Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Tù sủng phi của vương gia tà mị

Tù sủng phi của vương gia tà mị

Tù sủng phi của vương gia tà mị

Tù sủng phi của vương gia tà mị

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn.
Edit: Meo Ciu Ciu, ChiMy và Puck.
Beta: Diệu Huyền.
Poster: Mia Leo.

Lời mở đầu

Editor: Meo Miu Ciu

Beta: Diệu Huyền

Lửa, nơi nơi đều là lửa.

Nàng nhìn xung quanh cũng chỉ có lửa, vội bịt kín miệng, mũi.

Sẽ chết ở trong này sao?

Nhưng mà, trong lòng không có một tia sợ hãi. Ngược lại, bình tĩnh đến lạ kỳ.

Vì nàng hiểu, dù mình có chết, cũng sẽ không có bất luận kẻ nào thương hại.

Bởi vì, không có người thân, không có bạn bè.

Bạn bè, trước đó không lâu nàng đã hiểu rõ rồi. Hoá ra bạn bè chỉ lợi dụng bán đứng lẫn nhau. Vốn tưởng rằng chính mình sẽ được người khác yêu quý, về sau mới hiểu được bản thân vô cùng ngu dốt.

Vì sao lại xảy ra hoả hoạn?

Trên cửa, lửa nóng đã đốt sáng cả một vùng, muốn mở cửa chạy đi cũng không được rồi.

Lửa nóng từ từ cắn nuốt mọi thứ xung quanh, dần dần nuốt luôn cả nàng.

Rất đau.

Sau cùng, trong lòng nàng nở nụ cười mãn nguyện. Hoá ra, thân thể này vẫn biết đau.

Thiên Vận quốc, năm thứ 136. Xuân về hoa nở, vạn vật tuôn trào sức sống.

Tại một gian nhà bình thường nằm ở sân sau, vốn luôn vắng vẻ giờ phút này lại có chút náo nhiệt. Một nam tử tuổi còn trẻ, khuôn mặt tuấn dật thong thả bước qua bước lại trên hành lang, thỉnh thoảng lo lắng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt. Tiếng kêu thống khổ từ trong cánh cửa truyền ra, còn có cả tiếng nói của bà mụ. Nương tử của hắn sinh rồi!

“Sinh, sinh rồi !” Trong phòng, thanh âm vui sướng của bà mụ truyền ra ngoài.

Một năm này, đứa con gái được sinh ra tại Sở gia, lấy tên là Sở Thanh Linh. Sở gia là một y quán không có danh tiếng ở kinh thành, không phải vì Sở gia y thuật không tinh, mà vì Sở Thiên Lăng – trụ cột trong nhà luôn làm việc một cách kín đáo.

“Ngọc Nhi ” Sở Thiên Lăng vội vàng vọt vào trong, nhìn thê tử suy yếu nằm trên giường nhưng khuôn mặt mỉm cười ngập tràn hạnh phúc

“Thiên Lăng …ta rất khoẻ.” Bị gọi khiến Ngọc Nhi suy yếu chỉ kịp cười đáp lại, “Đứa bé…con của chúng ta đâu?”

“Ở trong này.” Bà mụ cao hứng ôm đứa nhỏ đang khóc oa oa lại cho hai vị nhìn, “Chúc mừng , là một thiên kim tiểu thư.” Khi nói ra lời này, trong lòng đã có chút không yên, dù sao đã có rất nhiều gia đình thích sinh được một vị thiếu gia hơn .

“Ha ha, thật tốt quá, ta đã được làm cha, thật xinh đẹp, Ngọc Nhi, con gái chúng ta cũng xinh đẹp như nàng.” Sở Thiên Lăng cười, suy nghĩ một chút, muốn ôm đứa nhỏ qua nhưng lại do dự, nhìn nàng suy yếu như vậy, hắn sợ sẽ làm nàng bị thương.

“Ha ha” Đoan Ngọc cười, biết rõ lời hắn nói không phải là sự thật, đứa bé mới vừa sinh ra mặt đầy nếp nhăn làm sao có thể xinh đẹp được chứ. Nhưng khi nghe hắn nói như vậy, nàng thật sự cảm thấy cực kỳ hạnh phúc cực kỳ vui vẻ.

Sở gia không lớn, chỉ có thể nói là một gia đình giàu có. Cho nên trong nhà chỉ có một nha hoàn, một đầy tớ và một đầu bếp. Mà khi Sở Thanh Linh được sinh ra mọi người trong nhà đều cảm thấy sung sướng. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, Sở Thanh Linh cực kỳ an tĩnh, an tĩnh như vậy không giống như những đứa bé khác. Không khóc cũng không nháo, nhiều khi chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khiến Sở Thiên Lăng cực kì sốt ruột, cẩn thận kiểm tra nhưng không có vấn đề gì.

Thời điểm Sở Thanh Linh tròn hai tuổi, đứa bé này cũng không hề mở miệng nói chuyện, Sở Thiên Lăng cảm thấy khó hiểu, nhìn Đoan Ngọc đang ôm đứa nhỏ trong lòng.

“Thiên Lăng, Linh Nhi có bệnh gì khiến chàng không tiện nói ra sao?” Đoan Ngọc lo lắng nhìn đứa nhỏ đang núp trong ngực mình.

“Chắc chắn không. Có lẽ do đứa nhỏ phát triển chậm. Hiện tại Linh Nhi mới hai tuổi, không cần nóng nảy.” Sở Thiên Lăng an ủi thê tử.

Sở Thanh Linh nghe những lời này, chậm rãi nhắm nghiền mắt. Không muốn nói chuyện, cái thế giới này, mọi thứ đều xa lạ. Điều chán ghét nhất chính là nàng thế nhưng biến thành một đứa bé. Không thể tự do hành động, cái gì cũng phải dựa vào người khác. Thôi, như vậy cũng không sao, cái gì cũng không cần làm, cái gì cũng không cần suy nghĩ. Mỗi ngày chỉ cần ăn và ngủ, ngủ và ăn là được. Người nhà sao? Chính mình cũng không cần, không cần cái gọi là tình thân.

Một thân một mình là tốt rồi.

“Linh Nhi, con xem, đẹp không?” Đoan Ngọc ôm Sở Thanh Linh cười, đứng ở trong sân nhìn khu vườn đầy hoa tươi.

Sở Thanh Linh nhìn những thứ này, xinh đẹp sao? Không, những thứ này chẳng có quan hệ gì với nàng.

“Ngọc Nhi, đang làm cái gì vậy?” Sở Thiên Lăng chợt xuất hiện, cười một cách dịu dàng.

“Thiếp cùng Linh Nhi đi xem hoa.” Đoan Ngọc mỉm cười. Sở Thiên Lăng lại cảm thấy đáy mắt của nàng hiện lên vẻ nhợt nhạt trong lòng càng thêm lo lắng, quay đầu lại nhìn Linh Nhi đang nhắm mắt nằm trong ngực nàng. Đứa nhỏ này quá yên tĩnh, rốt cuộc nó giống ai?

Mặc kệ, nhất định hắn và Đoan Ngọc sẽ chăm sóc đứa nhỏ này thật tốt, Sở Thanh Linh vẫn như cũ không mở miệng nói chuyện làm cho người ta cảm thấy bất an.

Cứ như vậy cũng tốt, ngày qua ngày mọi thứ diễn ra một cách yên tĩnh. Sở Thanh Linh nhàn nhạt nhìn mọi thứ ở trước mắt. Chập tối, Sở Thanh Linh nhìn thấy một vệt sáng đang lay động, bên cạnh là một đám nha hoàn đang thu dọn đồ đạc.

Không cần ôn nhu với ta như vậy, bởi vì ta không chịu đựng nổi, cũng không có biện pháp đáp trả lại các ngươi. Không cần quá tốt với ta như vậy, ta sợ. Sở Thanh Linh nhìn ánh sáng diêm dúa đang lay động trước mắt mình, vội vàng kể ra hết tâm tình .

“A…” nha hoàn ngáp một cái, bao bọc Sở Thanh Linh thật kĩ, còn chính mình thì ghé lên bàn nằm sấp một hồi. Hôm nay thật sự quá mệt mỏi, mệt đến không mở mắt được nữa rồi. Mệt đến nỗi quên đặt nến lên giá cắm, càng không để ý đến ngọn nến cháy chỉ còn một đoạn nhỏ.

Lửa, lại là lửa.

Sở Thanh Linh yên lặng nhìn chung quanh, không khóc cũng không kêu.

Số mệnh sao? Muốn tái diễn lại cảnh này một lần nữa sao?

Cứ như vậy đi. Sở Thanh Linh từ từ nhắm nghiền mắt. Song, một khắc sau lại lao vào một vòng tay ấm áp.

“Linh Nhi, tiểu Linh Nhi của nương…” có cái gì ẩm ướt rơi xuống mặt Sở Thanh Linh, Sở Thanh Linh mở mắt ra liền thấy Đoan Ngọc rưng rưng nước mắt. Sau đó lại cảm thấy mình bị ôm thật chặt “Linh Nhi, con không thể xảy ra chuyện gì được, nương…”

“Đứa ngốc, chỉ là một đám cháy nhỏ thôi.” Sở Thiên Lăng cũng thở phì phò, ôm sát bờ vai của nàng. Cứ thế thời gian trôi qua rất nhanh.

“Thiên Lăng…” Đoan Ngọc khóc ồ lên, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Sở Thanh Linh, vươn tay ra thật cẩn thận vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Thanh Linh , “Linh Nhi, thật tốt quá, Linh Nhi của nương không có việc gì…nếu nó xảy ra chuyện gì, ta thật không muốn sống nữa”

Sở Thanh Linh bỗng nhiên cảm thấy giờ phút này thật ấm áp. Loại cảm giác này thật kỳ diệu. Giống như bản thân là một viên ngọc quý đang được nâng niu.

“Đứa ngốc, không được nói lung tung. Không có việc gì hết.” Sở Thiên Lăng đau đớn, nhẹ nhàng ôm Đoan Ngọc vào trong lòng, “Các ngươi đều rất quan trọng đối với ta, ai cũng không thể thiếu. Về sau không cho phép nói những lời này nữa có biết không?”

Đoan Ngọc gắt gao ôm chặt Sở Thanh Linh, nước mắt không ngừng chảy. Sở Thiên Lăng nhẹ giọng an ủi Đoan Ngọc. Lửa đã được dập tắt rất nhanh, chỉ là y phục bị cháy một mảng nhỏ.

Sở Thanh Linh chăm chú nhìn vào đôi mắt lo lắng của Đoan Ngọc, người này, rất quan tâm đến mình.

Trong lòng Sở Thanh Linh bỗng nhiên nở một nụ cười, thật sự cảm thấy ấm áp vô cùng. Hoá ra, cảm giác được cưng chiều lại vui sướng như vậy.

“Nương…” Chợt, thanh âm bập bẹ của đứa nhỏ từ trong ngực Đoan Ngọc từ từ truyền đến.

Thân thể Đoan Ngọc cứng đờ, không thể tin, từ từ cúi đầu nhìn Sở Thanh Linh. Đứa nhỏ trong lòng chợt nhếch môi nở nụ cười.

Thanh âm rõ ràng hơn truyền vào tai của hai người .

“Nương…Phụ thân…” Sở Thanh Linh nở nụ cười, cười khanh khách, trong mắt rõ ràng nhìn thấy sự vui mừng của hai người đối diện.

Hạnh phúc, hoá ra bản thân cũng có khả năng tạo nên nó.

Năm này, Sở Thanh Linh đã ba tuổi rồi. Bộ dáng trắng nõn nà khiến người khác phải yêu thương mình. Nếu không phải Đoan Ngọc kháng nghị, Sở Thiên Lăng lúc nào cũng muốn mang bảo bối đi xem bệnh.

Hôm nay kinh thành có hội chùa, mỗi năm chỉ tổ chức một lần, Sở Thiên Lăng đặt Sở Thanh Linh trên bả vai của mình. Không ai nhìn thấy đáy mắt Sở Thanh Linh đang loé lên vẻ xấu hổ. Dù nói thế nào, tuổi của mình cũng đã lớn, hiện tại lại ngồi ở tư thế này. Đang muốn vùng vẫy đòi xuống, Sở Thiên Lăng và Đoan Ngọc lại cười rộ lên: “Linh Nhi ngoan, người ở đây nhiều, lỡ bị lạc thì làm sao bây giờ?” Một câu nói khiến Sở Thanh Linh từ bỏ ý định, chỉ căm giận túm lấy tóc của phụ thân. Ai ngờ hai người lại nở nụ cười yêu thương nhìn mình.

Sau khi hội chùa kết thúc, người đi lại cũng ít, Sở Thanh Linh vùng vẫy đòi xuống. Đoan Ngọc cùng Sở Thiên Lăng mỗi người nắm một tay của Sở Thanh Linh cùng nhau về nhà. Đi ngang qua một hẻm nhỏ, bỗng nhiên Sở Thanh Linh hất tay hai người ra, chạy vào cái ngõ nhỏ âm u yên tĩnh.

“Linh Nhi!” Hai người lo lắng kinh hô, tiếp theo lại ngây ngẩn cả người.

Sở Thanh Linh đi ra, trong tay mang theo một thứ gì đó. Một đứa trẻ sơ sinh? Tã lót hơi cũ nát, bàn tay béo ục ịc đang quơ loạn giữa không trung.

“Không ai muốn nó, thì về sau nó là của ta.” Sở Thanh Linh nhếch môi nở nụ cười, ôm đứa nhỏ đi về phía hai người, nhưng lại lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Chỉ mới ba tuổi muốn ôm một đứa nhỏ quả thật rất khó khăn. Hai người vội vàng tiến ra đón, mỗi người ôm một đứa.

“Này?” Sở Thiên Lăng khó xử nhìn đứa nhỏ Đoan Ngọc đang ôm trong lòng.

“Phụ thân ~~ nuôi nuôi.” Sở Thanh Linh vươn tay mò mẫn đứa nhỏ trong lòng Đoan Ngọc, nhưng với thế nào cũng không tới. Sở Thiên Lăng bật cười, tiến sát vào một chút, để cho Sở Thanh Linh có thể đụng đến. Ai ngờ Sở Thanh Linh lật tã lót lên nhìn, “Là đệ đệ, về sau ta có đệ đệ. Gọi là Sở Mặc Hiên có được hay không?” Bởi vì hài tử này có ** mà, đương nhiên là đệ đệ rồi.

eTruyen.net

Sở Thiên Lăng cảm thấy nhức đầu, hành động bá đạo của đứa nhỏ này là giống ai?

“Được.” Đoan Ngọc ôn nhu mỉm cười, cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang nằm trong lòng mình, “Về sau con gọi là Sở Mặc hiên, là đệ đệ của Linh Nhi.”

“Ngọc Nhi…” Sở Thiên Lăng kinh ngạc hét thành tiếng.

“Thiên Lăng… lưu lại đứa nhỏ này đi, chàng xem nó rất đáng yêu…” Đoan Ngọc nhìn tiểu hài tử đang cười khanh khách, lòng của nàng đều bị hòa tan rồi.

“Được rồi.” Sở Thiên Lăng sủng nịch sờ lên đầu nàng.

Hiện tại, Sở gia một trai một gái, đang lớn dần trong niềm hạnh phúc .

Sở Thanh Linh nhìn Sở Mặc Hiên bi bô học nói luôn đi sau đít mình, trong lòng cảm thấy dạt dào hạnh phúc.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ…Mặc Hiên thích tỷ tỷ nhất …” Sở Mặc Hiên ba tuổi không bao giờ rời khỏi Sở Thanh Linh năm nay đã lên sáu. Trừ lúc Sở Thanh Linh đi nhà xí, bằng không nơi nào có Sở Thanh Linh nơi đó có Tử Mặc Hiên. Bộ dáng hồng hồng trắng trắng mịn mịn của Sở Mặc Hiên lúc này, khiến cho người ta yêu thương không thôi.

“Ngọc Nhi, mọi chuyện vĩnh viễn sẽ tốt đẹp như vậy sao?” Sở Thiên Lăng ôm lấy bả vai của thê tử ôn nhu cười.

“Đứa ngốc, nói lung tung cái gì. Bọn nhỏ sẽ lớn lên một cách toàn diện.” Đoan Ngọc thuận tiện tựa lên vai Sở Thiên Lăng , cũng hạnh phúc mỉm cười nhìn hai hài tử đang đứng trong sân. Hiên nhi cùng Linh Nhi đặc biệt thân thiết. Trên người Hiên nhi không có thứ gì đặc biệt, một khối ngọc bội cũng không có, thật không hiểu gia đình nào nhẫn tâm đem đứa nhỏ đáng yêu này vứt ở đây. Nếu không phải Linh Nhi nhặt được, chỉ sợ Hiên nhi sẽ không bảo toàn được tính mạng.

“Tỷ tỷ, tỷ đeo cái này vào sẽ rất đẹp.” Sở Mặc Hiên tháo xuống một bông hoa hồng đưa đến trước mặt Sở Thanh Linh.

Sở Thanh Linh tiếp nhận bông hoa nhưng không mang trên người, ngược lại đem bông hoa cài vào tai Sở Mặc Hiên, cười lên ha hả: “Ở Sở gia Mặc Hiên là xinh đẹp nhất.”

“Mới không phải! Đệ là nam nhân! Đệ không xinh đẹp!” Sở Mặc Hiên buồn bực đem bông hoa tháo xuống, quơ nắm tay nhỏ, mặt đỏ lên hướng về phía tỷ tỷ vô lương tâm bắt đầu kháng nghị . Nơi xa, Sở Thiên Lăng cùng Đoan ngọc cũng cười thành tiếng.

Trong sân chỉ có tiếng cười.

Đáy mắt Sở Thanh Linh tất cả đều là ý cười.

Vốn cho rằng cái gì mình cũng không có, không ngờ, hiện tại cái gì mình muốn đều đã nắm ở trong tay.

Sở Thanh Linh nhìn cha mẹ đang cười, còn có bàn tay nhỏ bé của Sở Mặc Hiên đang nắm lấy vạt áo của mình, bản thân cũng nở nụ cười. Nụ cười thoả mãn, nụ cười của sự hạnh phúc.

Trên thế giới này thứ quan trọng nhất, nàng đã tìm được.

Chương 1: Cuộc gặp gỡ chí mạng

~Editor: Meo Miu Ciu~

Mười hai năm sau.

Sở Thanh Linh đã được mười tám tuổi, xinh đẹp động lòng người khiến cho người ta phải yêu thích. Mà Sở Mặc Hiên cũng đã mười lăm, là người nổi tiếng trong vùng, không ít nữ tử qua đường phải ngoái lại nhìn. Tại Thiên Vận quốc, con gái đến tuổi mười tám đã có thể lập gia đình, vì vậy mà số lượng người đến cầu hôn Sở Thanh Linh nhiều đến mức muốn phá nát cửa lớn của Sở gia. Nhưng Sở Thiên Lăng hết lần này đến lần khác đều từ chối, điều đó cũng giúp Sở Thanh Linh vui vẻ, nhàn nhã.

Vào một ngày, trời gần tối, bóng đêm dần dần buông xuống.

Sở Thanh Linh đang ở hậu viện thu thập dược thảo lúc chiều đã mang đi phơi nắng. Có lẽ vì ở Sở gia nghe quen tai nhìn quen mắt nên Sở Thanh Linh đối với các loại dược thảo cực kì có hứng thú. Nếu không phải vì Sở Thiên Lăng kịch liệt phản đối, mỗi ngày nàng đều sẽ đến y quán giúp bốc thuốc. Bởi vậy, dược thảo trong hậu viện đều do một tay nàng xử lý, không cho người khác nhúng tay vào. Cất tất cả dược thảo đi là có thể ăn cơm tối được rồi, Sở Thanh Linh mỉm cười bưng dược thảo vào trong nhà.

Đến khi chỉ còn lại một ít dược thảo, ngoài hậu viện vốn yên tĩnh bỗng truyền đến một tiếng vang kì dị, tiếng động không lớn nhưng nàng vẫn nghe thấy được. Sở Thanh Linh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn xung quanh, không phát hiện bất cứ điều dị thường nào. Cuối cùng, ánh mắt nhìn về phía sau cánh cửa. Âm thanh truyền đến từ sau cửa?

Sở Thanh Linh chậm rãi đi về phía trước, do dự không biết có nên mở hay không. Cửa vừa mở ra, một nam nhân liền ngã nhào về phía cô! Trên lưng còn có mũi tên, mặt đất chảy đầy máu, nhìn thật ghê người. Nam tử toàn thân mặc hắc y, tóc dài đen như mực, lúc này đang vô lực ngã nhào dưới chân Sở Thanh Linh. Sở Thanh Linh ngồi xổm xuống, gạt bớt lọn tóc, lộ ra trước mắt là khuôn mặt đẹp kinh người. Hai hàng chân mày đang nhíu lại, hàng mi dài run nhè nhẹ, khiến cho người ta không khỏi rung động.

Người kia là ai? Vì sao lại té xỉu ở đây? Sao lại có mũi tên cắm ở trên lưng? Bị kẻ thù truy sát ư? Sở Thanh Linh thấy quần áo mặc trên người của hắn có vẻ cũng không tầm thường, bắt đầu suy nghĩ.

Cứu hay không cứu?

Đầu tiên Sở Thanh Linh nhanh chóng đẩy cửa lao nhanh ra ngoài tìm một cái chổi, quét sạch toàn bộ vết máu. Lúc này hậu viện không có một bóng người, Sở Thanh Linh thở phào nhẹ nhõm. Xử lý tất cả dấu vết xong xuôi, Sở Thanh Linh đóng cửa lại, nâng nam tử dưới đất dậy. Ai ngờ, người mất đi tri giác nặng hơn so với người lúc tỉnh táo rất nhiều, huống chi hắn cũng là một nam nhân cao lớn. Sở Thanh Linh líu lưỡi, có lẽ hắn còn cao hơn một mét tám mươi! Như thế này thì làm sao đỡ nổi đây? Cố hết sức nâng hắn dậy, nhưng vẫn không được. Mất đà, ngã xuống.

“A…”

Sở Thanh Linh thét, đơn giản vì cả người hắn bỗng đổ ập lên người của nàng. Hai người đồng thời ngã xuống, nhưng nam tử lại nằm phía trên Sở Thanh Linh.

“Đau quá…” Sở Thanh Linh thì thầm, nhìn gương mặt kia, tim đập liên hồi. Hắn đẹp quá. Dù biết “đẹp” không phải là từ dùng để miêu tả một nam nhân, nhưng mà hắn, lại mang một vẻ đẹp không gì sánh nổi. Nhưng hiện giờ, trên khuôn mặt đẹp đẽ đó tái xanh không có một chút máu.

Cú va chạm khiến nam tử mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt sáng ngời. Bên dưới người hắn, có nữ nhân?

“A, ngươi đã tỉnh, thật đúng lúc, mau đứng lên, ta không thể dìu nổi ngươi.” Sở Thanh Linh nhẹ nhàng thở dài. “Miệng vết thương có đau không? Tạm thời cố gắng một chút, vào nhà rồi ta giúp ngươi bôi thuốc.”

Một lúc lâu, nam tử vẫn chưa đứng dậy, hắn chăm chú ngắm nhìn Sở Thanh Linh.

“Ngươi mau đứng lên! Nặng chết!”

Mặt Sở Thanh Linh ửng đỏ, may mà trời đã tối, cho nên nhìn không rõ lắm.

“Ngươi, nhìn cũng thuận mắt lắm.” Nam tử thản nhiên nói một câu, giọng nói trong trẻo, cực kì êm tai. Sở Thanh Linh lại ngây ngẩn cả người, hiện tại là tình huống gì đây, hắn còn có tâm tình nói những lời này sao?

“Được rồi, nhìn thuận mắt thì sao, giờ đứng lên đi, vào nhà xem vết thương.” Sở Thanh Linh bỗng nhiên cảm thấy nam tử này kỳ thật chỉ giống như một đứa trẻ mà thôi, vì thế nhẹ giọng dụ dỗ.

Chợt, hắn cười. Trong phút chốc, vạn vật đều biến sắc, hắn thật xinh đẹp. Sở Thanh Linh nhìn đến ngây người. Người này là ai vậy, thật sự là một nam tử? Tại sao lại đẹp hơn cả nữ tử vậy?

Nam tử mỉm cười đứng dậy, Sở Thanh Linh cũng đứng dậy theo. Sau đó, hắn rất tự nhiên đặt tay trên lên vai Sở Thanh Linh, để nàng dìu hắn đi vào phòng.

“Nơi này là phòng tạp hóa phía đông tây của nhà ta, ngươi ở tạm đi, bây giờ mà đưa ngươi ra ngoài thì không tốt lắm. Ngươi ngoan ngoãn chờ ở đây, ta đi đun nước và lấy đồ ăn. Đầu tiên phải giúp ngươi cầm máu đã rồi mới xử lý vết thương được.” Sở Thanh Linh dặn dò, nghĩ đến việc cha mẹ đang sốt ruột chờ cơm. Cẩn thận dìu nam tử vào chỗ sáng, xem qua vết thương, may là không sâu lắm, rồi cầm kéo cắt một chút vải, băng bó sơ qua.

“Tại sao lại cứu ta?”

Giọng nói trầm thấp, trong trẻo đầy mị hoặc

“Ưm…”

Sở Thanh Linh kéo vạt áo của hắn ra, cười.

“Giống như ngươi nói, do thuận mắt thôi. Ta thấy ngươi nhìn có vẻ thuận mắt nên mới cứu ngươi.”

Nam tử ngẩn ra, khéo miệng hiện ra ý cười, cũng không nói thêm gì nữa.

“Chờ ta, một lát nữa ta sẽ quay lại.” Sở Thanh Linh bôi thuốc xong rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.

Ngoài cửa, Sở Thanh Linh không nhìn thấy được ý cười thật sâu của nam tử phía sau.

Ăn qua loa cho xong bữa, khi mọi người bắt đầu đi nghỉ, Sở Thanh Linh xuống bếp nấu nước và chuẩn bị ít món ăn, đi về phía phòng chứa đồ ở hậu viện. Đẩy cửa, lấy ra một cây nến rồi châm lửa, căn phòng sáng lên. Hình như nam tử kia đã ngủ rồi, đôi mắt nhắm nghiền, mày hơi nhăn lại.

Sở Thanh Linh chầm chậm lại gần, nhìn gương mặt tuyệt mỹ đó, giờ phút này lông mày của hắn đang chau lại, nàng không nhịn được vươn tay muốn vuốt đôi lông mày đang nhíu lại kia. Hắn, rất đau sao? Vuốt nhẹ đôi mày, Sở Thanh Linh bê chậu nước, thật cẩn thận rửa vết thương.

“Tay của ngươi, rất mềm mại.” Ách, nam tử bỗng nhiên lên tiếng, khiến Sở Thanh Linh giật mình.

“Ngươi tỉnh rồi à, có đau không?” Sở Thanh Linh cẩn thận xử lý miệng vết thương, sợ sẽ làm hắn đau.

Mà nam tử kia chỉ mỉm cười, không nói lời nào. Kỳ thật hắn sớm đã tỉnh lại, ngay khi Sở Thanh Linh đứng ở trước cửa, hắn đã tỉnh. Hắn không mở mắt vì muốn xem nàng sẽ làm gì tiếp đó. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến nàng sẽ xoa nhẹ đôi chân mày của mình. Bình thường chỉ cần có người lại gần hắn như vậy, đầu đã sớm rơi xuống đất từ lâu rồi. Hắn không thích và cũng không cho phép có người gần gũi mình như thế! Nhưng dường như sự tiếp xúc của nàng không hề khiến hắn cảm thấy khó chịu. Tay nàng rất ấm, rất mềm. Trong khoảnh khắc khi bàn tay nàng rời đi, trong lòng hắn bỗng nhiên có chút mất mát.

“Ngươi tên gì?” Nam tử cúi đầu hỏi, trong giọng nói ẩn chứa một cỗ khí phách mạnh mẽ.

“Sở Thanh Linh, còn ngươi?” Sở Thanh Linh dùng băng gạc đè lại vết thương bị mũi tên bắn vào. “Ngươi chịu khó một chút, ta rút tên .”

“Ta tên Thiểu Tư.” Đông Phương Thiểu Tư mỉm cười. “Đông Phương Thiểu Tư.” Dường như hắn chẳng cảm thấy đau khi Sở Thanh Linh rút tên, lông mày của Đông Phương Thiểu Tư thậm chí còn không nhăn lấy một cái, chỉ mỉm cười trả lời Sở Thanh Linh.

“Đông Phương Thiểu Tư?” Sở Thanh Linh nhanh chóng thay Đông Phương Thiểu Tư xử lý vết thương, nàng cười. “Tên rất dễ nghe.”

“Ha ha ha…” Đông Phương Thiểu Tư nở nụ cười tà mị.

Giờ phút này Sở Thanh Linh không biết cái tên Đông Phương Thiểu Tư này có ý gì, nàng cũng không chú ý đến Đông Phương vốn là Quốc họ, chỉ có người thuộc hoàng thất mới có họ kép này!