Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Trang 179

Chương 125: Đại Kết Cục (hạ)

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Lục gia đã bị dời đi, đồ đạc mà Lục gia mang theo cũng không nhiều lắm, phần lớn đều đã bị triều đình tịch thu, những nha hoàn và ma ma kia cũng được phân phát đi hết, trong sân của Cố Ngâm Sương không có một bóng người, ma ma hầu hạ bên cạnh Lục phu nhân đã dẫn Cố Ngâm Phương tới, sau đó yên lặng rời khỏi.

Trong phòng không có người nào phục vụ, mùi thuốc nồng nặc tràn ngập căn phòng, Cố Ngâm Phương đưa mắt liếc nhìn bóng người nơi cửa viện, bước vào trong, ở trong phòng có người nằm trên giường, trên đùi và trên mặt đều quấn băng, thân thể bị cột ở trên giường không thể nhúc nhích.

“Là người nào?!”Người trên giường khẽ động đậy, quay đầu lại, chỉ lộ ra đôi mắt đang nhìn về phía Cố Ngâm Phương, khi đã nhìn rõ hình dáng của Cố Ngâm Phương, lại gấp gáp kêu lên: “Ngâm Phương, muội đến rồi, mau giúp ta cởi dây ra, bọn họ muốn bỏ ta lại, Ngâm Phương!”

“Tỷ, bọn họ sẽ không bỏ lại tỷ mà không lo đâu.” Cố Ngâm Phương nhìn lớp băng vải quấn đầy trên mặt, lúc đó bị té từ trên ngựa xuống, cũng đủ thấy vết thương kia nặng như thế nào rồi.

“Cố Ngâm Phương, ta bảo muội cởi trói cho ta!” Cố Ngâm Sương lại hét lên, muốn giãy giụa nên đau đến nỗi co rút thân thể lại chỉ có thể rên rỉ.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ngâm Phương, muội dẫn ta đi, đừng bỏ ta ở lại chỗ này, Ngâm Phương.” Cố Ngâm Sương khẽ đưa tay muốn nắm Cố Ngâm Phương đang ngồi ở mép giường, nhưng bị dây trói hạn chế làm cho nàng ta không thể nhúc nhích.

“Nhị tỷ, tỷ là con dâu của Lục gia, làm sao muội có thể dẫn tỷ đi được.” Cố Ngâm Phương ngồi xuống, cũng không để cho nàng ta động đậy lung tung, Cố Ngâm Sương lắc đầu: “Hắn đã chết rồi, ta còn ở lại Lục gia làm gì, Ngâm Phương, ta không thể đi với bọn họ được, muội dẫn ta về nhà của muội đi.”

“Nhị đệ muội, tới giờ muội phải uống thuốc rồi.” Tôn Thị đi vào, trong tay bưng một chén thuốc, cười nhìn nàng ta. Cố Ngâm Phương đứng lên, nhận lấy chén thuốc từ trong tay nàng ấy, Cố Ngâm Sương nhìn nàng ấy đầy cảnh giác: “Đông Linh đâu?!”

“Nhị đệ muội, hiện giờ người trong phủ cũng bị phân phát đi rồi, Đông Linh cũng phải đi, mấy ngày này rời khỏi thành Lâm An này, thuốc của muội sẽ đều do ta đưa tới cho muội, uống thuốc lúc còn nóng đi, vậy mới có lợi cho việc khôi phục vết thương trên mặt của muội. Đại phu đã nói rồi, lúc đầu đập xuống đất đá, bị cắt rất sâu, bây giờ phải nhanh chóng khỏe lại đã, cho nên muội phải cố gắng uống thuốc đúng giờ, còn chuyện trở về lại dung mạo

loading