi là quý báu, nhưng rốt cuộc lại là đồ vật riêng tư, hơn nữa còn nhận lấy trước mặt nhiều người như vậy, Nạp Lan Tĩnh tự nhận là cùng Tam hoàng tử còn không có quen thuộc đến như vậy!

“Khăn con này là mới, ta chưa dùng qua bao giờ!” Tam hoàng tử sốt ruột nói xong liền ho lên, hắn che miệng, nhìn Nạp Lan Tĩnh chậm chạp không chịu tiếp nhận khăn, nghĩ đến Nạp Lan Tĩnh là ngại đồ của hắn bẩn, Tam hoàng tử mau chóng lên tiếng giải thích!

“Đa tạ Điện hạ rồi!” Nạp Lan Tĩnh hơi cười một tiếng, phúc thân làm lễ, nói một câu khách khí liền muốn xoay người sang chỗ khác, lên xe ngựa!

“Tĩnh nhi, tốt nhất là vẫn nên chú ý !” Trong đôi mắt hoa đào của Nhị hoàng tử tràn đầy đều là ý cười, hắn nói xong liền đến gần Nạp Lan Tĩnh, hương vị khô mát trên người, cũng là làm cho mặt Nạp Lan Tĩnh không khỏi ửng hồng lên!

“Ngược lại cám ơn Nhị hoàng tử điện hạ rồi!” Nạp Lan Tĩnh cong khóe miệng một cái, tiếp nhận khăn con màu đen Nhị hoàng tử đưa tới, nhẹ nhàng lau tay, bây giờ mới cảm thấy khăn con này rất kỳ quái, nào có người dùng màu đen làm khăn con!

Chỉ là, nhìn lên Nhị hoàng tử, Nạp Lan Tĩnh không khỏi nhớ tới bộ dáng Nhị hoàng tử vừa mới chỉnh Mạnh Vi, người ta là một mỹ nhân nũng nịu như vậy mà hắn cũng đi xuống tay, thế nào cũng phải làm cho người ta dính đầy bụi đất!

Tam hoàng tử nắm chặt tay, khăn con trắng noãn trong tay, vô cùng nóng, hai người trước mắt, một người xấu hổ cúi mi, một người trong mắt chứa ý cười, hình ảnh ngọt ngào như vậy, cũng làm tim hắn đau đớn , Tam hoàng tử mạnh mẽ buông lỏng tay, khăn con kia không khỏi rơi trên mặt đất, lặng yên không một tiếng động!

Tam hoàng tử tức giận đạp trên khăn kia, chiếc khan vốn trắng noãn, nhất thời dính đầy bụi đất, sắc mặt Tam hoàng tử âm trầm dọa người, chằm chằm nhìn hai người trước mặt kia, “Nạp Lan Tĩnh, ta mới là phu quân tương lai của ngươi!” Hắn nói xong, cảm thấy cổ họng có chút ngứa có chút khó chịu, không khỏi muốn ho đi ra, thế nhưng hắn lại đè nén, không để cho mình ho ra, không muốn ở trước mặt người khác, lại lộ ra dáng vẻ bệnh tật này!

Nạp Lan Tĩnh yên lặng nghe lời nói của Tam hoàng tử, sắc mặt khẽ biến có chút cái âm trầm, mặc dù trong lời nói của Tam hoàng tử là cũng đúng, nhưng là người trong lòng Nạp Lan tĩnh có người, nhưng thực sự không phải là hắn, sau khi Nạp Lan Tĩnh hạ quyết tâm, trong lòng của nàng cũng chỉ có Nhị hoàng tử, nàng đời này cũng chỉ sẽ gả cho Nhị hoàng tử, bất luận kẻ nào cũng không thể bắt buộc nàng!

“Tương lai? Tương lai là như thế nào, ai có thể biết được đây?” Nhị hoàng tử lạnh lùng cười, có chút khinh thường nhìn Tam hoàng tử, khuôn mặt hắn tái nhợt, mặc dù có thể khiến cho Nhị hoàng tử đau lòng, nhưng lại không còn sâu như vậy nữa, từ lúc bắt đầu, hắn đã nói rõ ràng cho Tam hoàng tử, người chính mình yêu là Nạp Lan Tĩnh, nhưng là hắn cũng không nên cứng rắn chia rẽ bọn họ, nếu Tam hoàng tử có năng lực bảo hộ Nạp Lan Tĩnh, nếu như Nạp Lan Tĩnh đối với Tam hoàng tử có ý, chính mình có lẽ có thể cùng hắn cạnh tranh một chút, nhưng là bây giờ không có cần thiết như vậy, bởi vì hắn thủy chung không có làm được, chính mình yêu Nạp Lan Tĩnh nếu so với thương hắn (Tam hoàng tử) còn muốn hơn!

“Tĩnh nhi, chúng ta mau chút trở về đi, miễn cho mẫu thân lo lắng!” Nạp Lan Hiên thu tình cảnh bên này ở trong mắt, không khỏi nâng cao giọng nói, nói xong liền đi lại đây, tách rời ra tầm mắt bọn họ nhìn Nạp Lan Tĩnh, cùng mọi người cáo biệt xong, liền bảo Thu Nguyệt đỡ Nạp Lan Tĩnh lên xe ngựa!

Nhìn Nạp Lan Tĩnh đi rất xa rồi, ánh mắt Tam hoàng tử lại vẫn là trừng mắt Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử khinh thường nở nụ cười một tiếng, cũng là quay đầu bước đi, Tam hoàng tử bị anh mắt kia của Nhị hoàng tử chọc giận, nhưng nhìn Nhị hoàng tử đã muốn nhảy người lên ngựa, hắn chính là tức giận giẫm mạnh lên chiếc khan con màu trắng kia, cho đến khi chiếc khăn con đã muốn nhìn không ra màu sắc ban đầu nữa, hắn mới bỏ qua!

“Tĩnh nhi, tuy nói hoàng mệnh khó cãi, nhưng chỉ cần muội thích ca ca đều ủng hộ muội, nhưng là Tĩnh nhi, Nhị hoàng tử đến tột cùng có phải hay không là người muội muốn, muội cần phải rõ ràng?” Rời xa tầm mắt của mọi người, Nạp Lan Hiên mới cùng Nạp Lan Tĩnh ngồi cùng một chiếc xe ngựa, tình hình vừa mới rồi hắn là nhìn rất rõ ràng, Tam hoàng tử cùng Nhị hoàng tử đều thích Nạp Lan Tĩnh, nhưng dường như Nạp Lan Tĩnh vừa ý Nhị hoàng tử!

Người của Hoàng gia, có ai không phải tam thê tứ thiếp, hơn nữa, tuy nói bây giờ vị trí Thái tử đã muốn định rồi, sẽ không còn có cái gì phân tranh, nhưng là, chờ sau này Thái tử đăng cơ, hắn nhất định sẽ trừ bỏ Nhị hoàng tử, đến lúc đó tính mạng của Nạp Lan Tĩnh sẽ gặp nguy hiểm, hơn nữa, nàng không đi theo con đường trước kia của mẫu thân!

“Ca ca, ta đều hiểu được!” Nạp Lan Tĩnh trừng mắt nhìn, trên mặt nàng là không muốn cùng Nạp Lan Hiên đàm luận sự tình này, nàng luôn cảm thấy, nếu là cùng Nạp Lan Hiên nói chuyện Nhị hoàng tử hứa với mình cả đời một đời một đôi người, như có chút nói không nên lời!

Đọc FULL truyện tại đây

“Kỳ thật, ca ca điều quan trọng nhất là muốn quý trọng tẩu tử!” Nạp Lan Tĩnh nói ra toàn bộ suy nghĩ dấu ở trong lòng, trên mặt mang theo nồng đậm ý cười!

“Cái này là đương nhiên!” Nạp Lan Hiên gật đầu một cái, nhìn Nạp Lan Tĩnh không muốn nhiều lời, nhưng cũng không hề hỏi, dù sao ca ca cùng muội muội trong lúc đó, là không thể nào làm được không có gì giấu nhau!

Thỏi điểm trở lại phủ Dự chiến tướng quân, Nạp Lan Tĩnh cùng Nạp Lan Hiên vừa xuống xe ngựa, liền nhìn thấy Vũ nhi ngu ngơ đứng ở cửa, không ngừng hướng xa xa nhìn ra, Nạp Lan Tĩnh còn không quên trêu ghẹo, nếu là bọn họ trở về trễ chút nữa, Vũ nhi liền thành hòn vọng phu rồi!

Ngược lại Nạp Lan Hiên nhìn bộ dáng của Vũ nhi, lại mất hứng, để cho nàng mau chóng trở về phòng mình nghỉ ngơi, Vũ nhi không chịu, nhìn dáng vẻ khẩn trương của Nạp Lan Hiên, sợ Nạp Lan Tĩnh chê cười, chỉ là Nạp Lan Hiên cũng không phải để ý người khác như vậy, tự mình kéo Vũ nhi trở về, chỉ là cũng phái người bẩm báo cho Cung thị, nói hung thủ hại Nạp Lan Diệp hoa đã muốn đền tội, như vậy Cung thị cũng sẽ không suy nghĩ miên man!

Nạp Lan Tĩnh bị giày vò lâu như vậy, buổi trưa hôm nay còn không có nghỉ ngơi, vào lúc này ngược lại cảm thấy có chút mệt mỏi, liền cũng không có tự mình đi báo cho Cung thị, trực tiếp trở về sân của mình!

“Tiểu thư, trong cung truyền thư qua đây!” Nạp Lan Tĩnh vừa bảo Lưu Thúy tháo tram trên đầu nàng đi, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi trong chốc lát, Thu Nguyệt liền qua báo cho nàng!

“Hả?” Nạp Lan Tĩnh nhận lấy phong thư, lập tức liền thanh tỉnh hẳn, mau chóng mở ra xem, hóa ra là An Ảnh Lệ đưa ra, bên trên nói rằng có một Quý nhân xúc phạm tới Vận Ninh quận chúa, chọc Bình Chiêu Nghi tức giận, tại chỗ liền trừng phạt Quý nhân đó, Nạp Lan Tĩnh sau khi xem xong, khóe miệng không khỏi dâng lên vài phần lãnh ý!

“Bình Chiêu Nghi này ngược lại làm thật tốt, nàng làm như vậy, ngược lại giúp Vận Ninh quận chúa trong cung lập uy, nghĩ đến về sau cũng không có ai dám dễ dàng xúc phạm đi!” Nạp Lan Tĩnh xem xong thư, liền giao cho Thu Nguyệt cùng Lưu Thúy, Lưu Thúy là một người tâm tư suy nghĩ tỉ mỉ, xem xong rồi chính là cau mày không nói lời nào, ngược lại trên mặt Thu Nguyệt là sắc mặt vui mừng!

“Cái này làm sao là không sai, rõ ràng là đang cảnh cáo chúng ta, Bình Chiêu Nghi thông minh bực nào, bằng không cũng sẽ không để Tĩnh Tần trong mắt, nở mày nở mặt, sợ là việc đáp ứng cho An Ảnh Lệ vào cũng, nàng cũng đã biết được thân phận của An Ảnh Lệ!” Nạp Lan Tĩnh lạnh lùng nở nụ cười một tiếng, trong hậu cung quả nhiên là không có một người nào, không có một cái nào đơn giản, ta lúc Bình Chiêu Nghi không có cầm quyền, ngược lại không có để ý bà ấy, lúc này để ý, mới phát hiện, thì ra nàng cũng là cao thủ trong việc dung thủ đoạn!

Sau khi nghe Nạp Lan Tĩnh nói như vậy, vẻ mặt Thu Nguyệt mới giật mình, trước kia mục đích nàng tồn tại là vì bảo vệ Vận Ninh quận chúa, sau đó lại vì bảo vệ an toàn của Nạp Lan Tĩnh, này lục đục gì đó với nhau, nàng cũng không phải như thế nào không thấu!

Nạp Lan Tĩnh để Lưu Thúy xé nát toàn bộ thư tín, sau đó mới mang đi đốt, Nạp Lan Tĩnh nằm xuống nghỉ ngơi, chỉ là, có lẽ là bởi vì ngày thường không có thói quen ngủ giờ này, nên mặc dù rất mệt, nhưng trong đầu vẫn vô cùng thanh tỉnh!

“Sở Ngạo Sương này làm sao có thể đột nhiên viết thư cho tiểu thư!” Trong lúc mơ mơ màng màng, Nạp Lan Tĩnh hình như nghe được giọng nói của Lưu Thúy!

“Này, tiểu thư đang nghỉ ngơi, chờ tiểu thư tỉnh lại hãy báo cho tiểu thư đi!” Thu Nguyệt hạ thấp giọng, giống như là sợ quấy rầy Nạp Lan Tĩnh nằm ở bên trong!

“Chuyện gì vậy?” Nạp Lan Tĩnh hơi nhíu mày một cái, hai người kia đối thoại nàng nghe rất rõ ràng, dĩ nhiên là sẽ không tiếp tục ngủ nữa, hơi day mi tâm, chỉ là nằm trong chốc lát như vậy, lại cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái không ít!

“Dạ!” Thu Nguyệt lên tiếng, liền vén bức rèm che bước vào, đưa đồ đang cầm trong tay giao cho Nạp Lan Tĩnh, thì ra là Sơ Ngạo Sương này mời mình tiến cung đi!

“Tiểu thư, nếu không chúng ta cự tuyệt nàng đi!” Lưu Thúy luôn cảm thấy Sở Ngạo Sương này chẳng có hảo tâm gì, nếu là vào cung, người của Nhị hoàng tử không thể đi theo tiến cung, cũng chỉ có hai người nàng cùng Thu Nguyệt đi theo, trong lòng của nàng luôn thấy bất an, giống như là sẽ phát sinh chuyện gì!

Nạp Lan Tĩnh hơi cong khóe miệng một cái, tâm tư của Sở Ngạo Sương nàng rất rõ ràng, hôm nay là vì chuyện của Nạp Lan Diệp Hoa, Nhị hoàng tử vì mình mà đại náo Hữu tướng phủ một phen, chắc chuyện này đã truyền vào trong cung, nếu là mình đoán không sai, Sở Ngạo Sương tất nhiên là vì việc này mới tìm mình !

“Lưu Thúy vấn tóc cho ta, Thu Nguyệt đi bẩm báo cho mẫu thân ta, hôm nay ta trở về trễ chút!” Nạp Lan Tĩnh nhẹ giọng phân phó một câu, tuy rằng nàng cảm thấy loại phương pháp này không có ý nghĩa gì cả, nhưng là trong lòng nàng không khỏi muốn tùy hứng một lần, nếu lựa chọn Nhị hoàng tử, sẽ phải để cho nàng biết, đối thủ của nàng cũng không yếu, cho dù là sự tình gì, chính mình cũng sẽ không nhượng bộ, bởi vì Nhị hoàng tử đáng giá như vậy!

Lưu Thúy nhẹ nhàng thở dài một hơi, chuyện tình mà Nạp Lan Tĩnh đã quyết định, cũng không dễ dàng thay đổi, Lưu Thúy đành phải đi chuẩn bị đồ có thể cần mang theo, bên trong quần áo của nàng liền để chút thuốc mê, Giải Độc Hoàn, dĩ nhiên là có cả ngân châm! Lại vì Nạp Lan Tĩnh chọn một cái vòng tay, tuy rằng không có tinh tế như cái Nạp Lan Tĩnh đưa cho Vũ nhi, chỉ là bên trong tẩm là độc dược trí mạng, nếu là có người muốn tới gần Nạp Lan Tĩnh, cái này có thể dùng để phòng thân!

Nạp Lan Tĩnh nhìn Lưu Thúy bận việc, cũng im lặng, chỉ là trong lòng của nàng cũng là rất đồng ý Lưu Thúy làm như vậy, ở trong hoàng cung rốt cuộc không thể so với bên ngoài, mọi việc đều phải rất cẩn thận, hơn nữa, chính mình tiến cung, cũng có thể đi nhìn Vận Ninh một cái!

Nạp Lan Tĩnh thu thập thỏa đáng, đã sớm tới hoàng hôn, may mắn bây giờ là ngày mùa hè, nếu là vào đông sợ sớm đã là ánh trăng vắt ngọn cây, đến bên ngoài Huyền Vũ môn, Sở Ngạo Sương đã sớm sai người chờ Nạp Lan Tĩnh, bởi vì qua mấy ngày nữa là đến đại hôn của Sở Ngạo Sương, liền vẫn ở tại hoàng cung, không có đi dịch quán!

“Công chúa, Vận Trinh quận chúa đến!” Cung nhân kia dẫn Nạp Lan Tĩnh tiến vào trong, bẩm báo một tiếng, liền cũng lui xuống!

Nạp Lan Tĩnh không dấu vết nhìn bốn phía, trang trí trong tẩm cung này, dường như mang theo vài phần mềm mại đáng yêu của nữ tử, còn có anh khí của nam tử, chỉ là nhưng cũng không biểu hiện ra đột ngột, giống như Sở Ngạo Sương hôm nay, nàng ta một thân đạm màu xám nhạt, làn váy ngắn, mang theo một cỗ lưu loát, trên đầu cũng không có kiểu tóc rườm ra!

“Lớn mật, nhìn thấy Công chúa chúng ta, vì sao không hành lễ!” Nhìn Nạp Lan Tĩnh đứng ở trong đại điện, không có lên tiếng, Sở Ngạo Sương còn chưa có nói cái gì, ngược lại tì nữ phía sau nàng, cũng là nhìn không nổi nữa!

Nạp Lan Tĩnh hơi cong khóe miệng một cái, cũng là không có lên tiếng, ngay cả một ánh mắt đều không có nhìn cái tỳ nữ kia, mặt tỳ nữ kia tức giận nghẹn đến đỏ bừng, vừa muốn đưa tay đi mắng, lại nhìn thấy Sở Ngạo Sương hơi hơi khoát tay áo!

“Vận Trinh quận chúa cùng ta đều quen biết như vậy, nói tiếp cấp bậc lễ nghĩa lại thành khách khí rồi, Vận Trinh quận chúa mau mau mời ngồi!” Sở Ngạo Sương vẫy tay nâng đỡ, liền mở miệng nói, “Hơn nữa chúng ta lại ó duyên phận như vậy, đó là ngay cả đại hôn cũng cùng một ngày!” Sở Ngạo Sương giống như là nhắc tới trong lúc vô ý vậy, nhưng Nạp LanTĩnh biết được, đây mới là lời nói trọng điểm của nàng đi!